2
Cửa hàng đó ở ngay gần ngã tư Roppongi. Ở tầng năm một tòa nhà bảy tầng, một tiệm đồ ăn Thái. Bên trong cửa hàng rộng rãi bày những chiếc bàn lớn. Tôi thấy bóng dáng hội Yanagida chỗ cái bàn ở góc trong cùng. Cả Yanagida nữa là bốn người.
Yanagida giới thiệu tôi với ba người nữa. Mọi người đều làm việc trong những lĩnh vực khác nhau, họ gặp nhau qua việc cùng cổ vũ J-League[*]. Tôi vừa chào hỏi, vừa lần lượt quan sát gương mặt của ba người đó. Trông họ cũng không phải là không niềm nở, nhưng có vẻ chẳng có mấy hứng thú với tôi. Điều đó thì cũng đúng thôi. Mục đích họ tới đây đâu phải để gặp một anh chàng tóc nâu.
Sau đó một lúc, nhóm con gái xuất hiện. Năm người trong trang phục rực rỡ sắc màu thoắt cái biến nơi này trở nên thật sống động lung linh. Nhất là vì họ là người mẫu, mọi người đều là những người đẹp đến không ngờ, cách ăn mặc cũng vô cùng nổi bật.
Người ngồi đối diện tôi là cô gái nhỏ bé nhất trong số năm người. Có lẽ cô còn bé hơn so với cỡ trung bình của nữ giới bình thường. Nói tới người mẫu, chúng ta thường có ấn tượng về những người cao ráo, nhưng cũng có những cô gái với các vóc dáng khác nhau nhỉ, tôi nghĩ bụng như thế.
Điểm ấn tượng của cô nằm ở lối trang điểm mắt. Lòng đen ánh nâu kia chắc là do đeo kính áp tròng có màu. Mà còn là loại làm cho tròng đen nhìn to hơn một bậc. Tùy vào gương mặt mà cũng có trường hợp đeo vào trông như người ngoài hành tinh, nhưng người con gái ở trước mặt tôi lại rất hợp với loại kính này. Cả bầu má căng tròn, cả đôi môi căng mọng, CÔ giống y như một nhân vật thiếu nữ xinh đẹp trong phim hoạt hình, trùng khớp với kiểu tôi thích.
Tôi đang nhìn chằm chằm thì bắt gặp ánh mắt cô ấy. Tưởng cô ấy sẽ tỏ ra khó chịu, nhưng cô ấy lại tươi cười với tôi làm tôi vui quá.
Sau khi cụng ly bằng bia tươi, dưới sự điều phối của Yanagida, màn tự giới thiệu bắt đầu. Trước tiên là từ cánh đàn ông. Có người thành công khi nhận được tiếng cười cho những miếng hài đã chuẩn bị, có người định nói những lời tinh tế nhưng lại tạo ra một bầu không khí đầy lúng túng, thật muôn hình muôn vẻ. Tôi nói ngắn gọn rồi kết thúc. Tôi không giỏi nói về chuyện của mình. Tôi không làm cho người ta thấy đặc biệt hứng thú, nhưng cũng không làm người ta mất hứng, tôi cho thế là may rồi.
Tiếp theo là màn tự giới thiệu của phái nữ. Dù nói họ là người mẫu nhưng cũng không phải thành phần hay xuất hiện ở những chỗ như trên TV, nên mấy cô này cũng không phải kiểu giỏi ăn nói. Thậm chí phần nhiều là những lời chào hỏi cộc lốc. Có thể họ tự tin rằng phần ăn điểm của mình là nhan sắc chứ không phải ở việc chuyện trò.
Đến lượt cô gái ngồi đối diện tôi. Có vẻ tên cô ấy là Momoka. Sinh ra ở tỉnh Aichi, tuổi hai mươi tư, sở thích là thưởng thức phim hoạt hình. Nghe thấy thế, tim tôi rộn lên. Vì tôi cũng thích phim hoạt hình.
