Virtus's Reader

1

Điện thoại gọi đến vào lúc Naoki đang biểu diễn kĩ thuật dùng dao đẹp mắt trong nhà hàng nướng thiết bản anh làm thêm. Anh nhận thấy điện thoại rung lên dưới lớp áo đầu bếp. Không để tâm đến chuyện đó, anh vẫn tiếp tục thao tác hai tay. Không chỉ thái nhỏ thịt, anh còn nổi lửa bùng lên thật cao làm vui lòng thực khách ngồi đối diện quầy. Tối nay cũng có khách hàng là trẻ nhỏ nên anh cố gắng biểu diễn hơn thường lệ. Trong khi đó, điện thoại cũng yên lặng trở lại.

Có tám vị khách ngồi vây quanh bàn nướng được thiết kế theo hình chữ U, trong số đó có ba người là người Nhật. Nghe họ nói chuyện thì anh biết có vẻ họ không phải khách du lịch mà là một gia đình sống ở Boston. Đứa con là một bé trai khoảng mười tuổi.

“Không ngờ lại có một quán ăn nướng thiết bản ở gần nhà đến thế.” Người đàn ông chắc là bố nói. “Nhất là giá cả lại còn hợp lí, may thật.”

“Đúng vậy. Chúng mình cứ tưởng là nếu không đến tận New York thì không có mà ăn.” Người đáp lời là một phụ nữ có vẻ là vợ ông.

“Xin được chào đón quý khách tới đây bất cứ lúc nào. Ngoài nướng thiết bản, chúng tôi có rất nhiều đồ ăn Nhật.” Vừa nói Naoki vừa chia thịt mới nướng xong vào đĩa của mỗi người.

“Chúng tôi sẽ tới. Tôi rất vui vì có mì udon và cơm bát.” Nói vậy rồi người phụ nữ ngước mắt nhìn Naoki. “Nhưng mà, từ nãy tới giờ tôi đã băn khoăn rồi, tôi cứ cảm giác đã thấy gương mặt của anh đầu bếp ở đâu đó rồi.

“Thế ạ? Vì đây là một gương mặt phổ biến mà.”

“Không có chuyện đó đâu. Cậu đẹp trai đến mức làm đầu bếp thấy phí cả ra còn gì. Mình nhỉ?”

“Ừ, một anh chàng đẹp trai đấy.” Ông chồng thì đồng ý mà chẳng nhìn kĩ mặt Naoki, bắt đầu động đũa. Chắc là do ông ta chỉ hùa vào câu chuyện thế thôi chứ thực chất chả hứng thú gì.

“Cảm ơn quý khách. Vậy xin mời quý khách từ từ thưởng thức.” Naoki cúi đầu, sau đó lui tạm xuống bếp.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra lịch sử điện thoại. Thật đáng ngạc nhiên khi người gọi đến lại là chị gái Kimiko đang ở Nhật của anh. Anh đã cho chị biết số điện thoại rồi nhưng họa hoằn lắm chị mới gọi. Có cả tin nhắn gửi tới, nói rằng có việc quan trọng nên lúc nào có thời gian thì hãy liên lạc với chị.

Gõ tin nhắn quá phiền phức nên anh gọi điện.

“Alo, Naoki hả?” Điện thoại lập tức được kết nối, giọng Kimiko vang lên. Nghe giọng chị rõ ràng đến độ không nghĩ họ đang gọi điện thoại quốc tế.

“Em đây, nhưng chuyện gì thế? Em không biết bên ấy đang là mấy giờ, nhưng bên em đang trong giờ làm việc.”

“Vậy chị nói thẳng vào chuyện chính luôn. Ngày mười bốn tháng sau em có về được không? Theo giờ Nhật là ngày mười bốn, nên chắc bên đó là ngày mười ba.”

“Gì vậy, đột ngột thế. Hôm đó có chuyện gì sao?”

“Em quên à? Ngày mười bốn là sinh nhật bố. Thế nên chị muốn tổ chức tiệc, khiêm tốn thôi cũng được.”

