Virtus's Reader

1

Kurosu nhìn xung quanh, phải chắc chắn không ai trông thấy, hắn mới tiến gần lại trụ cổng. Từ trước tới giờ hắn vẫn cẩn thận, nhưng hôm nay phải đặc biệt chú ý kĩ càng hơn. Chính vì thế, hôm nay hắn mua ở cửa hàng đồ cũ một chiếc áo khoác dày thuộc kiểu hắn chưa bao giờ mặc, hắn còn đeo cả kính râm dù mặt trời đã khuất hẳn. Vạn nhất có bị ai trông thấy, người ta cũng không thể suy ra thân phận của hắn từ lời làm chứng của người mục kích.

Hắn ấn chuông hệ thống liên lạc nội bộ thông minh bằng tay đeo găng da. Một lát sau có giọng nữ đáp lời, “Đây ạ!”.

“Anh đây” Kurosu nói vào micro. “Chúc mừng Giáng Sinh”

Hắn cảm giác Yayoi phì cười từ loa.

“Anh vào đi.”

Kurosu cẩn thận để không gây ra tiếng động, nhanh như cắt mở cửa rồi chui vào trong. Nếu có thể, hắn không muốn để bị người dân gần đó nghe thấy đến từng âm thanh vụn vặt. Phải làm thế nào để trông như không có ai đến thăm khu dinh thự này, vào khoảng thời gian này.

Tiến đến gần bậc tam cấp bằng bước chân rón rén, hắn mở khóa bằng chìa sao chép rồi mở cửa, bước vào trong. Hắn tháo kính râm, bỏ vào túi, đóng cửa rồi khóa lại thì nghe tiếng bước chân xuống cầu thang.

Kurosu quay lại. Yayoi trong bộ váy liền màu đỏ huyết dụ đang nở nụ cười trên môi xuất hiện ở sảnh gần cửa.

“Chào anh. Anh đến sớm quá.”

“Tại anh thấy mình nên gặp nhau lâu thêm chút nữa” Kurosu nhìn chăm chú vào gương mặt người phụ nữ thấp hơn hắn phải chừng hai mươi phân, và nhiều hơn hắn tầm mười lăm tuổi. “Không được sao?”

“Làm gì có chuyện đó. Em cũng vui lắm. Nào, anh vào đi. Nói rồi cô nhìn bàn tay của Kurosu, nhíu mày. “Lạ ghê, anh đeo cả găng tay. Tối nay lạnh thế hả?”

“Không, mùa đông anh sợ tĩnh điện ấy mà.” Kurosu tháo găng tay, bỏ vào trong túi áo khoác.

“Cái áo khoác đó em cũng chưa thấy bao giờ.”

“Anh mượn của bạn đấy. Không hợp à?”

“Không đâu, không có chuyện đó đâu. Anh mặc gì cũng hợp. Nhưng mà thứ đó là gì thế?” Ánh mắt của cô dồn vào túi giấy Kurosu đang cầm.

“Thứ này em chờ sau đi.” Kurosu cười với cô.

“Thế à. Vậy em sẽ không hỏi thêm nữa nhé.”

Được Yayoi dẫn đường, Kurosu tiến trên hành lang. Trong góc là phòng khách. Ở giữa phòng có một chiếc bàn to, ghế xô pha được xếp như vậy quanh chiếc bàn.

Bất ngờ đập vào mắt hắn là cây thông Giáng Sinh được trang trí chính giữa bậu cửa sổ xây nhô ra ngoài. Chiều cao của cây thông chắc tầm một mét. Những món trang trí điểm sáng như đá quý lấp lánh.

“Đẹp thật. Cái cây này có từ trước à?” Vừa cởi áo khoác, hắn vừa hỏi.

“Em mua mới đấy. Cho đêm nay.

“Cho đêm nay? Em kì công thế?”

“Đúng rồi. Anh tới gần nhìn kĩ hơn đi.”

Gần như bị Yayoi đẩy đi, Kurosu đến gần cái cây. Trên kính cửa sổ phản chiếu gương mặt hắn. Đằng sau lưng hắn có gương mặt của Yayoi. Đèn chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên xuống làm những nếp nhăn trên gương mặt cô rõ ràng hơn hẳn.

