4
Vì lâu lắm rồi Akira mới có kì nghỉ, họ quyết định sẽ dắt Pearl đi mua đồ. Họ đẩy xe em bé, cùng sóng vai đi trong trung tâm mua sắm khổng lồ. Đây là trải nghiệm lần đầu tiên từ khi cô sinh ra.
Cả Akira bình thường chỉ biết kêu mệt, hôm nay cũng phấn chấn nói liên hồi. Anh nói đùa, làm Eri cười, rồi còn làm mặt hề với Pearl.
Ở cửa hàng bán quần áo trẻ em, họ đột nhiên trở nên hào hứng. Họ cho Pearl thử rất nhiều quần áo, thấy một bộ đồ hơi to một chút là họ lại nói chuyện về hình ảnh tương lai của Pearl – một đứa trẻ sẽ không bao giờ lớn lên.
Kết hôn chắc cũng không tệ, Eri bắt đầu nghĩ vậy. Cưới nhau rồi có con, trải qua những ngày bình dị. Cô chưa từng tưởng tượng ra niềm vui như vậy, nhưng khi thử trải nghiệm mô phỏng thế này rồi, cô thấy mình đã phần nào hiểu được cảm giác đó.
Akira nghe điện thoại khi họ chuẩn bị bước vào khu bán đồ chơi. Eri thấy anh nói chuyện mà mặt mũi càng lúc càng cau có.
“Không xong rồi.” Vừa ngắt máy, anh đã nói. “Có rắc rối xảy ra. Gấp lắm, giờ anh phải đến công ty ngay.”
“Ơ, vậy sao? Em đã tưởng hôm nay mình có thể ăn tối ở ngoài mà.”
Akira chắp hai tay lại.
“Xin lỗi em. Lần sau anh nhất định sẽ bù cho em.”
“Đành vậy thôi. Nhưng hôm nay đến đây anh đã làm em vui lắm rồi nên tha cho anh đó.”
“Cảm ơn em. Vậy em trông Pearl nhé. ... Pearl, con ngoan nhé. Cố gắng không làm khó mẹ nha. Akira nhắn cả vào trong xe đẩy rồi ba chân bốn cẳng chạy đi mất.
Đành vậy thôi, Eri bỏ qua rồi đẩy xe đẩy vào khu bán đồ chơi. Không biết món đồ chơi nào thì tốt cho Pearl nhỉ. Con bé vẫn còn nhỏ nên chắc không chơi được trò chơi điện tử rồi.
Cô quyết định sẽ hỏi ý kiến nữ nhân viên cửa hàng.
“Với em bé tầm này, nhiều trẻ sẽ muốn mua đất nặn lập thể.” Cô nhân viên trẻ trả lời.
“Đất nặn lập thể.”
“Nó đây ạ.”
Thứ được cho xem là một tấm biển nhỏ được tạo hình lập thể. Khi chạm tay vào hình ảnh đất sét lơ lửng trong không trung, hình dạng của nó sẽ thay đổi theo ý muốn.
“Độ cứng của đất nặn cũng có thể thay đổi cho phù hợp với sự phát triển của trẻ đấy ạ.”
“Ồ, hay thật”
Hỏi giá xong, cô trợn tròn mắt. Đây là thứ để mua cho em bé sao? Ít nhất mình không bao giờ có ý định mua món đồ này cho một em bé đi thuê.
Nhưng nếu là con mình thì sao? Có khi mình lại mua luôn ấy nhỉ, cô nghĩ.
Cô nói cảm ơn nhân viên rồi trả lại đất nặn lập thế. Rồi cô quay lại và nín thở.
Chiếc xe đẩy đã biến mất. Cô nhìn quanh nhưng không thấy nó đâu.
“Pearl!” Cô gọi tên con bé rồi rời khu mua sắm. Cô thấy một chiếc xe đẩy trông nhang nhác xe đẩy của Pearl nên lao tới, nhưng có một người phụ nữ nhìn như mẹ đứng bên cạnh chiếc xe. Đứa trẻ trong xe cũng không phải Pearl.
Đi đâu mất rồi? Xe đẩy là xe chạy điện nhưng không thể tự ý chuyển động được. Chỉ có thể nghĩ rằng một kẻ nào đó nhân lúc cô sơ suất mà bắt Pearl đi thôi.
Cô gọi điện cho Akira. Nhưng hiển thị trên màn hình lại là dòng chữ “Đang họp”. Cô tặc lưỡi bất mãn rồi ngắt điện thoại.
Đã thế thì phải báo cảnh sát thôi, cô vừa nghĩ vậy thì một chuyện hiện lên trong đầu cô. Chuyện mà người phụ trách nói với cô khi thuê Pearl.
“Trong trường hợp bị mất cắp hoặc làm hỏng em bé cho thuê, xin hãy nhanh chóng liên lạc với công ty chúng tôi, chúng tôi sẽ gửi đơn trình báo về việc mất cắp hoặc thất thoát hàng hóa.”
Đúng rồi. Đây không phải một vụ bắt cóc. Không phải một đứa trẻ bị bắt trộm, mà là một cỗ máy bị lấy trộm. Không, ở thời điểm này thì cô không biết có phải bị mất trộm không. Nếu như vậy thì có thể báo mất được không đây?
