4
Chỗ hội trưởng hội đồng giáo dục trốn là kho để đồ trong góc văn phòng đền. Thần chủ, người che giấu nghi phạm, dường như đã nói cho ông ta biết những thông tin như tình hình điều tra.
“Tôi không đánh thị trưởng. Đó chỉ đơn thuần là tai nạn.” Ngồi giữa văn phòng đền, hội trưởng hội đồng giáo dục nói vẻ dằn dỗi. Đúng là ông ta cao ráo hơn so với tuổi bảy mươi và rất gầy.
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy ạ? Trong đêm Giao thừa ông chạy khỏi nhà rồi định đi đâu?” Kumakura hỏi.
Hội trưởng hội đồng giáo dục khoanh tay, mặt lạnh tanh. “Không muốn nói”
“Hội trưởng...” Kumakura nhăn nhó.
“Ông bỏ cuộc đi thôi, thật là...” Thần chủ nói với hội trưởng hội đồng giáo dục. “Giấu giếm không khéo sợ thành to chuyện.”
“Phải rồi, ông thành khẩn khai ra thì tốt hơn.” Cảnh sát trưởng cũng nói.
Hội trưởng hội đồng giáo dục bặm môi. “Là ‘Iroha’” Ông ta nói cụt lủn.
“Iroha là hàng ăn nhỏ bên ngoài phố mua sắm ạ?” Kumakura hỏi lại.
“Phải.”
“Sao ông lại ở đó vào giờ đấy?”
Hội trưởng hội đồng giáo dục lại im re. Lập tức thần chủ nói: “Là vì bà chủ đó. Hiện giờ hội trưởng đang thích bà chủ cửa hàng ấy.”
“Bà chủ? Nhưng mà hình như bà ấy đã gần sáu mươi rồi...”
“Mới có năm mươi tám thôi.” Hội trưởng hội đồng giáo dục lầm bầm. “Kém tôi một giáp. Ông nói với giọng như bảo, anh có ý kiến gì.
“Chà, vậy thì sao lại dính dáng tới thị trưởng?” Vừa nói dứt câu, Kumakura đã nhìn mặt hội trưởng hội đồng giáo dục như chợt nhận ra. “Có khi nào thị trưởng cũng thích bà chủ đó?”
Hội trưởng hội đồng giáo dục cười khinh khỉnh.
“Có không biết thân biết phận thì cũng một vừa hai phải thôi. Bảy mươi bảy tuổi rồi, cái lão già đó. Ngần ấy tuổi thì cũng là tuổi khô héo rồi còn gì.”
Bảy mươi tuổi thì chưa đến mức độ đó thì phải.
“Vậy là hai người đã tình cờ gặp nhau ở cửa hàng đó sao?”
“Không phải ở cửa hàng. Ở trước cửa hàng. Vì tôi nghe bảo đêm Giao thừa cửa hàng sẽ đóng cửa vào một giờ sáng, nên đã căn giờ đó để tới xem sao. Vừa tới nơi thì thấy lão già đó cũng đến từ phía ngược lại. Ông ta hỏi tôi, ‘Gì vậy hội trưởng, ông đến sau giờ cửa hàng đóng cửa là đang nhắm đến chuyện gì, thì tôi đáp trả, ‘Có mà ông đang mơ tưởng điều gì đó nên mới tới đây.’ Nói đoạn chúng tôi di chuyển ra công viên đàm phán.
“Đàm phán nghĩa là... như thế nào cơ?”
“Chúng tôi không thể đấu tay đôi được ấy mà, thế nên thành ra chúng tôi quyết định bằng phúc nam.[*]”
“Phúc nam?”
“Các cậu không biết ngày lễ ở đền Nishinomiya à? Đó là nghi lễ chạy đua, đàn ông con trai sẽ hướng về chính điện cùng lúc khai môn vào ngày mồng Mười tháng Một. Người đầu tiên leo đến nơi sẽ được trao danh hiệu phúc nam.
“Ông bảo chạy thi... các ông làm vậy thật hả?”
“Chính thị trưởng đề xuất mà. Người chạy tới chỗ đánh chuông ở đền thờ chính điện trước là người chiến thắng. Kẻ thua sẽ phải từ bỏ bà chủ. Tôi cũng đường đường là một đấng nam nhi, không thể có chuyện trốn tránh được. Điểm xuất phát của chúng tôi là công viên. Thế rồi sao? Lão thị trưởng bắt đầu cởi đồ, tháo giày da. Có vẻ lão ta nghĩ làm vậy sẽ dễ chạy hơn hay sao ấy. Tôi quyết định chạy với nguyên bộ dạng lúc đó. Vì tôi cho là mình không thể thua một lão bảy mươi bảy tuổi. Nhưng mà...”. Hội trưởng hội đồng giáo dục tức tối tặc lưỡi. “Bắt đầu chạy rồi mới thấy lão đó khỏe và nhanh hơn tôi tưởng.”
“Thấy bảo vì sức khỏe mà thị trưởng ngày nào cũng chạy bộ. Tôi đã đọc được chuyện ấy trên báo.” Thần chủ giải thích cho mọi người.