Rời mắt khỏi cửa sổ, Kurosu nhìn cây thông. Ông già Noel bé xíu treo lòng thòng trên cành. Có tuổi rồi mà vẫn giữ những sở thích thiếu nữ nhỉ, tiếng lòng này của hắn không thể nói ra.

Các ngón tay Yayoi đan vào tay hắn. Cứ thế cô đặt tay của hai người lên cạnh cây thông.

“Em vui quá. Hai chúng ta có thể gặp riêng vào đêm trước Giáng Sinh.”

“Anh cũng vậy.”

Nói vậy nhưng Kurosu nhìn bàn tay mình đang cùng bàn tay Yayoi chồng lên nhau. Phải nhớ mình đã chạm vào chỗ này. Đêm nay không được để lại dấu tích của mình trong ngôi nhà này, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Giả vờ xem đồng hồ đeo tay, hắn buông tay cô ra. “Ừm, tiệc từ mấy giờ ấy nhỉ?”

“Tám giờ đấy. Hình như ở một nhà hàng rượu vang ở Roppongi.”

“Em định mấy giờ rời khỏi đây? Anh định đi trước đó mười phút.”

“Đến sát giờ cũng được đấy. Vẫn còn nhiều thời gian lắm.”

“Nếu đã vậy thì trước hết mình chạm ly chỉ riêng hai người đi. Kurosu lấy một chiếc bình từ trong túi giấy ra. Bình quấn ruy băng xanh và đỏ. “Mong là em thấy thích.”

Gương mặt Yayoi sáng bừng lên.

“Là Gevrey Chambertin à. Tuyệt quá còn gì. Có vẻ anh đã hiểu sở thích của em rồi đấy.”

“Nhận được lời khen của quý bà thật là vinh hạnh cho tôi, nói vậy được không nhỉ.”

“Anh chờ chút. Giờ em đi lấy đồ mở vang và ly lại đây nhé.”

Nhìn theo cho tới khi bóng dáng cô biến mất ở phòng bếp bên cạnh, Kurosu hít thở sâu một hơi. Cho đến giờ này, mọi chuyện vẫn thuận lợi. Vấn đề là từ bây giờ. Không được phép thất bại.

Yayoi quay trở lại, đặt chiếc khay xếp hai ly vang lên mặt bàn.

“Anh biết dùng dụng cụ mở vang chuyên nghiệp không?”

“Tất nhiên.”

Kurosu nhận dụng cụ mở vang chuyên nghiệp từ tay Yayoi, vừa thao tác mở nút rượu vang vừa theo dõi chuyển động của cô qua khóe mắt. Cô ấy lại tiến đến gần cây thông Noel.

“Cái cây này nhé, cực kì giống với cái cây em có hồi bé”

“Vậy à.”

“Thế nên ngay giây phút nhìn thấy nó ở cửa hàng, em đã nghĩ dù thế nào cũng phải có nó.”

“Ra là vậy à.”

Hắn mở nút vang. Kurosu nhìn về phía Yayoi. Cô ấy còn đang nhìn cái cây. Để cho chắc chắn, hắn còn kiểm tra cả cửa sổ. Nếu cô ấy nhìn thấy hình ảnh hắn bị phản chiếu trên kính thì nguy to.

“Này, anh biết không? Người ta bảo treo thánh giá trên cây thông Noel là điều cấm kị đấy.”

“Vậy hả? Anh không biết.”

Kính cửa sổ không có vấn đề gì. Cơ hội chỉ có lúc này. Kurosu hạ quyết tâm.

Hắn lấy từ túi trong áo khoác một túi nilon nhỏ, cho bột trong túi đó vào một ly rồi nhanh tay rót rượu vang. Trong lòng hắn có một thoáng bất an, không biết liệu có thành màu sữa đục không, nhưng thuốc tan ngay lập tức, chất lỏng màu đỏ rực rỡ tích tụ lại trong ly.

Hắn bỏ lại gói nilon vào túi rồi rót rượu vào ly còn lại “Nào, cụng ly.” Hắn lên tiếng gọi sau lưng Yayoi.

