3
Buổi tối sau buổi gặp mặt làm quen đúng một tuần, tôi và Momoka tới một tiệm okonomiyaki[*] ở trung tâm thành phố. Tôi gửi tin nhắn rủ em hẹn hò thì nhận được câu trả lời, được thôi.
Hôm nay em cũng đeo kính áp tròng có màu để tròng đen trông to hơn, em cũng trang điểm kiểu phim hoạt hình rất nổi bật. Không biết có phải em lựa theo sở thích của tôi không, mà trông em đầy vẻ tự kiêu.
Lần trước toàn nói chuyện phim hoạt hình nên hầu như tôi chẳng hỏi gì về chuyện của em ấy. Tôi muốn tối nay phải biết được nhiều hơn về em.
Đầu tiên là về công việc. Gần đây em đang làm gì trong công việc người mẫu, tôi hỏi thử.
Lập tức em ấy nói, “A, chuyện ấy là nói dối đó,” một câu trả lời tỉnh bơ như không.
“Hả, nói dối là sao?”
“A, không phải. Không phải mọi người đều nói dối đâu. Em nghĩ là ngoài em ra thì chắc những người khác đều là người mẫu thật. Nhưng em thì không phải. Có một bạn là Marina, anh nhớ không? Em được cô ấy nhờ tham gia để chữa cháy, nhưng phiền phức quá nên em cũng tự xưng là người mẫu luôn cho xong” Vừa dứt lời, em lại nói thêm: “Làm gì có người mẫu lùn như thế này còn gì?”
“Ra là thế. Vậy thật ra em làm nghề gì?”
Momoka uống bia tươi ừng ực rồi nói ngắn gọn: “Tiếp viên phục vụ.”
Ừa, tôi gật đầu. Có vẻ cô ấy làm việc ở hộp đêm có các nữ tiếp viên phục vụ rượu.
“Anh thấy thất vọng hả?”
“Không, làm gì có chuyện đó. Thi thoảng anh cũng tới đó mà.”
“Marina cũng làm việc ở cùng một cửa hàng với em. Cô ấy nói chỉ làm người mẫu thì không đủ sống. Nhưng mà ba người còn lại cũng có vẻ giống cô ấy”
“Chà, quả là khắc nghiệt. Mà ở đâu thế?”
“Cái gì cơ?”
“Cửa hàng ấy. Cửa hàng em làm việc. Ở đâu thế?”
“Thì ở Roppongi.”
“Cửa hàng tên gì thế?”
Momoka cau mày. “Anh muốn biết chuyện ấy để làm gì?”
“À, anh định lần tới đến đó xem sao.”
Cô ấy nhăn mặt, phẩy tay. “Anh không cần tới đâu.”
“Sao thế? Anh muốn góp phần vào doanh thu của em mà. Cho anh biết đi.”
Lập tức Momoka thở dài thườn thượt, ném đôi đũa dùng một lần đang cầm trên tay xuống đĩa.
“Anh nói mấy chuyện như vậy thì em về đây.”
“Ơ..”
“Em không muốn nghĩ tới mấy chuyện công việc ở ngoài cửa hàng. Chuyện doanh thu cũng vậy, sao cũng được.”
Không hiểu vì sao nhưng có vẻ tôi đã làm em giận. Tôi cuống lên.
“À, đúng rồi. Xin lỗi. Là lỗi của anh. Anh không hỏi nữa.” Tôi cúi đầu lia lịa.
“Em có đến đây để chào hàng đâu.”
“Đúng đúng. Thật sự xin lỗi em.” Tôi chắp tay trước mặt.
Momoka hơi tỏ vẻ vùng vằng nhưng rồi em vẫn cầm đôi đũa lên, nở nụ cười trở lại như để thay đổi tâm trạng.
“Nói chuyện phim hoạt hình đi. Em đến đây vì chuyện đó mà.”
“Ừ, cứ vậy đi, cứ vậy đi.”
