Virtus's Reader

5

Khi Tatsuyuki và Yasuyo về đến nhà đã là hơn mười giờ sáng một chút. Một buổi viếng đền năm mới chẳng ra làm sao. À, thực ra còn chưa kịp khấn khứa gì. Họ chỉ ở trong văn phòng đền suốt.

Vừa bước chân vào phòng, Tatsuyuki đã ngồi bệt lên chiếc đệm ngồi. Chẳng hiểu sao mà ông lại thấy mệt kinh khủng.

“Em pha trà hay món gì đó cho mình nhé.” Yasuyo hỏi.

“Không, giờ thì thôi.”

Tatsuyuki nhìn lên trên bàn trà thấp. Việc chuẩn bị toso đã xong xuôi. Họ đã định sau khi viếng đền đầu năm, hai người sẽ uống toso.

Nhưng toso này khác với toso bình thường. Thứ được hòa vào rượu không phải gia vị toso mà là kali xyanua. Là thứ được bảo quản ở nhà máy của Tatsuyuki.

Nhà máy đó đã đóng cửa suốt từ mùa thu năm ngoái. Có muốn hoạt động cũng chẳng có việc. Lương cho nhân viên cũng mấy tháng rồi chưa trả. Khoản nợ phình to hoàn toàn không thấy khả năng thanh toán. Công ty chắc chẳng mấy chốc mà phá sản. Cái nhà này cũng bị cầm cố. Có nghĩa là chỗ ở rồi cũng mất.

Ông đã sống rất đàng hoàng, nghiêm chỉnh. Ông đã muốn sống cả đời lương thiện thành thật. Nhưng rồi cũng có lúc mọi thứ không suôn sẻ... Ông đã ngộ ra điều đó.

Nói chuyện với nhau xong xuôi, hai vợ chồng đi tới kết luận là họ chẳng còn con đường nào khác. Nếu chúng mình chết, tiền bảo hiểm sinh mạng sẽ về tay các con. Hai người cũng đã viết xong di thư nhắn lại rằng hi vọng số tiền ấy ít nhiều gì có thể dùng để xin lỗi những người mình đã làm phiền.

Không cần do dự nữa. Chính vì vậy nên ông cùng Yasuyo đã quyết định sẽ thực hiện các nghi thức ngày Tết như thường lệ. Họ dự định trong lần viếng đền đầu năm sẽ khấn cho bản thân họ được siêu thoát và cầu cho hạnh phúc của những người bị bỏ lại.

Thế nhưng việc viếng đền đầu năm cuối cùng ấy lại không thành.

“Này mình,” Yasuyo bảo. “Mình cho em xem cái đó đi?”

“Cái đó?”

“Khai bút đầu năm ấy. Mình nói sẽ cho em xem sau còn gì.”

“À, đúng rồi.” Tatsuyuki đứng dậy từ đệm ngồi.

Hai người di chuyển sang căn phòng bên cạnh. Chữ trên hanshi đã khô hẳn. Vẫn đứng nguyên như vậy, hai người nhìn xuống chữ viết trên giấy.

Thành ý...

Hai người cứ thế trầm mặc trong một khoảng lặng kéo dài, họ nhìn đăm đăm vào chữ viết. Sau cùng Yasuyo gọi. “Mình, chúng ta đừng chết nữa.”

Tatsuyuki nhìn Yasuyo. Gương mặt bà trông như đã rũ bỏ một thứ gì luôn canh cánh trong lòng. Dáng vẻ nhẹ nhõm, ánh mắt ngộ ra tất thảy.

“Những kẻ bừa phứa đến thế lại có thể sống hợm hĩnh. Ngu ngốc đến vậy mà lại là thị trưởng, là hội trưởng hội đồng giáo dục, là cảnh sát trưởng thị trấn...”

“Rồi là thần chủ...”

Yasuyo gật đầu thật mạnh.

“Vậy tại sao những người sống đàng hoàng như chúng ta lại phải chết? Như vậy thật là quái gở. Thật là ngu ngốc. Mình à, gắng lên thôi. Từ giờ chúng ta cũng phải sống không kém cạnh bọn họ, phải bừa phứa hơn, thoải mái hơn, mặt dày mày dạn hơn.” Giọng bà mạnh mẽ chưa từng có từ trước tới giờ.

Tatsuyuki ngồi xuống, cầm tờ hanshi lên. Ông ngắm nhìn lại chữ mình viết rồi nói: “Tôi đồng ý.” Đoạn, ông xé roẹt tờ giấy ra làm đôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!