Virtus's Reader
Nương Tử Nhà Ta Không Thích Hợp

Chương 5: CHƯƠNG 2: THÀNH THÂN

Tiểu nha đầu mặt mũi tràn đầy hưng phấn nói:

- Công tử, ta vừa rồi ở ngoài phòng khách nghe trộm lão gia đang cùng khách nhân nói chuyện, đại phu nhân cũng ở đó. Đại phu nhân nhắc đến người, hình như là liên quan tới ngươi việc hôn nhân. Công tử, người năm nay đã trưởng thành, phải thành thân.

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút:

- Thành thân?

Ở niên đại này, thành thân đều rất sớm.

Mà nếu như hắn thành thân, là được phân ra sản nghiệp, thậm chí có thể ra ngoài ở, có được phòng ở của riêng mình và cả tự do.

Nhưng đại phu nhân sẽ có lòng tốt như vậy sao, để hắn thành thân, sau đó thuận lợi được chia sản nghiệp Lạc gia?

Mặc dù hắn thân là con thứ, không có khả năng kế thừa quá nhiều sản nghiệp, càng không có quan hệ tới tước vị, nhưng dù sao cũng nhi tử Lạc gia, Thành Quốc phủ nhà lớn việc lớn, phân cho hắn một phòng ở và một chút sản nghiệp cũng bất quá là chín trâu mất một sợi lông.

Nhưng mà, căn cứ theo trí nhớ trải qua ba năm gần đây, chuyện này chỉ sợ có dụng ý khác.

Đại phu nhân cho dù hào phóng với những nha hoàn nô tài kia, tuyệt đối cũng sẽ không hào phóng với hắn.

- Công tử, người thành thân, chúng ta liền dọn ra ngoài ở, một mình tiểu Điệp có thể làm việc của ba người, cam đoan sẽ chăm sóc tốt công tử và phu nhân.

- Không biết công tử muốn cưới cô nương nhà ai, dựa và thân phận công tử, nhất định là thiên kim tiểu thư nhà nào đó, chắc chắn rất xinh đẹp.

Trong lòng Tiểu Điệp bắt đầu tràn đầy mong đợi, tưởng tượng cuộc sống tốt đẹp sau này.

Đúng vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Vương quản gia:

- Tam công tử ở đây sao? Lão gia và phu nhân gọi người đi qua một chuyến.

Trong lòng Lạc Thanh Chu bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

Nhưng mà hắn không dám chần chờ, đứng lên, đem cái yếm trong tay đưa tới cho tiểu Điệp, sau đó đi về phía ngoại viện.

Tiểu Điệp mở to hai mắt nhìn cái yếm trong tay, ngẩn ngơ, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng.

Công tử sao có thể trộm cái yếm của nàng chứ? Cái này là đồ dùng của nữ hài tử, nàng giặt phơi trong phòng...

Lạc Thanh Chu đi ra tiểu viện.

Người nam tử trung niên đứng ngoài cửa có dáng vóc hơi mập mạp, mặc cẩm bào màu xám.

Chính là Nhị quản gia Thành Quốc phủ, Vương Thành.

Nghe nói là thân thích nhà đại phu nhân Vương thị.

Vị Vương quản gia này khác với những người khác, cho dù đối với ai cũng đều vô cùng khách khí, cho dù là con thứ không địa vị, trong phủ sớm đã biến thành người vô hình như hắn.

- Tam công tử, đi thôi, trước đi phải thay y phục khác, đợi một lát còn phải gặp khách nhân quan trọng.

Vương quản gia mặt mũi đầy tươi cười, có chút khom người, thái độ cung kính, không thể bắt bẻ.

- Phải gặp khách nhân?

Lạc Thanh Chu cúi đầu theo phía sau, cố ý làm ra bộ dáng hèn mọn khiếp nhược.

Trước kia hắn chính là như vậy.

Vương quản gia cười nói:

- Chờ Tam công tử đi, tự nhiên sẽ biết rõ.

Ánh mắt Lạc Thanh Chu lấp lóe, không hỏi nhiều nữa.