Sau đó chúng tôi vừa ăn bánh xèo vừa uống nào bia, nào highball[*], vừa chuyện trò rất nhiều về phim hoạt hình ưa thích. Đã nói về phim hoạt hình thì nói bao nhiêu cũng được.
“Nhưng mà Momoka giỏi thật đấy. Anh cứ tưởng mình biết nhiều về phim hoạt hình lắm rồi, nhưng quả nhiên chưa là gì. Sao em biết nhiều thế?” Lúc chuyện đang lắng xuống một chút, tôi hỏi.
Em nhún vai vẻ ngại ngùng.
“Thì em chỉ có thú vui là xem phim hoạt hình thôi mà.”
“Sao vậy? Em không đi chơi đâu à? Đi du lịch thì sao?”
“Không đi. Cũng không có ai đi cùng mà.”
“Marina thì sao?”
“Em chỉ có giữ quan hệ với cô ấy trong cửa hàng thôi. Lần họp mặt làm quen lần trước cũng là một lần đặc biệt đấy. Em không giỏi kết giao với người khác. Ở một mình dễ chịu hơn. Với cả, em cũng không thích ra đường. Vừa mệt lại tốn tiền.”
“Em không ra ngoài để làm mấy chuyện như mua sắm sao?”
“Hầu như không. Quần áo hay mĩ phẩm, em đều giải quyết cả bằng mua hàng trực tuyến. Mấy thứ như đĩa phim hoạt hình em cũng mua trực tuyến hết.”
“Đĩa DVD thì anh cũng vậy. Chà, vậy mấy ngày như ngày nghỉ lúc nào em cũng ở trong phòng hả?”
“Phải. Trưa em dậy rồi xem phim hoạt hình suốt. Em chỉ ra khỏi phòng lúc tới cửa hàng tiện lợi thôi thì phải.”
“Người yêu thì sao?” Tôi hỏi điều mà tôi cho là tối quan trọng với một vẻ tỉnh bơ.
Momoka lắc đầu. “Làm sao có người yêu được chứ. Với lối sinh hoạt như vậy.”
“May quá.”
Tôi cố tình nói thế, nhưng cô ấy chẳng có phản ứng gì. Thay vào đó, cô ấy hỏi tôi, “Anh Uchimura, sao anh lại thích phim hoạt hình ấy nhỉ?”
À, tôi trầm ngâm. Câu hỏi này thật khó trả lời.
“Anh cũng thấy khó giải thích, nhưng miễn cưỡng mà nói thì bởi đó là phương thức đào thải chăng.”
“Phương thức đào thải?” Momoka nhíu mày. Cả biểu cảm đó của em cũng thật dễ thương.
“Anh vốn đã thích phim ảnh, anh cũng hay xem phim người thật đóng. Nhưng từ một giai đoạn, xem người thật làm anh thấy mệt mỏi quá, nên anh mới quay ra xem phim hoạt hình.”
“Chà, sao anh lại thấy mệt mỏi?”
“Vì sao nhỉ? Nói chung cứ nhìn thấy người thực lần lượt xuất hiện, anh lại có cảm giác, ‘Ôi đủ rồi’. Chắc vì anh đã nhìn mấy gương mặt người trong đời thực tới phát chán rồi.
Tôi không định nói chuyện gì buồn cười đâu, nhưng nghe tôi nói, Momoka cười ha ha.
“Là anh chán mặt người à? Cũng có thể có chuyện đó. Có khi cũng vì mệt mỏi với chuyện qua lại với người thật nên em mới bị cuốn vào phim hoạt hình.”
“Chúng mình cũng hợp nhau đấy chứ nhỉ.”
Tôi hạ quyết tâm thử nói ra thì em ấy gật gù ừ ừ.
“Có vẻ hợp đấy. Nhất định em không thể chuyện trò thoải mái như thế này ở mấy chỗ như cửa hàng rồi.”
“Vậy đi tăng nữa không?”
Nghe đề xuất của tôi, Momoka đáp lời với vẻ tràn đầy sức sống, “Được thôi”.