2
Đúng năm giờ chiều ngày được chỉ định, tôi dùng chìa khóa A đưa để mở khóa tự động cửa ra vào khu chung cư, đầu cúi ở mức vừa phải rồi chui qua cánh cửa sau bậc tam cấp. Tôi cũng đội một chiếc mũ lưỡi trai để không hiện mặt trên camera giám sát, nhưng ở chỗ này không cần quá lo lắng. Nói gì thì nói đây cũng là một tòa chung cư chọc trời khổng lồ. Một ngày chắc phải đến vài trăm người qua lại không ngớt, tôi có bị ghi hình lại cũng không phải vấn đề gì nghiêm trọng. Thứ tôi cần để tâm là camera trong thang máy cơ. Dựa vào số tầng một người ra khỏi thang máy, có thể xác định được người đó là ai. Thế nên dù căn hộ mục tiêu của tôi ở tầng ba mươi ba, tôi vẫn cố tình ra ở tầng ba mươi, ba tầng còn lại tôi dùng thang bộ.
Tôi đã hiểu được nghĩa của công việc hôm nay. Chỉ thị yêu cầu tôi tới căn hộ mang tượng điêu khắc trong hộp ra ngoài, nói cách khác là ăn trộm. Chìa khóa phòng chắc là chìa khóa sao chép họ lấy được hoặc làm ra nhờ một cách thức nào đó. Dù thế nào đi nữa, việc đó chắc chắn không được sự cho phép của chủ nhân căn hộ.
Người yêu cầu muốn có hai thứ. Một thứ là bức tượng điêu khắc màu trắng, khỏi cần phải nói. Và một thứ nữa là chứng cứ ngoại phạm. Trong email, người đó đã yêu cầu thêm việc để lại bằng chứng có thể xác định được ngày giờ gây án. Chắc người đó muốn tạo ra chứng cớ ngoại phạm để đề phòng vạn nhất có chuyện chẳng may thì khi cảnh sát điều tra vụ này như một vụ trộm cắp, người ta cũng không bị nghi ngờ.
Tôi vừa đi dọc hành lang vừa cẩn thận lấy ra đôi găng tay tôi mang sẵn trong túi áo khoác bo gấu rồi đeo vào hai tay. Đừng nhắc đến chuyện để lại dấu vân tay làm gì. Tôi đã lăn dấu vân tay mấy lần vì lỗi vi phạm giao thông rồi.
Dừng chân trước căn hộ, tôi nhìn ngó xung quanh. Khi đã chắc chắn không có ai trông thấy, tôi tra chìa khóa A đưa vào lỗ khóa. Tôi xoay nhẹ, nghe kim loại bật ra tách một tiếng.
Vừa mở cửa, đèn sát lối vào sáng lên làm tôi hơi giật mình. Có vẻ hệ thống cảm ứng hoạt động nên đèn chiếu sáng. Hình như đây cũng chẳng phải một kĩ thuật hiếm lạ ở các tòa chung cư ngày nay, nhưng với kẻ sống trong một căn hộ tập thể rẻ tiền, thứ này không hề tốt cho tim mạch của tôi tí nào.
Tôi nghĩ đằng nào cũng phải giả bộ đây là một vụ ăn trộm thuần túy, nên quyết định xỏ nguyên giày vào phòng. Tôi lập tức mở cửa chính và bật công tắc đèn bằng tay đeo găng. Ánh sáng trắng tỏa ra trong phòng.
Một phòng khách rộng mười mấy chiếu. Trong phòng có bày xô pha, bàn và đặt một chiếc tivi. Chiếc bàn là bàn đá cẩm thạch. Vì không có bàn bếp nên chắc người ta dùng bữa ở đấy. Trên bàn có một hộp đựng hình vuông bằng nhựa rỗng đang bị bỏ nguyên ở đó, có vẻ người ta đã ăn cơm hộp mua ở đâu đó như cửa hàng tiện lợi.
Cửa liếp đang mở tầm một nửa, tôi nhìn được sang phòng bên cạnh. Có vẻ bên đó là phòng ngủ.
Đứng giữa phòng khách, tôi nhìn quanh quất. Đây là một căn phòng tuyệt nhiên không có một món đồ nào dùng để trang trí, căn phòng như vẽ ra một cảnh tượng thê lương. Có vẻ một thời gian dài không được dọn dẹp nên các góc phòng kẹt bụi. Người này thuộc hội đàn ông sống một mình dạng kinh điển đây.
Nhìn qua một lượt, tôi không thấy cả món đồ điêu khắc lẫn cái hộp. Cả túi hay đồ đựng có thể cho những thứ đó vào cũng không có.
Có một vài tủ quần áo nhỏ nên tôi lần lượt mở cửa từng cái một. Tủ nào cũng đầy ặc những đồ là đồ. Tôi cũng cần phải tìm được những món đồ có giá trị để cho người ta thấy đây là một vụ trộm cắp, nhưng đầu tiên phải tìm món đồ được nhắm đến đã.