“Hả? Cái gì vậy? Đừng có gọi điện đến tận Mĩ chỉ vì chuyện như vậy. Đằng này bận lắm.

“Chị muốn em về. Dù thế nào cũng phải về.”

Lời người chị gái như vang lên một nỗi lòng ngổn ngang. Anh cũng bận lòng về điều đó, nhưng chỉ có thể trả lời. “Rõ ràng là không thể rồi còn gì. Chỉ vì chuyện như vậy thì em về làm sao được.”

“Nhưng lần này đã là lần cuối rồi.”

“Lần cuối cái gì?”

“Lần cuối em gặp được bố.”

Quá bất ngờ, trong một khoảnh khắc anh nghẹn lời, chẳng thể đáp lại. Anh điều chỉnh lại nhịp thở rồi mới hỏi: “Thế nghĩa là sao?”

“Ung thư. Giai đoạn cuối. Gan, tụy và... di căn nhiều lắm rồi.”

Tim anh đập dồn. Một chuyện anh chẳng đời nào nghĩ tới. “Em chưa từng nghe đến chuyện này.”

“Chị với mẹ đã nói chuyện với nhau và thống nhất là sẽ không để Naoki biết cho đến gần phút chót. Vì có lẽ giờ đang là thời kì quan trọng của em.”

Anh lại không tìm được lời lẽ để đáp lại. Anh biết mình được mọi người quan tâm.

“Ung thư... à? Không còn cứu được sao?”

“Bác sĩ nói chẳng còn cách nào nữa. Giờ mọi chuyện đều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Bản thân bố có thể trông vẫn khỏe mạnh, nhưng chắc chắn cũng đau chỗ này chỗ kia.”

Naoki nắm chặt điện thoại. Người bố đó sắp chết. Lần cuối cùng gặp nhau, ông còn tráng kiện đến độ anh phải ghen tị cơ mà. Chỉ nghe chuyện thế này thôi, anh chưa cảm thấy thấy đây là sự thật.

“Này,” Kimiko nói. “Em về được không? Chị muốn để bố nhìn thấy mặt Naoki lần cuối.”

Naoki hít thở sâu rồi lên tiếng. “Chẳng phải bố không muốn gặp đứa như em sao?”

“Sao lại thế được?”

“Sao gì mà sao, chuyện đó chẳng cần nói cũng biết. Em là đứa bị đuổi ra khỏi nhà đấy. Đã tận bảy năm không gặp nhau rồi, chắc bố sẽ nghĩ sao bây giờ thằng này còn mặt mũi mà về đây.”

“Không đời nào có chuyện đó.” Kimiko nói ngay. “Ở đâu mà lại có người bố không muốn gặp con trai mình khi đứng trước cửa tử chứ? Cũng đã có nhiều chuyện xảy ra, dù bố không nói ra nhưng chắc chắn bố muốn gặp em mà. Bố cũng biết thời gian mình còn trên đời không nhiều nữa. Thế nên xin em, về đi.”

Từng câu từng chữ của chị gái vang đến sâu thẳm đáy lòng Naoki. Những lời đó mang một tinh thần không cho phép anh có kiểu thái độ chỉ đơn thuần là cứng đầu, ương ngạnh.

“Tuần sau, em có buổi thử vai. Giọng Naoki chùng xuống. “Đối với em, đây là một cơ hội lớn. Em không thể để vuột mất nó được.”

“Thử vai à... Vậy à. Không thể làm được gì sao?”

Naoki tính toán trong đầu.

“Tiệc sinh nhật là ngày mười bốn theo giờ Nhật phải không? Vậy thì, nếu em bay từ đó bằng chuyến bay sớm ngày hôm sau, chắc sẽ vừa kịp.”

“Vậy... như thế thì hơi mệt nhỉ.” Giọng Kimiko hạ xuống một tông. Chắc chị bắt đầu nghĩ rằng mình không thể ép buộc em trai.

“Chị để em nghĩ một chút. Nếu thấy được thì em sẽ về. Nhưng có thể là không được đâu.”

