6
Sáng hôm sau ngày tổ chức tang lễ trọng thể nối tiếp lễ thông dạ, Naoki quyết định sẽ rời nhà để sang Mĩ. Kimiko và Satoyo tiễn anh đến cửa.
“Con nghĩ sẽ mất khoảng một tuần để dọn dẹp nhà cửa và làm các thủ tục. Xong xuôi con sẽ liên lạc về nhà.”
“Sau khi xong hết những việc ấy, con sẽ về luôn phải không?” Satoyo hỏi.
“Con đang định như thế.”
“Vậy về Nhật rồi em định làm gì?” Kimiko nhìn anh ý nhị. “Em sẽ làm việc ở công ty mà bố để lại à?”
“Đó cũng là một lựa chọn. Không được à?”
“Không,” chị gái lắc đầu. “Chị thấy Naoki cứ làm theo những gì em muốn là được.”
“Chị không phải lo, em cũng không định sống chơi bời trên tài sản bố để lại đâu.”
“Chị không lo lắng mấy chuyện đó. Chỉ là chị không muốn em hối hận.”
Lời người chị gái như gai chích vào lòng anh nhoi nhói. Nhưng anh cẩn thận không để lộ nỗi đau đó ra mặt.
“Vậy con đi nhé,” anh nói với hai người rồi cất bước.
Tới ga, anh lên tàu thường[*]. May mắn là tàu trống, nên anh chiếm cứ luôn hai ghế đối diện nhau cho bốn người.
Còn hai mươi phút nữa mới tới ga để đổi sang tàu tốc hành. Anh mở túi du lịch, lấy phong bì nhét ở ngăn bên trong ra. Là bức di thư đó. Anh đã đọc trên mười lần, nội dung đã gần như nhớ hết rồi, nhưng vẫn muốn đọc đi đọc lại. Có thể vì anh muốn chắc chắn rằng đó không phải giấc mơ.
Thế rồi đọc xong, anh thở dài. Lần nào cũng vậy.
Những gì viết ở đây có phải sự thật không? Vốn dĩ, đây có thực sự là di thư? Nhưng bút tích thì chắc chắn là của chính Shinichiro. Và người cha đó không phải người viết ra những lời nói dối hay những lời bông đùa như thế. À, không chỉ Shinichiro, chắc chẳng có ai viết những lời nói dối huyễn tưởng này vào trong di thư của mình.
Có nghĩa đây là sự thật sao? Chuỗi tràng hạt thủy tinh này thực sự có sức mạnh quay về quá khứ ư?
Ở cuối bức di thư, có mười sáu chữ cứng[*] nối tiếp nhau. Có vẻ đó là câu thần chú. Nếu xét cả câu thì anh không hiểu ý nghĩa, nhưng vì câu đó cũng không dài đến thế nên chẳng khó khăn khi phải ghi nhớ. Nói đúng hơn, anh đã thuộc câu đó rồi.
Anh cất di thư vào trong túi, ấn vào túi trong áo khoác từ bên ngoài. Chỗ đó hơi phồng lên vì có chuỗi tràng hạt bằng thủy tinh.
Một chuyện thật khó tin. Có thể trở lại quá khứ chỉ trong một ngày... Có chuyện như thế thật sao? Anh muốn thử xem, nhưng nếu cả đời chỉ dùng được một lần thì không thể làm như vậy được.
Nhưng nếu nội dung di thư là thật thì có thể lí giải được nhiều chuyện. Việc Shinichiro nhút nhát đột nhiên phát huy sự gan dạ và trở nên xuất sắc trong phân định thắng thua như lời những họ hàng lớn tuổi và Kimiko cũng có lời giải đáp.
Bởi dù có đánh cược vào trận chiến và thất bại đi nữa, khi cần kíp ông vẫn có thể trở về quá khứ và sửa chữa điều đó. Nếu không thất bại thì cứ để nguyên sức mạnh của chuỗi tràng hạt ở đó là được. Tóm lại, dù có thể người ngoài thấy đó là một cuộc chiến lớn chỉ có một lần trong đời, với bản thân người tham chiến lại không phải như vậy.
