1
Ngày xưa Miku đã từng nghĩ nhà mình sống ở một thị trấn nhỏ. Mua bán chỉ trong xóm giềng thôi cũng đủ, em đi bộ tới trường mất không đến mười phút. Nhà bạn bè cũng thế, em có thể dễ dàng qua lại nhà họ. Lúc đi trên phố, ít khi em không được người quen bắt chuyện.
Tuy nhiên khi học lớp Năm, em nhận ra đấy là do phạm vi di chuyển của mình quá hẹp mà thôi. Ví dụ như em biết chỉ cần đi quá lên một tẹo thôi là sẽ gặp được một thế giới mình chưa từng trông thấy. Đó có khi là một tòa nhà văn phòng lớn, có khi là một nhà hàng gắn những món trang trí sang chảnh ở lối vào. Cũng có cả những cửa hàng em hoàn toàn không hiểu đang làm gì.
Việc em biết được có một đền thờ ở một nơi không ngờ đến cũng là từ khi vào lớp Năm. Trên đường về, chỉ vì hơi nổi hứng lên, em đã chọn một con đường vòng khác với lối thường lệ. Chỉ cách trục đường chính, nơi các xe ô tô qua lại rầm rập một chút thôi mà con đường này thật trầm lặng, như thể thời gian đã ngừng trôi. Những nhà dân kiểu cổ nối tiếp nhau, những cửa hàng nhỏ điểm xuyết đâu đó. Nhưng phần lớn những nhà hàng ấy đều đã hạ cửa cuốn đóng im.
Ngôi đền ở đó giống như để lấp khe hở giữa những ngôi nhà. Có bậc thang nhỏ bằng đá, đi hết bậc thang sẽ thấy một hòm tiền cúng được đặt ở đó. Khi rung sợi dây thừng to, chuông trên đầu sẽ kêu leng keng leng keng.
“Xin thần linh cho con thành người giàu có.” Giọng bé thôi, nhưng em vẫn khấn lời cầu nguyện ra miệng.
Nhà Miku không thể nói là sung túc. Em mất bố vì một tai nạn, mẹ em trưa làm ở siêu thị, tối làm ở quán nhậu để hỗ trợ sinh hoạt cho em. Em không thể muốn có những món đồ chơi đắt tiền. Việc hẹn bạn bè đi chơi tốn kém cũng là chuyện tối kị. Thế nên sau giờ học, phần nhiều thời gian em cũng ở một mình. Bởi vì em cảm thấy ghen tị với những đứa trẻ khác.
Giá mà mình trở thành người giàu có, lúc nào em cũng ước ao như vậy. Không phải em muốn sống xa hoa. Đấy là vì em muốn cho người mẹ luôn mệt mỏi của mình được sống nhẹ nhàng hơn dù chỉ một chút.
Em đứng quay mặt vào hòm công đức và khấn vái. Dù em không bỏ lấy một yên vào hòm tiền công đức.
Có điều nếu chỉ thế thôi, hẳn là Miku sẽ không đi qua đền thờ này gần như mỗi ngày. Nhưng khi chuẩn bị ra khỏi đền, đang dợm bước chui ra khỏi chiếc cổng đền thờ nhỏ, em mới để ý tới cậu ấy.
Cậu ấy ở trên bậc đá bao quanh ngôi đền. Hai tay hai chân giấu dưới thân mình, kiểu mà người ta vẫn thường hay gọi là tư thế ngồi ổ bánh mì mà bọn mèo rất hay làm. Nét mặt chìm vào bể suy tưởng cứ như đang nghĩ về những câu hỏi khó mang tính triết học, hai mắt nhắm hờ.
Lông cậu vằn nâu nhạt. Chỉ mỗi mặt là có vài vệt màu nâu hơi sậm màu. Miku tiến lại gần. Em sợ cậu sẽ chạy mất, tuy vậy cậu ấy chẳng hề nhúc nhích, nhưng lại liếc mắt về phía em.
Có chuyện gì...? Em có cảm giác mình đang bị hỏi như vậy.
Miku vươn tay ra, vuốt ve thân cậu ấy. Lông cậu mềm như bút lông mới ấy. Cậu gừ gừ trong cổ họng. Biết cậu ấy đang vui lòng, em thấy yên tâm.
Cuối cùng cậu ấy cũng đứng lên, đi về phía Miku. Rồi sau khi liếm liếm tay em, cậu kêu ư. Không phải meo hay ngao mà là ư.
Đói bụng rồi đây này, em có cảm giác cậu ta nói với mình như vậy.
