3
Vợ chồng Tatsuyuki lại một lần nữa bị lấy lời khai sau khi di chuyển vào văn phòng của đền. Tuy nhiên, họ vẫn chỉ lặp đi lặp lại những nội dung y hệt.
“Anh nhớ kĩ lại xem. Trước khi tới đền thờ, anh không đi ngang qua ai sao? Chắc chắn phải đi ngang qua ai đó chứ?”
Kumakura chỉ toàn hỏi những câu giống hệt nhau, nhưng phía vợ chồng Tatsuyuki cũng chỉ có thể nói những câu như cũ.
“Tôi chẳng đi ngang qua bất cứ ai cả. Trên đường từ nhà tôi tới đền chẳng thấy bóng dáng ai hết.”
“Nhưng theo thông tin từ bệnh viện, chắc chắn ông ta bị đánh ngất không lâu. Thế nên nếu thủ phạm không đi ngang qua hai anh chị khi hắn tháo chạy từ đền thì thật lạ lùng. Thế này có nghĩa là sao nhỉ? Thủ phạm chạy trốn bằng cách nào đây?”
“Có phải hắn đã trông thấy chúng tôi và nấp ở đâu đó không?”
“Ừm,” Kumakura trầm ngâm.
“Gần như không có chỗ để trốn. Dù sao thì đây cũng là một thị trấn ảm đạm mà.”
“Ông có nói vậy đi nữa thì chúng tôi cũng không thấy ai thật, nên cũng chẳng biết phải làm thế nào.”
“Chà, ừ, chắc đúng như anh nói. Kumakura gãi trán, nhỏ giọng, “Anh chị không thấy cả thị trưởng nữa có phải tốt hơn không”.
“Hả?” Tatsuyuki hỏi. “Việc chúng tôi phát hiện ra thị trưởng là chuyện không tốt sao?”
“À không, dứt khoát không phải thế” Kumakura cuống cuồng xua cả hai tay. “Nếu hai anh chị không phát hiện ra thị trưởng, hẳn là ông ấy đã chẳng được cứu, nếu vậy vụ này sẽ thành một vụ giết người và sẽ còn rắc rối hơn nữa, nên việc anh chị phát hiện ra ông ấy đúng là may cho chúng tôi. Vâng, đến đây là xong rồi ạ. Ngoài ra thì, chúng tôi thật lòng biết ơn hai anh chị đã hợp tác điều tra thế này.”
Tatsuyuki buông tiếng thở dài. Có thể cắt nghĩa câu nói kia là: phát hiện ra thị trưởng thì tốt, nhưng việc họ bị kẹt lại đây lại không hay ho gì. Nếu người báo tin bỏ đi, phía cảnh sát cũng không dò hỏi được gì, nói cách khác họ sẽ chẳng thể làm gì với vụ việc.
Cảnh sát Suzuki bước từ ngoài vào. Nét mặt cậu ta đờ đẫn.
“Sao rồi?” Kumakura hỏi. “Tìm ra chưa?”
“Không xong rồi ạ.” Cảnh sát Suzuki lắc đầu. “Có vẻ không có trong khuôn viên đền”
“Đã tìm kĩ chưa? Nói đơn giản là một vật cùn thôi thì cũng có nhiều đấy. Đá rồi gậy chẳng hạn, không có gì rơi xung quanh sao?”
Nghe chừng có vẻ là chuyện hung khí. Vợ chồng Tatsuyuki di chuyển vào văn phòng đền cũng bởi công cuộc điều tra hiện trường đã bắt đầu với một số lượng lớn các nhân viên điều tra.
“Trong khuôn viên toàn là sỏi, không tìm thấy cục đá nào vừa tay. Nếu nói đến gậy, sau lưng đền có thanh kiếm tre, nhưng em không nghĩ rằng lấy nó đánh người thì sẽ rạn được xương sọ.”
Nghe câu trả lời của cảnh sát Suzuki, Kumakura méo miệng. “Bó tay rồi.