Đó là chuyện ông nội đã gây dựng một gia sản lớn trong phi vụ đầu cơ chỉ có một lần trong đời. Anh nghe nói rằng sau đó ông đã sống rất ổn định, chắc chắn. Bởi theo di thư, khi đó ông đã sử dụng sức mạnh của chuỗi tràng hạt thủy tinh, nên sau này ông chỉ sống một cách bình lặng.
Mặt khác, trong giới kinh doanh, Shinichiro đã thách thức các cuộc chiến biết bao lần. Có lẽ ông nghĩ rằng trong trường hợp vạn nhất sẽ nhờ tới chuỗi tràng hạt, nhưng thực ra ông đã không cần sử dụng cũng xong xuôi mọi việc. Thế nên ông mới chấp nhận thử thách hết lần này tới lần khác.
Vậy Shinichiro đã dùng sức mạnh đó lúc nào nhỉ. Vì kể chuyện đó ra thì thô kệch quá nên ông không viết trong di thư.
Có một dòng làm anh băn khoăn. Dòng đó viết có cả cách sử dụng trong lúc rơi vào nguy hiểm đường cùng như một phương thức sử dụng chuỗi tràng hạt thủy tinh.
Trong lễ thông dạ, mọi người đã tiết lộ suy nghĩ kì lạ của Shinichiro. Đó là nếu gặp phải tai nạn máy bay hay thuyền bè thì vẫn còn thời gian, nhưng tai nạn ô tô quá đáng sợ vì chỉ một giây thôi là có thể sẽ chết mà không biết chuyện gì xảy ra.
Câu chuyện đó cũng hợp lẽ nếu Shinichiro tin vào sức mạnh của chuỗi hạt. Nếu rơi vào tình huống khẩn cấp khi đi bằng máy bay hay thuyền, chỉ cần quay lại ngày trước đó và dừng việc đi máy bay hay tàu thuyền là được. Nhưng nếu chết ngay tức khắc vì tai nạn giao thông thì có sức mạnh của chuỗi tràng hạt đi nữa cũng không tránh khỏi cái chết.
Mọi người cũng nhớ lại chuyện Shinichiro sợ bệnh về não và tiết lộ chuyện ông bảo may mà bị ung thư. Chuyện đó chắc cũng có quan hệ tới chuỗi tràng hạt. Bệnh về não sẽ rất tệ vì nếu bất tỉnh thì không thể sử dụng chuỗi tràng hạt, ung thư thì còn may vì sẽ không bất tỉnh ngay lập tức, vẫn còn cơ hội sử dụng chuỗi tràng hạt. Có phải chuyện là như vậy không nhỉ?
Nhưng nếu như thế, nghĩa là tại thời điểm gục ngã vì ung thư, ông vẫn chưa sử dụng chuỗi tràng hạt. Nhưng trong di thư, ông đã viết rõ ràng là đã dùng tới nó.
Anh càng nghĩ càng thấy toàn điều không thể hiểu nổi. Nếu chuỗi tràng hạt có năng lực như vậy thì đúng là người ta sẽ trở nên mạnh mẽ. Người ta có thể thách thức cả ở những trận đại chiến được ăn cả ngã về không, chẳng chút chần chừ. Nhưng nếu đó chỉ là một câu chuyện truyền miệng đơn thuần thì sao? Không có người nào đặt cược vào một trận chiến vì tin rằng mình có thể quay về quá khứ, nhưng thất bại vì chẳng có gì xảy ra ư?
Naoki lắc đầu. Chuyện này có nghĩ cũng chẳng được gì. Anh cũng cảm thấy mình không nên tin vào mấy thứ như sức mạnh của chuỗi tràng hạt.
Quan trọng hơn, điều cần suy nghĩ bây giờ là chuyện sau khi về nước vào lần tới. Anh vứt bỏ giấc mơ trở thành diễn viên rồi, rốt cuộc phải làm gì mới được đây? Chẳng lẽ chuyện làm thuê cho công ty của Shinichiro là thực tế nhất sao?
Cuối cùng anh cũng đến ga cần đến. Naoki cầm túi xuống nhà chờ, đi về phía đường tàu tốc hành.