Ra cổng vòm.

Xuyên qua hành lang quanh co, lại đi qua vài đình viện, vườn hoa, rồi đi tới đình đón khách.

Bên ngoài sớm có nha hoàn chờ ở đó.

Sau khi nhìn thấy bọn họ, có nha hoàn lập tức bước lên đón, lo lắng nói:

- Đi thôi, mau mau đi thay y phục, lão gia và phu nhân đều đang chờ.

Lạc Thanh Chu đi theo phía sau hai nha hoàn, đi vào gian phòng bên cạnh tiểu viện.

Sớm có nha hoàn chuẩn bị một bộ y phục mới tinh.

Y phục mềm mại trơn nhẵn, dưới tuyết trắng phản chiếu tràn ngập ánh sáng, sờ sờ rất dễ chịu, hiển nhiên là vải vóc cao cấp may thành.

- Đây là y phục của Nhị công tử, ngươi mặc trước, cũng đừng làm bẩn, đến lúc đó còn phải trả lại.

Nha hoàn tên Mai Hoa vừa phục thị hắn mặc y phục, vừa nghiêm túc căn dặn, hoàn toàn không có xem hắn như công tử trong phủ, cũng hoàn toàn không có cố kỵ cảm nhận của hắn.

Lạc Thanh Chu cúi đầu, không nói gì.

Thay xong y phục, tóc cũng cắt tỉa.

Nha hoàn lại bưng chậu nước tới, để hắn rửa mặt.

Sau đó, vội vàng dẫn hắn ra tiểu viện, đi vào phòng khách.

Trong phòng khách bầu không khí tựa hồ có chút không đúng.

Chủ vị phía trên nhất là chủ nhân thành quốc phủ, cũng chính là phụ thân của hắn Lạc Diên Niên.

Ngồi bên cạnh là Đại phu nhân Vương thị.

Ngồi phía dưới là hai huynh đệ của Lạc Diên Niên và trưởng bối khác của Lạc Gia.

Đứng phía sau là thế hệ trẻ tuổi Lạc gia.

Vị trí tiếp khách bên trái ngồi mấy người trung niên mặc cẩm bào, khí độ bất phàm.

Nhưng mà lúc này trên mặt mấy người trung niên kia đều lộ ra vẻ căm giận.

Lúc Lạc Thanh Chu bước vào phòng khách, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía hắn.

Nhị phu nhân Dương thị từ sau lưng Đại phu nhân đi tới, cười rạng rỡ nói:

- Tần gia nhị gia, ngài nhìn, đây chính là Thanh Chu nhà ta, lớn lên nho nhã thanh tú, tuấn tú lịch sự, hơn nữa lại là tú tài.

CHƯƠNG 3: ĐẠI TIỂU THƯ TẦN GIA

Dương thị mặc dù là Nhị phu nhân, nhưng chỉ là thiếp thất, cho nên không có chỗ ngồi.

Nhưng mà chuyện hôm nay, Lạc Diên Niên và Đại phu nhân đều không tốt mở miệng, cho nên liền để nàng mở miệng.

- Thanh Chu, ngươi mau tới đây, để các vị gia Tần gia nhìn xem.

Dương thị rất nhiệt tình nghênh đến trước mặt Lạc Thanh Chu, kéo tay hắn lại, dẫn hắn tới trước mặt mấy người khách kia, cười tươi khen ngợi:

- Thanh Chu nhà chúng ta à, từ nhỏ tính cách đã tốt, lại còn vô cùng cố gắng, hài tử người ta đều ở ngoài chơi, chỉ có hắn trốn ở trong phòng toàn tâm toàn ý đọc sách...

Vâng vâng… khen một đống lớn.

Thật ra nếu như không phải hôm nay nhắc đến, nàng thiếu chút nữa quên mất có một người như vậy.

Người nam tử trung niên ngồi đầu tiên bên trái cười lạnh một tiếng, nhìn về phía chủ vị Lạc Diên Niên nói:

- Diên Niên huynh, huynh đây là thật muốn đổi ý sao?

