Virtus's Reader

5

Sau khi lễ thông dạ xong xuôi, chỉ còn rất ít người nán lại nhà tang lễ. Đêm nay chỉ có người trong gia đình ở lại. Khi Naoki tới hội trường tổ chức lễ tang, anh thấy Kimiko đang ngồi trên ghế gấp trước quan tài.

“Chắc chị mệt rồi,” Naoki nói rồi ngồi xuống cạnh chị gái.

“Em cũng vất vả rồi,” cô đáp lời. “Em định bao giờ quay lại Mĩ?”

Naoki trầm giọng rên rỉ. “Em chưa quyết định, nhưng em đang nghĩ là sau lễ tang.”

“Vậy à. Người phản đối chuyện em làm diễn viên, là bố, cũng đã mất rồi, từ đây em có thể cố gắng với một khởi đầu mới đúng không?”

“Cho đến tận bây giờ, em cũng không để ý đến bố đâu” Rồi anh nói tiếp. “Tạm thời em sẽ quay lại Mĩ, nhưng em nghĩ chắc cũng sắp đến lúc dừng lại rồi.”

Kimiko quay sang nhìn cậu với vẻ mặt kinh ngạc. “Nghĩa là em sẽ bỏ cuộc với nghề diễn viên hả?”

“Chà, có lẽ vậy. Thử bảy năm nay rồi, em cũng đã hiểu ra nhiều chuyện. Ở thế giới đó chỉ có nỗ lực thôi thì không thể thành công. Cần phải có một sự thiên bẩm nào đó cơ. Và em không có thứ đó.”

“Gì thế? Yếu đuối quá nhỉ. Khí thế khi nói ra những lời cay độc rồi bỏ nhà đi đâu rồi?”

“Tóm lại, em đã biết thế nào là hiện thực. Giống như người Nhật không thể gặt hái được huy chương vàng trong môn thi chạy một trăm mét Olympic vậy.”

“Còn có chuỗi tràng hạt cơ mà. Chuỗi tràng hạt thủy tinh mang sức mạnh kì lạ. Từ giờ nó là của em đấy.

Naoki nhún vai, nhăn mặt. “Chị tin vào chuyện như thế sao?”

“Nhưng mà bố cũng thay đổi từ khi ông nội mất. Chuyện đó chị cũng cảm nhận được. Trước đó, ông ấy không phải người can đảm, kiên định như vậy. Dù có thể em còn bé nên không nhớ.”

“Em không nhớ thật. Từ khi em nhận biết được mọi thứ xung quanh thì bố đã là người như vậy rồi.”

Naoki nhìn lên di ảnh đặt trên ban thờ. Đó là bức ảnh một Shinichiro cháy nắng vì đi đánh golf đang ngồi rất tự đại. Đến bây giờ khóe miệng của ông cũng cong như sắp sửa nói mấy lời mỉa mai, nhưng có thể bản thân ông chỉ đang chuẩn bị mỉm cười.

“Naoki,” có người gọi anh từ phía sau. Satoyo vừa mới tới gần. “Không giờ sáng rồi.”

Naoki nhìn đồng hồ đeo tay. Đúng như mẹ nói. Đồng hồ chỉ không giờ ba phút sáng.

“Có chuyện gì với món đồ đó thế?”

Satoyo mở chiếc túi mang theo, lấy ra một gói màu tím và một phong thư. “Qua không giờ sáng của lễ thông dạ, mẹ phải đưa cho con.”

Naoki đứng dậy, nhận lấy hai món đồ mẹ đưa. Anh lấy thứ trong chiếc túi màu tím ra, đó là chuỗi tràng hạt thủy tinh. Nhìn qua thì thấy chuỗi hạt không một vết xước, phản chiếu thứ ánh sáng quái lạ.

Và trên phong thư có ghi bằng bút lông [Di thư - Gửi Watarai Naoki].

Mồ hôi nách dần dần rịn ra. Anh không nghĩ ra nổi điều mình nên nói.

“Kimiko,” Satoyo gọi tên con gái. “Để cho Naoki ở đây một mình thôi.”

“Dạ,” Kimiko gật đầu rồi đứng dậy, đưa mắt nhìn tay Naoki rồi im lặng đi về phía cửa ra vào.

“Con có thể thong thả đọc thư bên cạnh bố Satoyo nhìn quan tài rồi nói. “Mẹ và chị sẽ không làm phiền con.”

“Thư này viết gì mẹ nhỉ?” Naoki giơ phong thư ra.

Satoyo há mồm với vẻ ngạc nhiên. “Chuyện này mẹ biết sao được. Nhưng mà...” Mẹ tiếp tục với gương mặt nghiêm túc. “Chắc chắn thư viết những điều vô cùng quan trọng với cuộc đời con. Riêng chuyện đó thì mẹ đảm bảo.”

“Hãy tin vào sức mạnh của chuỗi tràng hạt, đại loại như thế ạ?”

“Có khi đấy.” Bằng gương mặt nghiêm túc, Satoyo nhẹ nhàng bỏ qua câu nói chứa đựng sự mỉa mai của con trai, rồi bà cũng rời khỏi hội trường.

Naoki lại ngồi xuống ghế gấp. Phong thư được dán kĩ bằng hồ.