“Xin hỏi, anh cảnh sát.” Tatsuyuki gọi Kumakura, “Chúng tôi phải ở đây đến bao giờ ạ? Những chuyện cần nói thì chúng tôi cũng đã nói cả rồi.
“À. Xin anh chị cố chịu đựng giùm thêm chút nữa được không ạ? Tôi nghĩ cảnh sát trưởng cũng sắp đến đây ngay thôi.”
“Ngài cảnh sát trưởng...”
“Như anh chị cũng đã biết, đây là một vụ giết người bất thành. Đặc biệt thủ phạm lại nhắm tới thị trưởng nên cũng xem là trọng án. Có lẽ cảnh sát trưởng sẽ yêu cầu sự phối hợp của trụ sở cảnh sát tỉnh. Rồi lúc người ở trụ sở tới, chắc thế nào họ cũng lại hỏi chuyện anh chị. Anh chị có tạm thời về nhà thì vẫn phải ra đây lần nữa thôi. Nếu đã mất công đi lại hai lần như vậy, chẳng thà anh chị cứ ở đây có phải nhẹ nhàng cho cả đôi bên không?”
"Hả...”
Chỉ nhẹ nhàng cho mấy người thôi chứ gì, Tatsuyuki nhịn không nói ra câu đó dù muốn lắm.
Thần chủ xuất hiện với chiếc khay đặt chén uống nước nóng.
“Thôi, anh chị cứ thong thả. Việc điều tra hiện trường cũng vừa tạm ổn rồi, hay anh chị đi viếng đền đầu năm đi.”
Tatsuyuki cầm chén nước nóng lên, mới nhấp một ngụm đã phun ra ngay.
“Cái gì đây? Không phải là rượu à?”
“Đây không phải rượu bình thường mà là rượu cúng đó. Nào nào, đừng ngại. Cả mấy anh cảnh sát nữa.” Thần chủ cười lấy lòng.
“Hừm, tuy đang trong giờ công tác, nhưng đã là rượu cúng thì không thể từ chối được rồi.” Kumakura vui vẻ đưa tay ra. Cảnh sát Suzuki cũng cười híp mắt rồi bắt đầu uống rượu.
Một cảnh sát trẻ bước vào đó. “Cảnh sát trưởng đến rồi ạ.”
Ờ, Kumakura đứng lên. Cảnh sát Suzuki cũng tỏ bộ dạng nghiêm chỉnh đường hoàng. Tatsuyuki và Yasuyo quay sang nhìn nhau rồi cùng đứng dậy.
Một người đàn ông mặt tròn mặc đồng phục bước vào, nét mặt khó đăm đăm. Đôi mắt phía sau cặp kính tròng xanh ánh vàng trông rõ ràng là đang buồn ngủ. Người đàn ông nhìn quanh phía trong văn phòng đền rồi di chuyển tới trước lò sưởi. Cảnh sát Suzuki lập tức dời chiếc ghế gấp ra chỗ ông ta. Người đàn ông ngồi xuống mà chẳng buồn nói cả lời cảm ơn. “Hừ, cóng cả người”.
Thần chủ nói: “Làm một ly trước đã” rồi đưa chén uống nước nóng đến. Cảnh sát trưởng vừa nhận lấy chén, thần chủ liền rót rượu từ bình hâm tokkuri vào. Cảnh sát trưởng uống rượu mà chẳng thắc mắc một lời. “Ôi, ấm cả người” ông lẩm bẩm.
“Thưa cảnh sát trưởng,” Kumakura tiến lên trước một bước. Chắc ông ta sắp sửa báo cáo nhanh đây, Tatsuyuki nghĩ vậy.
“Xin chúc sếp một năm mới an khang thịnh vượng.” Không phải rồi. Là lời chúc mừng năm mới.
“Chúc mừng năm mới sếp ạ,” Suzuki cũng tiếp lời.
“Ừ ừ,” cảnh sát trưởng vừa giơ bàn tay đang không vướng gì ra trước lò sưởi vừa gật đầu hào phóng. “Chúc mừng năm mới. Năm nay cũng cố mà làm ăn tử tế cho tôi đấy.”