Miku mở balo. Vì em nhớ ra mình có bỏ bánh mì của bữa trưa bán trú trong cặp. Em xé nhỏ bánh và đưa lại gần mũi của cậu ấy. Cậu quay ngoắt sang bên cạnh. Cái gì vậy, không có gì hơn món này à, như thể cậu nói vậy.
“Xin lỗi,” Miku xin lỗi thành tiếng. “Mai mình sẽ mang món gì đó tới mà.”
Cậu ấy khịt khịt mũi. Miku hiểu hành động đó là, tôi hi vọng ở cậu đấy.
Sau giờ tan trường ngày tiếp theo, vừa về nhà là Miku đã nhòm vào trong tủ lạnh. Đồ ăn xem chừng sẽ được lòng mèo là gì đây nhỉ? Mơ muối, đồ muối chua, củ kiệu, trứng sống... Không đời nào có chuyện mèo ăn những thứ thế này.
Nghĩ thế rồi, em nhìn thấy chả cá phô mai. Em tách một thanh ra rồi giấu vào trong túi. Vì trong tủ lạnh không còn thứ gì khác giá trị, em tìm trong giá đựng bánh kẹo. Có bánh quy và kẹo xốp bông gòn, em cũng bỏ mấy thứ đó vào túi. Cả Miku cũng muốn ăn kẹo xốp mà.
Nhét đầy chiếc túi rồi, Miku đi tới đền. Mèo không có ở chỗ hôm qua nữa. Không còn cách nào khác, em đành kéo chuông leng keng rồi đang trên đường xuống thang thì giữa lùm bụi, cậu ta chậm rãi xuất hiện rồi ngước lên liếc nhìn Miku.
Là cậu sao, lại đến đấy à, trông cứ như cậu ta nói vậy.
Miku ngồi xổm, lấy chả cá phô mai từ trong túi ra rồi bóc giấy nilon bọc ngoài. Em xé nhỏ ra rồi đặt trước mặt mèo. Sau khi cảnh giác ngửi ngửi, cậu ta liếm chòm chọp. Thế nhưng cậu ta không định cho chả cá vào miệng.
“Sao cậu lại không ăn?”
Miku có hỏi thì chú mèo cũng chẳng phản ứng gì. Chú ta để chả cá phô mai trước mặt rồi lại ngồi dáng ổ bánh mì với biểu cảm như một triết gia kia.
“Vậy, thứ này thì sao?”
Lần này em đặt bánh quy xuống. Nhưng cậu ta chỉ đưa mũi lại gần tí tẹo, còn chẳng buồn liếm. Có vẻ đấy không phải thứ cậu thích.
Ngồi xuống bậc thang đá ngay cạnh, Miku lấy gói kẹo xốp bông gòn từ trong túi ra. Em bỏ một chiếc vào miệng rồi hướng mắt ra xa. Bầu trời hoàng hôn thật đẹp.
Có cảm giác một thứ gì đó đang chạm vào vào đầu gối mặc quần bò của em, em giật nảy mình. Nhìn ra thì thấy chú mèo đã tới gần từ lúc nào, cậu ta đang đặt chân trước lên đầu gối em. Toàn thân và cổ duỗi hết cỡ, cậu ta đang muốn dính mũi vào gói kẹo xốp.
“Hả, cái này á?”
Miku lấy kẹo xốp từ trong gói ra, đưa trước mũi chú mèo. Lập tức cậu ấy liếm chòm chọp rồi không chút chần chừ gặm nhóp nhép. Sau khi cắn xé nhầm nhoàm rồi nuốt, cậu ấy bắt đầu ăn miếng thứ hai. Lặp đi lặp lại vài lần như thế, chiếc kẹo xốp đã biến mất hoàn toàn trong dạ dày của cậu. Thế nhưng có vẻ vẫn chưa thỏa mãn, cậu ấy chúi mũi vào gói kẹo. Miku lại lấy một chiếc kẹo xốp ra.
Sau khi đánh chén xong chiếc kẹo xốp thứ hai, không biết có phải đã mãn nguyện rồi không, chú mèo leo lên trên gối Miku, rồi cứ vậy cuộn tròn người lại. Cứ như thể cậu đang nói với Miku: mau vuốt ve tôi đi.
Miku vuốt ve thân cậu ta. Thế là cậu ta phát ra âm thanh gừ gừ. Cứ như thế, Miku cũng cảm thấy bình yên trong lòng.
Từ hôm đó, tới đền thờ trên đường đi học về trở thành chuyện thường nhật của Miku. Trường cấm mang bánh kẹo đi học, nhưng em lén lút giấu gói kẹo xốp trong ba lô.
Miku đặt tên chú mèo là Inari. Bởi màu của chú giống hệt inarizushi[*]. Tên của đền thờ có chữ Inari cũng là một lí do khác.
