1
Ông dành thì giờ để chậm rãi mài mực tàu, tiếng nghiên và thỏi mực miết vào nhau vang lên khắp căn phòng sáu chiếu[*] kiểu Nhật. Chẳng còn nghe thấy động tĩnh gì từ phòng bên nữa. Vừa mới ban nãy Yasuyo còn đang trang trí ban thờ thần kia mà, đã xong rồi à?
Khi màu mực vừa đủ đậm, Tatsuyuki dừng tay. Ông bỏ thỏi mực xuống, đổi sang cầm bút. Tay chấm mực vào đầu bút, mắt ông nhắm hờ. Ông đã định chữ mình sẽ viết.
Ông hít thở thật sâu một hơi rồi mở mắt, nhìn vào giấy viết thư pháp hanshi'[*]. Ông duỗi thẳng lưng, đưa đầu bút gần vào giấy.
Đương lúc tâm trạng đang lên cao ngút, ông múa bút liền một mạch. Vừa viết xong một từ gồm hai chữ, ông gác bút rồi nhìn lại một lần nữa.
Đúng là mình, công nhận viết đẹp thật. Tatsuyuki là nhị đẳng thư pháp[*]. Dẫu gì cũng có tự tin đôi chút vào nét bút lông của mình.
“Được rồi,” sau khi lẩm bẩm thế, ông liền thu dọn bộ dụng cụ thư pháp của mình.
Ở phòng bên cạnh, Yasuyo đang bỏ bình hâm rượu tokkuri dùng cho rượu cúng từ trong hộp ra ngoài. Trên chiếc bàn trà thấp đã bày ra hai chén rượu nông lòng, có cả chiếc túi bên ngoài ghi chữ toso.
Gia vị toso bao gồm các loại cỏ thuốc, hoa rum, sa sâm bắc, thương truật, vỏ cam quýt, cát cánh, định hướng, hạt tiêu Nhật, tiểu hồi, cam thảo, quế. Trộn gia vị này với rượu và giấm mirin sẽ thành toso.
Vào ngày Tết, chuyện khai bút rồi uống toso là thói quen của nhà Maejima. Từ khi con cái ra ở riêng, chỉ còn hai vợ chồng, thói quen đó cũng không hề thay đổi.
“Mình khai bút thế nào rồi?” Yasuyo hỏi.
“Ừ, viết đẹp lắm. Để tôi cho mình xem sau.
“Em nóng lòng ghê,” nói rồi Yasuyo mỉm cười.
Tatsuyuki nhìn đồng hồ treo tường, chẳng mấy mà đã sắp sáu giờ sáng.
“Chuẩn bị ra ngoài thôi nhỉ.”
“Phải rồi.”
“Mình mặc ấm vào. Mồng Một trời rét, dự báo thời tiết bảo vậy mà.
“À, được rồi được rồi.”
Chuẩn bị xong xuôi, hai người ra ngoài. Xung quanh vẫn còn tối. Trời lạnh làm họ rụt cổ dưới lớp khăn quàng. Yasuyo quấn chiếc áo khoác dày cũ kĩ quanh mình. Chỗ khuỷu tay của bà, len sùi cả lên.
Điểm đến của hai người là một ngôi đền trong vùng. Đã mấy năm rồi họ không tới những ngôi đền nổi tiếng nữa. Họ thấy đi lễ đầu năm chỉ cần khấn thành hoàng trong vùng là đủ.
Từ nửa đường tới ngôi đền gần như thẳng một mạch, chẳng hề có bóng người qua lại. Đúng là vẫn còn sớm, nhưng một phần cũng do ít còn ai muốn đến viếng đền thần trong làng nữa. Lễ hội tổ chức ở đền mỗi năm lại thêm phần ảm đạm. Vùng quê nào cũng dần mất đi sức sống mà thôi.
Họ trông thấy cổng đền thờ thần đạo phía trước. Chẳng có đèn đường nên phía trước vẫn tù mù không thấy rõ.
Họ bước lên thang đá rồi đi qua cổng. Ngay trước mặt là chính điện. Từ cổng vào đến đó là một con đường rải sỏi.
“Ái chà, Yasuyo thốt lên. “Cái gì thế nhỉ, đằng kia.”
“Cái gì cơ?”
“Đằng kia kìa. Mình xem, trước hòm tiền cúng.”
Nhìn vào chỗ vợ chỉ, Tatsuyuki cũng nhận ra. Trên nền đất đang đặt một thứ gì đó.
Lại gần hơn, họ trông thấy hình dạng thật của nó. Đó không phải “thứ gì đó” mà là một con người. Không phải được đặt ở đó mà là nằm gục ra đó.
“Có phải say rượu không nhỉ?”
“Chắc vậy”
Họ dè dặt tiến lại gần. Người gục ở đó là đàn ông. Kì quặc một nỗi, ông ta đang mặc áo đông xuân và quần thun dài. Giày cũng chẳng mang.
“A!” Yasuyo thốt lên. “Người này... người này là...”
“Hả?” Tatsuyuki nhìn mặt người đàn ông chăm chú. Chắc ông ta vào quãng bảy mươi nhăm, bảy mươi sáu tuổi. Vóc dáng nhỏ, người gầy.
A, lần này đến lượt ông cũng kêu lên.
Người đang nằm gục ra đấy là thị trưởng của thị trấn này.