Tới chỗ bán vé, anh thấy một người đàn ông khoảng độ tứ tuần mặc com-lê đang gào lên với nhân viên ở quầy.
“Nếu tàu tốc hành chạy như đúng lịch trình thì chúng tôi chắc chắn đã giành được hợp đồng rồi. Chúng tôi bị công ty khác nẫng tay trên là do lịch trình chỗ này thay đổi. Tóm lại, là do công ty nhà các anh đấy. Không phải sao?” Giọng người đàn ông oang oang. Có vẻ anh ta đang rất kích động.
“Thành thật xin lỗi quý khách.” Người đàn ông ở cửa bán vé xin lỗi.
“Nếu biết sai thì không chỉ có cúi đầu đâu, anh tính chuyện bồi thường đi.”
“Thế nhưng ở đây chúng tôi không thể đáp ứng được...”
“Nhưng hoàn tiền vé tàu là ở đây phải không?”
“Vâng, nhưng chuyện quý khách vừa nói khác với trả lại vé ạ.”
“Xin mời quý khách, một người đàn ông từ một cửa bán vé khác gọi Naoki. “Xin mời sang đây ạ.”
Naoki tới cửa bán vé, yêu cầu một vé lên tàu tới ga Tokyo và vé tàu tốc hành đặc biệt ghế ngồi tự do.
Ở cửa bán vé bên cạnh, người đàn ông ban nãy lại nói gì đó và nổi giận.
“Xin lỗi vì đã để quý khách chờ lâu, nói rồi người đàn ông nọ xếp vé trước mặt Naoki. “Đây là vé lên tàu tới ga Tokyo, đây là vé tàu tốc hành đặc biệt ghế ngồi tự do.”
“Quá đủ rồi!” Người đàn ông mặc com-lê gào lên giận dữ. “Nói chuyện với mấy người không ích gì, đã vậy tôi sẽ nói chuyện với trưởng ga. Phun ra những lời đó rồi anh ta bỏ đi.
Naoki vừa trả tiền vé vừa nhỏ giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Người đàn ông nọ cười gượng.
“Là vụ tai nạn rơi máy bay tháng trước đấy ạ. Vị khách đó nói rằng do tàu tốc hành không hoạt động nên giao dịch công việc của ông ấy mới không được thuận lợi, nhưng có tức giận ở đây thì cũng không được gì mà.”
“Tai nạn rơi máy bay?”
“Vâng, chúng tôi cũng là người bị hại mà.”
Có chuyện như vậy sao? Anh ở Mĩ nên hoàn toàn chẳng biết gì. Vì bình thường anh cũng không mấy để ý tới tin tức ở Nhật.
Trong lúc chờ tàu đến, Naoki tra cứu thông tin bằng điện thoại. Ngay lập tức, anh tìm ra được bài báo. Một chiếc máy bay tư nhân cỡ nhỏ đã rơi trên đường tàu tốc hành. Vì vậy mà cả tuyến tàu đi và đến ở ga Tokyo đều bị dừng lại, tuyến chậm nhiều nhất đến tận sáu tiếng.
Nhìn lại ngày tháng, anh kinh ngạc. Chuyện xảy ra vào ngày mười lăm tháng trước. Đó là hôm sau ngày tổ chức tiệc sinh nhật Shinichiro. Theo kế hoạch ban đầu, chắc chắn Naoki đã lên tàu tốc hành sáng sớm để lên máy bay sang Mĩ.
Có nghĩa là...
Khi đó nếu không quay trở lại sân bay từ ga Tokyo, Naoki sẽ không thể lên máy bay về Mĩ, cũng không thể dự buổi thử vai.
Mặt Naoki chợt giãn ra, không hiểu là tốt số hay xấu số nữa. Nếu là như vậy, bây giờ chắc anh chưa vứt bỏ giấc mơ làm diễn viên. Chắc chắn anh sẽ không cam tâm, nghĩ rằng chỉ cần mình có thể tham dự buổi thử vai thôi. Chắc anh sẽ hối hận nghĩ rằng, giá mà mình đã bỏ mặc buổi tiệc sinh nhật của ông bố đó.
