Virtus's Reader

4

Yayoi không hề có vẻ gì kì lạ. Nhiều nhân vật tới chỗ cô chào hỏi, nhưng khi đối xử với họ, cô thân thiện một cách vừa phải, lại phát huy sự cao ngạo có chừng mực như thường lệ.

Những diễn viên khác cũng tới chào, nên không thể có chuyện chỉ mình Kurosu làm bộ không quen không biết được. Nhưng rốt cuộc là hắn phải bắt chuyện thế nào đây.

Trên hết, tại sao cô ấy lại không hề hấn gì? Không phải đáng ra cô ấy đã chết đi như đang chìm trong giấc ngủ hay sao?

Kurosu tiến lại gần Yayoi, suy nghĩ vẫn còn đang rối rắm. Vừa khéo câu chuyện của cô với những nghệ sĩ khác đang tạm lắng xuống.

Đúng lúc đó, cô đưa mắt nhìn về phía Kurosu. Hắn giật bắn mình, dừng chân.

“Ơ kìa, cậu Kurosu, vất vả cho cậu rồi.” Yayoi tươi cười vẫy tay.

Kurosu nở một nụ cười giả tạo, tiến lại gần. Vừa hay bây giờ xung quanh cô ấy không có ai.

“Chào cô ạ,” nói rồi hắn chìa cốc ra. Yayoi chạm ly vang đang cầm vào cốc của hắn rồi đưa mặt sát lại: “Lúc nãy em xin lỗi nhé”

"Hả?”

“Hình như em ngủ quên mất trên ghế xô pha. Em hoàn toàn chẳng nhớ gì cả.”

“À... ừ, phải rồi. Đang trong lúc dở chuyện... nhỉ.”

“Vậy sao? Đáng lẽ anh phải gọi em dậy chứ.”

“Chà, tại trông em ngủ thoải mái quá.”

Hắn thoáng thấy người của đài truyền hình tới gần. Yayoi chắc cũng đã nhận ra, hai người đồng thời lùi lại phía sau.

“Chà chà, chào cô ạ, lần này đúng là vất vả cho cô. Cô đã giúp đỡ chúng tôi nhiều lắm.” Nghe người đàn ông to béo bắt đầu chào hỏi Yayoi, Kurosu từ tốn rời khỏi nơi đó.

Chuyện là vậy à...

Đấy không phải chất độc sao? Không, có khi cũng có một chút độc tính, nhưng không mạnh đến như Yayoi nói. Không có chuyện chết đi như đang ngủ, mà chỉ là ngủ thiếp đi thôi, nói cách khác chắc nó cùng lắm chỉ như thuốc ngủ mạnh.

Mình đã làm chuyện khá là vô ích rồi, Kurosu hối hận. Đúng thật là... mất thời gian công sức, thần kinh bị bào mòn, tới mức phải phạm tội đến như thế mà chỉ làm cô ta ngủ thiếp đi.

Nhưng Yayoi không nhận ra bất cứ điều gì, thật là may. Sau này sẽ lại có cơ hội. Dù phải nghĩ phương pháp nào đó khác.

Cuối cùng tiệc cũng tàn. Có vẻ như đã nắm được địa điểm của nhà hàng tăng hai, nhiều người đã di chuyển tới đó. Nhưng Yayoi nói, “Giờ tôi xin phép. Tôi thức trắng cả đêm nên hơi mệt rồi. Mọi người cứ chơi thong thả nhé.”

Trong lúc mọi người tiễn mình ra về, Yayoi bỏ lại một câu “Đến đây thôi được rồi, sau đó leo vào một chiếc taxi sơn đen. Khi chiếc xe bắt đầu chuyển động, từ bên kia cửa kính ô tô, cô đưa mắt nhìn Kurosu.

Vừa chạm mắt, cô khẽ gật đầu một cái, có hơi mang hàm ý.

Kurosu cũng quyết định tới nhà hàng tăng hai bằng ô tô do Shikano Kumiko lái. Nhưng ngay trước khi lên xe, điện thoại hắn báo chuông gọi đến. Người gọi đến là Yayoi.

Đi ra xa xa ô tô một chút, hắn nghe điện thoại. “Ừ?”

“Xin lỗi anh. Giờ anh nghe máy được chứ?”

“Ừ. Sao thế?”

“Thật ra là thế này, em có chuyện muốn nói với anh trong tối nay. Xin lỗi anh nhiều, nhưng không biết bây giờ anh có thể đến nhà em không?”

“Bây giờ ấy à?”

“Lúc nãy em đã định nói rồi. Nhưng tại em ngủ mất nên không nói ra được...”

“Chuyện này không nói được qua điện thoại à?”

“Ừ, nói qua điện thoại hơi không tiện... Xin lỗi anh vì em đã cứng đầu.”

Thật hiếm khi Yayoi dùng cách nói làm người khác mềm lòng thế này. Nếu như mọi khi, chắc cô đã bất chấp và nói bằng giọng ra lệnh rồi.

“Anh biết rồi. Anh sẽ tìm cách.”

“Cảm ơn anh. Khi nào đến trước cửa nhà, anh gọi điện cho em nhé.”

“Gọi điện? Sao phải làm vậy?”

“Chuyện đó cũng để lúc ấy em sẽ nói. Xin anh đấy.”

