Virtus's Reader

3

Lần về Nhật tiếp theo của Naoki sau lần về trước ba tuần. Giống với lần đó, anh cũng đi từ sân bay Narita, xuống ở ga Tokyo rồi lên tàu tốc hành. Lần này cũng không có chuyện anh nhận được điện thoại của Shinichiro. Đương nhiên rồi. Người bố đó bây giờ đã về cõi khác.

Bố mất rồi, chị mong em cố gắng có mặt ở lễ thông dạ[*] và lễ tang, anh nhận được liên lạc từ Kimiko hai hôm trước. Anh đã nghe chuyện bệnh tình của bố đột ngột chuyển biến xấu, đang trong tình trạng nguy kịch, thế nên trước đó anh đã chuẩn bị xong xuôi để có thể về nước bất cứ lúc nào.

Vừa về tới nhà, anh đã thấy người mẹ Satoyo và chị gái Kimiko có vẻ đang bận rộn chuẩn bị cho lễ thông dạ. Nhưng vì lâu lắm mới thấy Naoki về nhà, hai người vẫn hỏi han anh đủ thứ.

“Nghe Kimiko nói con sẽ về dự tiệc sinh nhật bố, mẹ đã mong lắm đấy...” Satoyo nói với giọng tiếc nuối.

“Con đã gọi điện giải thích cho chị về chuyện đó rồi mà.” Naoki nhìn chị gái.

“Về chuyện ấy, chị vẫn ù ù cạc cạc. Nghe lời Naoki, chị đã hỏi bố rồi, nhưng bố chẳng nói gì cả. Bố chỉ nói là mặc kệ nó đi. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Lúc em đến ga Tokyo, đang nghĩ được rồi, giờ mình lên tàu tốc hành thôi thì có điện thoại của bố.”

Naoki kể lại cuộc nói chuyện với Shinichiro ba tuần trước.

Kimiko và Satoyo quay sang nhìn nhau, ngoẹo đầu tỏ ý không hiểu.

“Kì lạ thật. Sao bố lại biết chuyện Naoki về nhỉ?”

“Không phải chị nói với bố sao?”

“Chị có nói đâu. Vốn dĩ bản thân buổi tiệc sinh nhật cũng đã là một bất ngờ để bố ngạc nhiên mà.”

Như Kimiko kể, họ mượn một căn phòng đặc biệt ở bệnh viện nơi Shinichiro nằm viện để tổ chức buổi tiệc. Buổi tiệc không chỉ có họ hàng mà có cả những người bạn và người quen từ xưa tụ lại và trở nên rất rôm rả.

“Lúc nhận được điện thoại của Naoki, chị vẫn đang chuẩn bị cho bữa tiệc. Chắc chắn bố không biết gì cả.”

“Ai đó đã kể với bố chăng?”

“Chị nghĩ không có chuyện đó đâu. Với lại người biết Naoki về chỉ có chị và mẹ thôi.”

“Mẹ không nói đâu nhé.” Satoyo nói.

“Nói chung là sao bố lại biết số điện thoại của Naoki nhỉ?” Kimiko nhíu mày.

“Chuyện đó em cũng nghĩ là chị cho bố biết cơ.”

Người được Naoki cho biết số điện thoại sau khi sang Mĩ chỉ có Kimiko.

“Chị không cho bố biết đâu. Bố cũng chưa hỏi mà.”

“Vậy chuyện này là sao nhỉ?”

“Vì không biết nên mới thấy kì lạ còn gì.”

Đúng là chuyện lạ lùng. Rốt cuộc là Shinichiro đã dùng trò ảo thuật gì?

Còn một chuyện nữa làm anh thấy lấn cấn trong lòng. Tại sao Shinichiro lại gọi điện vào thời điểm đó. Không có cú điện thoại đó thì chắc hẳn Naoki đã về nhà rồi. Nếu muốn gặp trực tiếp để thuyết giáo anh thì chờ đến lúc ấy có phải hơn không.

“À Naoki, vậy buổi thử vai thế nào rồi?” Kimiko hỏi anh.

Đây là chuyện anh không muốn bị hỏi nhất. Naoki nhún vai. “Em trượt rồi.

Người chị gái thể hiện nỗi thất vọng rõ mồn một. “Sao, vậy à.”

“Dù gì em cũng đã trụ lại được đến vòng tuyển chọn cuối cùng rồi mà.”

Nói dối. Thật ra anh đã trượt ở vòng trước đó. Lí do thì anh không biết. Những người phụ trách tuyển chọn không giải thích cặn kẽ lí do đánh trượt. Họ chỉ lựa chọn người cần thiết. Naoki không phải người họ nghĩ là cần thiết với bộ phim. Chỉ có vậy thôi. Từ đầu, nhà sản xuất bộ phim đã nói rằng họ mong muốn người Nhật vào vai diễn người Nhật này, thế nên anh phấn khởi cho rằng đó là lợi thế của mình, nhưng người trụ lại tới vòng tuyển chọn cuối cùng lại là người Hàn Quốc và người Đài Loan.

Quá sốc, anh không thể vực dậy mình trong một khoảng thời gian. À không, tới giờ anh vẫn chưa đứng dậy được. Chẳng còn muốn làm gì, anh thả trôi mỗi ngày. Có khi mình nên từ bỏ giấc mơ trở thành diễn viên, ý nghĩ đó cũng đã bắt đầu nảy mầm trong lòng Naoki. Vào lúc đó, anh nhận được tin cáo phó của Shinichiro.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!