2
Trên chuyến tàu từ sân bay Narita về trung tâm thành phố, Naoki nhìn ra ngoài, chìm vào cảm giác mình đã thực sự trở về. Anh rời Nhật Bản mới vỏn vẹn bảy năm thôi, khung cảnh anh đang trông ra cũng không thân thuộc đến vậy, nhưng không hiểu sao anh có một cảm giác những kí ức xa xôi được khơi gợi mãnh liệt trong lòng.
Nếu gặp mọi người thì mình sẽ nói gì đầu tiên đây. Nếu được hỏi tình hình hiện tại, mình phải trả lời thế nào mới được? Chắc mình không nên nói ra những lời nói dối vụng về. Phải tiếp chuyện một người tự phụ là chuyện quá mệt mỏi mà. Con cũng đang vất vả lắm, mọi chuyện mãi không suôn sẻ, nhưng con vẫn đang cố gắng. Nói thật lòng như vậy, trái lại, chắc sẽ khiến mọi người yên tâm hơn. Ừ, cứ vậy đi. Khoe mẽ là không tốt... Anh quyết định đường hướng như vậy trong lòng.
Đến ga Tokyo, anh tới đường tàu tốc hành. Để trở về nhà, từ đây anh phải đi tàu tốc hành tầm hai tiếng.
Khi anh đến gần cửa bán vé tàu, điện thoại trong túi rung lên. Anh nghĩ đó có thể là Kimiko, nhưng hiển thị trên màn hình lại là một số điện thoại anh không hề biết đến.
“Tôi nghe,” anh bắt máy.
“Naoki à?” Đối phương hỏi. Đó là một giọng nói trầm khàn. Đã bảy năm nay mới nghe giọng nói này, nhưng gương mặt của đối phương vẫn hiện lên trong đầu Naoki ngay lập tức.
“Phải rồi ạ.”
“Tôi đây. Anh nhận ra chứ.”
“À... Bố phải không?”
“Phải. Giờ anh đang ở đâu?”
“Ở đâu là ở đâu... Sao bố lại hỏi chuyện đó?”
“Hỏi thì trả lời đi. Anh đang ở đâu? Anh về Nhật rồi phải không?”
Có vẻ như Shinichiro đã biết việc Naoki về nước. Chắc ông nghe Kimiko nói. Chuyện hôm nay trở về, anh chỉ nói cho một mình chị ấy.
“Con đang ở ga Tokyo. Giờ con sắp lên tàu tốc hành.”
“Hừm, vậy à. Cuối cùng anh cũng đã nhận ra rồi à?”
“Nhận ra? Chuyện gì?”
“Nhận ra mình đã mơ mộng ngu ngốc thế nào. Nhưng thôi được rồi, đừng để tâm. Lúc còn trẻ tất nhiên ai cũng phải lầm lẫn nhiều. Ai cũng tưởng mình là kim cương thô. Tôi ngày xưa cũng...”
“Chờ đã.” Naoki ngắt lời Shinichiro. “Bố đang nói gì vậy? Mơ mộng ngu ngốc là sao?”
“Thì những chuyện anh khoác lác ngày xưa ấy. Không phải anh đã nói mình sẽ xuất hiện trong phim Hollywood hay gì đó hả?”
Bị nói là khoác lác, anh thấy đầu bốc hỏa. “Con vẫn tiếp tục với giấc mơ đó. Không đời nào con vứt bỏ nó.”
“Hừ,” anh nghe thấy tiếng cười khẩy.
“Không phải anh sẽ từ bỏ sao. Tôi tưởng chính vì thế nên anh mới về nước chẳng lo nghĩ gì, không phải sao?”
“Làm gì có chuyện con từ bỏ. Con nói trước, không phải con chùn bước nên mới về đâu. Tại chị năn nỉ con về dự sinh nhật bố, nên con mới miễn cưỡng bay về đấy. Con định ló mặt ở tiệc một chút rồi bay lại Mĩ luôn. Vì con có một buổi thử vai quan trọng.” Lần này một tiếng chẹp miệng lọt vào tai Naoki.
“Dừng lại đi. Đời nào một đứa như anh lại được nhận? Anh cứ ở nguyên tại Nhật rồi làm một công việc nghiêm chỉnh đi. Chỗ làm tôi sẽ sắp xếp cho.”
"Bő quan tâm thừa rồi. Có được nhận hay không, không thử thì làm sao biết được chứ.”
“Biết chứ. Người chiến thắng trong một cuộc giao tranh là người chuẩn bị chu toàn, không một kẽ hở. Nữ thần chiến thắng không đời nào mỉm cười với kẻ cứ đủng đỉnh về nước trước một trận đánh lớn đâu.”
“Đấy là cách bố nói chuyện với một người vượt đường sá xa xôi về để chúc mừng sinh nhật mình sao?”
“Tôi đâu có nhờ anh chúc mừng. Vốn dĩ chuyện tổ chức sinh nhật ở cái tuổi này đã chẳng phải chuyện vui vẻ gì rồi. Nhưng thôi. Đã mất công vậy rồi thì anh về đây đi. Gặp nhau rồi từ từ nói chuyện. Nói chuyện sau này của anh.”
“Không cần đâu. Naoki vẫn áp điện thoại trên tai, quay gót. “Vì bố nói con như vậy nên con không muốn về nữa. Con sẽ quay lại Mĩ luôn. Quay lại Mĩ và chuẩn bị cho buổi thử vai.”
“Bỏ cái chuyện ngu ngốc đó đi. Vô ích thôi.”
“Gặp bố mình còn vô ích hơn nhiều.” Anh nói thẳng toẹt rồi ngắt điện thoại. Anh đi về phía đường tàu mình vừa xuống ban nãy. Anh sải bước đi. Anh nghĩ có thể bố sẽ gọi lại, nhưng sau đó không có điện thoại gọi đến. Tất nhiên Naoki cũng không có ý tự mình gọi lại.
Lòng ôm những suy nghĩ lẫn lộn, Naoki lên tàu đi về phía sân bay Narita. Vừa đưa mắt nhìn lại phong cảnh mới ngắm nghía ban nãy, anh vừa gọi điện cho Kimiko. Chị lập tức bắt máy.
“Naoki à. Em hạ cánh an toàn rồi nhỉ? Giờ em đang ở đâu thế?” Không hề biết chuyện gì, người chị gái hỏi bằng giọng hào hứng.
“Em đã tới ga Tokyo rồi, nhưng giờ em đang quay trở lại sân bay Narita.”
“Hả? Nghĩa là sao? Có chuyện gì vậy?” Đương nhiên là Kimiko hỏi bằng giọng bối rối.
“Chị hỏi bố thì rõ tình hình. Nói chung em sẽ không về nữa.”
“Bố? Sao chuyện lại thành ra như thế?”
“Nên em mới nói chị hỏi bố thì biết đấy?”
“Chị chuyển lời hỏi thăm đến mọi người giúp em,” nói rồi không đợi Kimiko trả lời, anh kết thúc cuộc gọi. Khi cất điện thoại vào trong túi, anh nghĩ, chắc không còn gặp được bố nữa rồi. Anh cũng không cam lòng khi đến cuối cùng bố cũng không hiểu cho ước mơ của anh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù họ là bố con nhưng quá không hợp nhau, có thể cũng là không có duyên. Nghĩ những chuyện như vậy rồi, anh cảm thấy mình đang ôm một nỗi thất vọng tràn trề.