Trên mặt Lạc Diên Niên lộ ra nụ cười thản nhiên:

- Nhược Hoài huynh, Lạc mỗ cũng không có ý muốn đổi ý. Gia phụ định ra việc hôn nhân, Lạc mỗ sao dám đổi ý?

Một người nam tử trung niên khác dáng người khôi ngô đột nhiên đứng lên nói:

- Vậy ngươi đây là ý gì? Năm đó phụ thân ngươi cùng phụ thân chúng ta quyết định việc hôn nhân, là khuê nữ huynh trưởng ta Kiêm Gia, và nhị nhi tử Lạc Ngọc nhà ngươi, cũng không phải con thứ không biết nhặt được từ góc nào kia!

Lạc Diên Niên nhíu mày, cũng không trả lời.

Nhị phu nhân Dương thị lập tức cười làm lành nói:

- Tần gia Tam gia, bớt giận, bớt giận. Chuyện này thật ra thiếp thân cũng nghe nói, hơn nữa còn có giấy trắng mực đen, còn có Tĩnh Vương chứng kiến. Bất quá thiếp thân nghe nói là để quý phủ Kiêm Gia và nhi tử lão gia nhà ta kết thành thông gia, nhưng cũng không có cụ thể nói là nhi tử nào. Tam gia à, ngài nhìn xem, lão đại Trường Thiên nhà ta đi kinh đô, lão nhị Ngọc nhi hiện tại lại vào thời khắc mấu chốt chuẩn bị khảo thí, hơn nữa chúng ta cũng đã hỏi, hai người bọn họ tạm thời cũng không có ý định muốn kết hôn. Cho nên...

- Cho nên các ngươi liền chuẩn bị tìm một tên nhà quê không biết từ nơi nào đến qua loa cho xong?

Tần nhị gia ngồi đầu ghế bên trái, mặt âm trầm nói.

Tần Tứ gia vẫn không nói gì, đột nhiên cười lạnh nói:

- Sao ta nhớ lúc trước nói hay lắm, để Kiêm Gia nhà ta và tiểu nhi tử Lạc gia nhà các ngươi đính hôn? Lúc trước nhà các ngươi tiểu nhi tử là Lạc Ngọc, đính hôn tín vật cũng đều trao đổi, ta cũng chưa nghe nói qua Lạc gia các ngươi lại thêm một nhi tử. Không phải là thấy Tần gia chúng ta nghèo túng, muốn từ hôn, cố ý tìm một người đến lừa gạt chúng ta chứ?

Dương thị há to miệng, còn muốn biện luận, Lạc Diên Niên khoát tay áo, bảo nàng ngừng lại, sau đó từ trên ghế đứng lên, chắp tay nói:

- Ba vị huynh đệ, chuyện này, Lạc mỗ ngày mai sẽ đích thân đi đến quý phủ nói rõ với Văn Chính huynh. Lạc mỗ làm người quang minh lỗi lạc, tuyệt sẽ không trốn tránh trách nhiệm, càng sẽ không hủy giao ước lúc trước của gia phụ, chắc chắn sẽ khiến Văn Chính huynh vừa ý.

- Hừ, hi vọng là vậy.

Đám người Tần gia cũng không muốn ở lâu, đứng dậy chắp tay, mặt âm trầm mà đi, không thèm nhìn thiếu niên đang đứng trong sảnh đường.

Vương quản gia đứng ở ngoài cửa lập tức khom người theo phía sau tiễn khách.

- Hừ, lão gia, người Tần gia thật đúng là mơ mộng hảo huyền! Cô bé kia từ mười tuổi liền bị người ta bắt đi, bây giờ mười sáu tuổi mới tìm về được, ai biết ở ngoài trải qua chuyện gì, thật coi Lạc gia chúng ta là kẻ ngu sao? Ngọc nhi nhà chúng ta dáng vẻ đường đường, thiên phú cực cao, tiền đồ vô lượng, lập tức liền phải thi vào Long Hổ học viện, sao lại cưới một nữ tử ngay cả thân thể trong sạch hay không cũng không rõ?

