Virtus's Reader

5

Cuối cùng cũng tới ngày phải chia tay Pearl. Nói cách khác, hôm nay là ngày cuối cùng của kì hạn cho thuê.

Eri chăm sóc Pearl lần cuối. Cô cho Pearl uống sữa, thay bỉm, cắt móng tay cho Pearl. Cô tắm cho Pearl sạch sẽ toàn thân trong bồn tắm, mặc đồ cho Pearl.

Đã có nhiều chuyện xảy ra nhưng đó là những ngày trọn vẹn. Trong kì nghỉ dài này, cô đã hoàn toàn quen với việc nuôi dạy trẻ. Bây giờ cô thương Pearl không kể xiết. Nếu được, cô còn không muốn trả Pearl lại cho người ta, nhưng cô không thể làm vậy, cô biết điều đó.

“Khi đã kết thúc thì thấy mọi thứ như một cái chớp mắt nhỉ” Akira nói. Hôm nay anh cũng đi cùng cô.

Trước khi ra khỏi phòng, Eri ôm Pearl, cô lại khóc một chút.

“Quý khách có hài lòng không ạ?” Khi tới cửa hàng cho thuê em bé, người phụ trách tươi cười hỏi.

“Một trải nghiệm vô cùng thú vị. Tôi đã nghĩ rằng nuôi dạy em bé là một việc thật tuyệt vời.” Eri thành thật nói ra những cảm tưởng của mình.

“Thế ạ? Tôi đã kiểm tra lại robot, có thể đoán được trong thời gian cho thuê, robot đã được nuôi nấng một cách hết sức nâng niu. Cô có thể trở thành một người mẹ ngay được rồi. Chắc cô sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời lắm.”

“Vậy sao?” Cô bất giác nở nụ cười. Cô nửa nghĩ đây chỉ là những lời khen nịnh thôi, nửa vẫn vui mừng.

“Thật ra, người phụ trách làm mặt nghiêm túc hơn một chút rồi tiếp tục. “Trước khi sử dụng tôi chưa nói với quý khách chuyện này, nhưng trong hệ thống em bé cho thuê có những thử thách, sẽ có vài khảo nghiệm đến với quý khách.

“Khảo nghiệm?”

“Chẳng hạn như em bé bất ngờ phát sốt, bị thương, khóc trong đêm. Cũng có khi đột nhiên mất tích.

“A,” cô há hốc miệng. “Vậy thì vụ xe đẩy tự di chuyển kia là...”

“Đúng vậy ạ.” Người phụ trách cúi đầu. “Việc nuôi dạy con không phải trò chơi đồ hàng đóng giả làm mẹ. Việc có con là một chuyện thế nào? Quản lí an toàn cần thiết ra sao? Chúng tôi hi vọng quý khách hiểu được những điều như thế. Chính vì lẽ đó nên chúng tôi mới phải cho quý khách thể nghiệm qua những sự cố bất ngờ như vậy. Nếu có khiến cho quý khách sợ hãi thì cũng là vì lẽ ấy. Chuyện là như vậy, nếu quý khách hiểu cho chúng tôi thì thật may mắn quá.”

“Ra là vậy sao? Bảo sao tôi thấy lạ ghê.”

“Nhưng quý khách đã rất bình tĩnh, hành động kiên định đầy dũng khí. Tôi nói có lẽ quý khách sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời là bởi có những cơ sở đó.”

“Vì lúc đó tôi tập trung quá...”

“Đó chính là thứ người ta gọi là sức mạnh của người mẹ đấy ạ. Thế nào ạ? Nhân trải nghiệm này, cô có nghĩ đến chuyện có con không?” Người phụ trách hỏi.

Nói sao nhỉ, Eri nghiêng đầu suy nghĩ.

“Đúng là tôi vẫn chưa quyết tâm.”

“Nghĩa là cô không tự tin với việc nuôi dạy con sao a? Nếu là cô thì sẽ ổn thôi”

“Tôi nghĩ chuyện nuôi dạy con là một điều rất tuyệt vời. Vấn đề là ở trước đó. Có kết hôn hay không.”

“Ồ” Người phụ trách nhìn sang bên cạnh. “Nói như vậy có nghĩa là, đằng này không ổn ạ?”

Akira đang ở đó. Anh ngồi đó với vẻ mặt khép nép.