Biết tên nhau rồi, chúng tôi chuyển sang nói chuyện tự do. Nói thế nhưng người dẫn dắt vẫn là Yanagida. Giống như người dẫn chương trình của một chương trình TV, cậu ta đưa câu hỏi cho từng cô gái, chêm vào các câu bông đùa cho câu chuyện của cánh đàn ông. Tôi nhớ lại, cậu ta từ thời đại học đã rất giỏi những việc thế này rồi.
Momoka trông không có vẻ có hứng thú với hội con trai lắm. Chủ yếu em nói chuyện với cô gái tên Marina ngồi kế bên. Marina trông có vẻ thân thiết với cả ba cô gái còn lại, nhưng không biết có phải vì Momoka không gần gũi với họ như Marina không mà tôi có cảm giác em hơi tách biệt.
“À này,” tôi hạ quyết tâm mở lời bắt chuyện. “Em thích phim hoạt hình như thế nào?”
Momoka quay mặt về phía tôi.
“Phim tình cảm chẳng hạn?” Tôi hỏi thêm.
Cô ấy cũng không có vẻ gì lúng túng. “Phim tình cảm em cũng thích đấy. Nhưng đã là phim hoạt hình thì phim nào em cũng thích. Phim thể thao chẳng hạn.” Cô trả lời.
“Ừm, nếu là thể thao thì gần đây có Kuroko - Tuyển thủ vô hình cũng hay.
“Kuroko hay nhỉ” Em cười lên hiện lúm đồng tiền.
“Nhắc đến ‘đen’[*], vậy Hắc quản gia[*] thì thế nào?”
“Em siêu thích.” Momoka nắm chặt hai tay. “Sebastian là số một.” Cô nói ra tên nhân vật chính.
“Thế còn phim chuyển thể từ trò chơi điện tử thì sao?”
“Loại đó em cũng thích. Như là Persona chẳng hạn.”
“Anh xem Persona ở sân khấu kịch rồi. Anh cũng hay giới thiệu Nước mắt chân tình[*] cho người khác này.”
“Dạ, phim đó hay anh ha. Tiêu đề giống với game, nhưng đó hoàn toàn là một tác phẩm độc lập.”
“Điểm thú vị chính là ở chỗ đấy.”
“Em cũng nghĩ vậy. Vậy anh biết Steins;Gate không?”
“Tất nhiên. Nếu đã thích phim hoạt hình thì nhất định nên xem bộ đó.”
“Đúng rồi!” Mắt em ấy sáng lên.
“Từ từ đã hai người này, các cậu đang nói chuyện gì vậy?” Yanagida trề môi. Nhìn lại thì thấy mọi người cũng đang quay sang phía chúng tôi. Có vẻ như chúng tôi đã nói to quá rồi.
Tôi vừa bảo chuyện chúng tôi nói là về phim hoạt hình thì Yanagida rũ đầu bất lực.
“Vậy à, hiểu rồi. Có vẻ đó là một thế giới tôi không theo nổi, nên hai người ở đó nói gì tùy ý. Nhưng nhờ các cậu nhỏ tiếng một chút.”
“Rõ.”
Đã được sự cho phép của người dẫn chương trình rồi, nên sau đó chúng tôi nói chuyện với nhau về phim hoạt hình cực kì sôi nổi. Ở cả tăng hai sau khi đổi địa điểm cũng tương tự, rốt cuộc tôi cũng chẳng trao đổi mấy lời với những người con gái khác mà đã rời khỏi quán thứ hai rồi. Chắc hẳn Momoka cũng giống tôi, em chẳng nói chuyện với người con trai nào ngoài tôi.
Khi tạm biệt, chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc. Có cảm giác một tương lai cực kì vui sướng đang chờ đón mình, tôi vừa nhún nhảy vừa lên đường về nhà.