Yayoi xoay người lại. Cô tươi cười rồi đi tới chỗ Kurosu. Cô ngồi xuống chỗ hắn, cầm ly có hòa bột trắng lên. Bởi một ly kia đã ở trên tay hắn rồi.

“Vậy thì lại một lần nữa, chúc mừng Giáng Sinh.” Kurosu nâng ly.

“Chúc mừng Giáng Sinh,” Yayoi chạm cốc. Hai người gần như cùng lúc đưa rượu lên miệng.

“Ôi, ngon quá. Gevrey Chambertin quả là vua rượu vang.”

“Em vui thì anh mừng lắm.”

“Vậy em cũng phải đáp lễ mới được.” Nói rồi Yayoi vòng tay ra sau lưng mình, lấy ra một chiếc hộp hình vuông. Hộp được thắt ruy băng hồng.

“Cái này? Cho anh hả?” Kurosu lấy tay đè ngực.

“Đúng đấy. Anh mở ra xem đi.”

“Ồ, cái gì vậy nhỉ?” Vừa mở lớp bọc, Kurosu vừa thăm dò tình hình của Yayoi. Cô ấy đang uống vang, không hề có dáng vẻ nghi hoặc.

Bên trong hộp là một chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng. Đồng hồ gắn với một sợi xích đồng màu.

“Ôi, tuyệt vời quá. Anh nhận thứ đồ tuyệt vời thế này có được không?”

“Anh thích phải không. Dù em cũng nghĩ chắc mấy thứ như đồng hồ quả quýt không có chỗ dùng lắm...”

“Không có chuyện đó đâu. Anh sẽ trân trọng nó. Cảm ơn em.”

“Rồi nhé, trang trí trên mặt đồng hồ là làm thủ công... Thợ đã phải từng chút từng chút một... Ôi, sao thế nhỉ...” Điểm nhìn của Yayoi mờ đi. Cô loạng choạng chao đảo cả người rồi lập tức bất thình lình gục xuống bàn như một con búp bê đã chạy hết dây cót.

“Yayoi, Yayoi.” Kurosu lay người cô xem sao. Nhưng cô hoàn toàn không phản ứng.

Tuyệt vời, đúng như những gì mình được nghe... Kurosu nuốt nước bọt.

Theo những gì hắn thấy, có vẻ cô vẫn còn thở. Nhưng cứ để nguyên như thế này thì cơ quan hô hấp sẽ bị tê liệt chức năng và chắc chắn dẫn đến cái chết.

Kurosu đứng dậy, cầm chiếc ly mình đã dùng vào bếp. Hẳn rửa qua cái ly đó, cẩn thận lau ly rồi mới để lại vào tủ. Tiếp theo hắn vừa đeo găng tay vừa trở lại phòng khách, dùng chiếc khăn tay lấy ra trong túi bắt đầu lau những nơi mình có lẽ đã chạm vào như bàn, xô pha. Sau khi lau dụng cụ mở vang chuyên nghiệp và chai rượu vang rồi, hắn để cho tay Yayoi chạm vào hai thứ đó.

Không được quên cả cửa sổ xây nhô ra, chỗ đặt cây thông Giáng Sinh. Xem chỗ đó, hắn thấy vân tay của mình còn sót lại rõ mồn một. Hắn lau sạch sẽ cả dấu vết đó.

Sau khi thu lại túi giấy đựng chai rượu vang và chiếc áo khoác dày, hắn nhìn chiếc đồng hồ quả quýt.

Để lại nó ở đây thì dở quá. Chẳng hóa ra cô ta đã phải ở cùng với ai đó à?

Đấy cũng không phải món đồ bản thân đặc biệt muốn có, nhưng hắn thả hết cả đồng hồ quả quýt cùng hộp, rồi giấy gói và ruy băng vào túi giấy.

Trước khi rời khỏi đó, hắn nhìn lại quanh phòng một lần nữa. Xem có điểm gì mình nhìn sót không.

Lại một lần nữa, hắn đưa mắt nhìn cây thông Noel. Những lời của Yayoi vang bên tại hắn một cách kì lạ.

Treo thánh giá là điều cấm kị?

Tại sao nhỉ, hắn vừa nghĩ vừa rời khỏi căn phòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!