Tìm một lượt các tủ quần áo rồi mà không thấy tượng điêu khắc, tôi quyết định chuyển địa điểm tìm kiếm sang căn phòng bên cạnh. Trong phòng ngủ có bày một chiếc giường đơn, một cái bàn cá nhân và tủ sách.
Ở đây cũng có tủ quần áo nên tôi bắt đầu tìm từ đó trước tiên. Quần áo được treo lên, một số lượng lớn hộp và đồ đựng được nhét vào tủ một cách vô tổ chức. Tôi đã mở từng cái từng cái một, nhưng chỉ toàn những thứ trông như rác rến.
Rốt cuộc tôi cũng không tìm thấy tượng điêu khắc trong tủ quần áo ở căn phòng này. Tôi xem đồng hồ thì thấy đã hơn sáu giờ một chút. Tôi hơi cuống, sắp hết thời gian rồi.
Tôi đã tìm trên giường và trong ngăn kéo, nhưng không ích gì. Tôi ngồi xuống giường, khoanh tay lại. Tôi không biết có nên liên lạc với A không. Tôi nhìn đồng hồ, đã sáu giờ hai mươi phút. Trong trường hợp phát sinh bất kì sự cố nào, tôi phải gọi điện cho A. Đúng là việc không tìm thấy vật cần tìm có thể gọi là sự cố chứ nhỉ?
Vừa lấy điện thoại định gọi điện cho anh ta thì tôi dừng tay. Tôi nhận ra mình chưa tìm trong bếp. Nếu đó là một món đồ quan trọng, khả năng cao là người ta sẽ giấu ở những nơi không ngờ tới.
Tôi vào bếp, kiểm tra trong tủ lạnh trước. Một cái tủ lạnh ba cánh nhưng cửa nào mở ra cũng không có vật cần tìm.
Trong giá bát đĩa liền tường thiết kế riêng cho cấu trúc nhà, dưới bồn rửa, chỗ nào cũng không phải. Tôi thở dài, chỉ còn nhà vệ sinh và phòng tắm thôi, nhưng ở đó có chỗ để giấu đồ không cơ chứ? Tôi vừa bẻ cổ vừa ra khỏi bếp.
Ngay lúc đó tôi thấy...
Một người đàn ông lạ mặt đang đứng đó.
Một người đàn ông mặc com-lê tuổi tầm bốn mươi. Dáng người nhỏ, đeo kính. Đôi mắt sau cặp kính trợn tròn. Ông ta cứ nhìn tôi, cầm nguyên túi giấy trên tay và đứng rịt một chỗ.
Tôi cũng sốc quá, không nhúc nhích nổi. Hai người nhìn nhau chằm chằm. Một khoảng im lặng kì lạ. Không, trong thực tế chắc chỉ là một khắc.
Người đàn ông há hốc miệng. “Chuyện gì đây? Cậu là ai? Cậu đang làm gì ở đây?” Ông ta hét lên bằng giọng chói lói.
Tôi đã ra hành động trước cả câu trả lời. Tôi hạ thấp người, tông vào người đàn ông, chơi cú húc như một vận động viên bóng bầu dục. Tôi có tí tự tin ở thần kinh vận động và sức lực trâu bò của mình.
Hai người bọn tôi ngã đè lên nhau. Tôi nghe rầm một tiếng lớn. Tôi cưỡi phắt lên người đối phương, và siết chặt nắm đấm. Tôi định đấm hai, ba phát cho ông ta ngất xỉu.
Nhưng tôi bèn dừng tay.
Vì đối phương đã không còn cử động nữa rồi. Sau cặp kính, mắt ông ta trợn trừng, trắng dã.
Tốt rồi, thế là đỡ mất công làm ông ta ngất. Nhưng tôi chỉ nghĩ vậy được thoáng chốc. Trên sàn, máu loang ra nhiều khủng khiếp.
“AAAAA!” Tôi hét lên.
Tôi chợt nhìn lại và thấy máu dính ở góc bàn đá cẩm thạch. Có vẻ trong khoảnh khắc ngã xuống, phần đầu phía sau của người đàn ông đã đập rất mạnh vào đó.
Tôi run sợ đưa tay lên miệng người đàn ông. Ông ta không thở. Tôi cầm cổ tay ông ta để bắt mạch, nhưng mạch đã ngừng đập.
Hỏng bét.
Mình giết ông ta mất rồi.
Tôi lùi lại, ngồi bịch xuống đất. Tay chân tôi như rụng rời. Làm sao bây giờ? Trước mắt chỉ còn cách chạy trốn càng nhanh càng tốt. Đang nghĩ như vậy thì tôi nhìn thấy thứ đó.
Cái túi mà người đàn ông vừa cầm. Trong đó có cái hộp dài và hẹp.