Virtus's Reader

2

Việc dâng hoa ở góc đường có ý nghĩa thế nào, Miku hiểu chứ. Điều này có nghĩa là ở đó đã có người bỏ mạng vì một nguyên nhân nào đó. Không, không chỉ riêng người. Nói chung, một sinh mạng nào đó đã mất đi.

Việc hằng ngày của Miku đã chuyển từ việc qua đền sang việc căng mắt nhìn rào chắn an toàn treo lủng lẳng chiếc vòng cổ để xem ai đặt hoa ở đó. Khi Miku tìm ra chiếc vòng cổ, hoa vẫn còn tươi nguyên. Thế nên em mới nghĩ chắc phải có một ai đó tới viếng định kì. May mà gần đấy có một công viên, từ đó có thể nhìn ra rào chắn an toàn mang đầy thắc mắc với Miku.

Nói vậy nhưng em không thể nào chăm chăm nhìn vào đó hai mươi tư giờ được. Em chỉ ngồi trên ghế vừa giả vờ đọc sách vừa xem xét tình hình tầm một tiếng trên đường đi học về thôi. Có làm thế này đi nữa chắc cũng vô ích, chắc không tìm thấy người dâng hoa rồi, cả bản thân Miku cũng nghĩ vậy. Chuyện này chỉ đơn thuần là để an ủi chính mình.

Nhưng vào ngày sau khi bắt đầu theo dõi được một tuần, một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Một chiếc xe tải nhỏ đỗ cạnh công viên, người lái xe thân hình to lớn từ bên trong nhảy xuống. Chú cầm bó hoa nhỏ trên tay, lấy đi những bông hoa đã héo ở đó và đặt bó hoa mới xuống mặt đất. Rồi chú chắp tay trước mặt như cầu nguyện điều gì đó rồi rời đi, leo lên xe tải.

Miku kinh ngạc đứng lên. Đúng rồi. Người lái xe này là người đã buộc vòng cổ của Inari ở thanh chắn an toàn đó.

Em chạy ra. Em nghe thấy tiếng xe tải nhỏ nổ máy. Nếu mất dấu ở đây, có khi em không thể gặp lại người ta lần thứ hai mất.

Đằng sau chiếc xe tải nhỏ đang bắt đầu chuyển động, Miku dốc sức đuổi theo. Chờ đã, chờ đã, em gọi lớn, vẫy tay.

Cuối cùng thì tốc độ chiếc xe tải nhỏ cũng đi chậm lại. Chiếc xe vừa dạt vào lề đường rồi dừng hẳn, cửa ghế lái mở ra. Một người đàn ông tóc ngắn mặt vuông chữ điền đầy vẻ thắc mắc. “Sao thế? Có chuyện gì vậy?”

Miku chạy đến, vừa thở hổn hển vừa hỏi. “Bó hoa đó là thế nào vậy ạ? Có chuyện gì xảy ra ở đó thế chú?”

Người lái xe nhíu mày. “Sau cháu lại hỏi chuyện đó?”

“Thì...,” Miku nói. “Vòng cổ của Inari...”

"Inari?”

“Là con mèo ạ.”

Mắt người lái xe mở to như kinh ngạc. “Mèo nhà cháu à?”

“Không phải mèo nhà cháu, nhưng cháu thân với nó nên...”

“Vậy à...” người lái xe lẩm bẩm, rồi chú tắt máy động cơ, xuống xe.

“Cũng không phải chú phóng quá nhanh hay không chú ý đường đi đâu, người lái xe nói.

“Chú chạy xe rất bình thường thôi. Rồi bất ngờ con mèo đó băng qua đường... Chú không tránh được. Chú cuống cuồng đạp phanh rồi, nhưng có cảm giác đã đâm trúng cái bốp... Nói là cảm giác thì đúng là kì quặc thật, nhưng nói chung là chú có cảm giác ở tay như vậy. Chú xuống xem thì thấy con mèo đó đã ngã ra. Đổ oặt ra, hoàn toàn không động đậy. Chú không biết phải làm sao, nhưng không thể để nguyên nó như vậy phải không? Chú tìm trên điện thoại thì thấy có một bệnh viện thú y ngay gần đây nên chú đã đưa nó đến đó. Nhưng đúng là không được. Nó bị đụng trúng chỗ nào đó ở nội tạng, không còn cứu nổi nữa. Xác của nó thì chú nhờ bệnh viện xử lí giúp rồi, nên chỉ nhận mỗi chiếc vòng cổ rồi đi về. Nhưng làm thế nào thì cảm giác còn đọng lại cũng quá tồi tệ nên chú mới dâng hoa cúng thế này.”

Lúc nghe chuyện, Miku đã muốn phát khóc. Vậy là Inari chết thật rồi.

Chú lái xe chỉ cho Miku bệnh viện chú đưa Inari tới. Đúng là gần, nhưng cũng không phải khoảng cách có thể đi bộ.

“Nếu cháu không phiền thì chú chở cháu đi từ đây nhé?” Người lái xe nói. “Dù gì cũng cùng đường.”

Không được theo người lạ, không được lên xe người lạ, từ nhỏ em đã được dạy như thế. Nhưng Miku gật đầu. Người bận lòng vì chuyện chú mèo bị xe cán mà dâng hoa cúng, em nghĩ họ không phải là người xấu.

Địa điểm chú lái xe chỉ cho em là một tòa nhà lớn màu trắng. Miku đã tưởng tượng đây là một phòng khám trong một con phố nhỏ, nên em thấy bất ngờ.

