1
Đấy là tại tôi không biết số gọi tới đang hiển thị trên màn hình. Mình sẽ ngắt máy luôn nếu đây là một cuộc điện thoại đáng ngờ, tôi nghĩ vậy rồi bắt máy thì nghe một giọng đàn ông vang lên: “A, may quá. Điện thoại này vẫn còn sống ha.”
Đối phương là A. Lần tôi gặp hắn gần đây là tầm hai năm trước.
“Khỏe không?” A hỏi.
“Giờ cũng tàm tạm ạ. Tôi trả lời.
“Công việc thì sao?”
“.. Chà, cũng vầy vậy”
Chẳng biết có phải lối trả lời hơi chậm trễ của tôi làm hắn ngộ ra điều gì đó không, A trầm giọng cười khùng khục.
“Cậu có vẻ chẳng thay đổi gì cả. Chắc vì con người ta cũng không dễ thay đổi đến thế nhỉ. Sao nào, có việc làm thêm ngon ăn hơn đấy, cậu có muốn thử xem sao không? Vẫn như cũ, công việc hơi nguy hiểm chút xíu, nhưng nếu nghe đến tiền công chắc cậu sẽ chấp nhận thôi.”
“Việc gì vậy ạ?” Tôi ướm hỏi.
“Không phải chuyện khó khăn gì đâu. Vào khung giờ được chỉ định trong ngày được chỉ định, tới một căn hộ được chỉ định, lấy một món đồ về đây. Chỉ có thế thôi. Chìa khóa vào nhà đang ở chỗ tôi Nghe A nói mới đơn giản làm sao. Nhưng không thể thật thà tin vào những lời đó được, qua những kinh nghiệm từ trước đến nay, tôi đã thấm thía điều đó một cách đau đớn rồi.
A là người môi giới xã hội đen. Tôi đã nghe tới tên anh ta, nhưng đấy có phải tên thật không thì tôi không biết. Chúng tôi quen biết nhau từ khoảng mười năm trước. Cơ duyên khi đó là từ mấy trang web ngầm ngày trước trên mạng internet. Tôi viết bài trên một trang web tên [Giới thiệu OR[*] làm công việc mà người khác không muốn làm] được vài lần thì hắn tiếp cận tôi. Hình như A có tài nhìn ra một người có thích hợp đảm đương công việc hay không chỉ bằng việc xem bài viết trên internet.
Mới đầu đúng là nhiều công việc dễ dàng thật. Đến nhà người cao tuổi, lừa người ta bằng một thân phận giả, một cái tên giả, hay lấy một gói đồ cỡ nhỏ, những việc đại loại như thế. Tôi không được cho biết bên trong gói đồ có thứ gì, nhưng có thể là tiền mặt, tôi cũng lờ mờ hiểu được công việc này là đồng phạm tội lừa đảo. Nhưng tôi tiếp tục giả bộ như mình không nhận ra.
Dần dần, A cũng yêu cầu đến những công việc phức tạp hơn. Có lẽ hắn đã tin chắc tôi là kiểu có thể làm bất cứ chuyện gì vì tiền. Trang web ngầm đã bị người ta biết đến và cũng bắt đầu bị cảnh sát để mắt tới rồi, nên chắc hắn cho rằng thay vì gọi một kẻ không hiểu đầu đũa, dùng một đứa đã có thành tích trong thực tế làm quân tốt sẽ “chắc cốp” hơn.
Có lần, tôi được yêu cầu vận chuyển một gói hàng lớn. Đó là việc vào lúc nửa đêm, tôi phải nhận một thùng các-tông cỡ bằng cái tủ lạnh từ một người đàn ông lạ hoắc ở khu đỗ xe trên đường cao tốc rồi chuyển cho một nhân vật khác đang đợi ở nút giao thông cách đó mấy trăm cây. Tôi không ngại khoản lái xe, nhưng mùi thối rữa bốc ra từ thùng các-tông thật kinh khủng, tôi chết khổ vì mùa đông mà phải mở cửa sổ. Tôi đoán được bản chất của mùi thối rữa đó, nhưng quyết định cố không nghĩ ngợi gì tới điều đó. Lúc đó A cũng nói đơn giản: “Chỉ chuyển một cái hộp thôi.”
Đã có lần tôi được yêu cầu dọn dẹp một căn hộ. Nội dung công việc là dọn sạch căn hộ, xử lí toàn bộ rác trong vòng mười hai tiếng. Có điều, tôi được nhắc nhở là tuyệt đối không được hé miệng nói ra ngoài những gì trông thấy trong căn hộ đó.
