Virtus's Reader

3

Đã một tuần trôi qua kể từ khi nuôi Pearl. Eri sắp suy nhược thần kinh đến nơi. Liên tục phải thay tã cho con bé, rồi phải cho nó uống sữa. Không chỉ có thế, cô còn phải quay cuồng nói “đây đây” suốt. Vừa nhìn ra đã thấy nó lúc thì gặm dép, lúc thì nghịch dây điện. Nói chung cô không thể rời mắt khỏi nó một giây một phút nào. Chuyện con bé khóc đêm đã đỡ hơn một chút, nhưng nó vẫn vậy, đã bắt đầu khóc thì mãi không nín. Vì thế, để không làm phiền tới những người xung quanh, cô quyết định không ra ngoài quá nhiều nữa. Cô chỉ ra ngoài lúc đi mua đồ thôi, nhưng vì cứ bồn chồn sợ Pearl khóc nên cô không thể bình tĩnh chọn lựa hàng hóa.

Cô nghĩ nếu đã thế này, hay cô trả phứt Pearl cho người ta, nhưng nếu vậy, cô sẽ phải trả tiền vi phạm hợp đồng. Hợp đồng quy định rõ, trong trường hợp trả lại em bé trước thời kì đã định ban đầu, người thuê phải trả tiền phạt ứng với số ngày chưa thuê đủ. Có vẻ đó là quy định xuất phát từ mối quan tâm muốn khách hàng có suy nghĩ nghiêm túc với việc nuôi con. Ngoài ra nếu khách hàng bỏ bê việc chăm sóc đứa trẻ, robot sẽ lưu lại dấu vết thương tổn, lại càng bị phạt thêm một khoản tiền.

Thua rồi, giá mà mình đã không đâm đầu vào... vừa nghĩ vậy vừa giặt đồ sơ sinh của Pearl thì cô chợt nhận ra một điều. Hôm nay cô chưa nghe thấy tiếng Pearl khóc. Sáng nay cô khi thay tã, con bé cũng đang ngủ, nó cũng chưa đòi uống sữa.

Cô lo lắng đi xem tình hình. Pearl ở trên giường. Nhưng con bé không ngủ. Nó có vẻ mệt mỏi.

Trông thấy gương mặt con bé, cô hết hồn. Mặt nó còn đỏ hơn thường lệ. Không hiểu con bé bị làm sao, cô sờ má nó thì giật mình, nóng quá. Cô thử đo bằng nhiệt kế chuyên dùng thì nhiệt độ lên đến gần bốn mươi.

Cô cuống cuồng cầm điện thoại gọi, “Akira!” Nếu là mọi khi trên màn hình sẽ hiển thị gương mặt anh. Nhưng nội dung hiện trên màn hình lại là dòng chữ lạnh lùng, “Đang họp”.

Eri ôm Pearl. Trong trường hợp này, cô phải làm sao đây? Bình thường thì đây là lúc phải đưa con đến bệnh viện. Nhưng Pearl là robot.

Cô quay sang điện thoại, gọi “Cửa hàng cho thuê em bé Shin Tokyo".

Chỉ một lát, người phụ trách họ gặp khi thuê Pearl hiện ra trên màn hình. Ông ta lịch sự cúi đầu rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?” Eri thuật lại tình hình.

“Ra vậy. Em bé phát sốt à. Vậy quý khách có thể đưa em bé tới đây không? Chúng tôi có bác sĩ chuyên môn. Giọng điệu người phụ trách nghe thật bình tĩnh. Có vẻ anh ta muốn nói đây là một chuyện thường xảy ra.

Dù vậy đi nữa, nhưng bác sĩ chuyên môn là thế nào?

Trước hết, cô bế Pearl đến cửa hàng. Vừa tới nơi, cô được giới thiệu đến một phòng là trung tâm khám chữa bệnh. Ở đó có phòng chờ giống như một bệnh viện thông thường, một vài người phụ nữ đang chờ tới lượt. Mọi người đều dẫn theo một đứa trẻ nhỏ.

“Họ chỉ tạo không khí thôi. ”Người phụ trách nói nhỏ vào tai Eri. “Khi em bé phát sốt, chúng ta đều muốn được bác sĩ khám bệnh cho sớm khắc nào hay khắc ấy. Nhưng ở phòng khám trong thực tế, nhất định phải xếp hàng chờ tới lượt. Thế nên sắp xếp này là để quý khách quen với sự nóng ruột và bất an đó.”

Ra vậy, Eri hiểu ra. Họ chú ý vào tiểu tiết ở tất cả mọi việc.

Chờ tầm ba mươi phút, cuối cùng cô cũng được vào một phòng gọi là phòng thăm khám. Người đang chờ ở đó là một người đàn ông mặc áo trắng. Cũng có cả bóng dáng của nữ điều dưỡng.

“Do phát sốt mà xảy ra tình trạng mất nước đây. Cô không cần phải lo lắng. Tôi sẽ cho thuốc nước chữa bệnh, cô hãy cho con uống nhé.” Người đàn ông trong thiết lập bác sĩ nói bằng giọng khô khan sau khi thăm khám cơ thể Pearl một cách rất ra dáng.

Sau khi về nhà, cô cho Pearl uống thuốc nước như bác sĩ bảo. Con bé mãi không chịu uống làm cô chết mệt, nhưng nói chung cô cũng đã cho nó uống được một lượng theo quy định.

Pearl ngủ ngay lập tức. Sắc mặt của nó trông có vẻ đã khỏe hơn một chút, nên Eri cũng thấy an tâm. Nhận ra đó không phải vì mình bận tâm đến tiền phạt, cô cũng thấy ngạc nhiên. Ý muốn nuôi nấng Pearl khỏe mạnh đã nảy mầm trong cô.

Akira về lúc nửa đêm. Ở bên cạnh anh khi anh đang cởi quần áo, Eri kể lại chuyện hôm nay.

“Ồ, có chuyện như vậy nữa cơ à. Mệt với nó ghê.”

“Không liên lạc được với anh nên em đã cuống lắm đấy.”

“Xin lỗi xin lỗi. Nói gì thì nói công việc của anh cũng bận bịu quá mà”

“Anh vẫn có vẻ vất vả ghê.”

“Vất vả thật, nhưng phải cố thôi. Dù gì anh cũng có vợ con mà.” Nói rồi Akira vật ra giường, lập tức ngáy khò khò. Eri vừa ngắm nhìn gương mặt đó, vừa thầm nghĩ: Cuộc sống kết hôn là thế này đây nhỉ.

Hôm sau, Akira cũng ra khỏi nhà từ sớm. Eri cho Pearl uống thuốc nước, thay bỉm cho con bé đôi lần. Điều kì lạ là ngay cả việc phân thối cũng không làm cô thấy khó chịu nữa.

Và đó là chuyện xảy ra lúc chiều tối. Khi cô đang định cho Pearl uống thuốc lần nữa, Pearl nằm trên giường cười với cô. Rồi bằng một giọng dễ thương, con bé gọi: “Mẹ”.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!