4
Bảy rưỡi tối, tôi và A tụ lại ở địa điểm đã hẹn trước. Là một công viên ở bên cạnh tòa chung cư. Tôi vừa lấy tượng điêu khắc ra khỏi cái hộp thì A gật gù liên tục vẻ mãn nguyện.
“Thế này là tốt rồi. Tất cả đều hoàn hảo. Cậu đúng là không phụ lòng hi vọng của tôi, làm ăn cẩn thận, có thể tin cậy được. Nói vậy rồi anh ta rút từ túi áo ngực bên trong ra một phong bì lớn.
Tôi nhận lấy chiếc phong bì đó rồi kiểm tra bên trong mà nín thở. Những tờ mười nghìn yên ken đặc. Thứ mà người ta gọi là tiền mới đến mức cắt đứt tay.
“Bức tượng điêu khắc đó là một vật có giá trị lớn đến vậy sao?”
A bỏ lại bức tượng vào trong hộp, cười nham hiểm. “Cậu không biết mấy chuyện thừa thãi thì hơn.
“À... anh nói phải.”
“Cũng vì lợi ích đôi bên thôi.”
“Tôi hiểu. Nhưng đúng là không thể tin được là đến nông nỗi này. Chuyện giết người như thế...
A vỗ bộp vào vai tôi.
“Định mệnh đấy. Gã đàn ông đó xấu số rồi. Nhưng chỉ có vậy thôi. Cậu không cần để tâm làm gì. Mau quên đi.”
“Tôi để mặc xác chết như vậy không sao thật chứ ạ?”
“Không sao mà. Lúc nãy tôi cũng nói qua điện thoại rồi còn gì. Chỉ trong những gì mà bình thường cảnh sát vẫn điều tra, mấy cái tên như tên của cậu không xuất hiện đâu. Trước tiên phải đặt nghi vấn hành vi phạm tội của những người quen biết, đó là thủ tục rồi. Chắc cũng có cả người ra yêu cầu đang muốn có thứ này nữa. A nhấc túi giấy lên. “Nhưng tối nay người yêu cầu đã chuẩn bị một chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo. Thế tức là mọi sự đều thuận lợi rồi.”
“Cảnh sát sẽ ước chừng được thời gian gây án chính xác phải không?”
Nghe tôi nói, A tỏ vẻ ngạc nhiên. “Cậu lo chuyện đó làm gì? Nếu cậu không làm gì thừa thãi thì chẳng sao đâu. Tin tưởng cảnh sát đi.
Chuyện thừa thãi... Tôi ấn qua lần vải túi áo khoác, xác nhận lại cảm giác tiếp xúc với chiếc đồng hồ đó.
“Sao, có chuyện gì à?” A hỏi tôi.
Không biết có nên kể chuyện cái đồng hồ không, tôi im lặng lắc đầu. Tôi thấy có nói chuyện này ở đây cũng chẳng làm được gì hơn.
“Vậy gặp sau nhé. Có việc gì ngon lành tôi sẽ giới thiệu. Chìa khóa phòng cậu cứ tùy nghi xử lí hộ tôi.” A để lại mấy lời dặn dò như vậy rồi nhanh chóng rời đi.
Tôi cũng chầm chậm rời khỏi nơi đó, nhưng cảm giác nôn nóng không yên vẫn còn trong lồng ngực.
Việc tôi lấy đồng hồ đeo tay khỏi xác chết có đúng đắn thật không? Chắc chắn cảnh sát cũng sẽ nhận ra chuyện cái đồng hồ đã biến mất ngay thôi. Có phải họ sẽ đặt ra nghi vấn vì chuyện đó không? Họ sẽ thắc mắc tại sao thủ phạm lại lấy đi cái đồng hồ đeo tay, đó chẳng phải một món đồ đặc biệt có giá trị cao.
Nếu chỉ đến thế thôi thì còn đỡ. Vấn đề là từ chuyện đó, tôi cứ để tưởng tượng của mình phình trướng một cách kì lạ.
Theo kiểu: có phải “mang cái đồng hồ theo” bằng với “thời điểm chính là chìa khóa trong vụ án này” không? Đương nhiên, có thể họ sẽ hướng sự nghi ngờ đến cả giờ giấc phạm tội. Rồi họ sẽ nghĩ rằng liệu đây có phải có một kiểu trò lừa được dàn xếp không.
Càng nghĩ, tôi càng bất an.
Trả lại cái đồng hồ thôi, tôi nghĩ bụng. Tôi sẽ đến đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay di thể rồi về. May quá, mình vẫn đang cầm chìa khóa căn hộ. Nếu đi từ giờ, chắc vẫn kịp. Tôi lấy đồng hồ ra khỏi túi.