“Thôi đã theo thì theo cho trót,” người lái xe nói đoạn rồi cùng Miku xuống xe và bắt đầu nói chuyện gì đó với lễ tân bệnh viện. Có vẻ như chú đang xác nhận xem chú mèo được đem đến hôm trước cuối cùng đã ra sao. Đúng là không phải người xấu. Cả chuyện đây là một tai nạn không thể tránh khỏi chắc cũng không phải một lời nói dối.

Phòng chờ rộng rãi, có vài người nữa ở đây. Mọi người đều dẫn theo chó mèo. Thú cưng đứa nào đứa nấy đều rất yên lặng, nom như đã được dạy dỗ cẩn thận. Hoặc có thể vì có bệnh tật hay vết thương nào đó mà chúng không được khỏe khoắn cho lắm. Dù thế nào đi nữa, chỉ cần còn sống là tốt rồi. Miku nghĩ vậy. Inari đã không còn trên thế gian này nữa. Cậu ấy sẽ không quay lại nữa.

Inari, em gọi trong lòng. Nghĩ đến việc sẽ không còn được chạm vào bộ lông mềm mại đó nữa, em đau lòng quá đỗi.

Inari...

Chính lúc đó. Có một luồng khí đột ngột chui vào lòng Miku. Luồng khí đó giống như một lời thì thầm, giống như một mùi hương hoài niệm, cũng giống như một làn gió ấm áp. Em ngẩng mặt lên, nhìn xung quanh.

Ngoài cánh cửa đối diện phòng thăm khám còn một cánh cửa nữa. Trên đó ghi là phòng chăm sóc. Vừa đúng lúc có một đôi nam nữ trông như một cặp vợ chồng bước ra từ đó. Có vẻ chỗ đó ra vào tự do.

Miku đứng dậy. Vì em cảm thấy luồng khí kia hình như phát ra từ đó.

Bước vào đó, em thấy có nhiều chiếc lồng xếp cạnh nhau. Chó mèo xem chừng đang nằm viện nằm cuộn tròn. Bộ dạng bị nhốt trong một không gian chật hẹp của chúng thật đáng thương. Trông thấy bóng Miku, một chú phốc sóc yếu ớt vẫy đuôi.

Trong góc còn một cánh cửa nữa. Có một tờ thông báo ghi Không phận sự miễn vào. Thế nhưng Miku không thể rời mắt khỏi cánh cửa. Trong em dồn dập suy nghĩ rằng bản thể của thứ làm rộn lòng em thế này là thứ ở bên kia cánh cửa.

Em nuốt nước bọt, vặn tay nắm cửa. Không có khóa, cánh cửa mở ra không chút lực cản.

Một hành lang tối tăm, u ám trải dài. Miku rụt rè tiến bước. Cảm giác kích động ngày một dâng cao. Nhưng chân em không thể dừng lại.

Ở trong góc hành hang lại có một thứ trông như một chiếc lồng. Chiếc lồng này khá to. Có lẽ là dành cho một loài động vật đặc biệt vào đó.

Nhưng bên trong lại là một chú mèo. Là giống mèo lông dài, kích cỡ tầm trung. Nó ngồi im giữa lồng.

Miku trố mắt. Bởi rõ ràng con mèo này hội tụ những đặc điểm mà những con mèo khác không có. Không, không chỉ có vậy...

Khoảnh khắc tiếp theo, em bị tóm chặt lấy vai, suýt chút nữa là em gào ầm lên rồi. Em không thể thốt nên lời vì nỗi sợ hãi và kinh ngạc quá lớn. Em quay lại thì thấy một người đàn ông mặc áo trắng đang đứng đó.

“Làm gì đấy?”

Bị người đàn ông hỏi, nhưng Miku không thể trả lời. Chỉ có miệng em mấp máy.

Người đàn ông đóng xoẹt chiếc rèm ở trước cái lồng. Rồi hắn nói bằng giọng trầm. “Đừng nói chuyện con mèo này với bất cứ ai”

“Hiểu chứ?” người đàn ông nhấn mạnh, nhìn chằm chằm vào mặt Miku. Cô bé vẫn không thể nói thành tiếng, gật đầu hai cái thật mạnh.

Như bị người đàn ông đẩy ra ngoài, Miku rời khỏi chỗ đó. Khi trở lại phòng chăm sóc vừa rồi, người đàn ông khóa cánh cửa dán tờ giấy ghi Không phận sự miễn vào lại.

Có vẻ người lái xe tải nhỏ đã tìm em trong phòng đợi. “Cháu vừa đi đâu vậy?” người đàn ông nói bằng giọng hơi tức giận.

“Cháu xin lỗi. Cháu đi xem bọn thú cưng đang nhập viện.”

“Vậy à. Đáng ra cháu nên nói với chú một tiếng chứ. Nói rồi người lái xe hạ giọng, tiếp tục. “Về con mèo kia, có vẻ đúng là không qua khỏi. Di thể có vẻ đã được nhờ bên dịch vụ hỏa táng giúp. Tro cốt không biết là như thế nào”

“Vậy ạ...”

“Xin lỗi cháu, việc chú có thể làm chỉ đến đây thôi. Nhà cháu ở đâu? Chú đưa cháu về nhé.”

Miku lắc đầu, nói mình có thể tự về. Rồi em nhìn về phía phòng chăm sóc một lần nữa.

Người đàn ông áo trắng ban nãy đang đứng trước cửa. Anh ta đang nhìn Miku bằng ánh mắt lạnh lẽo nhưng giờ quay ngoắt đi rồi đóng cửa lại, cứ thế biến mất vào trong phòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!