Nàng đột nhiên lập tức nhớ ra gì đó, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khẩn trương:
- Công tử, người sẽ mang theo nô tỳ cùng nhau ra ngoài ở sao?
Lạc Thanh Chu ngồi xuống trước chậu than, nhìn khúc củi bốc lên ngọn lửa, gật đầu nói:
- Đương nhiên sẽ mang ngươi theo.
Không biết nha đầu này đến lúc biết cái gọi là “hắn đi ra ngoài ở” thật ra là đến ở rể nhà người ta, đi làm trâu làm ngựa cho đại tiểu thư đần độn nhà người ta, thì tâm tình sẽ như thế nào.
Haz, cực khổ thật.
Hơn nữa trước đó nghe được tiếng lòng Nhị phu nhân là làm sao nghe được? lúc sau thế nào lại không nghe được nữa?
Hắn cẩn thận hồi tưởng đến cảnh tượng lúc nãy.
- Công tử thật tốt, sau này nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc công tử thật tốt, hầu hạ phu nhân thật tốt, nô tỳ biết làm rất nhiều việc đó, giặt y phục xếp chăn, bưng trà đổ nước, bóp lưng chải đầu...
Mặt Tiểu Điệp tràn đầy vui vẻ, ánh mắt hưng phấn mà nhìn hắn.
Có thể thoát khỏi cái nơi đáng sợ này, đối với tiểu nha đầu này mà nói, hẳn là cũng xem như trốn thoát khỏi hang cọp.
Lạc Thanh Chu ngừng thở, nhìn kỹ cặp mắt đen nhánh linh động của nàng, đột nhiên nghe được trong lòng nàng nói:
- Nô tỳ sẽ thị tẩm cho công tử nữa... Đêm nay phải làm ấm chăn cho công tử, không thể lười, còn thị tẩm cho công tử nữa? Dù sao trước đó phu nhân cũng từng nói, nô tỳ là nha đầu thông phòng của công tử. Công tử lớn như vậy, còn chưa có chạm qua nữ hài tử đến lúc thành thân động phòng, sẽ làm trò cười. Lúc trước Tôn bà bà mua ta trở về, đều dạy những thứ này, may mắn ta không có bị Nhị công tử khi dễ, hừ, mới không thèm hắn đâu, vẫn là công tử nhà ta tốt nhất...
Tiểu nha đầu này trong lòng líu lo không ngừng, cũng không dừng được.
Lạc Thanh Chu đang muốn tiếp tục nghe, đột nhiên cảm thấy trong đầu truyền đến từng trận đau nhói, giống như kim đâm, lập tức tỉnh ngộ.
Loại nghe lén tiếng lòng người khác này có thể sẽ tiêu hao tinh thần cực lớn.
Hắn lập tức ngừng lại, ánh mắt rời khỏi mặt tiểu nha đầu, nhìn tuyết đang rơi trong viện.
Sắc trời dần tối.
Trong phòng không có ánh sáng, không có ngọn nến, cũng không có phương thức giải trí khác, cho nên ban đêm sau khi cơm nước xong đều sẽ lên giường nằm sớm.
Dù sao trong chăn cũng ấm áp một chút.
- Công tử, ta đi bưng cơm cho người.
Hai chủ tớ một ngày hai bữa cơm, đều là lấy ở chỗ bếp ăn cho nha hoàn người hầu.
Lạc Thanh Chu tìm kiếm trong trí nhớ, cũng không có lần nào được ngồi ăn cùng vị phụ thân và Đại phu nhân kia.
Thật ra đừng nói là hắn, ngay cả vị Nhị phu nhân kia cũng không có tư cách.
Rất nhanh Tiểu Điệp bưng đồ ăn tới.
Cơm tối rất đơn giản.
Hai màn thầu, một dĩa dưa muối, chỉ thế thôi.
Nhưng mà đối với rất nhiều bách tính bên ngoài mà nói, có bột trắng ăn đã là rất tốt.