“Vâng,” sau khi đồng thanh đáp lời, mấy viên cảnh sát ngồi xuống. Vợ chồng Tatsuyuki cũng ngồi. Thần chủ ôm khay, biến vào trong góc.
“Thế tình hình sao rồi?” Cảnh sát trưởng hỏi.
Kumakura bắt đầu trình bày. Cảnh sát trưởng vừa hỏi vừa thỉnh thoảng đưa mắt nhìn vợ chồng Tatsuyuki, nhưng chẳng tỏ vẻ gì là đang quan tâm cho lắm.
“Tình hình là như vậy ạ.” Chuyện của Kumakura kết thúc.
“Hừm.” Cảnh sát trưởng vừa gãi cằm vừa nhìn Tatsuyuki. “Nhà anh chị đây tìm thấy ông ta nhỉ?”
“Vâng” Tatsuyuki gật đầu.
“Từ sáng sớm tinh mơ thế này.”
“Chúng tôi định đi lễ đầu năm.”
“Nhưng lễ đầu năm không phải ở đền địa phương như thế này cũng được cơ mà.”
“Đây là thói quen hàng năm rồi ạ, xin thứ lỗi.” Vừa nói, Tatsuyuki vừa tự nhủ: Sao mình lại phải xin lỗi nhỉ?
Cảnh sát trưởng nhăn mặt, trầm ngâm ừm một tiếng. “Chuyện phiền phức ghê.”
“Nói gì thì nói người bị hại cũng là thị trưởng mà” Kumakura nói.
“Ba ngày Tết này bao nhiêu dự định đây. Tối nay tôi còn bị gọi đi tiệc năm mới của phố mua sắm nữa.
“Ồ, tiệc năm mới đó ạ?” Mắt Kumakura sáng lên. “Nghe bảo người ta thuê tới hai mươi cô tiếp viên mặc váy siêu ngắn tới.”
“Không, đó là chuyện trước đây thôi. Giờ được tầm mười cô đến đã là tốt rồi. Kinh tế suy thoái mà “Nhưng thế đã là một chuyện đáng ghen tị rồi đấy ạ.”
“Cơ mà chắc không đi được rồi. Đã liên hệ với cảnh sát tỉnh rồi lập ba cái tổ điều tra rồi mà chỉ có mình tôi tiệc tùng thì coi sao được. Cảnh sát trưởng gãi gãi phía trên lông mày. “Nghe bảo thị trưởng không nhớ gì hết?”
“Có vẻ ông ấy vẫn còn kí ức cho đến đoạn ở cùng người ủng hộ tại quán rượu. Tiếp xúc với những người liên quan tới quán rượu, chúng ta biết được chắc chắn ông ấy đã uống đến tầm một giờ sáng. Chia tay với người ủng hộ ở quán đó rồi, thị trưởng về nhà một mình. Quán rượu ở cách đây tầm mấy trăm mét. Từ khi ra khỏi quán là không rõ tung tích ông ta. Hơn nữa người ủng hộ có chứng cứ ngoại phạm.”
“Gay đây,” cảnh sát trưởng gãi gãi sau gáy. “Thị trưởng hình như đã mừng hỉ thọ[*] rồi nhỉ. Cũng đã có tuổi rồi mà còn uống rượu đến mức mất kí ức như vậy làm gì cơ chứ.”
“Không, theo thông tin từ bệnh viện thì lượng cồn có vẻ không đáng kể đâu ạ. Họ chẩn đoán rằng việc mất kí ức chắc hẳn do ảnh hưởng của việc bị đánh.”
“Hừm. Thế sao trên người ông ta chỉ có đồ mặc bên trong?”
“Đó cũng là một bí ẩn lớn. Hiện tại, khả năng cao nhất đang là thủ phạm đã cởi đồ của ông ta.
“Để làm gì cơ?”
“Chà” Kumakura chỉ nghiêng đầu tỏ ý không hiểu.
