5
Vụ này được đưa tin sau khi gây án bốn ngày. Tin tức được phát ở chương trình thời sự trên tivi. Theo lời nữ phát thanh viên, do người đàn ông nghỉ làm không phép và không thể liên hệ được qua điện thoại, đồng nghiệp công ty sinh nghi, tới nhà người bị hại, trình bày sự tình với văn phòng quản lí, được người ta mở cửa cho vào và tìm thấy thi thể. Từ những đoạn phim từ camera an ninh, ta biết được người bị hại đã về nhà vào chiều tối ngày hôm trước, từ những chi tiết như có cả dấu vết căn phòng bị bới tung lên, cảnh sát đã đưa ra đánh giá nhiều khả năng người bị hại trở về nhà và bị vài kẻ tấn công.
Được lắm, tôi nắm chặt tay làm động tác ăn mừng trước tivi. Từ nội dung những tin tôi nghe được, có vẻ cảnh sát không nghi ngờ gì về thời điểm gây án. Vậy thì cũng sẽ có chứng cứ ngoại phạm cho người yêu cầu. Chắc A cũng sẽ hài lòng.
Tôi lấy bia trong tủ lạnh rồi lại ngồi khoanh chân trước tivi và bắt đầu uống. Tôi vô thức âm ử một điệu nhạc.
Tôi vừa bấm điều khiển xem còn kênh nào khác chiếu thời sự không thì ngoài cửa tấu lên một tiếng chuông cửa rẻ tiền. Tôi không có lịch đến thăm của ai đó, cũng không nghĩ có bưu phẩm gửi đến. Nghĩ bụng chắc đằng nào cũng là người chào hàng nên tôi đã lờ đi, thì rầm rầm rầm, cửa bị gõ một cách bạo lực. Người ta lại còn bắt đầu gọi tên tôi.
“Anh có nhà phải không? Mở cửa giùm đi ạ. Có đồ chủ nhà gửi anh. Một giọng đàn ông tôi chưa nghe thấy bao giờ lên tiếng.
Người ta nói đến chủ nhà làm tôi thấy quái lạ. Phần tiền nhà còn nợ tôi đã trả hôm qua rồi.
Không còn cách nào khác, tôi đành đứng dậy. Vẫn để nguyên xích an toàn, tôi rút chìa khóa ra mở cửa.
“Chào anh,” một người đàn ông trung niên mặt tròn. Mái tóc hơi mỏng được gọt ngắn. Anh ta mặc một bộ com-lê màu xám, hai tay ôm một chiếc hộp.
“Chủ nhà đâu?”
“Tôi là người giúp việc cho chủ nhà mà. Tôi được nhờ đưa cho anh cái này.”
Hộp không to nhưng cũng không nhỏ đến độ có thể nhận được qua khe cửa mở hờ. Tôi tặc lưỡi, tạm đóng cửa lại, tháo xích an toàn rồi lại mở cửa ra.
“Ái chà chà, tôi xin phép, xin phép. Nói rồi người đàn ông mặt tròn bước vào nhà.
“Làm gì vậy? Đừng có tự tiện vào nhà người ta chứ.”
“Thôi, có sao đâu anh. Đây, của anh.” Người đàn ông đưa chiếc hộp cho tôi.
Nhận lấy chiếc hộp rồi, tôi mới thấy nó nhẹ khủng khiếp. Tôi mở hộp tại chỗ và há hốc miệng. Trong hộp chỉ có một tờ giấy trong hộp. Đó là hóa đơn khoản tiền nhà mà tôi thanh toán hôm qua.
Tôi thoáng nghĩ: sao lại bỏ thứ này vào trong hộp, cùng lúc đó, tôi lại có một dự cảm chẳng lành. Tôi trừng trừng nhìn người đàn ông. Tôi đang định nói: anh ra ngoài đi.
Nhưng trước đó, nhanh như cắt, người đàn ông đã lấy ra một thứ gì đó. “Tôi có vài chuyện muốn hỏi cậu. Cậu có thể vui lòng bớt chút thời gian cho tôi chứ?”
Thứ người đàn ông đưa ra là huy hiệu cảnh sát.
Tôi còn đang không nói nên lời và đứng chết trân ở đó, viên cảnh sát nhìn ra phía sau lưng tôi.