Ăn cơm xong, Tiểu Điệp bưng chén dĩa trở về.
Lạc Thanh Chu không muốn sớm như vậy đã vào nhà nằm, đi ra tiểu viện, đón gió tuyết, thân thể co rúm đi dạo khắp nơi.
Cổ hương cổ sắc mỹ cảnh, còn chưa kịp ngắm.
Đi ra cổng vòm, xuyên qua hành lang, lại lộn vòng vào một vườn hoa.
Ra vườn hoa, ánh sáng chiếu rõ xuống một hồ nước nhỏ.
Trong hồ sương mù mờ mịt, mông lung, giữa mùa đông khắc nghiệt này mà vẫn chưa kết băng, bên trong lại nở rất nhiều hoa sen màu hồng.
Lạc Thanh Chu vừa đến gần liền cảm thấy một cỗ khí nóng và hương hoa đập vào mặt.
Nước trong hồ này lại là nước ấm.
Đúng lúc này, bên cạnh đột nhiên có một người vội vàng đi tới, giống như không nhìn thấy hắn, cúi đầu, mặt mũi tràn đầy vẻ khẩn trương.
Nhìn cách hắn ăn mặc, hẳn là hạ nhân trong phủ.
Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm mắt hắn, đột nhiên nghe được trong lòng của hắn nói:
- Gốc cây liễu thứ ba, gốc cây liễu thứ ba.
Trong lòng vẫn cứ lặp đi lặp lại câu nói này.
Đợi lúc gần tới chỗ hắn, người kia ngẩng đầu nhìn thấy hắn, lập tức giật nảy mình, kinh hoảng nhìn hắn vài lần rồi vội vàng rời khỏi.
- Gốc cây liễu thứ ba?
Lạc Thanh Chu nhìn bóng lưng hắn vội vàng biến mất sau cổng vòm, trên mặt lộ ra một vòng nghi hoặc.
Lập tức, ánh mắt của hắn nhìn về phía ven hồ cách đó không xa.
Nơi đó quả nhiên mọc lên một hàng cây dương liễu.
Lúc này.
Màn đêm buông xuống, ánh sáng lờ mờ.
Nhưng mà dưới nền tuyết trắng, mắt thường có thể nhìn thấy một vài thứ.
Do dự một chút, hắn đi về phía hàng dương liễu kia.
Tìm được gốc cây liễu thứ ba.
Hắn cũng không sốt ruột, lại đứng ở ven hồ một lúc lâu, thấy chỗ cổng vòm không có người mới đi vào, chui vào gốc cây, bắt đầu cẩn thận quan sát gốc cây liễu thứ ba này.
Cành cây cũng không khác thường.
Hắn vừa nhìn về phía mặt đất, đưa tay giật giật cỏ khô trên đất, nhẹ nhàng kéo đám cỏ khô kia ra, còn kéo theo một ít đất lên.
Quả nhiên, phía dưới có chôn đồ.
CHƯƠNG 6: BẢO ĐIỂN
Trong lòng Lạc Thanh Chu lập tức khẩn trương, lại ngẩng đầu nhìn về chỗ cổng vòm, nói thầm: Chắc không phải đầu người hay là thi thể chứ?
Chần chờ một chút, hắn đánh bạo, dùng tay đào xuống.
Lại đào mấy tầng đất, thình lình xuất hiện một cái hộp gỗ nhỏ.
Mặt ngoài hộp gỗ kia đen như mực, dưới ánh trăng hiện ra ánh sáng âm u lạnh lẽo, nhìn qua âm khí thâm trầm, giống như một chiếc quan tài nhỏ.
Gió hồ lạnh thấu xương, ánh trăng thanh lãnh.
Lạc Thanh Chu nhìn hộp gỗ trong hố, cảm thấy ớn lạnh trước nay chưa từng có.
Lại ngẩng đầu nhìn cổng vòm cách đó không xa.
Sau đó hắn hít sâu một hơi.
Đánh bạo, đưa tay mở ra.