“Gay nhỉ. Chỉ còn biết yêu cầu phối hợp của cảnh sát tỉnh thôi sao. Để dây dưa ra còn bị truyền thông đánh hơi thấy nữa. Mẹ kiếp, chỉ còn cách từ bỏ các em phục vụ sao? Không biết đứa nào ở đâu là thủ phạm, nhưng vì cái gì mà phải gây ra sự vụ vào lúc thế này cơ chứ. Chí ít không chờ qua ba ngày Tết được à?” Cảnh sát trưởng vừa xoay cổ vừa lầm bầm.
Vào lúc đó. Điện thoại của Kumakura đổ chuông.
“Tôi đây. Hả? Cậu nói gì? ... Có chắc không? ...Vậy à. Được rồi, giờ phải thu thập tin tức từ từng ngóc ngách xung quanh.” Sau khi nói chuyện sôi nổi rồi cúp điện thoại, ông ta quay sang cảnh sát trưởng. “Có vẻ đã tìm thấy quần áo của thị trưởng Cả giày nữa.”
“Thế à. Ở đâu vậy?”
“Một công viên cách quán rượu vừa nói khoảng mấy chục mét. Đồ được đặt ở sau băng ghế như bị giấu đi. ... Ê, Suzuki, cậu cũng đi hỗ trợ đi.”
“Rõ,” Suzuki trả lời rồi rời đi.
“Công viên à. Tại sao lại ra tận đấy...?” Cảnh sát trưởng nghiêng đầu.
“Nghĩa là lại xuất hiện khả năng mới rồi.” Kumakura trầm giọng. “Cho đến giờ chúng ta đang chắc chắn hiện trường gây án là ngôi đền này, nhưng thật ra có thể là công viên đó. Sau khi thị trưởng rời quán rượu, ông ta đã bị một kẻ nào đó đánh ngất xỉu ở công viên kia. Nếu nghĩ như vậy thì việc mất kí ức của thị trưởng cũng khớp với câu chuyện.”
“Ra là thế. Sau khi cởi quần áo của ông ta ở công viên, thủ phạm mới dời thị trưởng vào trong ngôi đền này.”
“Đúng vậy. Có thể để làm sai lệch hiện trường gây án. Thủ phạm không tính đến chuyện thị trưởng được cứu và tỉnh lại.”
“Nếu đã vậy, có khả năng hung khí cũng bị vứt ở công viên đó.”
“Em đồng ý với sếp. Nào, nhanh chóng bắt tay vào điều tra thôi. Nói rồi, Kumakura đang lăm lăm điện thoại thì lại có chuông gọi tới vang lên. “Kumakura đây. Sao vậy? ... Cái gì? ... Ồ, vậy à, quả nhiên. ... Ừ... ừ... Được rồi, tiếp tục theo hướng đó đi. Cả việc điều tra hung khí cũng nhờ các cậu.” Ông ta ngắt máy rồi nhìn cảnh sát trưởng. “Thông tin mới ạ. Nghe nói đã thu được lời khai về việc mấy gã đàn ông cãi nhau to tiếng ở quanh hiện trường hôm qua. Nghe bảo có vẻ đều là người lớn tuổi.”
Cảnh sát trưởng nhỏm người dậy. “Mặt mũi thì sao? Có trông thấy không?”
“Tiếc là họ không nhìn thấy mặt. Nhưng nghe bảo có một người nhỏ con, còn người kia thì cao ráo. Người nhỏ con có lẽ là thị trưởng.”
“Được rồi. Rà soát toàn bộ thị trấn, không bỏ sót ngóc ngách nào. Thấy lão cao kều nào có vẻ đáng ngờ thì cứ thẳng tay túm lại.”
“Đã rõ. Có vẻ họ đang hành động theo hướng ấy rồi. Thế nhưng tính sao với việc liên lạc với trụ sở cảnh sát tỉnh bây giờ ạ?”