“Ừ, anh biết rồi.”

Hắn ngắt điện thoại, tiến đến gần ô tô và mở cửa ghế lái.

“Tôi lại có ít chuyện lặt vặt. Cô đến tăng hai trước đi. Xong việc tôi cũng ra đó.”

Shikano Kumiko có vẻ không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng cô không hỏi gì, chỉ trả lời, tôi hiểu rồi. Có thể cô ta đã đoán chừng được chuyện của hắn dính dáng đến phụ nữ. Nhưng chắc chắn cô ta không biết được đối phương là ai.

Kurosu lấy kính từ trong túi áo khoác dày đeo lên, che miệng bằng khăn quàng cổ. Chỉ cần làm thế thôi, nguy cơ bị nhận ra là diễn viên Kurosu cũng giảm xuống, hắn đã biết chuyện đó bằng kinh nghiệm từ trước tới giờ.

Hắn bắt một chiếc taxi đi ngang qua, đi tới nhà Yayoi. Đúng như điều hắn nhắm đến, người lái xe không có vẻ gì là nhận ra thân phận của hành khách.

Để phòng hờ, hắn quyết định dừng taxi ở cách nhà cô một khoảng rồi đi bộ từ đó. Khi đến trước nhà, hắn gọi điện cho cô.

“Em đây,” hắn nghe thấy giọng Yayoi.

“Anh vừa đến rồi đó. Anh đang ở trước cổng nhà.”

“Thế à. Vậy anh vào cổng rồi vòng ra vườn đi.”

“Ra vườn hả?”

“Đúng rồi”

Thầm nghĩ cô ta nói chuyện kì lạ ghê, nhưng hắn vẫn mở cổng vào trong và vòng ra vườn.

Ánh sáng lọt ra ngoài từ cửa sổ dinh thự. Nhìn bên kia cửa sổ, hắn ngạc nhiên. Cây thông Noel ấy vẫn được bày ở đó, nhưng bên cạnh còn có bóng dáng Yayoi. Cô đang áp tai vào điện thoại.

“Thế này là sao?” Kurosu hỏi.

“Xin lỗi. Chắc hơi lạnh, nhưng anh cứ để em nói chuyện thế này đi. Giọng Yayoi nói qua điện thoại. “Vì nếu không qua lớp cửa sổ, em sẽ không tài nào nói được. Nếu trong phòng chỉ có hai người, nhất định quyết tâm của em sẽ lung lay.

“… Rốt cục là chuyện gì vậy?”

Hắn nghe thấy âm thanh hít thở sâu, tiếp theo cô nói. “Chuyện chúng mình, đêm nay chấm dứt thôi”

"Hả?”

“Chúng ta đã hẹn hò khá lâu rồi nhỉ. Bảy năm.. Như trong chớp mắt.”

"Yayoi...”

“Em đã suy nghĩ mãi. Rằng cứ như bây giờ có được không? Em e rằng mình đang làm tiềm năng của anh bị thu hẹp. Nhưng cuối cùng em cũng đã quyết tâm. Chúng ta nên đi trên hai con đường khác nhau rồi.

Trước tiên, Kurosu ổn định hơi thở. Hơn nữa, hắn phải cố gắng giữ cho mặt không giãn ra một tia cười nào. Một tình tiết phát triển không tài nào nghĩ tới. Lại còn là một tình tiết phát triển tuyệt vời nhất.

“Anh còn chẳng thể tưởng tượng được em sẽ nghĩ theo cách đó.” Hắn nặng nề lên tiếng.

“Xin lỗi anh nhé. Tự nhiên nghe em nói vậy, chắc anh ngỡ ngàng lắm?”

“Đúng là anh rất kinh ngạc. Nhưng anh cảm thấy mình cũng hiểu những điều em nói.”

“Vậy à?”

“Chắc đúng là chúng ta đã hẹn hò với nhau hơi lâu quá rồi. Nếu cứ như thế này, không phải chỉ có anh, có lẽ cũng không tốt cho cả em nữa chăng.”

Bên kia cửa sổ, Yayoi cười buồn bã. “May mà anh hiểu cho em.”

“Anh rất biết ơn em. Anh nghĩ nhờ có em, anh đã trưởng thành trong cả vai trò một diễn viên và cả tư cách một con người.”

“Anh nói vậy làm em vui lắm.”

“Thật lòng cảm ơn em vì một quãng thời gian dài. Những kỉ niệm cùng em, từ giờ anh cũng sẽ luôn trân trọng.”

“Cảm ơn anh. Em cũng sẽ không quên những tháng ngày ở bên anh. Anh mạnh giỏi nhé.”

“Em cũng vậy nhé.”

Thấy Yayoi đưa điện thoại ra xa khỏi tai, Kurosu cũng ngắt máy ở đó. Vì cô đã khẽ vẫy tay nên hắn cũng đáp lại. Cuối cùng cô ấy rời xa khỏi cửa sổ, biến mất trong góc phòng. Những món trang trí treo trên cây thông Giáng Sinh vẫn sáng lấp la lấp lánh.

Kurosu bỏ điện thoại vào túi áo rồi đi bộ về phía cửa. Lồng ngực hắn ngập tràn cảm giác hạnh phúc. Hắn cảm tạ thần linh vì độc khoai ma đã không phát huy tác dụng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!