5
Bệnh viện đó có sự khác biệt so với bệnh viện thú y mà Nishina định cho Sapphire làm phẫu thuật triệt sản, kể cả về độ lớn của tòa nhà, độ rộng của diện tích mặt bằng hay số lượng người làm. Vốn dĩ đây không phải bệnh viện. Còn có “phòng nghiên cứu” trong tên chính thức mà. Họ cũng tiến hành chữa bệnh cho động vật, nhưng có lẽ dù sao đó cũng chỉ được coi như là một phần của nghiên cứu.
Tại phòng tiếp khách của phòng nghiên cứu đó, Nishina đối diện với một người. Nước da trắng và đôi môi mỏng tạo cho người ta một ấn tượng khá lạnh lùng về anh ta. Cái tên được in trên tấm danh thiếp có học vị tiến sĩ y học là Anzai.
“Đọc thư của ông, tôi ngạc nhiên quá.” Anzai nói. “Vì tôi không nghĩ là sẽ có người nhận ra bản chất thực sự của con mèo đó. Đúng là trẻ con có năng lực cảm nhận cao thật. Chắc phải có điều gì đó mà khoa học hiện đại vẫn chưa thể giải thích được.
“Nói là trẻ con nhưng cũng mười tám tuổi rồi. Năm nay cô bé đó vừa tốt nghiệp cấp ba.”
Đó là cô bé ở phòng làm đẹp thú cưng kia. Hình như cô bé tên là Miku. Nghe bảo ban đầu cô bé muốn trở thành thợ cắt tóc, nhưng hồi cấp ba biết đến nghề thợ cắt tỉa lông thú cưng nên đã chuyển hướng.
“Lúc tôi gặp, nó vẫn còn là trẻ con. Nó lẻn vào khu vực cấm người ngoài và nhìn thấy Sapphire. Chắc khoảng một tháng sau khi việc phẫu thuật của Sapphire xong xuôi.”
“Việc phẫu thuật mà anh nói... là phẫu thuật đó ư?” Nishina ngước mắt nhìn đối phương.
Anzai gật đầu. “Đúng, là phẫu thuật đó.”
Nishina lấy ra một tờ tài liệu từ chiếc cặp mang theo. Đó là một mẩu tin cắt từ bài báo vài năm trước. Ở tiêu đề có dòng chữ như sau: [Kĩ thuật cấy ghép toàn não cho mèo đã được khẳng định - Thành công ở một vài ca].
“Lần đầu trông thấy Sapphire, có vẻ cô bé thợ cắt tỉa lông đó linh cảm đây là con mèo mình quen biết. Cô bé kể, nói cho đúng thì cô đã bị thứ linh cảm đó mời gọi nên mới đi vào một căn phòng đầy bí ẩn rồi thấy ở đó một con mèo xanh kì lạ. Nếu chỉ có câu chuyện ấy thì tôi cũng không suy nghĩ gì đâu, nhưng nghe đến tên bệnh viện, tôi liền thấy lấn cấn trong lòng. Vì tôi nghĩ mình đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra chuyện về bài báo này. Nên lần này tôi mới viết thư cho anh, người phụ trách nghiên cứu”
Anzai buột ra tiếng thở dài. “Năng lực suy đoán tuyệt vời.”
“Như tôi cũng đã viết trong thư rồi, tôi không có ý muốn công khai chuyện này. Chỉ có điều tôi muốn biết được chân tướng sự việc. Tôi cũng muốn cho cô bé thợ tỉa lông kia biết. Anh có thể nói chuyện này với tôi không?”
Anzai mỉm cười rồi khoanh tay.
“Vì muốn thẳng thắn với ông nên tôi mới quyết định gặp mặt thế này. Theo thư của ông, có vẻ ông đã bỏ cuộc trong việc nhân giống mèo con màu lam. Nếu là vậy, ông biết chuyện Sapphire đã từng bị bệnh mạn tính phải không?”
“Tôi có nghe, nhưng cụ thể ra sao thì...”
Anzai dùng ngón trỏ chọc vào đầu mình.
“Ung thư não. Càng lúc nó càng chịu ảnh hưởng nặng nề. Lúc được mang đến chỗ chúng tôi, nó đã không còn cử động được nữa rồi. Người ta bảo tôi xin hãy làm gì đó để nó sống, nhưng chúng tôi hoàn toàn không có phương thức xử lí. Chỉ trừ một phương pháp duy nhất.”