Eri cất điện thoại đi. Chuyện đó sao cũng được. Trước hết là phải tìm được Pearl đã. Dù là bị lấy trộm hay thất lạc, chỉ cần không liên quan đến mạng người thì đến cả cảnh sát cũng không vào cuộc ngay đâu.
Cô lao đi. Mỗi lần vớ được người đi đường là cô lại hỏi xem có nhìn thấy chiếc xe đẩy không. Nhiều người thân thiện bảo, để tôi nghĩ xem và cố gắng lần lại kí ức của mình. Mà tuy nói rằng đây là thời đại có mức độ sinh sản giảm sút, nhưng xe đẩy em bé vẫn xuất hiện khá nhiều. Không thấy, số người trả lời thế này ít hơn. Dựa vào lời của họ, Eri chạy quanh khu trung tâm thương mại nhưng không tìm đâu ra chiếc xe đẩy có Pearl.
Một người phụ nữ đã cho Eri lời khuyên quý giá. Bà bảo cô nên nhờ loa phát thanh trong khu trung tâm thương mại. Eri muốn gõ vào đầu mình. Còn có cách đấy mà. Cô nói lời cảm ơn với người phụ nữ rồi lại chạy đi.
Cô đến văn phòng phát thanh của khu trung tâm thương mại, trình bày sự việc. Ở đó, họ lập tức phát tin cho cô. Nội dung là người nào tình cờ biết được em bé ở đâu thì mau đến chỗ nhân viên gần đó.
Vì họ sẽ gọi điện nếu có thông tin mới nên Eri rời khỏi văn phòng. Cô làm nguội cái đầu đang phừng phừng của mình và tập trung suy nghĩ.
Pearl trông giống hệt một đứa trẻ thực thụ. Thế nên không có gì là kì lạ nếu một kẻ xấu ở đâu đó nhầm con bé với một đứa trẻ loài người và lên kế hoạch bắt cóc. Sau khi bắt cóc, thủ phạm sẽ làm gì đây? Tất nhiên hắn sẽ nhanh nhanh chóng chóng muốn rời khỏi đây.
Xe ô tô, Eri nhận ra điều đó và tới bãi gửi xe. Quả đúng là một trung tâm thương mại khổng lồ, bãi đỗ xe cũng rộng thênh thang. Rất nhiều xe lớn nhỏ xếp thành hàng nối tiếp nhau lớp lớp. Vừa đảo mắt nhìn xung quanh cô vừa tiến bước trên lối đi, có lúc cô còn lách giữa các xe ô tô. Nhưng đâu đâu cũng chỉ có một quang cảnh giống nhau, lòng vòng một hồi liền không biết mình đang ở đâu, đến lúc nhận ra thì cô đã trở về cùng một chỗ. Y như một mê cung.
Hẳn là Pearl bị đưa tới đây, Eri tin chắc vào điều đó. Nếu còn ở khu bán hàng, nhất định đã có ai đó nhìn thấy con bé. Sau khi bắt cóc, chắc chắn thủ phạm đã dẫn Pearl đến đây. Chắc chắn là như vậy.
Nhưng hẳn là hắn đã bỏ chạy rồi phải không? Có khi xe đẩy bị chất lên ô tô của những tên thủ phạm và giờ bọn chúng đang chạy trên đường cao tốc rồi cũng nên.
Không biết nên làm thế nào, Eri lại gọi điện cho Akira. Lần này gương mặt của anh nhanh chóng hiện ra. “Sao rồi? Em đang mua sắm vui chứ?” Gương mặt ung dung của anh làm Eri nổi giận.
“Không phải lúc nói chuyện đó đâu. Pearl bị bắt cóc rồi.”
“Hả?” Quả nhiên, gương mặt của Akira đơ ra.
Eri kể tóm tắt lại tình hình.
“Nên giờ em đang khổ sở không biết làm sao đây.”
“Nếu vậy hay em liên lạc với cửa hàng cho thuê em bé. Trong trường hợp bị trộm hay làm mất...”
“Anh nói gì vậy. Đây là bắt cóc đấy. Nếu có chuyện gì xảy ra với Pearl thì phải làm sao?” Eri cướp lời.
“Nhưng mà...”
“Trước hết anh đến đây ngay đi. Cùng đi tìm Pearl với em.”
“Chà, chuyện đó thì không thể được rồi. Bây giờ rắc rối vẫn chưa được giải quyết xong, cả ngày hôm nay anh không thể rời công ty. Nếu anh không có ở đây thì sẽ làm phiền rất nhiều người. Xin lỗi em, em có thể tự mình xoay xở được không. Có thể tùy tình hình mà xin hủy hợp đồng với công ty cho thuê em bé...”
“Thôi đủ rồi. Tôi không nhờ anh nữa.” Eri ngắt điện thoại. Chính chuyện nói qua nói lại thế này cũng đang lãng phí thời gian, cô nghĩ vậy.
Chính là lúc ấy. Cô nghe thấy tiếng khóc trẻ con từ đâu đó. Eri căng tai ra. Không sai. Là Pearl. Pearl đang khóc.
