Virtus's Reader

1

Làn da ấy trắng như tuyết. Lấy đầu ngón tay chạm vào gò má kia, Eri chợt thốt lên. “Thích thế. Cứ như kẹo xốp bông gòn ấy. Đây là da nhân tạo thật sao?”

“Đây là sản phẩm ứng dụng kĩ thuật tối tân của công ty chúng tôi. Tôi dám khẳng định sản phẩm của các công ty khác không thể đạt được đến chất lượng này. Người đàn ông phụ trách phập phồng lỗ mũi đầy vẻ tự hào.

Eri nhìn vào bên trong chiếc hộp một lần nữa. Trong đó là sản phẩm có cái tên “Đứa con nhân tạo – 700-1F” tên thường gọi là robot em bé, hiện đang mặc một bộ quần áo màu trắng, nằm nhắm mắt.

“Tình trạng hiện tại thế nào rồi?” Akira hỏi người phụ trách. “Nhắm mắt thế này nhưng đã khởi động hoàn tất rồi chứ?”

“Tất nhiên. Người phụ trách gật đầu, lấy ra một sợi ruy băng dài mảnh từ túi áo trong. Anh đưa sợi ruy băng tới gần mũi của robot em bé, chiếc ruy băng lay động rất khẽ. Có vẻ robot đang hít thở.

“Nó đang ngủ à? Làm thế nào để nó tỉnh dậy?”

“Làm giống như với một em bé thực thụ thôi ạ. Tạo ra âm thanh lớn hoặc lay mạnh thì em bé sẽ dậy. Nếu lực mạnh quá thì em bé cũng có thể sẽ khóc.

“Ồ. Tôi bế được không?”

“Tất nhiên. Đây là con của hai vị mà.”

“A ha ha. Đúng vậy.” Eri xốc nách nâng robot lên.

“Ồ, nặng phết.”

“Trọng lượng của em bé là tám cân năm lạng. Cân nặng được thiết lập ở mức mười tháng sau khi sinh. Đây là số liệu được tính toán từ thông tin di truyền của quý khách.” Nhân viên phụ trách vừa nhìn xuống thiết bị cầm tay vừa nói.

“Ồ. Giúp đỡ nhau nhé, bé con.” Khi Eri cất lời bắt chuyện, robot em bé mở hờ đôi mắt, nở một nụ cười dễ thương.

Mùa hè năm ấy, Eri lo lắng không biết phải làm sao để trải qua một kì nghỉ dài. Cô đã chán những chuyến du lịch ra nước ngoài rồi, cô lại còn suốt ngày chạm mặt bố mẹ ở quê qua những cuộc điện thoại qua màn hình tivi nên cũng không muốn nhọc công về quê làm gì. Dù cô rất tận hưởng khoảng thời gian tự do, nhưng có cảm giác dù đi đến đâu cũng đầy những người là người nên chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Khi hỏi ý kiến bạn bè, cô nhận được nhiều câu trả lời đại ý “nhân lúc này hãy thử trải nghiệm những điều bình thường không làm được”. Chẳng hạn như thử thách với ngoại ngữ mới, học chơi môn thể thao mình chưa từng thử. Dù cũng thấy chuyện đó không tệ, nhưng cứ nghĩ xem nên thử làm gì là cô lại thấy khó khăn. Một người có lòng hiếu kì mạnh mẽ như Eri đã muốn làm gì thì đều bắt tay vào làm ngay lập tức. Có nói đến chuyện gì đó chưa từng thử, cô cũng không nghĩ ra.

Trong lúc đó cô chợt nhìn thấy một quảng cáo về trải nghiệm nuôi con mô phỏng. Đó là chương trình sử dụng robot thử xem việc nuôi em bé thực tế ra sao để trực tiếp hiểu được cuộc sống khi nuôi dạy em bé là như thế nào.

Sao lại có người nghĩ ra một việc thú vị đến thế, cô thán phục. Trước đây vẫn nghe đến chuyện con người ta kết hôn càng ngày càng muộn, nhưng bây giờ lại thấy từ khóa “không kết hôn” phổ biến hơn. Bởi lẽ số người cả đời không kết hôn đã tăng lên. Thực ra Eri cũng vậy. Dù có hẹn hò với đàn ông, cô cũng không tính đến chuyện kết hôn. Bởi cô không thấy mình sẽ được lợi lộc gì từ chuyện đó. Không rõ có phải phía đằng trai cũng có suy nghĩ tương tự không, mà cho đến giờ cô cũng chưa từng được nghe câu, mình kết hôn đi.