“Ái chà, cậu đang xem tivi à. Mà lại còn vừa uống bia vừa xem lúc đang ban ngày thế này, nhàn nhã thật đấy. Có khi nào cậu đang lướt các chương trình thời sự không?”
Tôi xoay thân trên lại, cầm điều khiển tivi nhấn nút tắt. Sau đó, tôi lại đối đầu với viên cảnh sát. “Có chuyện gì thế ạ?”
“Như tôi đã nói, tôi có chuyện muốn hỏi cậu. Trước tiên từ thứ này.” Viên cảnh sát nhặt tờ giấy rơi dưới chân lên.
Là tờ hóa đơn ban nãy. Có vẻ tôi đã đánh rơi lúc nào không biết. “Nghe nói cậu đã trả hết tiền nhà còn nợ đúng không?”
“Không được sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Đấy là chuyện tốt mà. Chỉ có điều, tôi đang băn khoăn không biết cậu làm thế nào để xoay xở được món tiền đó. Cậu xem, cậu đang hoàn toàn không có việc làm phải không? Vậy mà bộp một cái cậu lại có thể trả một số tiền lớn như thế, tôi thấy kì lạ cũng là chuyện đương nhiên thôi mà.”
“… Tôi vay tiền.”
“Ồ ồ, cậu vay của ai?”
“Ai mà chẳng được. Chuyện riêng của tôi.”
“Việc cho cậu vay tiền đâu thấy được tương lai sẽ được hoàn trả. Vậy mà người ta vẫn cho cậu vay, có người mang tấm lòng Bồ Tát như thế sao?”
“Lắm lời. Để tôi yên.
Vừa xua tay như đuổi ruồi, trong tâm trí rối như tơ vò, tôi vừa cố gắng phân tích tình cảnh hiện tại. Sao cảnh sát lại đến đây? Vì tôi đã trả hết tiền nhà còn nợ nên chủ nhà sinh nghi và trình báo cảnh sát ư? Nhưng không thể có chuyện cảnh sát sẽ tới chỉ vì chuyện đó được.
“Vậy tôi xin phép được chuyển sang câu hỏi tiếp theo.” Viên cảnh sát đưa tay vào túi ngực trong của áo com-lê.
“Vẫn còn à?”
“Tôi chẳng bảo còn mấy câu nữa rồi sao? Cậu đã từng thấy vật này chưa?” Nói rồi viên cảnh sát cho tôi xem một bức ảnh.
Nhìn bức ảnh, tôi kinh ngạc. Vật được chụp trong ảnh là bức tượng đó.
Viên cảnh sát giãn cả mặt ra. “Có vẻ như cậu biết.”
“Không, tôi chưa. Chưa thấy chưa thấy.” Tôi xua tay thật mạnh. “Tôi chưa bao giờ thấy thứ đó.
“Ồ ồ, vậy sao? Nhưng thực ra cậu đang thầm muốn biết rõ hơn về bức tượng này phải không? Rốt cuộc bức tượng này có giá trị đến thế nào, chẳng hạn. Viên cảnh sát vẫn chìa bức ảnh về phía tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Tôi định giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, nhưng ông ta lại nói với giọng điệu ngoan cố, “Quả nhiên, tôi nói đúng rồi thì phải.”
“Cái gì cơ, tôi chẳng hiểu gì hết.” Tôi lắc đầu.
“Vậy sao? Thế thì cậu cứ coi như những điều tôi nói sau đây là những điều tôi tự lảm nhảm nhé. Bức tượng này ấy mà, nó có giá trị khủng khiếp. Giá trị không chỉ như một món đồ mĩ nghệ đâu, điểm quan trọng là ở chất liệu cơ. Thứ này không phải đá trắng bình thường. Cậu nghĩ đó là gì?”
“Tôi không biết. Chuyện ấy chẳng can hệ gì đến tôi.” Miệng thì nói thế nhưng tôi vẫn để tâm đến diễn biến tiếp theo trong câu chuyện của viên cảnh sát.