“Ừ nhỉ.” Cảnh sát trưởng khoanh tay. “Cứ cái đà này có khi cũng giải quyết xong sớm được đấy. Liên lạc với trụ sở cảnh sát tỉnh không khéo lại bị nẫng công thì cũng bực mình, thôi cứ xem xét tình hình đã.”
“Em thấy làm vậy là ổn đấy ạ. Với lại, đội trưởng Đội điều tra số Một[*] của trụ sở cảnh sát tỉnh nổi tiếng là cứng nhắc. Ông ta theo chủ nghĩa không khởi tố trừ phi nắm được chắc chắn bằng chứng trong tay, e là cuộc điều tra sẽ bị kéo dài.”
“Thế thì không được rồi. Được, vậy đừng báo cho cảnh sát tỉnh. Cảnh sát trưởng nhìn đồng hồ đeo tay. “Hi vọng đến chiều tối có thể xoay xở giải quyết xong xuôi vụ này. Thế thì chắc sẽ kịp tiệc năm mới. Nếu kịp thì tôi sẽ dắt cả cậu đi nữa, đội trưởng Kumakura.”
“Thật ạ?” Mắt Kumakura sáng lấp lánh.
“Ờ, thật. Cho cậu bổ mắt với những cặp chân trần đầy sức sống của mấy cô phục vụ.”
“Cảm ơn sếp.”
“Xin lỗi” Tatsuyuki lại mở miệng. “Nếu đã không báo cho trụ sở cảnh sát tỉnh, tôi nghĩ chúng tôi cũng không cần ở lại đây nữa nhỉ.”
Kumakura và cảnh sát trưởng nhìn nhau. Tiếp theo hai người đó xoay phắt lưng lại với vợ chồng Tatsuyuki, bắt đầu thì thà thì thầm gì đó với nhau. Ông nghe thấy từ “lợi dụng”.
Hai người đó lại quay về nhìn phía nhà Tatsuyuki.
“Rất xin lỗi, nhưng anh chị có thể ở lại đây thêm chút nữa không?” Kumakura nói.
“Tại sao vậy ạ? Tôi tưởng đã không còn việc gì cần tới chúng tôi nữa rồi.”
“Nhưng chuyện lại không phải như thế. Có một việc chúng tôi chẳng biết nhờ ai ngoài hai anh chị.”
Tatsuyuki nhíu mày. “Nhờ vả? Chuyện gì thế ạ?”
“Chuyện đó... tới lúc ấy rồi tôi sẽ nói.” Kumakura úp úp mở mở.
“Không sao, không sao. Anh chị không phải lo lắng làm gì. Chúng tôi sẽ cố để không phiền tới nhà anh chị” Cảnh sát trưởng nở nụ cười gian trá rồi hướng vào trong góc, gọi: “Ê, thần chủ. Còn rượu không vậy? Thêm rượu cho khách.”
“Khách?”
Sau tiếng đáp “vâng” dài giọng, thần chủ xuất hiện. Trên khay có đặt bình hâm rượu tokkuri. “Để các vị chờ lâu”
“Không, tôi đủ rượu rồi...”
Tatsuyuki xua tay, nhưng cảnh sát trưởng tóm lấy bình tokkuri, rót một cách cưỡng ép.
“Đừng ngại. Không phải ngày tết ngày nhất sao. Rượu ở đền này dù gì cũng là món được hàng rượu cúng dường mà. Không cần phải giữ ý làm gì.”
“Không, cũng không phải tôi giữ ý...”
Đúng lúc đó, lại một lần nữa Kumakura kề tai vào điện thoại.
“Tôi đây. Cái gì, thế à? Vậy là thú nhận rồi à? ... Ừ... Ừ... Chẳng sao, tạm dẫn đến sở đi đã. Rồi gửi ảnh hắn qua đây. ... Ừ, nhờ cậu. Đóng nắp điện thoại cái bộp, Kumakura nhìn cảnh sát trưởng. “Có một kẻ khả nghi đang nằm ngủ trên ghế dài trong phòng chờ ở ga. Hỏi nghề nghiệp, chúng ta biết hắn là một nhân viên văn phòng, bốn mươi lăm tuổi. Hắn khai đi uống rượu với bạn bè trong công ty tới khuya rồi xỉn từ lúc nào. Từ lúc chia tay bạn đến giờ, hắn không nhớ gì cả.”