Ví dụ như Akira, rất đẹp trai lại nhiệt tình trong công việc, thêm nữa lại vô cùng lịch thiệp và giỏi ăn nói. Với cương vị người yêu, cô cảm thấy thật có lỗi. Nhưng cô không tài nào có ý muốn sống chung với anh.

Nếu như tìm ra ý nghĩa của việc kết hôn, chắc hẳn đó phải là đứa con rồi. Sẽ tốt hơn nếu đứa con được sinh ra có cả bố cả mẹ đàng hoàng.

Nhưng nói đến chuyện có muốn có con hay không, ngay cả bản thân Eri cũng không rõ. Cô cảm thấy đã sinh ra là phụ nữ rồi thì ai cũng sẽ mong muốn nuôi lấy ít nhất một đứa con trong đời. Mặt khác, cô chỉ nhìn mấy người bạn có em bé thôi cũng đã thấy khổ. Lúc có bầu rồi, có hối hận nghĩ “giá mà mình quyết định cứ không sinh con có phải hơn không” thì cũng đã muộn.

Nhưng chắc trên đời có rất nhiều người giống Eri, những người trăn trở không biết có nên sinh con hay không. Cô rất cảm động, đúng là một ngành kinh doanh biết nhìn ra cơ hội.

Thế nên cô đã nhanh chóng đăng kí và hôm nay thì háo hức đến gặp mặt em bé robot.

Vừa về đến nhà, cô quyết định trước tiên phải đặt tên cho em bé. Giới tính của robot là nữ. Sau một phút suy nghĩ, Eri nói: “Đặt tên em bé là Pearl đi.” Vì em bé vừa trắng vừa tròn như trân châu vậy.

“Ok, Pearl nhỉ.” Akira cũng gật đầu vẻ tán đồng.

Em bé Pearl bắt đầu ọ ẹ.

“Ôi chà chà, sao thế nhỉ. Đòi thay tã à?” Eri nhấc thân dưới của em bé lên, kiểm tra tã. Hình như tã bị tràn ra một chút.

Để chào đón ngày hôm nay, cô đã chuẩn bị đủ thứ linh tinh. Tã cô cũng mua rồi. Cô cũng đã làm thao tác tưởng tượng vận động[*]. Giường và xe đẩy của em bé cũng đã thuê xong xuôi.

Song, khi đến lúc phải thật sự động tay động chân thì cô mãi vẫn chẳng biết làm sao. Em bé cứ không chịu ngoan ngoãn nằm yên.

“Đừng giãy nữa nào. Akira, anh còn ngẩn ra đấy làm gì. Giữ chân nó hộ em.”

Akira đến bên cạnh, cầm chân của Pearl bằng hai tay. “Thế này hả?”

“Đúng đúng.”

Chính là lúc Eri lót miếng tã xuống dưới mông em bé. Một thứ gì đó vọt từ mông em bé bắn lên mặt Eri. Suýt chút nữa là vào mắt cô rồi.

“Ối.” Cô lấy mu bàn tay chùi mặt. Cô biết được chính xác thứ dính trên mặt mình. “Gì thế này. Phân à?”

“Có vẻ là thế. Akira nói bằng giọng bình thản.

“Thối quá. Sao thứ này lại chui ra chứ?”

“Thì đó, vì đấy là em bé. Bản chất của em bé là ị mọi nơi mọi chỗ đó thôi.”

“Nhưng đây là robot mà. Đâu cần phải để nó ị ra phân thật chứ?”

“Không, như vậy thì chắc chắn là không được. Để biết được sự vất vả khi nuôi dạy con, chúng ta chắc chắn phải cần tới sự chân thực cỡ này chứ. Với cả đó không phải phân thật, chỉ bắt chước mùi và màu phân thôi.”

“Nói thì nói vậy...”

Em bé bắt đầu khóc.

“Ồn quá đi. Chờ tí nào.” Eri đi ra bồn rửa mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!