Cô trối chết tìm hướng phát ra tiếng khóc. Tiếng khóc vang trong cả khu gửi xe nên rất khó nắm bắt vị trí. Thế nhưng cô tập trung suy nghĩ và di chuyển giữa những chiếc xe đang đỗ. Ở đây có nhiều xe to nên mãi mà cô không tiến được về phía trước.
Pearl, con ở đâu...
Cô cảm thấy có gì chuyển động ở góc tầm nhìn của mình. Eri nhìn về phía đó. Chiếc xe đẩy nhỏ màu nâu cháy quen thuộc đang đi ngang qua giữa những chiếc ô tô.
“Pearl!” Eri vội vã chạy đến. Nhưng khi cô vừa đến nơi, chiếc xe đẩy đã biến mất, cô hoảng hốt nhìn quanh.
Lập tức cách đó một quãng, chiếc xe đẩy lại băng qua. Eri chạy tới. Cứ như đang chơi trò bịt mắt trốn tìm hay chơi đuổi bắt vậy. Khoảng cách cứ thu ngắn lại từng chút một. Không biết thủ phạm là người thế nào, nhưng nếu cứ bị bám đuổi thế này thì có khi hắn sẽ tấn công mình cũng nên. Kể cả vậy Eri đã quyết tâm không bỏ cuộc. Để giành lại Pearl, cô sẽ không sợ hãi bất cứ thứ gì.
Dần dần phạm vi cũng được thu hẹp lại. Chắc chắn đằng sau một vài cái xe, thủ phạm ẩn nấp cùng Pearl ở đâu đó. Như để minh chứng cho suy đoán ấy, cô nghe thấy tiếng khóc ở ngay gần.
“Tr-tr-trốn cũng vô ích thôi.” Eri hướng về thủ phạm mà không để lộ mình. “B-b-bỏ cuộc đi... Ra đây mau. Trả con cho tôi!” Chân cô run lẩy bẩy.
Cuối cùng từ giữa những chiếc xe cách cô tầm vài mét, chiếc xe đẩy xuất hiện. Toàn thân Eri run lên. Cô nghĩ rằng tội phạm đẩy chiếc xe cũng sẽ lộ diện.
Nhưng...
Không thấy bóng dáng thủ phạm. Chỉ có chiếc xe đẩy đang chuyển động.
Ơ, thế là sao?
Eri vừa ngớ người ra thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, chiếc xe đẩy xoay vòng đổi hướng. Tiếp theo, nó bắt đầu chạy điên cuồng.
“Ơ, gì vậy? Chờ đã!” Cô dốc hết sức đuổi theo.
Chiếc xe đẩy tiếp tục tiến thẳng trên đường đi lại trong bãi đỗ xe. Hoàn toàn không có cảm giác nó sẽ giảm tốc độ. Nếu vẫn cứ tiến như vậy, nó sẽ đâm vào tường mất. Một khung cảnh bi thảm hiện lên trong đầu Eri.
Chỉ còn cách chút xíu nữa là đến tường, cô với được tay cầm của xe đẩy. Cô nhấn công tắc tắt động cơ điện, dùng chân của mình phanh lại. Đế giày cô trượt trên sàn.
Khi cô định thần, xe đẩy đã dừng lại. Khi đó chiếc xe chỉ còn cách tường hai mét. Eri uể oải đứng lên, nhòm vào trong xe đẩy.
Pearl đã nín khóc. Nó nhìn Eri, cười gọi mẹ.
Eri ôm lấy Pearl, khóc ầm lên.
“Thành thực xin lỗi quý khách. Người phụ trách ở cửa hàng cho thuê em bé cúi đầu một góc chín mươi độ nói lời xin lỗi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy hả?” Eri gào lên.
“Có vẻ đã xảy ra lỗi ở hệ thống xe đẩy. Xe được cài đặt hệ thống thao tác tự động, nhưng có vẻ đã phát sinh thao tác sai ở đâu đó. Đây là lần đầu tiên chuyện như thế xảy ra, chúng tôi cũng vô cùng kinh ngạc.
“Cái gì vậy? Anh nghĩ như vậy là được hả? Có chuyện gì xảy ra với con bé nhà tôi thì anh định làm thế nào đây?”
“Dạ, đây là lỗi về phía chúng tôi, nên trong trường hợp đó chúng tôi sẽ chuẩn bị em bé thay thế miễn phí. Chúng tôi sẽ không làm phiền tới quý khách đâu ạ.”
“Tôi không nói tới chuyện đó. Điều tôi muốn ở đây là: chính các anh đã cho tôi trải nghiệm mô phỏng nuôi con, vậy nên ngay cả quản lí an toàn mà các anh cũng không làm cho nghiêm chỉnh thì tôi biết phải làm sao.”
“Quý khách nói phải ạ. Chúng tôi sẽ chuẩn bị một chiếc xe đẩy khác ngay lập tức.
“Khỏi cần làm thế. Từ giờ lúc đi lại tôi sẽ bế con bé. Để lại một câu như vậy, Eri ôm Pearl rời khỏi cửa hàng.