CHƯƠNG 207:
"Che giấu đi, như vậy thoải mái hơn." Ngụy Minh như trút được gánh nặng.
"Chúng ta tiếp tục tán gẫu chuyện của chúng ta, dì nói như thế nào?"
"Yên tâm đi Chuột, mẹ tao bảo lão ta đừng vội, một tháng sau hãy quay về."
Không có những tin tức kia quấy nhiễu, Ngụy Minh khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
"Hiện tại mẹ tao vẫn chưa từ bỏ ý định kết hôn với lão ta, Chuột, mày thật sự có lòng tin giữ mẹ tao lại không?"
Nghe thấy sự nghi ngờ của Ngụy Minh, Dương Hạo Nhiên trấn an nói: "Tiểu Minh tử, đây mới là bình thường, không thể nào nói tao và mẹ mày mới lên giường một lần mà dì ấy đã khăng khăng một mực đi theo tao, không có đạo lý đó."
"Ừm, cũng đúng." Ngụy Minh gật gật đầu.
"Bây giờ mày nên quan sát mẹ mày nhiều hơn, nếu như dì có ý định quay về, vậy thì chúng ta không thể không vận dụng kế hoạch dự phòng." Dương Hạo Nhiên nói tiếp.
"Chuột, hiện tại vẫn ổn, mẹ tao không dễ dàng thay đổi quyết định như vậy đâu, dù sao cũng chỉ là ở bên tao một tháng, điểm tự tin này với tư cách là con trai bà ấy tao vẫn có."
"Vậy thì tốt, mày yên tâm, chờ tao thao dì thêm một lần nữa, liền không cần lo lắng dì đột nhiên đổi ý quay về."
"Nói thế nào?" Ngụy Minh dù sao cũng không hiểu những chuyện này.
"Lần trước tao ngủ với mẹ mày, tuy rằng kéo gần quan hệ của chúng ta, cũng khiến mẹ mày ngoài mặt đồng ý quan hệ với tao, nhưng lúc tao thượng dì ấy thì ý thức dì không tỉnh táo, mẹ mày độc thân nhiều năm như vậy, khẳng định cũng khát vọng chuyện nam nữ đó."
Dương Hạo Nhiên giải thích: "Mẹ mày có thể đồng ý quan hệ với tao, đã chứng minh điểm này, việc tao cần làm là khơi gợi dục vọng tiềm tàng trong cơ thể mẹ mày, khiến dì ấy nghiện."
"Nói đơn giản là, tao muốn thao phục mẹ mày một lần trong tình trạng dì ấy hoàn toàn tỉnh táo."
Ngụy Minh tuy nghe mà mơ hồ, nhưng câu nói thông tục cuối cùng đã khiến hắn hiểu rõ lời của Dương Hạo Nhiên, nhưng hắn vẫn hỏi ra nghi hoặc tận đáy lòng: "Chuột, cái này có gì khác biệt sao? Chẳng lẽ thao phục mẹ tao thì thật sự có thể khiến bà ấy đi theo mày?"
"Ha ha..." Dương Hạo Nhiên cười cười: "Ý của mày có phải cảm thấy thật bất khả tư nghị, nếu đơn giản như vậy, chẳng lẽ tùy tiện một người đến cưỡng hiếp mẹ mày hai lần, mẹ mày liền có khả năng đi theo hắn?"
"Chuột, đừng thừa nước đục thả câu nữa, nói kỹ cho tao nghe chút đi."
Ngụy Minh nổi hứng thú. Dương Hạo Nhiên cũng không giấu giếm, nói cho hắn sự huyền diệu trong đó:
"Đầu tiên, mẹ mày và tao không phải là người xa lạ, không tồn tại chuyện tùy tiện một người đến cưỡng hiếp mẹ mày mà có thể thuần phục được dì ấy, nếu thật sự như vậy mẹ mày chắc chắn lập tức báo cảnh sát, đây là điểm thứ nhất."
"Điểm thứ hai chính là kế hoạch phía trước của chúng ta rất thành công, Hà dì có ấn tượng không tồi về tao, có hảo cảm bước đầu. Đêm đó ở trên xe tao cũng đã dùng thuật thôi miên và kỹ thuật với mẹ mày, trừ bỏ lúc đầu mẹ mày theo bản năng kháng cự, về sau dì ấy cũng không ghét."
"Điểm thứ ba chính là, chúng ta phát sinh quan hệ, trong mắt mẹ mày đó là một sự hiểu lầm. Cho nên dì ấy cũng sẽ không chán ghét tao, nhưng bởi vì tao và dì ấy quả thật đã xảy ra quan hệ thân mật, cho nên quan hệ giữa tao và mẹ mày không còn là quan hệ đơn giản giữa một người dì và bạn học của con trai nữa, đã đột phá tầng ranh giới kia."
"Tiểu Minh tử, nói đơn giản, mày có thể coi tao và mẹ mày như kiểu trên mức tình bạn, dưới mức tình yêu, một loại quan hệ phức tạp như vậy."
"Tuy rằng tao nói đơn giản, nhưng thực ra vẫn có một số nhân tố phụ trợ. Ví dụ như sau khi sự việc xảy ra tao đã lập tức tỏ tình với mẹ mày, tỏ tình không phải để yêu đương, mà là để mẹ mày biết tao là một người có trách nhiệm, còn có ví dụ như tao đẹp trai, cộng thêm dì ấy có hảo cảm với tao, đây cũng là nhân tố khách quan."
