Virtus's Reader

3

Nhìn chiếc lồng to, Nishina thở dài. Năm con mèo con mới đẻ túm tụm lại tranh nhau bầu sữa của Tabasa. Một cảnh tượng ai thấy đều yêu, nhưng lòng Nishina chẳng được vui.

Tabasa là mèo Ba Tư lông ngắn ánh bạc. Thuần chủng là điều chắc chắn, mà bộ lông cũng đẹp. Mèo con đẻ ra lần này có ba con trắng, hai con xám. Ít nhất thì hình dáng cũng gọi là đẹp, chắc đi tìm thì cũng kiếm được người nuôi thôi.

“Nhưng mà thế này là đến giới hạn rồi nhỉ.” Anh vô thức lẩm bẩm.

Người vợ đang ngồi đan ở ghế xô pha bên cạnh gượng cười. “Cuối cùng thì có vẻ mình cũng đã có ý muốn bỏ cuộc rồi đấy.”

“Tôi vẫn có cảm giác muốn thử thách thêm một lần nữa thôi.”

“Không được đâu. Mình có biết chăm mèo con cực khổ cỡ nào không? Chuyện tìm người nhận nuôi cũng vất vả nữa chứ.”

“Tôi biết chuyện đó chứ. Tôi biết là sẽ phải mất công mất sức.” Nishina quay lại nhìn người vợ năm nay sáu mươi sáu tuổi của mình. Bên cạnh bà, một chú mèo xám bạc đang ngủ. Đó là đứa con Tabasa đẻ lứa trước, nhưng không tìm thấy người muốn nhận nên thành ra họ lại phải nuôi.

“Nhưng mà ấy,” Nishina nói vẻ tiếc rẻ. “Tại tôi có cảm giác chính lần này sẽ suôn sẻ.”

“Không được.” Người vợ dừng tay, nói thẳng thừng. “Mình có biết cho đến giờ đã bao nhiêu con mèo được sinh ra không vậy?”

Nishina nhăn mặt.

“Chuyện đó tôi biết. Có phải tôi không đếm đâu.”

“Cho đến lần trước là mười con. Lần này là năm con, tổng cộng là mười lăm. Em cũng đã nói nhiều lần rồi, nhưng em đã lo suốt, sợ nhỡ lần này nó đẻ tới bảy con thì tính sao.”

“Nên tôi đã nói mình không cần lo như vậy mà. Làm gì có chuyện đẻ được bảy con với sức vóc của Tabasa. Thực tế năm con là hết cỡ rồi.”

“Không phải chỉ vô tình ăn may thôi à? Nói chung đến đây là dừng thôi. Nếu nó còn có bầu lần tiếp theo thì không có chuyện chỉ đẻ một con là xong được.”

“Nhưng chuyện đó chỉ đơn giản là cái mà chúng ta gọi là mê tín thôi phải không? Tôi nghĩ không việc gì phải sợ.”

“Mình nói cái gì vậy? Đâu phải mình không biết những người nghĩ thế rồi phá vỡ luật lệ đều bị nguyền rủa, không ai là ngoại lệ đâu?”

“Chuyện đó tất nhiên tôi biết...”

“Mình thôi đi!” Người vợ xẵng giọng, bà lại bắt đầu đan. “Nếu mình muốn tiếp tục bằng bất cứ giá nào thì chia tay với em đi rồi hãy làm. Em không muốn bị cuốn vào lời nguyền đó đâu.”

Nishina méo miệng, đặt tay lên mái đầu đã thưa tóc.

“Tôi biết rồi. Nhưng mà nếu nói vậy thì phải tính sao với bố chúng nó? Để ở nhà mình cũng không được phải không?”

“Em thì thế nào cũng được. Nhưng nếu nuôi thì phải triệt sản thôi.”

“Hoặc là phải nhượng cho người gây giống ở đâu đó thôi nhỉ.”

“Chắc cũng sẽ có người nhận nuôi.” Người vợ vừa thoăn thoắt đôi tay vừa nghiêng đầu suy nghĩ. “Nhưng kì tích Sapphire không xảy ra với những người gây giống chuyên nghiệp, chuyện đó hình như đã thành một giả thuyết được công nhận rồi.”

“Có ai nhận nó làm thú cưng không nhỉ? Tôi thấy chỉ cần nuôi nó thôi cũng đủ nở mày nở mặt rồi.”

“Hai năm trước thì không nói làm gì, giờ thì đúng là... Em nghĩ tốt nhất là để nó sống quãng đời còn lại ở nhà mình đi. Cho đến nay nó đã phải qua tay đến mấy người chủ rồi, cũng đến lúc phải để nó sống yên ổn một chỗ thôi.”