“Dáng dấp gã đó ra sao?” Cảnh sát trưởng hỏi.
“Nghe bảo chiều cao một mét tám mươi, dáng người gầy gò.”
“Đúng là cao kều.” Cảnh sát trưởng búng tay. “Là hắn. Chắc chắn chính là hắn.”
“Em đã ra chỉ thị dẫn hắn tới sở rồi. Sau đó chỉ còn để hắn tự thú thôi.”
“Làm gì thì làm, cũng phải bắt hắn tự thú. Dùng cách thức cưỡng ép một tí cũng được.”
“Rõ ạ. Em sẽ ra chỉ thị như vậy... Ối, có mail”. Kumakura lóng ngóng thao tác điện thoại. “Ảnh của kẻ đáng ngờ. Hừm, đúng là một gã trông khả nghi thật.”
Cảnh sát trưởng cũng ngó vào nhìn điện thoại Kumakura từ bên cạnh. Tiếp theo hai người nhìn nhau, cùng gật đầu đầy hàm ý.
“Có một thứ muốn hai anh chị xem giúp.” Kumakura giơ màn hình tinh thể lỏng về phía vợ chồng Tatsuyuki. “Anh chị đã từng nhìn thấy người đàn ông này bao giờ chưa?”
Hiện lên trên màn hình là một người đàn ông có gương mặt dài. Tóc tai rối bù, chắc tại ngủ ở phòng chờ. Mắt trĩu mỏi, trông chẳng có tinh thần, khóe miệng còn có vết nước dãi đã khô. Vì đây là một người đàn ông hoàn toàn không quen không biết, nên Tatsuyuki nghĩ sao đáp vậy. Yasuyo bên cạnh cũng gật đầu.
“Thật vậy sao? Anh chị nhìn kĩ xem. Anh chị có bắt gặp ở giữa đường, trên đường tới đây sáng nay không chẳng hạn?”
Câu nói đó của Kumakura làm Tatsuyuki khó chịu.
“Lúc nãy tôi đã nói rõ ràng rằng chúng tôi không gặp ai hết.”
“Tôi biết. Nhưng mà anh chị thử cố nhớ lại một lần nữa xem sao. Kí ức của con người là một thứ rất tùy tiện, có phải anh chị chỉ đang chìm vào ám thị rằng mình chẳng gặp ai không? Thật ra có phải anh chị đã thoáng trông thấy gã này phải không?”
Tatsuyuki cùng vợ nhìn nhau rồi nghiêng đầu không hiểu.
“Có nghe anh nói thế chúng tôi cũng không nhớ ra nên đành chịu thôi.”
“Không, tức là. .”
“Để tôi trình bày.” Cảnh sát trưởng nói rồi hắng giọng. “Nghe chúng tôi trao đổi từ nãy đến giờ chắc anh chị cũng hiểu, chúng tôi đã bắt được người đàn ông có vẻ là hung thủ. Tuy nhiên xem chừng hắn có vẻ say và không nhớ gì. Người bị hại là thị trưởng cũng ở tình trạng tương tự. Thế này thì có làm gì đi nữa cũng không có cách nào hạ màn. Thế nên chúng tôi mới mong ; có thể nhờ anh chị giúp đỡ một việc nhỏ để nghi phạm tự khai ra.”
“Nói thế có nghĩa là...?”
“Tức là,” cảnh sát trưởng thấp giọng. “Chỉ cần anh chị nói một lời rằng đã trông thấy nhân vật giống với người đàn ông này ở gần đền, chuyện lúc sau chúng tôi sẽ giải quyết cho ổn thỏa. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không gây phiền toái cho anh chị. Tôi xin hứa chuyện đó.”