Sau khi đám người Tần gia rời khỏi, Nhị phu nhân Dương thị lập tức cười lạnh mỉa mai, hoàn toàn không có cố kỵ Lạc Thanh Chu còn lưu lại trong phòng khách.

Bọn họ vẫn giống như trước kia coi thiếu niên này thành người vô hình.

- Thì ra là vậy.

Giờ khắc này, Lạc Thanh Chu tựa hồ hiểu rõ cái gì.

Hắn lại trở thành công cụ từ hôn!

Đại phu nhân Vương thị vẫn luôn im lặng, lúc này cũng thản nhiên mở miệng nói:

- Không chỉ như vậy, theo tin tức ta thăm dò được, vị Tần gia đại tiểu thư kia đầu óc hình như cũng có bệnh, không nói chuyện với ai, cũng không ra ngoài đi lại, thậm chí không có ai thấy nàng cười...

Dương thị giật mình nói:

- Là đứa ngu sao?

Lập tức càng cười lạnh nói thêm:

- Thì ra là vậy, khó trách Tần gia bọn hắn đột nhiên vội vã muốn tới cửa nhắc tới hôn sự này, thật thấy chúng ta dễ khi dễ sao?

Lạc Diên Niên ánh mắt lấp lóe, nhìn về phía thiếu niên vẫn như cũ khoanh tay đứng dưới sảnh, trầm giọng nói:

- Thanh Chu, ngươi có biết chúng ta kêu ngươi đến, là vì chuyện gì không?

Lạc Thanh Chu cúi đầu cung kính nói:

- Con không biết.

CHƯƠNG 4: Ở RỂ

Công cụ thôi mà.

Mẹ nó thật coi lão tử là kẻ ngu sao?

Nhị phu nhân Dương thị gương mặt lập tức tươi cười đi đến trước mặt hắn nói:

- Thanh Chu, chuyện tốt! Chuyện tốt! Ngày mai lão gia liền đi Tần gia cầu hôn cho ngươi, đoán chừng không cần mấy ngày là ngươi được cưới đại tiểu thư Tần gia. Tần gia giống Lạc gia chúng ta, đều có tước vị thế tập võng thế (*), chờ ngươi đến bên kia ở rể, thì chính là cô gia Tần gia, muốn cái gì có cái đó.

[*Tước vị truyền đời]

- Ở rể?

Lạc Thanh Chu mặc dù đã sớm chuẩn bị, vẫn nhịn không được nhíu nhíu mày lại.

Làm công cụ lấy nương tử ngu ngốc còn chưa tính, lại còn phải đi ở rể?

Ở niên đại này, ở rể đối với bất kỳ người nam tử nào đều tuyệt đối là việc mất hết mặt mũi, không có chút tôn nghiêm nào.

Quả nhiên, người nhà này không thể phân cho hắn dù chỉ là một chút gia sản nào.

Cứ như vậy, thật có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

Đưa hắn qua ở rể, không chỉ tránh sau này ở nhà phải chia gia sản cho hắn, còn có thể khiến nhị công tử Lạc Ngọc tránh được việc hôn nhân bị phụ thân sắp đặt này.

Cao!

Biện pháp này, là vị phụ thân dối trá lãnh huyết này của hắn nghĩ ra, hay là vị Đại phu nhân bụng dạ cực sâu hận không thể khiến hắn sớm biến mất kia nghĩ ra?

Hay là...

Hắn nhìn về phía vị Nhị phu nhân rất có tư sắc trước mặt này.

Đúng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe được trong lòng vị Nhị phu nhân này đang nói:

- Tiện nhân kia quả nhiên tâm ngoan thủ lạt, hèn hạ vô sỉ, khó trách lúc trước mắt cũng không nháy, cùng nhị nhi tử của nàng ta độc chết mẫu thân của tên tiểu tử này, sau này ta và tiểu Lâu cần cẩn thận hơn mới được. Tiểu tử này cũng đáng thương, mẫu thân chết, lại suýt chút nữa bị hại chết, bây giờ lại phải bị trục xuất ra khỏi phủ đi thành thân với một kẻ ngu, cả đời này coi như xong, haz...