“Triệt sản hả?”

“Chuyện đó là tất nhiên. Người vợ gật đầu thật mạnh. “Em không muốn bị nguyền rủa mà.”

Nishina nói dô ta và đứng dậy.

“Mình đi đâu thế?”

“Tôi đi xem tình hình ông hoàng.”

Ra khỏi phòng khách, ông đến đứng trước phòng bên cạnh. Ở cửa có làm một lối ra vào nhỏ để mèo có thể chui qua. Không chỉ có ở đây. Tất cả cửa trong nhà này đều như vậy. Khi bắt đầu phối giống mèo vì sở thích sau khi nghỉ hưu, ông đã cải tạo nhà như thế.

Nhưng ông đang nghĩ cũng sắp đến lúc dừng cả việc phối giống mèo rồi. Không, thực ra từ tận vài năm trước ông đã nghĩ tới chuyện đó. Vì ông cũng gặp khó khăn về mặt thể lực. Nhưng cuộc gặp gỡ với một con mèo đã làm ông thay đổi suy nghĩ đó. Bởi ông muốn thành công một lần cuối bằng con mèo này.

Ông mở cửa rồi đi vào bên trong. Đây là một căn phòng kiểu Tây nhìn ra vườn. Phòng có cửa sổ xây nhô ra ngoài. Vì nó thích chỗ đó nên phòng này đã thành phòng của ông hoàng.

Rồi như thường lệ, con mèo ở đó. Hướng mặt ra phía vườn, nó ngồi vô tư lự. Hứng ánh sáng mặt trời, bộ lông dài của nó sáng lấp lánh.

Một màu lam nhạt...

Khi lần đầu tiên nó tới đây, màu lông của nó là một màu xanh lam rực rỡ hơn thế. Hai năm trước thì còn được, ông cũng nhất trí với điều vợ nói. Cho tới gần đây, màu lông đã nhạt đi trông thấy.

Đây là một con mèo đực giống Ba Tư. Tên là Sapphire. Cái tên đương nhiên bắt nguồn từ màu lông của chú. Có giống mèo Nga xanh[*] nhưng màu lông của chúng chỉ đơn thuần là màu xám, có nịnh cũng không thể nói đó là màu xanh lam được. Thế nhưng lông của Sapphire hoàn toàn mang một màu xanh dương. Người lần đầu tiên trông thấy nó nhất định sẽ nói đây không phải chỉ là nhuộm thôi hả. Nhưng không phải như vậy, chỉ cần nuôi một thời gian là biết. Cả lông mới mọc và mắt của nó đều rực rỡ một màu lam.

Ông không rõ chi tiết về nơi sinh của con mèo. Một tay phú hào người Ý đã nuôi nó, nhưng do chủ nuôi đã tự sát vì thất bại trong kinh doanh nên nó được đem ra đấu giá, sau đó được mua về bởi một doanh nhân người Nhật. Đó là ghi chép cũ nhất về Sapphire.

Nhưng doanh nhân kia cũng đột ngột tử vong. Bởi chiếc thuyền ông leo lên ở chỗ du lịch cùng gia đình đã bị chìm. Sapphire bị để lại nhà cùng mười bốn con mèo con là con của nó nên đã bình an vô sự.

Phải, doanh nhân ấy đã tính sẽ tạo ra con cháu của Sapphire. Suy nghĩ đó thì ông hiểu. Nếu nhân được giống mèo lông xanh lam này thì chắc chắn sẽ tạo ra một cuộc cách mạng trong ngành kinh doanh thú cưng.

Phận Sapphire thì lại bị chuyển sang người chủ sau. Người chủ này cũng vạch ra kế hoạch cho sự sinh sôi của chú mèo Ba Tư xanh. Nhưng dù cố thử bao nhiêu lần, mèo con sinh ra cũng chỉ có màu lông bình thường.

Thế rồi...

Người chủ đó cũng qua đời. Anh ta lái xe trên đường núi, mất tay lái rồi gây ra tai nạn lật xe. Không rõ nguyên nhân. Chỉ có thể nghĩ là có sai sót trong thao tác.

Từ khi Sapphire được người chủ đó nhận nuôi đã được một năm. Tai nạn xảy ra vào ngày thứ ba, sau khi đứa con thứ mười bảy của Sapphire ra đời. Người chủ vì muốn nhân giống mà nhận về ba con mèo cái Ba Tư. Đáng tiếc là con mèo cái nào cũng không sinh được mèo lông xanh.

