Thùng thùng...
Dương Hạo Nhiên vừa thoát game, nghe thấy tiếng gõ cửa, đi tới mở cửa, em gái Dương Mộng Dao xinh đẹp đứng trước mặt, khuôn mặt thanh thuần trắng nõn như có thể vắt ra nước, bộ ngực sữa to lớn quy mô rung rinh, thân hình mảnh mai nhưng lại mang theo đôi gò bồng đảo vĩ đại, thật là một tuyệt sắc giai nhân!
"Anh, xuống lầu ăn cơm."
Dương Mộng Dao chú ý tới ánh mắt của anh trai dừng lại trên ngực mình, giống hệt đám nam sinh trong lớp, nàng không hề kiêng dè như trước mặt nam sinh khác, ngược lại còn hơi kiêu ngạo ưỡn ngực lên.
Dương Hạo Nhiên chú ý tới động tác của nàng, cười cười: "Dao Dao, ngực em lớn nhanh thật đấy, sắp đuổi kịp mẹ rồi."
"Lớn quá cũng không tốt." Dương Mộng Dao lắc lắc đầu, có chút khổ não nói: "Ở trường mấy đứa con trai trong lớp cứ nhìn chằm chằm lén lút."
"Mấy đứa đó em đừng để ý là được, dù sao mắt mọc trên người bọn nó, chúng ta cũng không nói được gì."
Dương Hạo Nhiên không biết phiền não của Dao Dao, trấn an nói.
Dương Mộng Dao bĩu môi: "Em là lớp trưởng, thu bài tập phát bài thi gì đó đều phải đi từng bàn, mắt bọn nó cứ như muốn lọt vào trong luôn ấy."
"Ha ha..." Dương Hạo Nhiên bị cách hình dung của Dao Dao chọc cười, trêu chọc nói: "Em không biết mị lực của mình trong vòng nam sinh lớn thế nào sao? Mang một khuôn mặt thanh thuần đáng yêu, dáng người lại tốt như vậy, mặt trẻ vú to chính là nói loại hình như em đấy."
Nghe được anh trai khen ngợi, Dương Mộng Dao cũng không có cao hứng, trừng mắt nhìn hắn, hơi oán giận nói: "Vậy sao gần đây anh không tìm Dao Dao?"
Đây là cảm thấy bị bỏ rơi nên giận dỗi, Dương Hạo Nhiên vội vàng cười làm lành nói: "Dao Dao, anh gần đây bận quá, ở trong lớp anh lại không tiện tiếp xúc với em, quan hệ của chúng ta người khác cũng không biết, sợ bị người ta đồn thổi."
"Ảnh hưởng đến em thì không sao, anh chủ yếu sợ ảnh hưởng đến Dao Dao yêu quý của anh thôi."
Dương Mộng Dao bĩu môi nói: "Vậy mà hôm nay anh lại liếc mắt đưa tình với học sinh mới chuyển đến đấy thôi!"
Dương Hạo Nhiên nhất thời cứng họng, Dao Dao ngồi hàng trên làm sao mà phát hiện ra được?
"Anh nghe đây." Dương Mộng Dao liếc nhìn ông anh đang lúng túng, không chút lưu tình nói: "Trước đây anh đối xử với em không tốt, bây giờ lại như một tên biến thái ra tay với chính em gái ruột, trêu chọc em, anh không thể chơi xong rồi vứt em sang một bên, Thiếu Uyển có cái gì thì em cũng phải có cái đó, bằng không em không để yên cho anh đâu."
Dương Hạo Nhiên kinh ngạc nhìn nàng, không biết hôm nay nàng uống nhầm thuốc gì mà dám nói chuyện với hắn như vậy.
Dương Hạo Nhiên cũng không nổi giận, cười hì hì nói:
"Dao Dao, em xác định Thiếu Uyển có cái gì em cũng phải có cái đó sao?"
Dương Mộng Dao đỏ mặt, chu mỏ nói: "Em biết các người chơi rất biến thái, Thiếu Uyển cũng đã ám chỉ với em rồi, nếu anh thích, Dao Dao có thể phối hợp với anh."
Trong lòng Dương Mộng Dao có một luồng cảm giác nguy cơ, trước kia anh trai không tốt, bị người ta ghét bỏ, bây giờ từ từ thay đổi tốt hơn, không chỉ không biết từ lúc nào đã theo đuổi được Tiêu Thiếu Uyển, mà còn có loại quan hệ đó với mẹ, hôm nay lại còn liếc mắt đưa tình với Cơ Du Hi mới đến, cứ tiếp tục như vậy, trong lòng anh trai làm sao còn vị trí của nàng nữa.
Dương Hạo Nhiên đối với lời nói táo bạo của nàng có chút kinh ngạc, nhưng sự phục tùng trong ngôn ngữ càng khiến hắn vui mừng, hắn trìu mến xoa xoa mái tóc của Dao Dao, mở lời: "Dao Dao, anh không thể nào bỏ rơi em được, không nói cái khác, hai chúng ta là anh em ruột thịt mà, Tiêu Thiếu Uyển trong lòng anh không bằng một sợi tóc của Dao Dao đâu."