“Thật ra đây là ma túy đấy. Vốn dĩ thứ đó là bột mịn trắng nhưng đã được đông cứng lại như đá bằng một phương pháp đặc biệt. Cứ thế ngâm vào nước, vật này cũng không tan. Nó cũng không có mùi gì nên không cần phải lo đến việc bị chó phòng chống ma túy đánh hơi ra. Với kẻ lên kế hoạch buôn lậu, đây là một thứ vô cùng tiện lợi. Hôm trước, Sở Cảnh sát Tokyo nhận được thông tin thứ này đã được đưa vào Nhật Bản ấy, Đội Tác chiến chống Tội phạm có Tổ chức đã nỗ lực hết sức để xác định được kẻ đã đưa thứ này vào. Thế là vào ngày hôm kia, từ một vụ việc không ngờ tới, chúng tôi đã xác minh được thân phận của kẻ đó. Bốn ngày trước, một vụ giết người đã xảy ra trong nội thành, hắn là nạn nhân của vụ đó. Cả cảnh sát Đội điều tra số Một chúng tôi lẫn đồng đội bên Đội Tác chiến chống Tội phạm có Tổ chức đều nhảy cẫng lên khi nắm được một manh mối lớn thế này. Tuy nhiên dù đã tìm không sót một ngóc ngách nào trong phòng, chúng tôi cũng không thấy món đồ có vấn đề. Có lẽ cũng hợp lí khi cho rằng thủ phạm đã mang thứ đó đi.”
Toàn thân tôi không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Hóa ra bức tượng điêu khắc ấy lại là một món hàng khủng khiếp đến vậy sao. Chắc chắn dù A nghe chuyện có người chết cũng tỏ ra như không mà. Chắc chắn có một tổ chức quy mô lớn nhúng tay vào phía sau vụ này.
“Chúng tôi suy đoán thủ phạm là một người biết bản chất của bức tượng, biết được nó ở trong tay của người bị hại. Chúng tôi đã lên danh sách, đưa một vài người vào diện nghi phạm chính, nhưng đáng tiếc là tất cả đều có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo. Đó là những chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo đến độ mất tự nhiên. Thời điểm gây án mà chúng ta thấy là chiều tối bốn hôm trước, ngay sau khi nạn nhân về nhà, trong khoảng từ hơn sáu giờ chiều đến tám giờ tối, khi đó tất cả nghi phạm đều đang đi du lịch xa hoặc ở cùng ai đó ở nơi công cộng. Bởi vậy chúng tôi chuyển hướng nghi ngờ sang một khả năng khác. Kẻ chủ mưu nằm trong số các nghi phạm này, à, hoặc có khi tất cả bọn họ đều có liên hệ tới nhau theo một dạng thức nào đấy. Nhưng người hành sự lại là một người khác. Chúng tôi nghĩ có khi đó là một người hoàn toàn không liên quan gì tới những nghi phạm, có lần theo các mối quan hệ của những nghi phạm này tới đâu cũng không đến được nơi cần đến.
Tôi lảng mắt khỏi nụ cười nhạt của viên cảnh sát, vừa nghĩ, tại sao chứ.
Tại sao cảnh sát lại để mắt đến mình? Mình đã để lại chứng cứ gì sao? Mình đã cẩn thận với camera an ninh rồi. Không, giả sử có xác định được mặt mình đi nữa, cũng không thể chỉ ra mình là hung thủ.
“Internet đã mở rộng phạm vi tội phạm cho chúng tôi” Viên cảnh sát nói. “Các dạng trang web gặp gỡ không chỉ kết nối những người đàn ông và phụ nữ xa lạ. Chúng đã sinh ra rất nhiều quan đồng phạm... giữa tội phạm với tội phạm, giữa tội phạm với nhóm tội phạm tiềm ẩn, giữa nhóm tội phạm tiềm ẩn với nhóm tội phạm tiềm ẩn, giữa người không biết rõ ràng về việc phạm tội và những kẻ vui thích việc phạm tội... tất cả đều là những kẻ không hề quen biết. Có thêm kẻ trung gian nhúng tay vào nữa thì chúng tôi cũng đầu hàng. Chẳng có cách nào tìm ra được sợi dây liên kết.”
Chắc chắn phải đúng như anh ta nói. A cũng đã bảo vậy. Vậy nhưng tại sao họ lại tìm đến chỗ tôi... Tôi cực kì muốn hỏi chuyện đó.