Em quyết định đeo vòng cổ cho Inari nữa. Vì em có cảm giác nếu cậu ấy cứ là mèo hoang, một ngày nào đó Inari sẽ bị Trung tâm Y tế đưa đi mất. Em làm một cái vòng cổ từ dây đai lưng màu hồng mua ở cửa hàng đồng giá một trăm yên, đeo vào cổ cho cậu. Màu lông nâu nhạt của Inari với màu hồng hợp nhau không ngờ.
Miku kể cho Inari rất nhiều chuyện. Chủ đề chính của các câu chuyện là mơ ước tương lai. Ước mơ của Miku là trở thành chuyên gia làm tóc. Em sẽ cắt tóc cho nhiều người, để người đó có dáng vẻ tuyệt vời nhất, nhuộm tóc cho họ, thi thoảng sẽ tạo kiểu làm xoăn. Em sẽ khiến họ như biến thành một người khác khi rời khỏi cửa hàng. Rồi những người đó sẽ nói lời cảm ơn với Miku. Chỉ tưởng tượng thôi em cũng thấy căng tràn hạnh phúc.
Tất nhiên không phải em nói chuyện thành tiếng. Em vừa vuốt ve Inari vừa thì thầm trong lòng. Thế rồi kì lạ ở chỗ, em có cảm giác mình nghe được lời đáp của Inari.
Một ước mơ thật đẹp.
Nhưng để làm được như vậy thì cậu phải học. Không được nói mấy chuyện như mình kém Toán đâu. Mấy thứ như Toán tính không liên quan tới thợ cắt tóc ấy hả? Không có chuyện đó đâu. Nếu tính sai tiền trả lại thì chắc sẽ tai hại lắm. Còn nữa, đúng là ít ra cũng phải tốt nghiệp cấp ba. Để vào được cấp ba thì cả Toán tính cũng cần nữa. À, lên cấp hai rồi thì môn đó gọi là Toán học hay sao ấy nhỉ.
Đối với Miku mà nói, thời gian ở cùng Inari là thứ quý giá không gì đánh đổi. Có gặp chuyện khổ sở đến thế nào đi chăng nữa, chỉ cần ở cùng Inari là lòng Miku sẽ được an ủi.
Thế nhưng...
Cậu Inari ấy đã biến mất. Như thường lệ, Miku tới đền trên đường đi học về và giật sợi thừng to, rung chuông như thường lệ. Inari vốn coi đó là dấu hiệu để xuất hiện, nhưng dù em có chờ bao lâu, cậu ấy cũng không lộ dạng trước mặt Miku.
Hôm đó Miku về nhà dù cảm thấy kì lạ. Nhưng sau giờ tan trường vào ngày tiếp theo, dù Miku tới đền tìm Inari, nhưng đúng là không có. Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau đó nữa em cũng không gặp được Inari.
Trong khuôn viên có một văn phòng nhỏ của đền, người túc trực khi có khi không. Tuy chưa bao giờ chuyện trò gì với người trong đó, em vẫn đánh bạo quyết hỏi thử xem sao. Đối phương là một bác tóc bạc.
“À, nhắc mới nhớ con mèo đó, dạo này bác không thấy nhỉ. Có vẻ bác ấy cũng chắc chắn về sự tồn tại của Inari.”
“Bác không biết nó đi đâu ạ?”
Nghe câu hỏi của Miku, bác cười méo miệng.
“Chà, nó là mèo hoang mà, có khi nó đã dời trụ sở ra nơi khác rồi cũng nên.”
Chắc chắn không phải thế, Miku nghĩ. Không có chuyện Inari tự ý bỏ đi đâu khác. Ít nhất thì không phải ra đi mà không nói với mình một lời như thế...
Nhưng sau đó em cũng chẳng thấy bóng dáng Inari nữa. Dần dà Miku cũng chẳng còn tới đền.
Cứ như vậy cho đến hai tuần sau. Trên đường đi học về, khi Miku đang đi dọc trục đường chính thì một thứ quen thuộc đập vào mắt em.
Trên trụ rào chắn an toàn có thắt chiếc đai màu hồng.
Em chạy tới gần kiểm tra. Chắc chắn không sai. Đây là vòng cổ em đeo cho Inari. Vì đây là món đồ Miku tự tay làm ra, nên chắc chắn em không thể nhìn nhầm được.
Thế nghĩa là sao? Thế nghĩa là sao?
Đầu óc rối bời, Miku nghĩ xem có chuyện gì đã xảy ra. Lập tức em tìm ra câu trả lời, nhưng trí não em từ chối không muốn chấp nhận điều đó.
Bởi dưới rào chắn an toàn thắt chiếc vòng cổ, có đặt hoa.