2
Đầu tiên là một cảnh sát trẻ từ đồn cảnh sát gần đó lao tới. Ngay sau đó, xe cấp cứu đến và nhân viên cấp cứu đưa thị trưởng đi bằng cáng. Tatsuyuki trình bày nội dung giống hệt nhau cho cả viên cảnh sát và nhân viên cứu thương. Ông và vợ, hai người tới đó đi lễ đầu năm thì thấy thị trưởng ngã trước hòm đựng tiền cúng. Ông chẳng biết gì hơn. Vậy mà họ vẫn hỏi những câu giống hệt nhau. “Sao trên người ông ta chỉ có mỗi đồ mặc lót bên trong?” “Chuyện đó thì chúng tôi không biết,” ông chỉ có thể trả lời như vậy.
Có vẻ vì nghe thấy chuyện ồn ào, thần chủ xuất hiện. Với nước da hơi tối, trông ông ta hợp với đồ đánh golf hơn là bộ dạng của một thần chủ.
Viên cảnh sát trẻ trình bày lại sự việc.
“Ồ, ở đây mà lại xảy ra chuyện đó sao?” Thần chủ mắt tròn mắt dẹt nhìn vào chính điện.
Chẳng bao lâu sau, có mấy chiếc xe cảnh sát xuất hiện. Phải lúc đó, đám người hóng chuyện mới bu cả lại. Những viên cảnh sát đang bắt đầu dán băng dính “cấm vào” trước cổng đền nên họ kêu lên bất mãn.
“Cái gì vậy, không để người ta đi lễ đầu năm à?”
“Cảnh sát này, tôi leo rào vào đấy nhé.
“Hừ,” thần chủ cười khẩy. “Bọn họ nói cái gì vậy? Vốn dĩ mấy người đó có muốn viếng đền nhà ta đâu. Có mất công viếng cũng chẳng bỏ tiền cúng cơ mà.
Tatsuyuki vừa nhìn mặt ông ta chằm chằm thì bốn mắt giao nhau. Không biết thần chủ lí giải ánh mắt của ông thế nào mà lại gật đầu. “Người thành tâm tín ngưỡng cứ vơi đi, thật chẳng biết phải làm sao.
Tatsuyuki không biết trả lời thế nào cho phải, à lên đáp lại, cũng chẳng tỏ ý gì.
Một người đàn ông to lớn mặc com-lê tiến lại gần nhóm Tatsuyuki.
“Anh chị là người đầu tiên phát hiện sự việc à?”
“Thưa phải.”
Người ta hỏi tên, địa chỉ, cách thức liên lạc nên ông thành thật trả lời. Người đàn ông kia xưng tên là Kumakura. Từ thái độ của ông ta, có thể thấy ông ta là người phụ trách điều tra. Cũng có người gọi ông ta là đội trưởng.
Vì được hỏi tình trạng lúc phát hiện, thế là ông buộc phải lặp lại câu chuyện y hệt. Nghe xong chuyện, Kumakura nói, “Sao trên người ông ta lại chỉ có độc mỗi đồ mặc trong nhỉ?”
“Chà,” Tatsuyuki nghiêng đầu tỏ ý không hiểu. Ông hơi bực mình.
Ông đưa mắt nhìn quanh, nhưng lại thấy đám điều tra viên chẳng có vẻ gì là đang điều tra cả. Có cảm giác vì bị gọi đi nên họ bất đắc dĩ phải tới đây thôi vậy. Trong số đó còn có người mặt hơi đỏ, cứ liên tục ngáp lên ngáp xuống, chắc bị gọi đi lúc còn chưa tỉnh hẳn sau bữa rượu đêm Giao thừa. Cũng có người hướng về phía chính điện vỗ tay thật kêu, cầu nguyện rất thành kính.
“Đã cầu khấn thì bỏ tiền cúng đi chứ nhỉ.” Thần chủ càu nhàu bên cạnh Tatsuyuki.
“Tôi xin phép một lát,” Kumakura nói rồi rút điện thoại ra. Hình như có người gọi.
“Ờ, tôi đây. ... Ồ, thế à. Ông ta may nhé. ... Hå, gì cơ? ... Hả? Cái gì vậy chứ? Nghĩa là sao cơ? ... Ôi, sao cậu lại nói chuyện phiền phức thế. Bác sĩ bảo sao? ... Hả, vậy à. ... Ờ, cậu làm vậy đi. ... Hả? Chờ đã, không phải chứ, chuyện đó. Vậy là gay rồi. Nếu vậy thì bọn tôi không gánh nổi đâu đấy. Chết dở, đầu năm đầu tháng. ... Ờ, tôi biết rồi. Cứ nhờ giám định giúp đi đã vậy”
Kumakura cất điện thoại vào túi rồi gọi, “Ê, Suzuki”. Viên cảnh sát vỗ tay làm lễ lúc nãy chạy đến.
“Có vẻ thị trưởng tỉnh rồi.”
“Vậy ạ. Vậy thì may quá. Giờ mình về được chưa sếp?”
“Không được. Nghe bảo ông ta không nhớ gì.”
"Hả?”
“Ông ta hoàn toàn không nhớ có chuyện gì đã xảy ra. Ông ta nhớ đến đoạn uống rượu trong quán nhậu với người ủng hộ ở địa phương, nhưng từ đó trở đi thì kí ức trắng xóa. Trước tiên cậu đi dò hỏi thông tin ở quán nhậu đó đi.”
“Là chứng mất trí nhớ ạ?”
“Hình như vậy. Với cả còn một chuyện rắc rối nữa. Kumakura nhăn mặt, chẳng buồn hạ giọng. Chuyện hai người nói lọt hết vào tai vợ chồng Tatsuyuki. “Hình như ông ta bị đánh vào đầu.” Ông ta nói vậy rồi gõ nhẹ vào sau đầu mình.
“Ơ, không phải ông ta bị ngã hay làm sao ư?”
Kumakura vẫn giữ nguyên bộ mặt cau có, lắc đầu.
“Có dấu vết bị đánh bằng một vật kim loại, bác sĩ khẳng định như vậy. Lại còn bằng lực khá mạnh. Có vết rạn ở xương đầu thì phải.”
“Ối.” Cảnh sát Suzuki làm mặt như sắp sửa khóc đến nơi. “Không phải là giết người bất thành sao. Tết nhất mà lại thế. Em còn đang tính đi trượt tuyết.
“Tôi cũng đã đặt phòng trọ suối nước nóng rồi đây. Tạm thời chuyện là như thế, phải hỏi ý kiến đánh giá của cảnh sát trưởng thôi. Cậu gọi điện đi.”
“Hả?” Suốt từ đầu đến giờ, cảnh sát Suzuki mới có một phản ứng mãnh liệt nhất. “Em á? Ngày mồng Một đã gọi điện cho cảnh sát trưởng như vậy, thế nào em cũng bị tế cho một trận.”
“Còn làm sao được nữa bây giờ? Có nhờ đến sự trợ giúp của trụ sở cảnh sát tỉnh không thì phải có quyết định của cảnh sát trưởng mà lại. Nếu là giết người không thành thì tùy từng trường hợp, có khi phải lập tổ chuyên án.”
“Em không mong người ta lập tổ chuyên án gì đâu.” Cảnh sát Suzuki bày ra bộ mặt thảm thương, rút điện thoại ra.