“Đã không thể chỉ ra thủ phạm từ các mối quan hệ của nạn nhân thì công việc của hội cảnh sát lập tức lại trở nên đơn điệu ngay.” Viên cảnh sát tiếp tục. “Dò hỏi xung quanh, tìm kiếm những di vật còn lưu lại ở hiện trường. Cậu nghĩ công việc tôi được giao là gì? Là theo dấu nạn nhân cho tới khi về đến nhà đấy. Là số thì không thể tránh rồi, nhưng thú thực là oải lắm. Thì đúng mà. Vì đã xác minh được thời điểm gây án ngay sau khi nạn nhân trở về nhà rồi còn gì. Chắc hẳn thủ phạm đã nấp sẵn ở trong phòng, hoặc trong lúc hắn tìm kiếm trong phòng đã vô tình chạm mặt người bị hại. Dù là trường hợp nào đi nữa, chuyện người bị hại đã làm gì cho tới khi về đến nhà chắc chắn chẳng liên quan gì tới vụ án. Tôi tưởng tôi đã rút phải lá thăm xấu trong số thăm vậy.”
Vẻ mặt kì lạ của viên cảnh sát làm tôi vô thức ngước mắt thăm dò. Có vẻ anh ta muốn nói rằng rốt cuộc, đó lại không phải là lá thăm xấu. Điều đó là tại sao?
“Nhưng mà nhé, thời gian không khớp. Hôm đó nạn nhân không khỏe nên rời công ty trước dự định tới hơn hai tiếng. Cụ thể là khoảng năm giờ ba mươi phút. Từ công ty tới khu chung cư, có nhanh đến mấy cũng mất hơn bốn mươi phút. Việc nạn nhân về nhà lúc sáu giờ hai mươi phút đã được camera an ninh chứng minh giúp.”
Nghe viên cảnh sát nói, tôi lại càng rối trí. Năm rưỡi rời đi, mất hơn bốn mươi phút là về nhà, thì không phải về đến nơi lúc sáu giờ hai mươi phút là điều tự nhiên sao?
“Hình như cậu đang đặt ra nghi vấn về chuyện thời gian không khớp thì phải?” Viên cảnh sát nói như thể nhìn thấu nội tâm của tôi.
Tôi im lặng vì trúng tim đen thì viên cảnh sát cười gian xảo.
“Nếu người bị hại từ thẳng từ công ty về nhà thì thời gian sẽ khớp. Nhưng chắc chắn không có chuyện đó. Người bị hại chắc chắn đã ghé qua một nơi khác trước khi về nhà. Có dấu vết về việc ghé qua nơi khác nhưng lại không có thời gian cho việc đó. Vậy nên chúng tôi rất băn khoăn. Rốt cuộc chúng tôi lại phải thực hiện một cuộc điều tra nghe ngóng thông tin ngoài dự tính.”
“Nghe ngóng là ở đâu cơ?”
Có vẻ như đã chờ đợi câu hỏi này, viên cảnh sát ưỡn ngực rất mạnh.
“Ở cửa hàng đồng hồ. Nói cụ thể hơn là một tiệm sửa đồng hồ cơ cổ. Tôi đã cầm ảnh nạn nhân và ảnh đồng hồ đi lòng vòng mấy cửa hàng đấy.”
Tôi thấy chấn động như thể bị đập vào sau đầu, lưng sụm xuống. Vì vậy mà đến giờ tôi mới nhận ra mình đã đứng suốt từ ban nãy.
“Tại sao lại là tiệm đồng hồ?” Giọng tôi hỏi trở nên yếu ớt.
Thì bởi, viên cảnh sát nói. “Vì đồng hồ đã chạy lại mà.”
Không hiểu anh ta nói gì, tôi im lặng đảo mắt.