Không, nhưng mà...
Nhìn mặt đồng hồ vẫn đang chỉ sáu giờ ba mươi phút, tôi thấy đúng là trông rất giả dối. Chỉ thấy được tôi đang làm giả thời gian gây án mà thôi. Tôi nghĩ lại, không thể bỏ một thứ thế này ở hiện trường được.
Lòng đầy phiền não vì không thể tìm ra câu trả lời cho việc nên làm thế nào, tôi đâm cả vào người đi đường. A, người kia hét lên, suýt thì ngã. Tôi lập tức nắm lấy cánh tay của người đó.
Đối phương là một người cao tuổi tóc bạc gầy gò. “Xin lỗi ông” tôi xin lỗi.
“À, không không, không sao. Ông cụ xua tay, vẻ mặt hòa nhã. “Tại tôi cũng đang nhìn chỗ khác.
Có vẻ như ông ấy đang định hạ cửa cuốn của cửa hàng xuống. Nhìn sang cửa hàng ngay bên cạnh, tôi vô thức trợn mắt lên. Vì đó là một tiệm đồng hồ, lại còn là một tiệm nhỏ có từ xưa, gần đây không mấy khi trông thấy.
[Thay pin nhanh chóng] Một tờ thông báo viết tay.
Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng.
“Cậu có việc gì à?” Ông cụ có vẻ là chủ cửa hàng hỏi tôi.
Tôi lấy chiếc đồng hồ kia từ trong túi ra. “Cái này ông sửa được không ạ?”
Hình như tại người vừa đụng vào mình vào trên đường thoắt cái biến thành khách hàng, ông nhận lấy chiếc đồng hồ với vẻ bất ngờ. Nhưng vừa nhìn xuống chiếc đồng hồ, lập tức nét mặt của ông thay đổi thành nét mặt của một người thợ, ông cẩn thận nhìn ngắm.
“Tôi không chắc. Không mở ra thì không biết được.” Vừa nói ông cụ vừa cầm chiếc đồng hồ bước vào trong cửa hàng, tôi cũng đi theo ông.
Đi tới bàn làm việc trong góc cửa hàng nhỏ, ông cụ bắt tay vào công việc. Ông đeo chiếc kính hai tròng rồi dùng dụng cụ mở mặt sau của đồng hồ và xem xét bên trong. “Chà, phần này bị rời ra à.” Ông lẩm bẩm như tự nói tự nghe.
“Có sửa được không ạ?”
“Ừ, nếu thế này thì chắc sửa xong ngay thôi.”
Ông cụ khom lưng, chính thức bắt tay vào sửa chữa. Dáng vẻ ông cố định chiếc đồng hồ rồi sử dụng cơ man các dụng cụ bằng cả hai tay trông rất đáng tin cậy.
Chỉ một lúc, ông thẳng lưng, gật đầu như đã hài lòng. “Được, như thế này chắc là ổn rồi đấy.
“Sửa được rồi ạ?”
“Tạm thời là vậy. Nhưng mặt kính có vết nứt này chỉ còn cách đặt từ nhà sản xuất.”
“Kim chạy rồi chứ ạ?”
“Chạy rồi đấy”
“Vậy để mặt kính như thế là được rồi ạ. Tại cháu không có thời gian.
Dù mặt kính có bị nứt, kim cứ chạy được là không có vấn đề gì.
“Vậy à? Thế cứ để nguyên rồi chỉnh lại giờ thôi.” Ông cụ đóng nắp mặt sau đồng hồ lại.
Tôi trả tiền sửa đồng hồ rồi ra khỏi cửa hàng. Tôi vội vã đi về phía khu chung cư ban nãy.
Khi bước vào căn phòng, đúng là tôi thấy căng thẳng. Nhỡ người ta đã phát hiện ra di thể rồi thì sao, nỗi bất an xẹt qua tâm trí tôi. Nhưng nếu thế, chắc chắn cảnh sát đã chạy tới đây rồi.
Tình trạng trong phòng vẫn nguyên xi như lúc tôi ra khỏi đây. Di thể của người đàn ông vẫn nằm ở tư thế giống với lần cuối tôi nhìn thấy.
Tôi đeo đồng hồ vào cổ tay trái của người đàn ông bằng bàn tay đeo găng. Kim đồng hồ đang chỉ thời khắc hiện tại... tám giờ hai mươi ba phút. Chuyển động của kim giây cũng rất mạnh mẽ.
Thế này là ổn rồi. Tôi an tâm rời khỏi căn phòng.