Virtus's Reader

2

Kurosu trở về phòng tập của đoàn kịch lúc hơn bảy giờ tối. Nhưng không phải qua cửa ra vào, hắn trèo qua hàng rào ở đằng sau để vào trong. Ánh sáng vẫn lọt ra từ cửa sổ tòa nhà. Chắc có người vẫn đang làm công tác sửa chữa đạo cụ lớn và đạo cụ nhỏ.

Kurosu khom người di chuyển trong khe hở của tòa nhà với hàng rào, men đến dưới cửa sổ mà hắn nhắm tới. Cửa sổ không khóa. Hắn mở cửa sổ và chui vào phòng, chú ý để không gây ra tiếng động. Đây là một căn phòng tầm bốn chiếu rưỡi[*] mà hắn sử dụng khi nhào nặn kế hoạch cho vở kịch, rồi khi nhớ lời thoại. Chỉ cần treo thẻ [Đang luyện tập] ở ngoài cửa thì sẽ không ai gõ cửa, cũng chẳng ai gọi hắn. Hắn là diễn viên ngôi sao của đoàn kịch. Đến cả giám đốc đoàn cũng đặt hắn ở vị trí số một. Bởi nhờ danh tiếng của hắn mới có thể duy trì được đoàn kịch nghèo rớt này. Không có ai dám trái ý hắn.

Hắn cởi áo khoác mỏng bên ngoài rồi ngồi xuống ghế. Chiếc áo khoác dày kia hắn đã bỏ vào túi rác và vứt đi trên đường quay trở lại đây rồi. Nhưng đúng là hắn không thể vứt đồng hồ quả quýt đi mà mang về. Từ giờ hắn phải suy nghĩ xem nên làm gì với thứ này.

Laptop trên bàn phát ra âm thanh từ loa.

“Cuối cùng cậu cũng làm được rồi hả? Chính thế đó, Masshyu. Bản ghi chép tổng hợp các vụ sát nhân Ma Vương quán. Cậu nhớ ra rồi chứ? Những ngày tràn đầy sự hưng phấn và căng thẳng đầy trí tuệ ấy. Chỉ tiếc một điều..” Nghe đến đấy, Kurosu thao tác chuột xóa tệp âm thanh đi. Vì hắn phát tệp âm thanh để tạo ra chứng cứ ngoại phạm.

Kurosu hắng giọng một cái rồi mở miệng.

“Chỉ tiếc một điều, đó là lần cuối cùng ta có dịp gặp gỡ một tội phạm mang niềm kiêu hãnh của một nghệ thuật gia.

Sau khi lớn tiếng đọc lời thoại, hắn đóng laptop, đứng dậy, cố tình đi lớn tiếng lại gần cửa ra vào. Hắn lấy chìa của khóa bên trong ra, mở cửa.

Ngay bên cạnh đó là văn phòng. Shikano Kumiko, nhân viên văn phòng của đoàn kịch, cũng là quản lí của Kurosu ngạc nhiên ngẩng mặt lên.

“Tiệc Giáng Sinh ấy mấy giờ bắt đầu ấy nhỉ?” Kurosu hỏi.

“Bắt đầu lúc tám giờ ở Roppongi ạ. Tôi nghĩ là cũng sắp sửa phải đi rồi, nhưng có vẻ như anh vẫn chưa xong việc...”

“Vậy à. Tôi tập trung quá nên quên bẳng đi mất. Nếu đã vậy thì đi mau thôi.” Kurosu khoác áo khoác mỏng, lấy áo khoác dày của mình treo ở cây móc trong văn phòng.

Shikano Kumiko cũng biết lái xe. Kurosu tới hội trường tiệc bằng chiếc Audi mà cô ấy lái.

“Rốt cuộc tôi đã ở trong phòng bao lâu nhỉ?”

“Tôi nghĩ tầm khoảng hai tiếng. Tại lúc anh vào phòng là khoảng năm giờ.”

“Vậy cơ à... Hễ làm việc là thời gian lại trôi qua nhanh thật đấy.”

“Anh có vẻ chuyên tâm ghê. Tôi nghe thấy cả giọng anh.”

“Kịch bản lần này nhìn kiểu gì cũng không hợp lí. Nên tôi mới định cố sửa trong khả năng của mình xem sao.”

“Anh vất vả rồi.”

Kết thúc trao đổi với Shikano Kumiko, Kurosu cười thỏa mãn. Sau khi vào phòng, hắn đã bật tệp ghi âm lên rồi lập tức chui ra ngoài cửa sổ. Nhưng có vẻ cô ta hoàn toàn không nhận ra. Nếu là vậy thì chắc cô ta có thể làm chứng cho chứng cứ ngoại phạm của Kurosu rồi.

Hắn nhớ lại chuyện xảy ra mấy chục phút trước. Xem xét những gì mình đã làm. Ổn rồi, chắc chắn không có sai sót gì...

Momiki Yayoi là nữ biên kịch lỗi lạc tầm cỡ của Nhật Bản. Phim truyền hình cô phụ trách đạt tỉ suất người xem cao trên mọi mặt trận, phim điện ảnh cũng có kết quả phòng vé xuất sắc.