Cuối cùng họ cũng nhìn ra câu chuyện. Nghĩa là để có thể phán quyết người đàn ông bị dẫn lên trụ sở là tội phạm, cảnh sát mới bảo vợ chồng họ đưa ra lời làm chứng giả đây mà. Từ “lợi dụng” mà ban nãy ông nghe thoáng thấy chắc là thế này chăng.
“Tôi từ chối.” Tatsuyuki thẳng thừng. “Tôi không thể làm cái việc hãm hại người khác như vậy được.”
“Không phải hãm hại. Chỉ là khơi dậy kí ức lúc say rượu thôi. Dù gì đi nữa thì hắn cũng là thủ phạm. Chắc chuyện chỉ có là hai người say rượu cãi vã, rồi tiện đà đấm nhau ấy mà. Tính mạng của thị trưởng dường như cũng không có ảnh hưởng gì nên không cấu thành tội danh nặng đâu. Nhé, anh chị có giúp chúng tôi được một việc đấy không?”
“Không. Tôi không muốn nói dối. Thêm nữa, nhỡ có thủ phạm thực sự thì các anh tính thế nào? Nếu có kẻ nhắm tới tính mạng của thị trưởng thì là chuyện lớn đấy.”
Cảnh sát trưởng thở dài thật mạnh. “Dù thế nào cũng không được phải không?”
“Không được. Chuyện đã như vậy nên tôi thấy chúng tôi cũng không còn việc gì ở đây nữa, bây giờ chúng tôi xin phép đi về. Không phiền gì các anh chứ?”
Kumakura nhìn cảnh sát trưởng. Cảnh sát trưởng trề môi, gật đầu. “Thôi, cũng đành vậy.”
Tatsuyuki giục Yasuyo rồi đứng dậy. Vừa lúc đó, điện thoại của cảnh sát trưởng rung lên.
“Tôi đây. Gì, trong lúc bận phát rồ lên thế này. ... Yêu cầu tìm người mất tích? Gì vậy, mấy chuyện kiểu đó thôi thì đừng có gọi cho tôi... Hả? Hội trưởng hội đồng giáo dục[*] hả? Ừ... Ừ... Ồ, hiểu rồi. Vậy điều ai đó đi tìm hiểu chuyện ấy cho tôi.”
Cảnh sát trưởng cúp máy, Kumakura hỏi, “Sao thế ạ?”
“Có liên lạc từ phía gia đình hội trưởng giáo dục. Hình như hôm qua ông ta uống với người quen đến khuya rồi mãi không thấy về nhà.”
“Hội trưởng giáo dục ấy ạ? Ông ta đi đâu được nhỉ?”
“Chà. Chắc lại say dúi dụi ở đâu đó rồi. Đúng thật là... Bọn ông đang loạn hết cả lên thế này mà lão mà lại còn kéo thêm rắc rối như vậy, cái lão cao kều đó.” Phàn nàn xong, cảnh sát trưởng có vẻ ngạc nhiên vì chính lời nói của mình, ông trố mắt, quay sang mặt đối mặt với Kumakura. “Cao kều... phải rồi, hội trưởng giáo dục cũng cao so với tuổi.”
“Thêm vào đó, ông ta lại gầy. Ông ta với thị trưởng cũng biết mặt nhau.”
“Vào buổi tối thị trưởng bị đánh, hội trưởng hội đồng giáo dục cũng mất tích à? Không thể nghĩ đây là chuyện ngẫu nhiên được. Hay lắm, ra chỉ thị cho toàn nhân viên trong trụ sở đi, dốc hết sức tìm cho ra hội trưởng hội đồng giáo dục.”
"Rõ ạ.”
Tatsuyuki lắng nghe họ trao đổi, phải ngưng dính dáng với chuyện này ở đây thôi, ông nghĩ bụng và bước đi. Nhưng Yasuyo không đi theo ông. Bà đứng im, nhìn Kumakura gọi điện thoại.
“Này, mình sao thế? Đi thôi.”
Nhưng Yasuyo không đáp. Sau cùng, bà tiến một bước về phía mấy người chỗ Kumakura. “Xin hỏi...”