Trong hộp gỗ không có đầu người, cũng không có thứ gì đáng sợ, chỉ có một quyển sách trang bìa ố vàng.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, đưa tay mở sách ra.
Lập tức con ngươi co rụt lại!.
Bìa quyển sách kia xuất hiện mấy chữ to: «Quỳ Hoa Bảo Điển »!
- Muốn luyện công này, trước phải tự cung...
Trong đầu của hắn trong nháy mắt xuất hiện mấy chữ lớn này.
Không đúng!
Hắn lại đưa xát vào nhìn kỹ thêm chút, chữ đầu tiên trên sách lại không phải chữ “Quỳ”, mà là chữ “Cúc”!.
Cúc Hoa Bảo Điển?
Khóe miệng hắn co quắp mấy lần.
Tu luyện «Quỳ Hoa Bảo Điển » thì phải cắt mất tiểu đệ đệ, chẳng lẽ tu luyện «Cúc Hoa Bảo Điển » này, cần phải cắt hoa cúc phía sau?.
Cái này cũng quá dữ đi!.
Không biết cắt trĩ có tính hay không...
Nhưng mà sách này cũng không nhất định là tu luyện bí tịch, nói không chừng là một tập thơ “Dưới rào hái hoa cúc” hoặc là một loại sách xưa nào đó.
Mượn ánh sáng của tuyết, Lạc Thanh Chu không kịp chờ đợi lật trang bìa quyển sách ra.
Trang thứ nhất viết mấy hàng chữ nhỏ ngay ngắn: Cả đời tâm huyết của ta đến cuối cùng tạo ra ba kiện công pháp, một là tâm pháp «Cúc Hoa Hàm Bao» luyện nội công, hai là luyện thể chi thuật «Cúc Hoa Nghênh Sương», ba là quyền pháp «Cúc Hoa Nộ Phóng»...
Kí tên: Cúc Hoa đạo nhân.
- Thật đúng là tu luyện bí tịch.
Trong lòng Lạc Thanh Chu có chút kích động, lại ngẩng đầu nhìn chỗ cổng vòm một chút, liền trốn trong khóm hoa rậm rạp, tiếp tục lật sách.
Quyển sách không phải quá dày, nhưng không ngờ được bên trong lại ghi chép ba bộ công pháp.
Mỗi trang đều có bức hoạ đơn giản và chữ viết giảng giải.
Mấy bức hoạ đó tuy chỉ là phác họa vài nét, lại sinh động như thật, đơn giản rõ ràng.
Đồng thời, có vài trang chuyên vẽ ra từng huyệt khiếu trong cơ thể người, có cả những huyệt ẩn, còn có vài trang vẽ cơ bắp xương cốt da người vân vân.
Lạc Thanh Chu qua loa đại khái, lật từng trang từng trang.
Không biết là cỗ thân thể này lúc đầu giấu diếm, hay là hắn đem đến, vậy mà hắn hiện tại lại có năng lực xem qua là không quên.
Chỉ cần đọc thầm trong lòng một lần, tất cả chữ viết đều sẽ ghi nhớ trong lòng; chỉ cần dùng mắt nhìn một lần, tất cả bức hoạ đều như khắc sâu trong đầu.
Cho nên hắn lật xem rất nhanh.
Thời gian khoảng một chén trà, hắn lật hết tất cả các trang sách.
Ngẩng đầu nhìn chỗ cổng vòm một chút, hắn lại nhanh chóng đem quyển sách bỏ vào hộp gỗ.
Sau đó lấp lại.
Làm xong tất cả, hắn liền rời khỏi chỗ này, đi về tiểu viện.
Tiểu Điệp đã trở về, đang nằm trên giường trong phòng nhỏ giúp hắn sưởi ấm chăn mền, thấy hắn vào nhà, vội vàng nói:
- Công tử, bên ngoài lạnh như vậy, nhanh lên đây đi, trong chăn rất ấm áp.