“Thành thực xin lỗi vì đã không theo được kì vọng của quý khách.” Akira cúi đầu.

“Không có gì phải xin lỗi. Anh đã diễn vai người chồng theo đúng nguyện vọng ban đầu của tôi rồi. Giỏi nói chuyện, suy nghĩ mọi việc logic. Hết mình với công việc, không phải người vì mấy chuyện trong nhà mà vứt bỏ trách nhiệm công việc. Vì tất cả những yếu tố đó đều là những điều tôi đã kì vọng ngay từ đầu mà. Trước khi gặp Pearl, khi hẹn hò với anh dưới thiết lập người yêu, tôi đã vui lắm. Thật lòng đấy.”

Cảm ơn quý khách, Akira mỉm cười.

Anh là người bố giả tưởng chuyên nghiệp kí hợp đồng với cửa hàng cho thuê em bé. Đó là những người đàn ông do phía cửa hàng bố trí cho những người phụ nữ muốn trải nghiệm mô phỏng nuôi dạy con nhưng hiện tại không có đối tượng để hẹn hò. Nghe bảo có tầm hai mươi người bố giả tưởng đăng kí ở cửa hàng đó. Hình như họ có tài năng đặc biệt, có thể phân tích chi tiết sở thích của người phụ nữa rồi trở thành người mang hình mẫu lí tưởng đó. Đúng là Akira cũng lí tưởng trong vai trò người yêu.

Những việc anh đi làm, đương đầu với những dự án lớn, tất cả đều không vượt khỏi thiết lập. Hai người có nằm chung giường, nhưng đương nhiên họ không làm tình.

“Ở trường hợp của tôi, đúng là tôi cần sự hỗ trợ của người chồng trong việc nuôi con. Nếu chồng tôi không thể thi thoảng hi sinh công việc vì tôi thì không được rồi. Tôi thấy nếu không tìm được đối tượng như thế, tôi không thể nghĩ được đến bước tiếp theo.”

Nghe Eri nói, người phụ trách gật đầu. Akira ở bên cạnh cũng gật đầu. Tất nhiên, có lẽ việc anh ta dùng cái tên đó cũng chỉ tới hôm nay thôi.

Thế là trải nghiệm mùa hè của Eri đã kết thúc như vậy. Từ ngày mai cô lại tiếp tục công việc. Về đến nhà, cô nhận được điện thoại từ một người bạn. Cô ấy đã lên tàu con thoi và du hành vũ trụ trong vòng ba mươi phút.

“Trải nghiệm không trọng lực nhỉ. Chuyện đó năm kia mình cũng làm rồi, nhưng cũng không thích thú lắm. Cảnh vật cũng đơn điệu nữa.

“Vậy trong kì nghỉ dài thế kia, Eri đã làm gì rồi?”

“Hì hì, chuyện hơi bị hay ho.”

Eri kể chuyện đã xảy ra trong mùa hè. Lập tức trong màn hình tivi, người bạn tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Khoan đã cái cậu này, cậu vẫn còn nói những lời như vậy sao?”

“Làm sao cơ?”

“Thì đó, Eri, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Cậu cùng tuổi với tớ nên năm nay đã sáu mươi...”

"Shut up[*]!"

“Shut up cái gì. Cậu vừa phải thôi, giờ đưa ra kết luận được chưa? Hay mình phải nói là, cậu bỏ cuộc được chưa?”

“Sao phải thế? Mình vẫn còn trứng đang bảo quản lạnh mà, chỉ cần tìm được đối tượng thì lúc nào thụ tinh chẳng được. Kĩ thuật tử cung nhân tạo cũng đã được phát triển vững chắc rồi. Nhất quyết sẽ chẳng có vấn đề gì cả.”

“Với trường hợp của cậu thì mình không nghĩ vậy. Đến giờ cậu vẫn còn băn khoăn dữ dội nên rốt cuộc mới không lấy chồng còn gì. Cũng đến lúc cậu nên đón nhận vận mệnh của mình rồi đấy.”

“Không đâu. Mình đang tính hễ còn khả năng là còn băn khoăn suy nghĩ cơ. Thì đấy, mình mới có sáu mươi thôi. Mình mới chỉ sống được một nửa tuổi thọ trung bình thôi mà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!