Kumakura vừa ngắt máy, nhìn bà. “Có chuyện gì vậy ạ?”
“Hội trưởng hội đồng giáo dục là thủ phạm sao ạ?” Yasuyo hỏi.
“Chuyện đó thì chúng tôi vẫn chưa rõ, nhưng có vấn đề gì sao?”
“Nếu người đó là thủ phạm thì hung khí bị giấu ở đâu ạ? Và ông ta đã tẩu thoát khỏi ngôi đền này bằng cách nào mà không bị chúng tôi bắt gặp?”
“Về hung khí thì hiện tại, chúng tôi đang tìm kiếm xung quanh công viên, nơi được cho là hiện trường gây án. Việc anh chị không trông thấy ai tẩu thoát chỉ có thể nghĩ rằng một sự ngẫu nhiên nào đó đã tác động đến việc này thôi.”
“Này chị, rốt cuộc chị đang muốn nói gì đây nhỉ?” Cảnh sát trưởng hỏi với vẻ khó chịu.
Yasuyo so vai nhưng vẫn ngước nhìn mấy người chỗ cảnh sát trưởng.
“Tôi nghĩ địa điểm gây án là ở đền thờ. Không phải công viên đâu.”
Nét mặt cảnh sát trưởng lộ vẻ nghi ngờ. “Sao chị lại quả quyết như thế? Thế sao quần áo của thị trưởng lại ở công viên?”
“Tôi nghĩ việc cởi quần áo là ở công viên. Nhưng công viên không phải nơi gây án. Sau khi đến đây, thị trưởng mới bị đánh.”
“Nên tôi mới hỏi tại sao?”
“Bởi vì bàn chân của ông ấy bẩn.” Yasuyo nói. “Tất ông ấy bẩn. Nếu ông ta được ai đó đưa đến đây, chắc chắn chúng sẽ không lấm bẩn. Cho nên thị trưởng đã tự mình tới đây từ công viên. Đặc biệt là trong trạng thái chân không đi giày.”
“Để làm gì cơ?”
“Cái đó thì tôi không biết. Có khi ông ta bị thủ phạm uy hiếp cũng nên. Trước mắt, nếu không nghĩ vậy thì tôi chẳng thể lí giải nổi chuyện bàn chân ông ta dính bẩn.”
Cảnh sát trưởng và Kumakura trầm ngâm. Chắc họ không nghĩ ra lời nào để phản biện.
“Nhưng mà,” Kumakura nói, “Chúng tôi không thấy hung khí xung quanh đền.”
“Thế nên tôi nghĩ hung thủ đang giữ nó.” Yasuyo nói. “Xin nói thêm, nếu thủ phạm đã chạy trốn khỏi ngôi đền này, nhất định chúng tôi phải trông thấy hắn rồi, thế nhưng mọi chuyện lại không như vậy nên có thể hắn vẫn chưa chạy trốn.”
“Hả?” hai người đồng thanh thốt lên.
“Chưa chạy trốn nghĩa là... chị này, chuyện đó nghĩa là sao?” Cảnh sát trưởng hỏi.
“Thế nên là...” Yasuyo nói. “Hắn vẫn ở đây. Trong ngôi đền này.”
“Chẳng có nhẽ..” Kumakura đứng dậy. “Chắc chắn không thể có chuyện ngớ ngẩn đó. Chúng tôi đã lục soát toàn bộ rồi cơ mà.”
“Không, không phải toàn bộ. Khi các anh bắt đầu lục soát trong khuôn viên, chúng tôi cũng đồng thời di chuyển tới văn phòng đền này. Nhưng chắc chắn chỉ còn văn phòng đền chưa được lục soát. Chỉ trong góc văn phòng đền là chưa.”
Nghe những lời nói đó, Tatsuyuki cũng giật mình. Ông nhìn cánh cửa dẫn tới góc văn phòng đền.
Thần chủ đang đứng ở đó. Mặt ông ta tái xanh.