Hai chủ tớ thường xuyên cùng nhau ngồi ở trên giường nói chuyện sưởi ấm lẫn nhau, cũng không có kiêng kỵ gì cả.
Tiểu Điệp lúc đầu là nha hoàn thông phòng của hắn.
Nhưng mà Lạc Thanh Chu đêm nay có tâm sự, cũng không có lập tức lên giường, nhìn nàng nói:
- Ngươi đắp chăn trước đi, ta đi ra cửa ngồi một lát, suy nghĩ một chút chuyện.
Bên chậu than ở cửa.
Thanh gỗ đều bị đốt thành than, đỏ rực, thích hợp sưởi ấm nhất.
Lạc Thanh Chu ngồi xuống băng ghế nhỏ cạnh cửa, mắt nhắm lại, trong đầu nhớ lại một lần bức hoạ và chữ viết vừa xem.
Quả nhiên đều khắc sâu trong đầu.
Nhớ lại một lần, càng thêm khắc sâu rõ ràng hơn.
Trên sách ghi chép, luyện thể nhất định phải tu luyện nội công tâm pháp trước, luyện thể trước phải luyện da.
Không có nội công lưu chuyển trong cơ thể, lúc luyện da có thể sẽ tạo thành thương tích, mà lại không đạt được hiệu quả gì.
Lạc Thanh Chu đầu tiên âm thầm đọc đi đọc lại, vừa đọc vừa tìm hiểu bộ nội công tâm pháp « Cúc Hoa Hàm Bao ».
Nhắm mắt, nhìn vào bên trong.
Tưởng tượng mình hóa thành một sợi khí, đi vào lòng đất, một màu đen kịt.
Sau đó cuộn thành một đoàn, giống như hạt giống, chôn vào trong đất.
Đỉnh đầu phơi gió phơi nắng, mưa rơi sấm chớp, bốn phía côn trùng bò qua, đàn giun đào đất.
Gió xuyên thấu qua khe hở mặt đất, thổi qua bên cạnh.
Mưa ầm ầm không dứt, toàn thân ướt sủng.
Cứ lặp đi lặp lại.
Qua một ngày, ánh nắng tươi sáng, hắn bắt đầu mọc rễ nảy mầm.
CHƯƠNG 7: TU LUYỆN
Ngày qua ngày.
Lập tức phá đất vươn lên, khỏe mạnh trưởng thành.
Cành lá bắt đầu um tùm, bắt đầu kết hoa ra nụ...
Cuối cùng hóa thành một nụ hoa vừa chớm nở, qua mấy cơn mưa, hấp thu ánh sáng, tích lũy sức mạnh...
Lạc Thanh Chu cũng bất tri bất giác chỉ chợp mắt mà đã tiến vào trạng thái tu luyện.
Trong cơ thể một cỗ khí lưu theo từng huyệt vị đánh dấu trên sách bắt đầu xông lên, sau hai vòng, cuối cùng từ gập ghềnh biến thành thông thuận...
- Công tử... Công tử...
Trong tai đột nhiên vang lên giọng nói lo lắng.
Lạc Thanh Chu bừng tỉnh, mở mắt ra.
Tiểu Điệp đang ngồi xổm bên cạnh hắn, hai cánh tay không ngừng đẩy thân thể của hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò tràn đầy lo lắng và bất an.
Thấy hắn mở mắt ra, tiểu nha hoàn rốt cục thở dài một hơi:
- Công tử, người hù chết nô tỳ, sao lại ngồi chỗ này ngủ thiếp đi chứ ? Sẽ bị lạnh đó.
Lạc Thanh Chu cảm thấy chỗ bụng ấm áp dễ chịu, hỏi:
- Ta ngủ bao lâu?
Tiểu Điệp nói:
- Sắp hai canh giờ rồi nha, nô tỳ thấy chắc công tử đang suy nghĩ đến chuyện thành thân nên không dám tới quấy rầy. Vừa rồi đi tới mới phát hiện công tử ngủ thiếp đi, nô tỳ gọi hơn nửa ngày, công tử cũng không có tỉnh. Công tử, nhanh vào phòng đi, nô tỳ đã giúp người làm ấm chăn mền rồi.