Lúc đến căn phòng, tôi hoảng hồn. Máu me be bét khắp nơi, đồ đạc tanh bành, rèm cửa bị xé toạc, đèn đóm vỡ nát. Tôi dễ dàng tưởng tượng được chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng đó, nhưng quyết định không nghĩ tới nữa, ngậm miệng tiếp tục việc phải làm. Kết quả tôi đã mất hơn mười tiếng để dọn dẹp cho xong. Thế nhưng mô tả của A trước khi vào việc chỉ là “việc dọn dẹp nhà đơn giản thôi.
“Sao nào? Cậu có muốn nhận không?” A hỏi lại.
“Món đồ phải lấy từ căn phòng đó là gì thế ạ?” Tôi hỏi. “Không phải lại mấy thứ như thùng các-tông lớn đâu nhỉ?” Suýt nữa thì tôi chêm vào cả vế “đầy mùi thối rữa.”
“Cậu không cần phải lo, cũng không phải món gì kích cỡ to đến vậy đâu. Nghe nói đó là một món chỉ cỡ chai rượu vang, được đặt trong một hộp dài và hẹp. Lấy được rồi thì chuyển cả hộp ngoài cho tôi. Lúc đó tôi sẽ trả tiền công.”
A nói ra số tiền. Thân là một kẻ thất nghiệp như tôi, đó là một con số làm tôi thèm thuồng đến độ dãi chảy thành sông.
“Căn hộ đó ở đâu vậy ạ?”
“Tôi không biết cụ thể. Nếu cậu nhận vụ này, tôi sẽ đưa số của cậu cho người yêu cầu, người ta sẽ ra chỉ thị trực tiếp cho cậu. Cậu tính sao? Làm không?”
“Làm thôi. Tôi siết chặt điện thoại, trả lời. Thế này thì có thể yên thân không bị đuổi ra khỏi căn hộ tập thể rồi, tôi nhẹ cả người. Thật ra tôi đang nợ ba tháng tiền nhà.
Bị lộ việc thụt két, tôi bị đuổi cổ khỏi quán rượu đang làm, đấy là chuyện tháng trước. Tôi biết mình phải đi tìm việc, nhưng lại cứ èo uột uể oải sống qua ngày. Giờ thì không thể nhờ cậy bố mẹ ở quê được. Nếu xin không khéo, chỉ tổ bị giục về quê sớm.
Hôm sau cái ngày nhận được điện thoại, tôi gặp A ở công viên gần khu tập thể tôi ở. A bọc thân mình gầy guộc của mình trong một bộ com-lê nhìn có vẻ cao cấp và vẫn tỏa ra mùi nguy hiểm không khác gì hai năm trước. Hắn đưa cho tôi một chiếc chìa khóa mới.
“Các chỉ thị cụ thể sẽ được gửi đến bằng email. Cậu cứ theo đó mà làm”.
“Vậy nhờ cậu, nói rồi A rảo bước đi mất. Bóng lưng đó như đang nói suy cho cùng tôi chỉ là người trung gian mà thôi.
Chia tay A được tầm một tiếng thì tôi nhận được email. Tiêu đề là [Từ người yêu cầu]
Nội dung email yêu cầu thực hiện công việc vào hai ngày sau, từ năm giờ chiều tới bảy giờ chiều. Chắc trong khoảng thời gian đó, người sống trong căn hộ ấy vắng nhà. Địa điểm là một căn hộ trong tòa chung cư chọc trời. Thứ tôi cần mang ra ngoài là một tượng điêu khắc màu trắng, theo lời A, hình như được bỏ vào một hộp dài và hẹp. Trong email có đính kèm ảnh của tượng khắc và chiếc hộp, cùng bản đồ chỉ vị trí của khu chung cư. Tượng điêu khắc có hình dáng một phụ nữ mặc đồ như trang phục dân tộc Nam Mĩ.
Và nội dung thư được tóm tắt như sau.
[Cậu có thể để lại dấu vết lục lọi tìm kiếm trong nhà, không có vấn đề gì. Thậm chí tôi còn muốn cậu thấy món nào trông có giá thì cứ lấy đi, làm sao cho trông như đây chỉ là một vụ trộm cắp thuần túy. Ngoài ra, hãy tìm cách để lại chứng cứ chỉ ra rõ ràng thời gian gây án.]