Con ngươi Lạc Thanh Chu co rụt lại.

Hắn có thể nghe được trong lòng Nhị phu nhân này đang nghĩ gì!

Ra khỏi khách sảnh.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, tuyết vẫn lớn như cũ.

Lạc Thanh Chu nghĩ đến vừa rồi nghe được tiếng lòng, tâm sự nặng nề.

Mẫu thân của hắn quả nhiên là bị Đại phu nhân hại chết, hung thủ còn có nhị nhi tử Lạc Ngọc của bà ta.

Mà bọn họ còn xuống tay với hắn.

Đã chiếm cứ cỗ thân thể này, dung hợp cơ thể và ký ức của đối phương, vậy thì thù này, đương nhiên chính là của hắn.

Nhưng bây giờ đối với hắn mà nói, báo thù vẫn là chuyện xa vời.

Về phần hôn sự này...

Làm tiểu bạch kiểm ăn bám, nằm ngửa chờ chết, không phải chuyện kiếp trước hắn tha thiết mơ ước tới sao?

Huống chi, hắn căn bản không phản kháng được.

Dựa vào thân phận và thực lực của hắn bây giờ, đừng nói phản kháng, chính là chỉ giãy dụa một chút, hắn cũng không có tư cách đó.

Nếu hắn dám cứng miệng một chút thôi thì cái vị phụ thân kia rất có thể sẽ một bàn tay chụp chết hắn.

Ở thời đại này, làm trái lời trưởng bối, chính là tội đại bất kính.

Ngỗ nghịch phụ thân, thì dù có bị đánh chết cũng đáng đời.

Còn về chạy trốn, vậy thì càng đừng nên suy nghĩ tới.

Trừ phi chán sống.

Ở cái Thành này, Lạc gia mặc dù không phải một tay che trời, nhưng thế lực cường đại, chí ít có thể xếp vào ba hàng đầu.

Mà hắn lại là một thư sinh yếu đuối, còn có thể chạy trốn chỗ nào?

Chạy ra khỏi thành?

Dựa theo trí nhớ, ngoài thành là rừng hắc mộc có yêu thú ẩn hiện.

Cho nên, hắn không có đường nào để trốn.

Bây giờ hắn chỉ có một con đường có thể đi.

Trước thuận theo, thành thành thật thật ở rể Tần phủ, sau đó tính tiếp.

Sớm một chút rời khỏi nơi này, cũng coi như rời khỏi hang cọp.

Nếu như hắn còn dám ăn vạ không đi, vị Đại phu nhân tâm ngoan thủ lạt kia tuyệt đối sẽ lần nữa hạ độc thủ với hắn.

Còn về chuyện ở rể, chỉ có thể đến lúc đó đi một bước tính một bước.

Chí ít ở rể tạm thời còn có thể giữ được mạng nhỏ.

Giữ được núi xanh, không sợ không có củi đốt.

Chỉ có còn sống, mới có hi vọng.

- Công tử, Lão Gia và Đại phu nhân nói gì với người sao? Là muốn cho người kết hôn sao?

Trên đường trở về, Tiểu Điệp không kịp chờ đợi hỏi.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua gương mặt non nớt mà tràn đầy hưng phấn của nàng, không đành lòng khiến nàng khổ sở, gật đầu nói:

- Ừm, kết hôn.

- Oa, quá tốt rồi! Công tử, là tiểu thư nhà nào vậy?

Tiểu Điệp vui mừng nhảy cẫng lên.

Lạc Thanh Chu cười đắng chát một tiếng, nói:

- Tần gia.

Trong lòng nói: một kẻ ngốc, không biết có thường chảy nước miếng, có đại tiểu tiện bậy hay không.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào tiểu viện rách nát.

Tiểu Điệp vô cùng vui vẻ và kích động, đi bên cạnh hắn ríu ra ríu rít nói không ngừng, trên mặt tràn đầy ước mơ miêu tả cuộc sống tốt đẹp sau này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!