Nghĩ đến đây, trong đầu anh vỡ ra điều gì đó.
Tại sao Shinichiro lại biết được chuyện Naoki sẽ xuất hiện trong bữa tiệc? Tại sao ông lại biết số điện thoại của Naoki? Và tại sao ông lại gọi điện tới vào thời điểm đó?
Naoki tìm trong túi áo, lấy ra chuỗi tràng hạt thủy tinh.
Anh thử tưởng tượng. Có khi nào Shinichiro vào thời điểm gọi điện cho Naoki đã biết được chuyện sẽ xảy ra trong vòng hai mươi tư tiếng tới không?
Buổi tiệc sinh nhật được tổ chức bất ngờ, người con trai duy nhất cũng xuất hiện ở đó. Tại buổi gặp lại sau bao ngày tháng, đầu tiên có thể hai bố con sẽ có đôi chút lúng túng, nhưng dần dần họ lại có thể nói chuyện cởi mở với nhau. Cuối cùng ông cũng biết được cả số điện thoại của con trai. Sáng hôm sau, con trai rời nhà để dự buổi thử vai. Nhưng sự cố đã phát sinh. Tàu tốc hành không chạy. Con trai không còn cách nào để quay lại Mĩ và vuột mất cơ hội lớn nhất...
Không, thay vì nói là biết, với Shinichiro mà nói, đó không phải là trải nghiệm thực tế sao?
Vì người con trai phải chịu đau khổ trong một thời gian dài, cuối cùng Shinichiro cũng đã quyết định đưa ra bí thuật chỉ được sử dụng một lần trong đời mà ông chưa dùng đến. Ông quay về quá khứ chỉ trong một ngày. Và ông đã gọi điện cho người con trai vừa mới tới Tokyo. Nhưng ông không thể giải thích tình hình thực tế. Nếu nói chuyện đó ra, ngược lại chắc con trai chỉ cho rằng đầu óc ông có vấn đề. Thế nên ông quyết định nói những lời chọc tức Naoki. Ông đã cố tình làm Naoki phát cáu. Đúng như ông tính, anh con trai đầu bốc hỏa đã quay lại Mĩ.
Không thể nào có chuyện như vậy, chắc chắn là ngẫu nhiên...
Naoki đưa hai tay ôm đầu. Một tưởng tượng không thể tin được. Nhưng càng nghĩ càng thấy chỉ có cách nghĩ này thôi, lòng tin cho việc đó lớn dần.
Nếu chuyện là như thế, Shinichiro đã tạo ra kì tích chỉ có một lần duy nhất vì Naoki. Bởi ông muốn con trai mình đạt được ước mơ. Dù ông đã phản đối đến như thế.
Sâu thẳm trong lồng ngực anh nóng ran lên. Naoki nhớ lại câu cuối cùng viết trong di thư.
Khi con nhận ra sự tuyệt vời của sức mạnh này rồi, có lẽ con sẽ trở thành một người lớn lao hơn hẳn.
Anh đã hiểu ý nghĩa của lời nói đó. Chỉ sử dụng sức mạnh cho riêng mình không phải là hướng đi mà chuỗi tràng hạt dẫn chúng ta theo.
Anh không thể để ước nguyện cuối cùng của bố mình trở nên vô ích. Nếu không báo đáp được tấm lòng đó, anh sẽ không có tư cách tiếp nhận chuỗi tràng hạt thủy tinh. Anh tức giận với sự ngu ngốc của chính mình vì đã dễ dàng từ bỏ mơ ước.
Tiếng loa phát thanh vang lên ở nhà chờ. Có vẻ tàu sắp tới.
Naoki lấy điện thoại ra, nhanh chóng gọi cho Kimiko.
“Sao thế? Có chuyện gì vậy?” Người chị gái hỏi với giọng lo lắng.
“Em thay đổi ý định rồi.” Naoki nói to. “Em sẽ đương đầu thử thách một lần nữa. Em sẽ không về Nhật một thời gian. Không, em nhất định sẽ không trở về cho đến khi thành công”
Kimiko nói gì đó, nhưng anh đã ngắt máy. Rồi anh sải bước, lên đoàn tàu vừa tới ga.