Virtus's Reader

3

Điện thoại lập tức được kết nối. “Có chuyện gì sao” tiếng A hỏi nghe chẳng bao giờ hấp tấp.

“Gay rồi!” tôi nói. Tôi bắt đầu liến thoắng kể lại tình hình, nhưng do căng thẳng nên miệng tôi không hoạt động trơn tru lắm, mấy lần suýt cắn vào lưỡi.

Nghe xong câu chuyện, A im lặng một lúc. Tôi hết hồn, tưởng hắn cúp máy rồi.

Nhưng A không làm vậy. “Tôi hiểu rồi, anh ta nói. Giọng điệu đó bình tĩnh quá mức, làm tôi thấy bối rối.

“Cái hộp kia đang ở đó phải không?”

“Có đây” Tôi nhìn lên bàn, cái túi đựng cái hộp được đặt ở đó. Bởi vì nếu đặt túi ở dưới đất, có vẻ sẽ bẩn vì dính máu mất. Nhưng xem chừng cái xác cũng ngưng chảy máu rồi.

“Cậu kiểm tra bên trong chưa?”

“Tôi kiểm tra rồi. Là bức điêu khắc trong ảnh, không sai.”

“Tốt!” A đáp ngắn gọn.

“Vậy thì cứ thế là được rồi. Còn lại cứ làm mọi thứ như dự định cho tôi.”

“Như dự định là sao...”

“Là mang bức điêu khắc, hay chính là cái hộp đó ra ngoài. Rồi đưa cho tôi ở chỗ hẹn. Là như thế”

“Xác chết thì sao? Phải làm sao đây?”

“Không cần làm gì đâu. Cậu cứ để nguyên như vậy cũng được.”

“Nhưng mà...”

“Làm sao?”

“Như vậy có phải dở không? Vụ này sẽ thành một vụ lớn mất.”

A cười khẩy một tiếng. “Đúng vậy, nhưng chỉ đơn giản là từ một vụ trộm cắp biến thành cướp của giết người thôi. Việc cảnh sát vào cuộc tôi đã dự liệu xong xuôi từ đầu rồi. Chủ nhà đã chết nên việc báo án sẽ chậm hơn, nên chính ra có khi lại thêm phần thuận lợi. Người đàn ông đã chết là một nhân viên làm công ăn lương, sống một mình. Việc báo án sớm nhất cũng phải từ ngày mai trở đi. Vì người đàn ông đó không đi làm, nên chắc ai đó sẽ đến căn hộ và tìm thấy xác chết. Khi đó cậu đã thong dong nâng ly chúc mừng trong phòng mình rồi, chuyện là thế đó.”

“Không bị lộ sao?”

“Sao mà lộ được?” A thốt ra với một giọng như thể bông đùa. “Không việc gì phải sợ. Cảnh sát có tra tìm các mối quan hệ xung quanh người bị hại đến đâu đi nữa cũng không ra tên của cậu. Cậu đã để ý camera giám sát rồi phải không?”

“Tôi đã làm như lời anh bảo.”

“Cậu không để lại vân tay đâu nhỉ?”

“Tôi đeo găng tay suốt.”

“Nếu vậy thì không vấn đề gì. Chú ý không để lại chứng cứ gì kì lạ rồi rời khỏi căn phòng đó đi.”

Nghe anh ta nói vậy mới thấy chắc đúng như những lời đó. Tôi dần dần bình tĩnh lại.”

“Chuyện đó thì làm thế nào bây giờ nhỉ? Tôi nhận được chỉ thị là hãy để lại chứng cứ có thể xác định được ngày giờ gây án.”

Đến đây A vẫn phì cười.

“Không phải đã có chứng cứ lớn nhất rồi hay sao. Xác chết của người bị hại ấy. Kiểm tra camera an ninh, trước tiên có thể biết được người đàn ông này về lúc nào. Thêm vào đó, với trình độ khoa học điều tra tội phạm hiện nay, có thể ước tính chính xác xem người này đã chết được bao lâu nên dễ dàng khoanh vùng được ngày giờ gây án thôi.”

“Ra là vậy.”

“Cậu không nên làm những chuyện vớ vẩn thừa thãi. Những thứ trông có vẻ sắp đặt là cấm kị. Cậu hiểu mà phải không?”

“Tôi hiểu, tôi nói rồi cúp máy. Quả nhiên A thật lão luyện. Đến mức tôi phải cảm thấy sợ hãi, không hiểu hắn đã chui qua bao nhiêu thiên la địa võng từ trước tới giờ.