Chú mèo Ba Tư lông xanh mang một sức hấp dẫn thần bí sau đó cũng qua tay mấy người. Có người là nhà sưu tầm thẩm mĩ thì cũng có chuyên gia nhân giống. Dù là ai đi nữa thì mục đích của họ cũng là tạo ra huyết thống mang màu lông xanh lam hiếm có trên cả thế giới. Ước mơ đó tự lúc nào đã được gọi là “Kì tích Sapphire”. Thế nhưng nhiều người đã thách thức và thua cuộc. Song, chỉ có thất bại thôi thì còn đỡ. Điều hệ trọng là làm chủ nuôi của Sapphire rồi thì chắc chắn sẽ bỏ mạng. Cuối cùng thì người ta lại kể về nó như một điềm xúi quẩy.

“Nếu để Sapphire sinh con thì chỉ đến mười sáu con thôi. Nếu mèo con thứ mười bảy được sinh ra, cái chết sẽ đến trong vòng mấy ngày kể từ khi đó.”

Ông không biết vì sao lại là mười bảy con. Nhưng chỉ có một giả thuyết. Khởi nguồn của mèo Ba Tư được cho là giống mèo lông dài tới Ý vào thế kỉ mười sáu. Và ở Ý, số mười bảy được cho là con số xui xẻo. Hình như vì số mười bảy nếu viết theo chữ số La Mã sẽ là [XVII], xếp lại sẽ là [VIXI]. Từ đó là thì quá khứ của từ Latinh có ý nghĩa “tôi đang sống” [VIVO], nghĩa là “tôi đã sống, nói cách khác nghĩa là “hiện giờ tôi đã chết”.

Điềm xúi quẩy bình thường là một thứ chung chung. Nhưng “lời nguyền Sapphire” có những bằng chứng vô cùng chắc chắn. Tình trạng của các chủ nuôi mất mạng đều trùng khớp với điều kiện này. Những chủ nuôi không mất mạng đều do họ đã từ bỏ Sapphire trước khi nó sinh đứa con thứ mười bảy.

Sapphire tới chỗ Nishina vào hai năm trước. Người bạn làm nghề gây giống sau khi thử thách bản thân với việc nhân giống đã phải bỏ cuộc nên nhượng lại Sapphire cho ông. Chỗ Nishina có Tabasa, một cô mèo cái Ba Tư khỏe mạnh. Màu lông bạc cũng đôi lúc nhìn thấy ánh xanh. Ông đã nghĩ rằng nếu là cô mèo này thì sẽ sinh ra kì tích.

Nhưng giấc mơ không thành. Mười lăm đứa con Tabasa sinh ra tất cả đều là mèo Ba Tư bình thường. Nhưng dĩ nhiên, đấy không phải lỗi của Tabasa.

Nishina vươn tay, định vuốt lưng Sapphire. Nhưng ngón tay vừa mới chạm vào thôi, ông hoàng có bộ lông màu lam đã ngẩng đầu lên lườm một cái, và rên lên một tiếng trầm gừ. Như thế nó nói, đừng có tự tiện chạm vào tôi. Những lúc như thế này mà cưỡng ép sờ nó thì có khi bị cắn.

Chỉ để nhìn ngắm xuýt xoa thì không nói làm gì, nhưng chú mèo này hoàn toàn không hợp để cưng nựng. Người chủ trước cũng nói, “Con này không chơi với người đâu. Bế nó thì nó chạy, mấy chuyện như đặt nó lên lòng là không thể. Có cho ăn đi nữa thì nó cũng chỉ ăn những thứ để trên đĩa. Nếu ai đó định cho nó ăn đồ trên tay thì nó sẽ bộc lộ ý đối địch hoàn toàn và cất tiếng gầm gừ.

Về chuyện này thì có hai giả thuyết. Thứ nhất là có khi người chủ trước không dạy dỗ con mèo phải cư xử ra sao. Bởi người ta nói rằng ở nhà doanh nhân bị chết đuối kể trên, nó rất quấn người. Thực tế cũng có một bức ảnh để lại chụp nó đang ngồi trên lòng chủ với vẻ rất sung sướng.

Một giả thuyết nữa là nguyên nhân do bệnh. Sapphire trước đây từng mắc một bệnh mạn tính nghiêm trọng, hình như người ta còn nói nó sẽ không sống lâu. Bệnh của nó đã khỏi bằng một cách nào đó, nhưng người ta bảo có khi do ảnh hưởng trị liệu mà tính cách của nó thay đổi.

Không biết thật giả ra sao. Lúc tới nhà Nishina, việc Sapphire đã trở nên không còn quấn người nữa là sự thật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!