Trong lòng Lạc Thanh Chu thất kinh.
Rõ ràng cảm giác thời gian chỉ trong chốc lát, ai ngờ lại sắp hai canh giờ.
Đứng dậy, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng, tai thanh mắt sáng.
Phương pháp tu luyện này quả nhiên lợi hại.
Chỉ tu luyện một chút như thế, liền có hiệu quả như vậy, nếu thời gian nhiều còn không biết sẽ thay đổi như thế nào?
Đến lúc đó rốt cuộc hắn sẽ thoát khỏi cái danh thư sinh văn nhược khí suy, tay trói gà không chặt này rồi.
Vào phòng, nhìn sách vở chất đầy trên bàn.
Hắn tiện tay cầm một quyển, thoáng dịch qua mượn ánh sáng ngoài cửa sổ đọc, bìa sách viết bốn chữ lớn « đông ly bút ký ».
Đang muốn lật xem một chút để bình ổn lại cảm xúc dao động trong lòng, Tiểu Điệp lại ở bên cạnh lại thúc giục nói:
- Công tử, trời tối đọc sách không tốt cho mắt, là người nói vậy nha. Trời không còn sớm, nên lên giường ngủ thôi.
Lạc Thanh Chu đành phải để sách xuống, đi tới bên giường.
Tiểu Điệp giúp hắn cởi bỏ áo ngoài, quần ngoài và giày, vén chăn lên, để hắn nhanh chóng trùm vào.
Lúc đầu những chuyện này Lạc Thanh Chu đều có thể tự mình làm, nhưng mà qua ba ngày ở chung, hắn biết nha đầu này tương đối quật cường và tận trung với cương vị.
- Đây đều là bổn phận của nô tỳ, công tử nếu tự mình làm, còn cần nô tỳ làm gì. Nô tỳ vô dụng, còn không bằng nhảy xuống giếng kết thúc cho rồi.
Ba ngày trước, lúc Lạc Thanh Chu chuẩn bị tự mình cởi y phục, tiểu nha hoàn vểnh miệng nhỏ lên nói như thế.
Cho nên, hắn cũng không còn miễn cưỡng nữa.
- Công tử, đêm nay... Trời lạnh như thế, nô tỳ... Nô tỳ có thể ngủ chung với công tử không?
Sau khi Lạc Thanh Chu đắp chăn, Tiểu Điệp cũng chưa đi, mà là đứng ở bên giường, trong bóng đêm khuôn mặt nhỏ đỏ lên nói khẽ.
Lạc Thanh Chu nhớ tới trước đó nghe được tiếng lòng của tiểu nha đầu này.
Nhưng mà hắn cũng không từ chối.
- Có thể, ngươi ngủ dưới chân đi, như vậy buổi tối chúng ta đều thấy ấm áp một chút.
Ngữ khí Lạc Thanh Chu rất ôn nhu.
Từ sau khi mẫu thân bị hại chết, tiểu nha đầu này và hắn vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, chưa từng ghét bỏ hắn, mọi chuyện đều suy nghĩ cho hắn, việc nặng nhọc cực khổ nào đều không cần hắn làm, trung thành tuyệt đối với hắn, tận trung tẫn trách, quan tâm ôn nhu.
Cho nên sâu trong nội tâm, hắn sớm đã xem tiểu nha đầu này như người thân.
Tiểu Điệp nghe vậy, trong lòng vui sướng, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng, lập tức đi đóng cửa, cởi giày, lên giường.
- Ta trước cứ ngủ dưới chân công tử, trò chuyện với công tử ít hôm, sau đó lại ... lại dạy công tử động phòng...
Lạc Thanh Chu nhìn bộ dạng nàng ngượng ngùng, đột nhiên lại nghe được trong lòng nàng nói.
