Virtus's Reader

2

Cô nghe thấy tiếng Pearl khóc trong phòng ngủ. Có vẻ là nó đã dậy rồi. Nhưng Eri không thể rời tay nổi. Cô đang nấu bữa tối. Akira sắp về đến nơi rồi. Cùng với việc thuê Pearl, cô cũng bắt đầu cuộc sống chung nhà với anh. Vì với thiết lập đã sinh em bé, sẽ rất kì quặc nếu họ không kết hôn.

Tôi xin đấy, chờ thêm chút nữa thôi mà. Cô vừa điều khiển dao bếp vừa lẩm bẩm, nhưng tiếng khóc không ngừng lại, thậm chí còn càng lúc càng lớn hơn. Thay vì nói là tiếng khóc, phải gọi đó là tiếng gào.

Eri lắc đầu, tắt bếp. Món thịt hầm sẽ không vừa ý, nhưng đành vậy. Cô lấy sữa nhân tạo[*] đang được bảo quản ở các bình bú trong máy hâm sữa rồi đi về phòng ngủ.

Pearl vẫn tiếp tục khóc. Vừa nhác thấy Eri, tiếng khóc của Pearl còn chóe hơn gấp bội. Cứ nó như đang lên án cô điều gì.

“Đây rồi, sữa đây rồi.” Eri bế Pearl lên, đưa miệng bình bú vào chiếc miệng nhỏ bé đó, nhưng Pearl không có ý muốn ngậm núm vú. Nó chỉ khóc đến đỏ cả mặt.

Eri nhăn mặt. “Rốt cuộc là gì đây? Chẳng lẽ lại đòi thay tã hả?”

Cô đặt bình sữa xuống, đưa mũi lại gần thân dưới của em bé. Đúng rồi. Có mùi đại tiện.

Cô quyết định thay tã trên giường em bé. Vừa mở tã ra, phân trào ra xối xả như xốt cà ri vậy. Cả mông lẫn chân nó đều bầy hầy những phân là phân.

“Ôi, làm ơn thôi đi.”

Cô còn đang không biết phải làm sao với cái tã bẩn thì đột nhiên Pearl vung vẩy tay chân rất mạnh. Phân bắn hết chỗ này đến chỗ kia, làm bẩn quần áo của Eri và thảm. Eri cảm thấy tuyệt vọng.

Chỉ một lát sau, Akira về đến nhà. Eri vừa tiếp tục nấu ăn vừa kể lại sự việc.

“Nói mới thấy, đúng là vẫn hơi mùi nhỉ.” Akira khịt mũi ngửi ngửi.

“Nhưng mà em đã lau dọn hết hơi rồi đấy.”

“Vất vả cho em.”

Eri thở dài một cái thật mạnh, nhìn về phía em bé robot.

“Nó ngủ rồi thì cũng dễ thương đấy.”

“Em đã cảm thấy như đó là con mình chưa?”

“Cảm giác... chắc không giống. Nếu là con mình thật, em nghĩ dù có khóc lóc hay ị ra đấy thì vẫn sẽ rất đáng yêu. Đối phương là robot nên thú thật là em cũng không hiểu ra được điều gì.”

Chính vào lúc cô trầm ngâm lên tiếng, mặt Pearl đỏ lựng. Vừa ngủ nó vừa gào lên. Ngay giây phút tiếp theo, pẹt pẹt pẹt, âm thanh bài tiết vang lên.

Eri ôm đầu.

“Tại sao vậy? Sao nó ị suốt ngày thế? Chuyện này không phải do thiết lập robot có vấn đề hay sao?”

“Chắc chắn không có chuyện đó. Thể chất và đặc trưng của em bé được lập trình dựa trên thông tin di truyền mà. Việc ị tốt chắc cũng là một trong số đó đấy.” Akira bình tĩnh giải thích. Vì anh nói có lí nên cô không thể phản bác, nhưng chuyện thế này càng lúc càng làm Eri tức giận.

“Nếu cứ thế này thì em sẽ táo bón mất. Cô rũ vai, nhưng vẫn bắt đầu thay tã.

Nhưng ị được nghĩa là thể chất của đứa trẻ tốt. Thay tã cũng phiền phức, nhưng quen rồi thì việc đó cũng chẳng còn gì bất tiện. Việc làm Eri bận lòng nhất là chuyện em bé khóc đêm cơ.

Cứ hơn hai giờ đêm là Pearl nhất định sẽ khóc toáng lên. Cô có cho con bé uống sữa hay thay tã cho thì nó cũng không nín. Bao giờ Pearl mới ngừng khóc và đi ngủ cho, chỉ có lúc ấy mới biết được.

“Khóc đêm cũng là kết quả của lập trình hả?” Eri vừa hỏi vừa đung đưa Pearl.

“Chắc vậy rồi.” Akira nằm trên giường, trả lời mà vẫn quay lưng về phía Eri.

Sau vài ngày, trò quấy rầy của Pearl chỉ càng thêm quá quắt.

“Em ôm nó, dỗ nó ngủ được rồi nhưng cứ đặt vào giường là nó lại tỉnh và khóc. Em định đi mua đồ, cho nó ngồi lên xe đẩy rồi nhưng đi chưa được mười mét nó đã bắt đầu khóc, cuối cùng em lại phải bế. Rốt cuộc là nó không vừa ý chuyện gì, em hoàn toàn không hiểu. Phải làm thế nào mới được đây?”

Akira đang ăn bữa sáng ở phía đối diện của chiếc bàn nói, “Chà” rồi khẽ dang tay tỏ ý không hiểu.

“À, hôm nay anh về muộn. Chắc hơn mười giờ mới về đến nhà.”

“Chờ chút. Em nói với anh là em đã đặt lịch ở thẩm mĩ viện rồi. Anh đã hứa muộn nhất bảy giờ sẽ về đến nhà cơ mà.”

“Tại tự nhiên có việc gấp. Anh đã nói là anh giành được một dự án lớn mà. Chỉ mình anh không có mặt thì đâu có được.”

“Em đã mất công tìm được một thẩm mĩ viện làm đến tối muộn mà...” Eri chu miệng.

Akira vẫn cầm dao dĩa trên tay, hơn rướn người lên.

“Chắc chắn chuyện anh ưu tiên công việc hơn việc nhà là chủ trương em mong muốn khi quyết định nuôi Pearl mà.”

Đúng là như vậy. Không thể phản bác, Eri im lặng.

Chính lúc đó. Cô nghe thấy tiếng khóc từ phòng bên cạnh.

“Em bé gọi kìa.”

“Biết rồi.” Eri đứng dậy khỏi ghế, tạo ra một âm thanh thô bạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!