Tôi cầm lấy cái túi giấy đang đặt trên bàn, nhìn xung quanh kiểm tra xem có đánh rơi thứ gì không.

Cuối cùng tôi đưa mắt nhìn xác chết. Kể cũng tội mà chẳng còn cách nào khác. Không phải tôi giết ông vì muốn giết ông đâu. Vốn dĩ tôi không có ý sẽ giết ông Tôi không biết sự tình là như thế nào, nhưng ông về nhà ngoài thời gian dự định là lỗi của ông. Tôi đây chỉ hoàn thành công việc đã nhận thôi. Để có cái ăn, cái gì tôi cũng làm.

“Ô kìa,” đầu tôi bật lên câu này khi nhìn thấy đồng hồ đeo tay mà người đành ông đang đeo. Đồng hồ chỉ sáu giờ ba mươi phút.

Tôi nhìn đồng hồ của mình. Đồng hồ này đang chỉ gần sáu giờ bốn mươi phút. Đồng hồ của người đàn ông này chạy chậm hơi nhiều nhỉ.

Tôi lại nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay của người đàn ông và giật mình. Trên mặt kính có một vết nứt.

Có khi nào, tôi vừa nghĩ vừa tới gần nhìn kĩ cái đồng hồ hơn thì thấy kim giây đã dừng lại. Có lẽ đồng hồ đã hỏng vì cú va chạm khi ngã khi nãy.

Vừa hay, nhờ vậy mà giờ giấc phạm tội lại thêm rõ ràng, tôi vừa nghĩ vậy nhưng một suy nghĩ khác lại lập tức hiện ra trong đầu.

Tôi nhớ lại bộ phim đã xem từ hồi xưa lắc xưa lơ. Một bộ phim hồi hộp dài hai tiếng với cốt truyện rẻ tiền. Mánh lừa được sử dụng trong đó đúng là “chiếc đồng hồ hỏng”. Để làm giả thời gian gây án, tội phạm giết người đã chỉnh kim đồng hồ của nạn nhân sang một giờ hoàn toàn khác rồi làm hỏng nó. Nhìn thấy thế tôi nghĩ, mấy thứ như đồng hồ không phải đồ dễ hỏng đến thế, người ta lại nghi ngờ có mánh lới gì ở đây khi đồng hồ hỏng cũng là chuyện bình thường.

Những thứ trông có vẻ sắp đặt là cấm kị... Lời A nói lặp lại trong đầu tôi.

Tôi rón rén tháo đồng hồ đeo trên cổ tay người đàn ông. Một chiếc đồng hồ cơ kiểu cũ. Quả là kim đồng hồ đã đứng yên ở sáu giờ ba mươi phút. Tôi có vẩy hay gõ đồng hồ thì kim giây cũng không có vẻ sẽ nhúc nhích.

Tôi suy nghĩ lung lắm. Nếu để lại đồng hồ nguyên xi như thế này thì cảnh sát sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ hiểu đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ vô tình bị hỏng vào thời điểm gây án nên kim đồng hồ chỉ thời gian khi đó chứ?

Không, chắc không có chuyện như vậy đâu, tôi chỉ có cảm giác đó. Càng nhìn càng thấy chiếc đồng hồ hỏng này thật ám muội. Nó sặc mùi mất tự nhiên. Trông như “chuyện vớ vẩn thừa thãi” trong lời A nói. Nếu để lại một vật như thế này, cảnh sát có thể sẽ nghi ngờ: “Có vài bằng chứng gián tiếp cho thấy thời điểm gây án là quanh quanh sáu giờ ba mươi, nhưng liệu đấy có phải là trò lừa của thủ phạm không? Liệu có phải thời gian gây án là một thời điểm khác?”

Tôi đau cả đầu. Đây không phải mánh lới gì mà tôi cứ phải lo lắng người ta sẽ nghi ngờ đó là mánh lới, phiền chết đi được.

Rốt cuộc tôi thả chiếc đồng hồ hỏng vào túi áo khoác bo gấu. Nếu đã không thể để lại thì chỉ còn cách mang theo thôi.

Tôi đứng lên cầm túi giấy, nhìn lại toàn bộ căn phòng một lượt rồi đi ra cửa.

Cũng giống với lúc tôi bước vào, tôi vừa để ý camera an ninh vừa rời khỏi khu chung cư. Vừa đi tôi vừa tua lại hành động của mình. Chắc chắn không có sai sót gì nhưng đúng là tôi vẫn lấn cấn chuyện cái đồng hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!