Anh ngước nhìn di ảnh. Shinichiro với vẻ mặt điềm tĩnh như nói với anh: đọc cẩn thận vào.

Naoki hít thở sâu một hơi rồi dùng ngón tay nắm lấy mép phong thư. Rồi anh cẩn thận xé bì thư.

Anh rút lá thư được gấp lại ra. Chắc chẳng viết chuyện gì to tát đâu... Nghĩ vậy nhưng anh vẫn thấy nhịp tim mình dồn dập hơn. Anh mở thư thật chậm rãi.

Trong thư, chữ viết tay của Shinichiro nối tiếp nhau. Câu mở đầu là, [Đây là di thư của Watarai Shinichiro. Người đọc di thư này chỉ có một, là Watarai Naoki.] Sau đó để cách một dòng, rồi viết [Gửi Naoki]. Naoki nuốt nước bọt, nhưng miệng anh khô khốc.

[Gửi Naoki,

Không biết con đang đọc bức thư này với tâm trạng thế nào nhỉ? Có phải con đang nghĩ rằng thế nào đây cũng là một bức thư với những câu cú dài dòng sặc mùi thuyết giáo không? Hoặc có thể con sẽ cảnh giác, không biết bố có định bắt mình phải nghe về mấy thứ chủ nghĩa tinh thần vớ va vớ vẩn.

Nhưng con không cần lo lắng. Di thư này không phải thứ như vậy. Điều được truyền lại đời đời ở nhà Watarai hoàn toàn khác với những gì mang tính chất như thế.

Nói một cách ngắn gọn, di thư này là một tờ hướng dẫn sử dụng.

Không cần phải nói là hướng dẫn sử dụng cho cái gì, phải không? Tất nhiên là của chuỗi tràng hạt thủy tinh. Bố phải nói cho con biết sử dụng thứ đó như thế nào.

Bố mường tượng được ra gương mặt ngán ớn của con. “Lại chuyện này sao?” Chắc con vừa nói vậy phải không. Vì có lẽ con đã nghe quá đủ những câu chuyện chỉ có thể nghĩ là mê tín hoặc ảo tưởng này từ mấy người họ hàng rồi.

Nhưng không được coi thường. Chuỗi tràng hạt thủy tinh này tuyệt đối không phải mấy thứ như bùa hộ mệnh hay biểu tượng đơn thuần. Bởi nó là một món đồ chứa bí thuật mang sức mạnh rành rành. Sức mạnh đó có thể sánh với một khối tài sản khổng lồ. Không, nếu nghĩ đến việc nhất quyết không thể mua được thứ này bằng tiền, chắc rằng có thể nói rằng sức mạnh của nó còn giá trị hơn thế.

Thời gian còn lại của bố không là bao, bố không thích làm mọi thứ nặng nề. Dẫn dắt câu chuyện đến đây là được rồi nhỉ. Bố sẽ giải thích cho con sức mạnh đó là gì.

Đó là sức mạnh quay ngược thời gian.

Nếu nắm chuỗi tràng hạt bằng hai tay và niệm chú, chúng ta có thể quay về quá khứ. Nếu nói theo cách hiện đại, thì đó là time-slip - sự vượt thời gian. Đây chính là bí thuật truyền đời của nhà Watarai, là căn nguyên tạo nên sự hưng vượng cho một dòng tộc, cũng là quân át chủ bài cứu giúp những tình thế khó khăn.

Chắc con không tin nổi phải không? Khi ông cho bố biết, bố cũng không thể tiếp nhận được chuyện này. Nhưng đó là sự thật. Bố của bố đã sử dụng sức mạnh đó và tạo nên một gia sản bằng phi vụ đầu cơ lớn nhất đời người. Biết được kết quả giao dịch đầu cơ rồi, ông quay trở lại quá khứ và rót toàn bộ tài sản của mình vào giao dịch đó.

Có điều, sức mạnh này chỉ có thể sử dụng duy nhất một lần trong đời. Và việc trở lại chỉ có một ngày duy nhất. Ngoài ra, khi đã dùng sức mạnh đó một lần rồi, từ đó cho đến khi người đó chết đi, người tiếp theo cũng không thể sử dụng được.

Việc sử dụng lúc nào, dùng như thế nào là quyền của con. Con tự mình quyết định là được. Thắng cá cược đua ngựa một ăn một trăm, chuyện đó cũng hoàn toàn không có vấn đề gì. Cũng có cách sử dụng trong lúc rơi vào nguy hiểm đường cùng.

Nên dùng sức mạnh thế nào, con suy nghĩ kĩ càng nhé. Khi con nhận ra sự tuyệt vời của sức mạnh này rồi, có lẽ con sẽ trở thành một người lớn lao hơn hẳn.

Tất nhiên, bố cũng đã dùng sức mạnh đó. Bố đã sử dụng vào thời điểm bố cho là quan trọng nhất cuộc đời. Nội dung chi tiết bố sẽ giấu kín thôi. Nói ra thì thô kệch quá.

Không cần nói gì khác nữa. Bố khuyên con cũng giống như bố, truyền lại với người kế tục con bằng di thư.

Cuối thư bố sẽ viết lời chú. Cầu cho con sử dụng được sức mạnh này một cách ý nghĩa.

Watarai Shinichiro]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!