Dương Mộng Dao không kháng cự cái xoa đầu của anh trai, mặc dù nàng thực ra cũng không thấp hơn anh trai bao nhiêu, đối với loại thân mật anh em này, nàng cực kỳ yêu thích.
"Lời này anh nói cho em nghe là được rồi, đừng để Thiếu Uyển nghe thấy." Dương Mộng Dao khịt mũi, giọng điệu mềm mỏng lại.
Dương Hạo Nhiên nói: "Thiếu Uyển không để ý những thứ này đâu, Dao Dao, ngược lại là em, phải chuẩn bị tâm lý cho tốt."
"Chuẩn bị tâm lý gì cơ?" Dương Mộng Dao nghi hoặc nhìn hắn.
"Dao Dao, em có để ý việc anh cùng chơi với em và Thiếu Uyển không?" Dương Hạo Nhiên thử dò xét.
"Anh muốn song phi?"
"Dao Dao, cái này mà em cũng biết à."
"Hừ... Mấy bộ phim trong máy tính của anh em có phải chưa xem bao giờ đâu."
Dương Hạo Nhiên ngạc nhiên nhìn nàng một cái, khiến nàng đỏ mặt, tiếp tục hỏi: "Vậy Dao Dao em có để ý anh làm như vậy không?"
Lông mày Dương Mộng Dao hơi nhíu lại, mặc dù nàng và Tiêu Thiếu Uyển bây giờ quan hệ đã thân thiết như chị em, nhưng nghĩ đến việc cùng nhau trần truồng bị anh trai trêu đùa, tận đáy lòng nàng không khỏi dâng lên cảm giác xấu hổ.
"Thiếu Uyển... Thiếu Uyển như vậy... Cũng... Không có ý kiến sao?"
Sắc mặt Dương Mộng Dao đỏ bừng một mảng, hình như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực của anh trai, lắp bắp nói.
Thiếu nữ thẹn thùng, vô cùng mê người.
"Ha ha,"
Dáng vẻ ngượng ngùng này của Dao Dao khiến Dương Hạo Nhiên mỉm cười: "Thiếu Uyển không có ý kiến, Dao Dao, cô ấy rất nghe lời anh, lúc chúng ta chơi cô ấy đều nghe theo anh cả, Dao Dao em, đến lúc đó cũng phải ngoan ngoãn nghe lời anh đấy."
Dương Mộng Dao bĩu môi hỏi ngược lại: "Em còn chưa đủ nghe lời anh sao?"
"Nói như vậy, Dao Dao em đồng ý rồi." Ánh mắt Dương Hạo Nhiên lửa nóng nhìn nàng.
"Vâng!"
Dương Mộng Dao ngượng ngùng cúi đầu, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Dương Hạo Nhiên nghĩ đến cảnh tượng tùy ý đùa giỡn hai thiếu nữ, đáy lòng nóng lên, không khỏi mong chờ vạn phần.
Đến lúc đó nhất định phải để hai người quỳ thành một hàng, vểnh mông cho hắn kiểm duyệt.
Hai anh em vì mải nói chuyện mà trễ mất một chút thời gian, đợi hai người xuống lầu, lão ba Dương Văn Phó đã ngồi ở bàn ăn chờ đợi, trên bàn bát đũa được sắp xếp ngăn nắp, trong bát xới đầy cơm nóng hổi.
"Dao Dao, Hạo Nhiên, trên lầu bận gì thế, mẹ các con đã làm xong cơm chờ các con một lúc rồi đấy." Dương Văn Phó cười chào đón con gái.
Đợi hai người ngồi vào chỗ, Dương Văn Phó hớn hở nói: "Còn có món canh gà ác hầm nhân sâm, phải hầm lâu một chút, Nhược Hi vẫn còn đang trông ở trong bếp, mẹ các con nói dạo này ba tăng ca vất vả, cố ý mua về hầm cho ba bồi bổ."
Dương Hạo Nhiên nhìn lão ba đang khoe khoang với gương mặt hồng hào, dù giữa lông mày khó giấu vẻ mệt mỏi, nhưng niềm vui là thật.
Mẹ đã lâu không đối xử tốt với lão ba như vậy, hai người trước đó vẫn luôn chiến tranh lạnh, vốn dĩ đoạn thời gian trước có dấu hiệu làm hòa, lại bị hắn phá hỏng.
Bây giờ mẹ đột nhiên đối xử tốt với lão ba như vậy, hèn gì lão ba vui mừng đến thế.
"Lão ba, dạo này sao bận rộn thế ạ? Đơn vị của ba chẳng phải lúc nào cũng nhàn rỗi sao?"
Dương Hạo Nhiên tò mò hỏi.
Dương Văn Phó cười giải thích cho con trai: "Công ty gần đây nhận được một đơn hàng lớn, ba nghĩ dịp lễ Quốc khánh cả nhà mình sẽ cùng nhau đi du lịch, mấy ngày nay tăng ca giải quyết cho xong, để đến lúc đó không ảnh hưởng đến kỳ nghỉ."