“Chị hiểu rồi.”

“Còn trong giờ làm nên em cúp máy nhé.” Nói vậy rồi anh ngắt máy.

Trước khi quay lại chỗ khách, anh đến bồn rửa mặt chỉnh trang lại. Nhìn gương mặt mình phản chiếu trong gương, anh nghĩ tới ông bố Shinichiro của mình. Anh được nhận xét là đẹp trai nam tính giống bố, nhưng từ xưa anh đã chẳng thấy vui vẻ gì với chuyện đó.

Nhà Watarai là một danh gia trong thành phố địa phương. Đời đời, nhà này hỗ trợ giới chính trị và giới tài chính địa phương. Shinichiro cũng kinh doanh một vài công ty.

Sau khi tốt nghiệp đại học công lập ở địa phương, Naoki làm việc trong công ty chế tạo linh kiện điện tử địa phương do Shinichiro làm chủ tịch. Tất nhiên chẳng có chuyện anh nhận được đãi ngộ đặc biệt. Anh được đào tạo giống như các nhân viên khác, bị so sánh về cung cách làm việc và bị bình phẩm đánh giá.

Naoki nghỉ làm ở công ty đó sau hơn một năm, không phải vì bất mãn với những đối đãi như vậy, cũng không phải vì anh ghét công việc được giao. Lí do chỉ có một, là bởi có một việc khác mà anh muốn làm.

Đó là diễn xuất. Từ thời cấp ba anh đã có hứng thú với việc diễn xuất, đặc biệt là trong phim ảnh rồi. Từ khi vào đại học, anh cũng đã có những hoạt động như làm phim độc lập trong sinh hoạt câu lạc bộ. Vai chính lúc nào cũng là Naoki, nhưng chẳng ai phàn nàn một câu. Ước mơ của anh là xuất hiện trong phim của Hollywood.

Sau khi vào công ty làm việc, anh cứ ưu tư mãi. Vứt bỏ giấc mơ trở thành diễn viên như vậy có được không? Cứ sống như một nhân viên công ty thế này, có thể gọi là một cuộc sống không hối tiếc không?

Sau muôn vàn phiền não, anh đã tự đưa ra kết luận mà không hề bàn bạc với ai. Chuyện muốn làm thì phải làm thôi. Phải đi trên con đường mình muốn tiến bước. Dù có ra sao đi chăng nữa, anh cũng đã sẵn sàng tinh thần chịu trách nhiệm với tất cả mọi chuyện. Không đấu tranh sẽ không có hạnh phúc. Đó là cuộc đời của mình. Mình sẽ không để ai phải chê trách.

Nhưng tất nhiên, lời chê trách phun trào từ mọi phía. Người nổi giận nhất là Shinichiro.

“Người bỏ dở công việc sau có một năm thì làm gì cũng vô ích thôi. Anh nói là anh muốn làm diễn viên hả? Phim Hollywood hả? Đừng có làm tôi buồn cười. Làm gì có chuyện công thành danh toại. Cùng lắm cái kết của anh sẽ là chấm dứt trong biển người không tên không lời thoại thôi. Không phải vì chuyện này mà tôi cho anh học đàm thoại tiếng Anh từ khi còn nhỏ. Đừng có nói mấy lời ngu ngốc, trở về công ty đi. Tôi sẽ xem như không có đơn xin nghỉ việc của anh. Tôi sẽ nói đỡ cho anh.”

“Không phải con bỏ ngang công việc. Những việc được giao cho, tất cả con đều giải quyết đâu ra đấy. Vì con muốn làm việc khác nên đành phải vậy thôi.”

“Đừng nhõng nhẽo. Làm gì có chuyện tất cả mọi người đều mãn nguyện với công việc và địa vị hiện tại. Bản chất của cuộc đời là phải tìm thấy lẽ sống từ đó.”

“Vứt ước mơ đi rồi thì còn lẽ sống cóc khô gì nữa?”