Thực ra những thứ này là sư phụ S-girl dạy cho hắn, đương nhiên, giảng cho mày nghe thì mày có thể hiểu, nhưng có làm được hay không thì phải xem năng lực cá nhân.
"Chuột, mày vừa nói như vậy, mạch suy nghĩ của tao rõ ràng hơn nhiều rồi."
Trong ngữ khí của Ngụy Minh không khỏi sinh ra ý kính nể, Chuột so với hắn thật sự biết quá nhiều, đối với kế hoạch của hai người, hiện tại hắn còn có lòng tin hơn cả Dương Hạo Nhiên.
"Tiểu Minh tử, ngày mai trước khi tao đến nhà mày, mày có thể mua cho mẹ mày một món quà, đến lúc đó mày nhìn sắc mặt tao, tùy tiện mượn cớ gì đó để tao và mẹ mày ở riêng một lát."
Dương Hạo Nhiên nói, thực ra đây cũng là kế hoạch của hai người, chỉ là trước đó không chi tiết như vậy.
"Được, Chuột mày yên tâm, tao phối hợp với mày."
"Đến lúc đó tao sẽ bảo đau bụng, chui vào nhà vệ sinh."
Ngụy Minh quyết đoán nói.
"Đều được, Tiểu Minh tử, mày có biết mẹ mày thích quà gì không?"
Dương Hạo Nhiên truy vấn, tặng quà tự nhiên phải đúng sở thích.
"Mẹ tao thích gì à... Để tao nghĩ xem."
Ngụy Minh nhất thời trầm tư, hồi tưởng lại một chút rồi nói: "Kỳ nghỉ hè có một lần, đồng nghiệp của mẹ tao đến tìm bà ấy, tao nghe họ tán gẫu, chồng của đồng nghiệp mẹ tao hình như mua một sợi dây chuyền Chow Tai Fook tặng bà ấy, cụ thể kiểu dáng gì tao không rõ, dù sao tao nghe giọng điệu của mẹ tao lúc đó, rất hâm mộ."
"Chow Tai Fook, dây chuyền?" Dương Hạo Nhiên cân nhắc nói: "Không rõ thương hiệu cũng không sao, đến lúc đó tao đi mua cái đắt nhất là được."
"Chuột, để mày tốn kém rồi."
Nghĩ đến việc để bạn thân tốn tiền, Ngụy Minh nhất thời thấy ngại.
"Hơ... Tiểu Minh tử, mày có nhầm không đấy." Dương Hạo Nhiên dở khóc dở cười: "Là tao đang tán mẹ mày, bỏ tiền mua quà không phải là bình thường sao?"
Ngụy Minh thực ra cũng hiểu theo đuổi phụ nữ thì mua quà là thiên kinh địa nghĩa, chỉ là vừa nghe Chuột nói mua cái đắt nhất, liền cảm thấy làm bạn bè mà để hắn tốn phí như vậy thì ngại quá.
Đắt nhất là bao nhiêu Ngụy Minh cũng không rõ, nhưng hắn ước chừng ít nhất cũng phải mấy vạn tệ.
Đúng lúc này, giao diện thông báo trò chơi thất bại hiện lên, hai người cũng không chút bất ngờ, xạ thủ thì đang mải buôn chuyện, trung đơn Twisted Fate thì đang hưng phấn thảo luận, phụ trợ Thresh ngược lại tận tâm tận lực cứu vãn cục diện, còn khuyên nhủ xạ thủ nghiêm túc chơi game nhưng bất lực, Dương Hạo Nhiên đánh rừng và Ngụy Minh đi đường trên thì quả nhiên cũng đang lơ là, cả trận đều đang "thả trôi", loại cục diện nát bét này, một mình phụ trợ khó mà xoay chuyển tình thế. Ở giao diện kết thúc, không ngoài dự đoán, cả bốn người đều bị phụ trợ tố cáo.
Sau khi thoát khỏi giao diện, Ngụy Minh nói: "Chuột, tao bị tố cáo rồi, cấm thi đấu 10 phút."
"Tao cũng vậy, hôm nay đến đây thôi." Dương Hạo Nhiên vừa nói xong, trang chủ trò chơi hiện lên một lời mời kết bạn, là gã trung đơn Twisted Fate vừa nãy, giây tiếp theo, lời mời kết bạn của xạ thủ Ashe ở đường dưới cũng hiện lên.
Dương Hạo Nhiên cạn lời, hai gã này hưng phấn thảo luận cả trận, không ngờ bây giờ vẫn chưa muốn buông tha.
"Tiểu Minh tử, có ai kết bạn với mày không?" Dương Hạo Nhiên hỏi.
"Tao thấy rồi, là gã trung đơn và xạ thủ vừa nãy, bọn nó cũng kết bạn với mày à?" Ngụy Minh nói.
Được Ngụy Minh xác nhận, Dương Hạo Nhiên một trận xấu hổ, nên nói xem náo nhiệt là thiên phú của người trong nước, hay là hai gã này thực sự có ý đồ muốn nhúng tay vào?
"Tiểu Minh tử, nghỉ nhé, ngày mai gặp."
Dương Hạo Nhiên lắc lắc đầu, không nghĩ đến những thứ này nữa.
"Ngày mai gặp!"