Virtus's Reader

4

Có một bệnh viện thú y Nishina hay lui tới. Ông đã quen biết viện trưởng hai mươi năm trời. Ông ra khỏi nhà để trao đổi về việc phẫu thuật triệt sản Sapphire. Sapphire ở trong lồng. Không phải nó im lặng vào lồng cho mình nhờ đâu, ông và vợ phải hết hơi mới nhét nó được vào trong. Cả hai đều phải đeo bao tay da vì kiểu gì cũng sẽ bị nó đớp.

Khi tới bệnh viện, ông mới thấy bệnh viện đã được xây sửa, bên cạnh đã có thêm một phòng thẩm mĩ cho thú cưng. Phòng chờ dùng chung có thể nhìn được vào bên trong. Một người phụ nữ trẻ trông như thợ cắt tỉa đang cắt lông cho một chú chó lớn.

“Vậy ạ. Thế là ông đã bỏ cuộc thật rồi à?” Sau khi mượn sự giúp đỡ của một trợ thủ tạng người rắn chắn để lấy máu Sapphire, viện trưởng đầu bạc nói với giọng bùi ngùi.“ Tôi muốn trông thấy mèo con lông xanh quá.”

“Kì tích là thứ không dễ dàng xảy ra như vậy mà.” Nishina nhìn vào trong lồng.

“Cách này thì sao ạ? Tạo ra nhân bản vô tính. Dù đó không phải con cháu của con mèo, nhưng ở điểm nhân rộng lên không phải cũng giống nhau sao?”

Nishina mặt chán nản xua tay.

“Nghe bảo trước đây đã có người thử rồi. Tốn bộn tiền ấy. Nhưng mèo sinh ra chỉ là mèo trắng thôi. Hình như dù có cùng gen di truyền đi chăng nữa thì cũng không nhất quyết màu lông phải giống nhau. Chẳng hạn con mèo nhân bản vô tính đầu tiên trên thế giới rõ ràng cũng nhận gen di truyền của mèo tam thể nhưng lại là mèo nhị thể.”

“Vậy à. Ra là vậy, đúng là có vẻ kì tích không dễ xảy ra.” Viện trưởng so vai.

Nghe bảo họ sẽ xem kết quả xét nghiệm máu rồi cùng ông quyết định thời gian phẫu thuật, Nishina rời khỏi phòng khám. Khi ngồi chờ được gọi tên, một cô gái trẻ đi ra từ phòng thẩm mĩ bên cạnh. Có lẽ cô chưa đến hai mươi tuổi. Trang phục của cô bé là quần bò và áo thun rộng cổ tròn.

Cô bé vừa đi qua trước mặt Nishina bỗng dừng chân nhìn chằm chằm vào lồng của ông. Mắt cô mở to, có vẻ vô cùng ngạc nhiên.

“Lạ lắm phải không. Mèo xanh lam. Bác nói trước là không phải nhuộm đâu nhé.”

Nhưng như thể lời nói của Nishina không lọt vào tai, cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào trong lồng với vẻ mặt nghiêm túc. Ông thấy hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Thế rồi cô thì thầm, “Inari”.

"Hả?”

“Xin hỏi,” cô bé quay sang Nishina. “Bác cho cháu ôm nó một chút được không ạ?”

“Chà, bác nghĩ cháu nên bỏ ý đó đi. Nó nguy hiểm phết đấy, không biết nên nói là không quấn người hay hung bạo nữa..”

“Nhưng cháu muốn ôm bạn ấy. Xin bác hãy để cháu bế mèo.” Cô bé cúi đầu.

“Khó cho bác quá. Bác thì được thôi, nhưng có thể cháu sẽ bị cắn đó. Với cả một khi đã cho nó ra khỏi lồng thì lúc cho vào khó khăn lắm.

“Lúc đó cháu sẽ giúp bác. Xin bác.”

Bị cầu xin nhiệt thành đến thế rồi, ông chẳng thể nói dù sao cũng không được. Đối phương có vẻ đã quen với việc giao tiếp với động vật. Thôi cũng được, ông bèn nghĩ vậy.

“Vậy chỉ một chút thôi nhé. Lúc sờ nó cháu phải cẩn thận.”

“Vâng,” cô bé trả lời rồi mở cửa lồng trong suốt. Chẳng những thế, không chút đắn đo, cô bé đưa cả hai tay vào trong. Không biết Sapphire có lập tức phát khùng lên và cắn cô bé không, Nishina lạnh cả người.

Nhưng chuyện đó không xảy ra.

Khi được cô bé ôm, Sapphire trở nên yên lặng. Cô bé ngồi ở ghế bên cạnh ông, để Sapphire ngồi trong lòng. Nhưng Sapphire hoàn toàn không định lồng lộn lên. Không những thế, khi cô bé vuốt ve lưng nó, nó lập tức phát ra tiếng gừ gừ trong cổ họng.

“Không thể tin được. Nishina rên rỉ. “Người huấn luyện động vật chuyên nghiệp cách mấy cũng không thể thuần phục được nó tới mức này...

Cô bé ngẩng đầu lên như nghĩ ra điều gì. “Bác còn ở đây thêm một lát nữa chứ ạ?” Cô hỏi Nishina.

“Ừ thì... bác cũng không vội gì.”

“Bác chờ cháu một lát nhé” Cô bé đặt Sapphire lên ghế. Cô nói, “Cậu ở yên đây nhé, rồi nhanh chân đi mất.

Điều này lại cũng ngạc nhiên nữa. Theo đúng lời cô bé, Sapphire ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, nhìn đăm đăm theo hướng cô bé vừa đi khỏi.

Chuyện này là sao đây, Nishina nghĩ rồi thử vươn hai tay ra. Nhưng tay ông vừa chạm đến lông trên lưng nó thôi là Sapphire đã quay lại, xịt một tiếng đầy đe dọa. Kể cả lúc này nó cũng như chực cắn nên ông cuống cuồng rụt tay về.

Cô bé lúc nãy quay lại. Trên tay cô là một gói màu trắng. Lập tức Sapphire ban nãy ngồi lặng im, giờ đứng lên ở trên ghế như thể thực hiện một nghi lễ nào đó. Không những vậy, nó còn ư một tiếng. Một giọng dễ thương như đang nũng nịu mà Nishina chưa từng nghe thấy.

Cô bé lấy ra từ trong gói một thứ gì đó. Là kẹo xốp bông gòn. Cô đưa thứ đó vào gần mặt Sapphire.

Lại một chuyện khó tin xảy ra. Sapphire vươn cổ ra ngửi ngửi rồi lập tức ngoạm một miếng rõ to. Không chỉ có thể, nó lặp đi lặp lại động tác đó hết lần này đến lần khác, cuối cùng đã đánh bay một chiếc kẹo xốp.

“Không thể tin được,” Nishina nói. “Chuyện nó ăn kẹo xốp cũng làm bác thấy ngạc nhiên, nhưng việc nó ăn đồ ăn trên tay người thì đúng thật là kinh ngạc quá... Cháu gái à, cháu đã dùng ma thuật gì thế?”

Nhưng cô bé không trả lời. Thay vào đó, viền mắt cô đỏ lên ngay tức khắc.

“Ôi, đúng là như vậy rồi. Cậu là Inari đúng không. Đúng cậu là Inari rồi. Nói rồi, như thể xúc động vô hạn, cô tuôn nước mắt, ôm chặt lấy Sapphire. Đến như thế mà ông hoàng mèo màu xanh cũng không lồng lộn ầm ĩ lên. Không những thế, nó còn bắt đầu liếm liếm mặt cô bé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!