“Nên tôi mới bảo anh đang nhõng nhẽo đấy. Anh nghĩ anh được sống sung túc từ trước đến giờ là nhờ ai? Anh không nghĩ đến việc bây giờ đã tới lượt mình phải cống hiến sao?”

“Thế nên con đang bảo là con sẽ làm việc đó dưới một hình thức khác đấy.”

“Đừng có đùa. Tôi không có thời gian nói mấy chuyện ảo tưởng hão huyền với anh.”

“Chẳng ai bắt bố phải nói chuyện cả.”

“Người đứng đầu của nhà Watarai không thể để cho đứa con trai duy nhất làm trò cười như vậy được.”

Hai bố con lời qua tiếng lại, nói nữa nói mãi vẫn không có điểm chung. Shinichiro nổi giận vì mọi thứ không theo ý mình, cuối cùng ông đưa ra chiêu bài cuối cùng. Ông nói sẽ cắt đứt quan hệ với Naoki.

“Anh đã nói đến thế thì thích làm gì thì làm. Nhưng từ giờ không bố con gì nữa. Tất nhiên tôi dứt khoát không hỗ trợ anh. Anh có chết đường chết chợ ở đâu tôi cũng không nhặt xương cho anh đâu nên anh nhớ lấy.”

“Con biết rồi, con sẽ làm theo ý mình,” anh nói vậy rồi bỏ nhà đi, đó là chuyện bảy năm trước. Sau đó anh lập tức sang Mĩ, vừa học diễn xuất vừa làm thêm. Vì từ nhỏ anh đã học đàm thoại tiếng Anh nên hầu như không gặp khó khăn gì về mặt ngôn ngữ.

Nhưng mấy chuyện như nói được tiếng Anh là điều đương nhiên, không chỉ với diễn viên, mà đối với những người muốn thành công tại Mĩ. Thực tế khắc nghiệt hơn những gì anh đã nghĩ. Chẳng có thành tích gì ở Nhật Bản mà có thể kiếm được công việc ở đây ư, thế giới kịch nghệ nào có dễ dàng như vậy. Vốn dĩ nhu cầu diễn viên người Nhật trong thị trường đã không lớn rồi. Thi thoảng nếu có cơ hội, diễn viên người Nhật lại phải cạnh tranh với những diễn viên người Trung, người Hàn. Dù tính chất nhân vật có là người Nhật Bản đi nữa, thì nhân viên người Mĩ cũng không nhìn ra sự khác biệt.

Thế nhưng trong quá trình xuất hiện ở các tác phẩm và quảng cáo sản xuất độc lập, thi thoảng anh cũng được các công ty sản xuất lớn gọi đi. Dù đương nhiên toàn là những vai rất nhỏ không lời thoại. Khách hàng nữ ban nãy nói đã nhìn thấy Naoki ở đâu đó cũng có thể là vì đã trông thấy một tác phẩm nào đấy.

Và chính là lần này. Một tác phẩm điện ảnh lớn có kế hoạch phân phối trên toàn thế giới đã được ấn định, nhân vật chủ chốt trong câu chuyện được thiết lập là người Nhật. Vai diễn đó sẽ được quyết định qua việc thử vai. Họ nhiệt liệt hoan nghênh cả những diễn viên vô danh, đúng là dáng vẻ đất nước của những cơ hội. Anh đã đăng kí và vượt qua vòng đánh giá hồ sơ. Thật ra chỉ thế thôi cũng đã trầy trật lắm rồi.

Ước mơ của Naoki căng phồng lên. Nếu trúng được được vai diễn qua việc thử vai và bộ phim khi hoàn tất trở thành một hiện tượng lớn, ngay cả ở Nhật Bản, anh sẽ cho mấy người coi thường anh phải trố mắt. Khi anh vẻ vang quay trở về, không biết người bố đó sẽ có vẻ mặt thế nào đây. Đó là điều anh trông đợi nhất.

Hơn bất cứ điều gì...

Như những gì chị gái nói ban nãy, giả sử anh tham gia buổi thử vai đi nữa, có vẻ sinh mệnh của bố cũng không thể nào kéo dài được đến tận lúc đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!