“Phương pháp đó, tức là...” Nishina nhìn tài liệu.
“Cấy ghép não ạ.” Anzai nói bằng giọng bình tĩnh. “Đó là việc thay não của nó với não của một con mèo khác. Để cứu Sapphire, chỉ còn duy nhất cách đó thôi. Nhưng lại có vấn đề nảy sinh. Kĩ thuật này vẫn chưa được đảm bảo, chỗ chúng tôi cũng đã có ba tiền lệ thất bại rồi. Chủ nuôi mèo nói dù thế thì cũng cứ làm đi. Có lẽ chính vì đã phải trả một số tiền lớn để có được nó, nên họ không muốn nó chết trước khi để lại con cháu. Vấn đề tiếp theo là lấy đâu được não cấy ghép bây giờ. Thời gian chẳng có bao nhiêu. Người chủ ra lệnh cho thuộc hạ đi bắt mèo hoang. Nhưng lúc cần thì không có, có vẻ họ không sao tìm ra được con mèo có độ lớn thích hợp. Tôi quên nói điều này, nhưng có một vài điều kiện để cấy ghép, độ lớn cũng là một trong số đó. Nếu không đưa não được vào hộp sọ thì sẽ rất khó cho chúng tôi, não bé quá cũng không hay. Khi chuyện đang rối lên như thế, tình cờ người ta lại đưa tới một con mèo bị xe cán đang trong tình trạng ngắc ngoải.”
“Là mèo của cô bé thợ cắt tỉa à?”
“Nó có đeo vòng cổ nhưng không biết ai là chủ. Nội tạng bị nát hết rồi nên chẳng trông mong cứu được. Nhưng kì diệu là não lại không hề hấn gì. Tính tương thích của con mèo đó với Sapphire cũng rất cao. Chúng tôi quyết định bắt tay vào phẫu thuật.”
“Kết quả lại thành công rực rỡ.”
Anzai gật đầu hai lần thật mạnh.
“Chúng tôi đạt được kết quả vượt qua cả kì vọng. Tình trạng hậu phẫu cũng rất ổn định. Tiếc là không thể chính thức ghi chép lại ca phẫu thuật này. Mèo như Sapphire không có con thứ hai trên đời. Nếu chụp ảnh, người ta sẽ biết được hình dạng tự nhiên của nó. Chúng tôi không nhận được sự chấp nhận của chủ nuôi cho việc công bố ca này.”
Theo lời Anzai, sau khi nhập viện hai tháng, Sapphire được trả về với chủ.
“Chuyện là như vậy à. Nhưng nếu như thế thì tôi có thể lý giải được nhiều chuyện. Cũng đã có lời giải thích cho việc tính cách của Sapphire đột nhiên thay đổi từ khi đó.”
“Tính cách cũng rất quan trọng với một con mèo.” Anzai nói. “Nếu không phải một ca như Sapphire, chắc không có mấy người chủ muốn giữ lại thân xác con mèo dù có phải đổi não đâu. Các cuộc phẫu thuật cấy ghép mà chúng tôi thực hiện dù gì cũng chỉ đề phục vụ cho mục đích nghiên cứu.”
“Đúng vậy nhỉ. Sau đó, nghiên cứu cấy ghép não vẫn phát triển chứ ạ?”
“Với mèo thì xong xuôi rồi. Nhiệm vụ của chúng tôi đã kết thúc.”
Không hiểu thế nghĩa là sao, Nishina nghiêng đầu thắc mắc thì Anzai nở nụ cười trông thật tàn bạo.
“Vì mục đích cuối cùng là cấy ghép não người. Não mèo có hình dáng rất gần với não người, nên rất thích hợp để làm mẫu nghiên cứu não.”
“Cấy ghép não người...”
“Nếu có khả năng đó, những chuyện như người già làm lại cuộc đời bằng thân xác của người trẻ chết não không còn là giấc mơ nữa. Chà, dù đó vẫn còn là chuyện sau này. Nói vậy rồi Anzai liếc nhìn Nishina. “Sapphire thế nào rồi ạ?”
“Tôi đã tặng cô bé đó... cô bé thợ cắt tỉa lông rồi. Nếu là cô ấy thì cô ấy sẽ yêu thương nó. Đặc biệt, cô bé là người duy nhất mà nó theo. Với nó, chắc chắn đấy cũng là hạnh phúc.”
Anzai không thay đổi nét mặt quá nhiều. “Thế là tốt nhất,” anh ta chỉ nói vậy.