“Rồi sau đó?” Kumakura giục hội trưởng hội đồng giáo dục nói tiếp.
“Tôi cũng chạy trối chết nhưng không đuổi kịp. Khi tôi chui qua cổng thần đạo của đền, thị trưởng đã sắp sửa rung chuông đến nơi. Thôi xong, ngay sau khi tôi có suy nghĩ bỏ cuộc thì xảy ra một chuyện không thể tưởng tượng nổi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Cái chuông rơi xuống, giáng một đòn lên đầu thị trưởng.”
“Cái chuông á?”
“Hình như phần kim loại cố định chuông đã bị bung ra. Một âm thanh khủng khiếp vang lên, thị trưởng ngất xỉu. Thế nên thần chủ đã tới đó.”
Kumakura liếc mắt về phía thần chủ. “Ông đã làm gì...”
“Tôi bảo tôi sẽ tìm cách thu xếp chỗ này, nên hội trưởng hãy trốn đi.”
“Nhưng tôi không trốn nổi. Hội trưởng hội đồng giáo dục nhìn vợ chồng Tatsuyuki. “Vì tôi trông thấy bóng dáng hai người này. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành giấu mình vào văn phòng đền. Tôi định thấy có kẽ hở thì sẽ trốn đi...”
Hình như đã không có kẽ hở ông ta mong chờ.
Người lục soát nhà kho, cảnh sát Suzuki xuất hiện. “Tôi tìm thấy cái này...”
Thứ anh ta đang ôm trong tay là một quả chuông to vĩ đại. Trên chuông có mảnh kim loại cố định chuông đã hỏng và một sợi dây thừng to.
“Xin lỗi. Tôi muốn khai ra sự thật từ đầu, nhưng tôi thấy phải bảo vệ danh dự cho hội trưởng hội đồng giáo dục...” Thần chủ phân bua.
“Nói toàn chuyện dễ nghe,” đứng cạnh nghe thấy, Tatsuyuki tái mặt. Việc thần chủ che giấu đâu phải chuyện lùm xùm của hội trưởng hội đồng giáo dục, mà là chuyện cái chuông bị rơi chứ gì. Nếu thị trưởng có bề gì, đó sẽ là lỗi quản lí của đền, nên thần chủ sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới. Tất nhiên những người ở đây cũng hiểu chuyện là thế nào, ai nấy chỉ cười nhạt, chẳng nói chẳng rằng.
Kumakura cầm điện thoại, bước ra ngoài. Sự trầm mặc nặng nề ngột ngạt đầy ứ trong văn phòng đền. Bỏ lỡ thời điểm thoái lui, Tatsuyuki cũng thấy lúng túng.
Kumakura quay trở lại.
“Thị trưởng đã lấy lại được kí ức. Nói cho đúng, có vẻ như việc mất trí nhớ là một màn kịch. Chắc nghe chuyện hội trưởng hội đồng giáo dục đã khai ra tất cả, ông ta mới chấp nhận tình hình.”
“Vậy chuyện của hội trưởng hội đồng giáo dục là...” Cảnh sát trưởng hỏi.
“Nói chung có vẻ là sự thật. Kumakura nói. “Chỉ có điều thị trưởng quả quyết mình mới là người để mắt tới bà chủ trước, hội trưởng hội đồng giáo dục là người xen vào tình yêu của người khác.”
“Lão già thối đó nói gì vậy?” Hội trưởng hội đồng giáo dục trợn ngược mắt giận dữ. “Ban đầu chính tôi chỉ cho hắn quán đó cơ mà.”
“Rồi rồi, chuyện đó thì sao cũng được mà. Kumakura nói bằng vẻ mặt ngán đến tận cổ. “Làm sao đây, cảnh sát trưởng? Thị trưởng nói cũng không có ý định trình báo hành vi phạm tội.”
“Hừ. Lão đó cũng có vợ mà lại. Sao dám làm to chuyện lên chứ.” Bản thân cũng là người có vợ mà hội trưởng hội đồng giáo dục nói thế.
Cảnh sát trưởng nhìn chằm chằm mặt thần chủ và hội trưởng hội đồng giáo dục rồi thở hắt ra. “Coi như không có chuyện gì xảy ra thôi. Cho các nhân viên điều tra rút hết cho tôi.”
“Rõ,” Kumakura hào sảng trả lời. “Vậy là chúng ta có thể tới tiệc mừng năm mới tối nay rồi.”
“Nhưng mà,” cảnh sát trưởng nhìn về phía vợ chồng Tatsuyuki. “Nếu vậy thì phải không có cả người phát hiện ra thị trưởng lẫn người báo cảnh sát cơ...”
Mọi ánh mắt đều đổ về phía vợ chồng Tatsuyuki. Những ánh mắt chan chứa khẩn cầu.
Tatsuyuki cảm thấy toàn thân mất hết sức lực.
“Tôi biết rồi. Vậy thì thôi. Chúng tôi không thấy gì hết. Ông trả lời bằng giọng chẳng thích thú gì.