Bảy năm trước, lời đề nghị diễn trong bộ phim truyền hình do cô viết kịch bản đến với Kurosu, một diễn viên chẳng tiếng tăm. Đó không phải một vai lớn, nhưng hắn đã vui mừng nhận diễn. Kết quả là hắn đã đạt được hai điều to lớn. Thứ nhất là độ nổi tiếng. Nhờ độ nổi tiếng tăng cao nên công việc cũng nhiều lên một cách chắc chắn. Hắn đã có cảm nhận mình đang được đứng trên một tầng sân khấu cao hơn với tư cách một diễn viên.

Thật ra chỉ cần thế thôi là hắn đã nên mãn nguyện rồi. Nhưng Kurosu lại hái thêm được một trái ngọt nữa.

Hắn đã có mối quan hệ trai gái với Momiki Yayoi.

“Anh cẩn thận với vị ấy thì hơn, một diễn viên quen biết của hắn đã cảnh báo. Người độc thân, thích những thứ lòe loẹt, lại còn có tính thích những diễn viên phụ đẹp trai kiểu dễ thương. Với vai trò một người phụ nữ trung niên, cô ta cũng có sức hút không nhỏ nên lại càng xấu tính xấu nết. Những nam diễn viên để bị cuốn theo đà rồi gắn kết sâu sắc với cô ta xếp hàng dài không dứt. Còn duy trì mối quan hệ thì còn tốt đẹp. Dù sao thì cô ta cũng tai to mặt lớn, phía người đàn ông cũng được ban phát nhiều đãi ngộ. Tuy nhiên đã kết thúc mối quan hệ thì chỉ có khốn đốn. Vì người đàn ông sẽ bị vắt khô, không còn việc mà làm và sẽ lâm vào cảnh thất nghiệp thảm sầu trong nháy mắt.

Nhưng Kurosu đã ra tay. Vì hắn có dã tâm. Hắn nghĩ nếu có cô ta làm đồng minh, hắn sẽ phát triển rực rỡ với vai trò một diễn viên. Chỉ vì những gã đàn ông trước giờ chia tay không khéo thôi. Hắn tin rằng nếu là mình, mọi chuyện có thể được giải quyết êm xuôi.

Một mặt của những toan tính đó đã trúng đích. Hiện giờ Kurosu đã đạt được địa vị có thể nói là ngôi sao ăn khách rồi. Hắn xuất hiện với tần suất dày đặc trong phim truyền hình dài tập, công việc quảng cáo cũng tới tấp tìm đến hắn.

Thế nhưng một mặt khác của những toan tính lại không theo những gì hắn dự liệu. Hắn đoán rằng nếu mình tỏ ra lạnh lùng một thời gian, có lẽ Yayoi cũng vì lòng tự trọng mà không dính nhằng những lấy hắn nữa, nhưng hắn đã suy nghĩ đơn giản quá rồi. Cứ như tương ứng với độ nổi tiếng ngày càng lên cao của hắn, sự cố chấp của Yayoi ngày càng trở nên mạnh mẽ.

“Này, anh cũng bắt đầu tính đến chuyện hẹn hò với mấy đứa trẻ trẻ rồi phải không?” Yayoi liên tục hỏi hắn như vậy.

“Không có chuyện đó đâu,” Kurosu nói vậy thì cô ta cười một nụ cười thâm thúy.

“Được mà, anh không cần phải cố. Chắc chắn là trẻ trung thì phải tốt hơn rồi. Nhưng mà lúc đó anh hãy chuẩn bị tinh thần đi nhé. Vì anh sẽ không thể sống trên thế giới này đâu. Đâu còn cách nào khác đâu. Thứ sâu bọ cái gì cũng muốn, làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy dành cho chúng.”

Nhìn đôi môi khá dày và rộng quết son đỏ rực đó cử động, Kurosu mới nhận ra rằng mình đã làm một chuyện không thể vãn hồi.

Thực tế, hắn không biết quyền lực của Yayoi trong giới đến đâu. Hắn trộm nghĩ, chắc không có chuyện chỉ vì bất hòa với cô ta thôi mà cũng có thể mất hết công việc đâu. Nhưng Kurosu sợ hình ảnh của mình sẽ xấu đi khi cô ta công bố quan hệ với mình. Hắn có thể thấy trước tương lai nếu bị xã hội biết chuyện những gì hắn gây dựng cho tới bây giờ là do hắn đã bán thân cho một nhà biên kịch ăn khách, đó cũng là một đòn đau không kém.

Không những thế, một diễn biến khác đã xảy ra với Kurosu. Hắn với diễn viên nữ đóng chung một phim điện ảnh lại trót yêu đương. Chưa văn phòng bên nào nhận ra chuyện này. Vấn đề là, Kurosu thì không bàn đến, nhưng nữ diễn viên bên kia nom vẫn còn non lắm. Chẳng biết lúc nào sẽ bị truyền thông showbiz đánh hơi ra.

Ngày nay, chỉ mỗi chuyện yêu đương của nghệ sĩ thì chắc không gây xôn xao dư luận. Điều đáng sợ là Yayoi kia.

Phải nhanh chóng làm gì đó mới được... Mấy ngày nay, hắn chỉ toàn suy nghĩ về vấn đề này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!