3
Nơi được chọn làm hội trường tiệc là nhà hàng rượu vang dưới tầng hầm của một tòa nhà. Bởi một bộ phim truyền hình vừa hoàn tất việc ghi hình nên họ mới mở tiệc Giáng Sinh kiêm lễ ăn mừng đóng máy. Kurosu cũng tham gia diễn xuất trong bộ phim này với vị trí nam thứ chính.
Kurosu tới đó vào đúng tám giờ, sau khi chào hỏi nhà sản xuất và đạo diễn, hắn bắt đầu vừa nói vừa cười với những diễn viên thân thiết qua bộ phim.
Khi đó, hắn nghe thấy nhân viên đoàn trao đổi với nhau bên cạnh.
“Cô Momiki vẫn chưa đến ạ.”
“Vậy sao? Thử gọi cho cô ấy xem nào.”
“Em gọi rồi ạ, nhưng cô không bắt máy. Dù em nghe thấy tín hiệu gọi đi.”
“Lạ ghê. Em đã nói với cô ấy việc hôm nay rồi đúng không?”
“Chắc chắn rồi ạ. Em đã thông báo qua điện thoại, để cho chắc còn gửi cả mail nữa”
“Chẳng còn cách nào khác. Chờ thêm chút nữa vậy. Không thể bắt đầu khi cô chưa đến được.”
Kurosu cầm đồ uống trên tay, rời khỏi đó. Hắn nén lại nụ cười chực nở trên môi.
Chuyện đó xảy ra cách đây vài tháng. Yayoi cho hắn xem một chiếc bình nhỏ. Bên trong bình có một thứ bột màu trắng.
“Độc khoai ma đấy,” cô nói. “Đây là thực vật có tên là khoai ma. Rễ của nó giống hệt hình người, nghe nói khi nhổ lên, nó sẽ kêu thảm thiết. Còn có truyền thuyết kể rằng người nào nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đó sẽ phát điên rồi chết.”
“Không thể nào,” Kurosu nói vậy thì cô cười nhạt.
“Thế nên đó mới là truyền thuyết. Nhưng chuyện đó cũng không phải là không có căn cứ. Ở trong rễ của loài cây này có chứa một chất độc mạnh. Ăn vào sẽ thấy ảo giác, nghe thấy ảo âm. Cuối cùng sẽ dẫn đến cái chết. Người ta bảo âm thanh bi thảm của khoai ma có lẽ là ảo âm đó. Chiết xuất chất độc đó ra được chỗ bột trắng này đấy.”
“Hôm trước, khi đi du lịch Đức, em đã có được thứ này từ một nhà dân địa phương,” Yayoi nói.
“Chỉ cần một phần bằng thùy tai thôi cũng đủ giết chết cả một con bò. Thật đấy. Ở làng đó cho đến giờ vẫn làm vậy để giết bò. Thực tế em cũng được nhìn trực tiếp rồi nên chuyện này là chắc chắn.”
“Em lấy thứ như thế về làm gì vậy?” Kurosu hỏi.
Yayoi nói: “Để giết kẻ mình căm ghét” và vặn vẹo đôi môi đỏ, sau đó cô xua tay: “Em nói chơi thôi. Nói chơi. Đùa thôi. Cũng không có mục đích gì đặc biệt đâu. Em chỉ nghĩ vì đây là một thứ hiếm lạ nên lấy về. Nhưng em nghĩ có lẽ thứ này sẽ hợp với khi tự sát. Vì nghe bảo chúng ta có thể chết đi trông như đang ngủ.”
“Em đừng có nghĩ đến chuyện ấy, Kurosu vừa nói thì cô híp mắt cười: “Cảm ơn anh. Anh nói thế làm em vui lắm.”
Chiếc bình đó được cất trong tủ có cánh ở phòng ngủ của Yayoi. Khi nghĩ đến việc phải làm thế nào đấy để cắt đứt quan hệ với cô ta, thứ hiện lên trong đầu Kurosu là chất độc này.
Tuần trước, khi Yayoi vắng nhà vì phỏng vấn, hắn đã lẻn vào biệt thự của cô, ăn trộm chất độc trong bình. Vấn đề là lúc nào, làm sao để cho cô uống thứ này. Lúc đó, chính cô ấy đưa ra đề xuất như thế này. Đó là lời đề nghị: Hay là chúng mình gặp riêng hai người trước tiệc Giáng Sinh.
“Sau bữa tiệc, kiểu gì cũng bị mời đi tăng hai, tăng ba đúng không? Một năm mới có một đêm Giáng Sinh mà chúng ta chưa từng một lần được ở riêng hai người, chuyện như vậy làm em ấm ức lắm. Thế nên mình gặp nhau trước bữa tiệc nhé. Sao nào?”
Không tệ, Kurosu nghĩ. Người đời không biết quan hệ của hai người. Chắc chẳng ai nghĩ rằng họ sẽ gặp nhau trước bữa tiệc.
“Đồng ý,” Kurosu trả lời Yayoi.
Mọi thứ đều diễn ra trôi chảy. Tiếp theo chỉ cần một ai đó thấy nghi ngại chuyện Yayoi không xuất hiện, sau đó tới thăm dinh thự nhà cô ấy rồi phát hiện ra di thể là được. Không có di thư, động cơ cũng có thể không rõ ràng, nhưng như vậy mới thần bí. Cái chết bí ẩn đêm Giáng Sinh... Nhất định cô ấy cũng mãn nguyện ở thế giới ấy.
Chính vào lúc Kurosu vươn tay tới ly thứ hai vì cốc rượu pha nước[*] đã cạn. “A, cô đến rồi.” Hắn nghe thấy một giọng lên tiếng. Cùng lúc đó, bầu không khí nơi đó chuyển sang căng thẳng.
Kurosu nhìn về phía cửa ra vào. Giây tiếp theo, hắn suýt hét lên.
Trong chiếc váy đầm màu đỏ ôm lấy người, Yayoi mỉm cười bước vào hội trường.