“Có vẻ người bị hại đã lầu bầu cả ngày hôm đó. Sáng sớm ngày ra anh ta đã làm hỏng cái đồng hồ khi bị ngã trong lúc đang chạy bộ thể dục, anh ta đinh ninh trong bụng là sẽ đi sửa chiếc đồng hồ ở đâu đó, nhưng đúng là vì không tiện nên đành cứ để cái đồng hồ hỏng nguyên như thế cho đến lúc rời khỏi công ty, chuyện này đã có đến vài người làm chứng. Nhưng trên thực tế, chuyện lại kì lạ ở chỗ, khi thi thể được phát hiện, chiếc đồng hồ lại đang chạy. Không phải do quán tính mà vô tình chiếc đồng hồ chạy. Vì đồng hồ đã chạy đúng giờ mà. Chỉ có thể nghĩ đến một điều. Đó là việc chiếc đồng hồ đã được sửa chữa. Vấn đề là anh ta đã mang nó ra tiệm đồng hồ lúc nào. Vì chỉ có thể nghĩ rằng người mang chiếc đồng hồ đi là nạn nhân nên chúng tôi đã rất băn khoăn vì sự mâu thuẫn trong thời gian. Nhưng mâu thuẫn này đã được hóa giải với câu chuyện trong một tiệm đồng hồ. Thật ra một nhân vật hoàn toàn khác với người bị hại đã mang chiếc đồng hồ hỏng đó tới.”
Câu chuyện của viên cảnh sát trôi tuột qua đầu tôi. Cảm thấy suy nghĩ của tôi đã ngừng trệ hoàn toàn, nhưng tôi vẫn nhớ lại mặt của chiếc đồng hồ bị hỏng. Sáu giờ ba mươi phút... đó là giờ buổi sáng sao?
“Chủ tiệm đồng hồ vẫn nhớ rõ chuyện của người khách đó” Viên cảnh sát nói như kể lại một kỉ niệm vui vẻ. “Ông ấy hồ hởi nói lâu lắm mới được chạm vào đồng hồ cơ nên phấn khởi lắm. Đã thế nghe bảo người khách đó lại còn trả bằng một tờ mười nghìn yên mới cứng. Tôi hỏi tờ tiền đó còn ở đây không thì hóa ra nó vẫn còn ở đây. Tất nhiên, tôi đã xin ông hỗ trợ điều tra và được cho phép mang tờ tiền đó về Vì đó là một tờ tiền mới cứng rất xịn nên khi được giám định, vân tay còn lưu lại mồn một. Thế là tôi đã thu được một bằng chứng quan trọng với cách thức không ngờ đến. Thêm cả những dấu vân tay đã thu được do vi phạm giao thông cũng vậy, nên giờ thì có thể dễ dàng đối chiếu rồi. Ai đã sử dụng tờ tiền này, chúng ta biết được ngay.”
Tôi nhớ rằng khi thanh toán phí sửa ở tiệm đồng hồ, tôi đã trả bằng một tờ mười nghìn yên từ phong bì nhận được từ A.
“Chà, chuyện là như thế. Viên cảnh sát lấy ra thêm một bức ảnh từ túi áo trong. Ảnh của tôi. Đó là ảnh dán trên giấy phép lái xe. “Người đem chiếc đồng hồ tới được xác định là người trong tấm ảnh này. Khi tìm trong camera an ninh, một người giống thế này đã đi qua đi lại mấy lần. Nếu là như vậy, phải nghe chuyện từ chính người đó thôi. Thế nên tôi mới đến thăm cậu thế này. Xin lỗi vì phiền cậu quá bộ, nhưng có thể nhờ cậu đi cùng tôi tới trụ sở cảnh sát không nhỉ.”
Tôi không thể nhúc nhích, cũng không thể trả lời. Chỉ mơ hồ nhìn vào mông lung. Lập tức viên cảnh sát tiếp tục.
“Nhưng mà này, tôi không sao hiểu được. Tôi đã nói là có mấy chuyện muốn hỏi cậu, nhưng chuyện tôi thực sự muốn biết chỉ có một thôi.” Viên cảnh sát bật ngón trỏ lên. “Sao cậu lại có ý muốn sửa cái đồng hồ vậy. Chuyện đó cậu có thể nói riêng cho tôi trước không?”
Tôi nhìn lên gương mặt của vị cảnh sát. Ánh mắt của vị cảnh sát tràn ngập ánh sáng hiếu kì.
Tại sao mình lại có ý muốn sửa cái đồng hồ hỏng à... Tôi mê man không biết nên nói gì để giải thích chuyện này.