Ngoài cửa sổ, gió lạnh gào rít.
Hai chủ tớ mỗi người nằm một đầu, đều không buồn ngủ.
Tiểu Điệp nói liên miên lải nhải một hồi chuyện sau khi thành thân, con ngươi đen nhánh trong bóng đêm chớp chớp, lời nói xoay chuyển, khuôn mặt nhỏ đỏ lên nói khẽ:
- Công tử, người... Người biết động phòng không?
Lạc Thanh Chu:....
Nếu hắn nói hắn biết, hơn nữa còn biết dùng rất nhiều kiểu, tiểu nha đầu này có thể hoài nghi hắn mỗi ngày đều trộm nhìn đống sách không đứng đắn hay không?.
- Động phòng? Có gì mà không biết chứ? Không phải chính là hai người uống xong rượu giao bôi, sau đó cùng nằm ở trên giường ngủ một giấc sao..
Lạc Thanh Chu cố ý đùa nàng.
Tiểu Điệp “Phốc phốc” một tiếng bật cười, khuôn mặt nhỏ hồng hồng nói:
- Công tử quả nhiên không biết, nào có đơn giản như vậy nha. Thành thân động phòng, là phải sinh tiểu thí hài, nào có tùy tiện nằm ở trên giường ngủ một giấc là sinh được tiểu thí hài nha..
Lạc Thanh Chu nhíu mày nói:
- Ngươi biết sao?
CHƯƠNG 8: ĐÃ CÓ QUYẾT ĐỊNH
Gương mặt Tiểu Điệp hồng hồng lại lộ ra một chút đắc ý nho nhỏ còn có ngượng ngùng:
- Ừm, nô tỳ đương nhiên biết, Tôn bà bà từng dạy cho nô tỳ..
- Hả?
Lạc Thanh Chu nín cười, đang muốn tiếp tục đùa nàng vài câu thì Tiểu Điệp lại đột nhiên ôm lấy chân của hắn, gương mặt có chút nóng hổi dán lên trên, tim đập loạn nhịp nói:
- Công tử, nô tỳ đêm nay... Đêm nay liền dạy người động phòng, có được không?
Nụ cười trên mặt Lạc Thanh Chu dần dần thu lại.
Cảm nhận được sự ấm áp trên chân và sự ỷ lại của tiểu nha đầu, trong lòng hắn không khỏi âm thầm thở dài một hơi.
Thời đại này, vận mệnh nha hoàn chính là như vậy.
Dùng mấy lượng bạc mua về, trong phủ ngoại trừ làm công việc bẩn thỉu cực nhọc ra, còn phải hầu hạ chủ tử.
Thậm chí bồi chủ tử ngủ.
Nhưng cho dù là bồi chủ tử ngủ, cũng không nhất định sẽ có thể vượt Long Môn, thay đổi số phận.
Kết cục sau cùng có thể vẫn chỉ là một tiểu nha hoàn đê tiện hèn mọn cho đến chết.
Cho dù là được chủ tử thu làm thiếp, thân phận địa vị cũng sẽ thay đổi không quá lớn, mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị chủ tử vứt bỏ.
Ở thời đại này, giữa hảo hữu với nhau tặng tiểu thiếp sớm đã trở thành một loại tập tục.
Thậm chí còn có chút phổ biến.
Cho nên đại đa số vận mệnh nha hoàn đều long đong, thăng trầm, vô cùng bi thảm.
Lạc Thanh Chu có chút thương tiếc, đau lòng tiểu nha đầu này.
Dù sao cũng là người duy nhất thật tình với hắn ở đây.
Hắn làm sao nhẫn tâm tổn thương nàng.
Cho dù muốn thu, cũng phải đợi đến hắn an toàn rời khỏi nơi này mới thu, nếu không sẽ chỉ hại nàng.
- Cái đó... Tiểu Điệp, đêm nay ta hơi mệt chút, đi ngủ sớm chút đi..
Lạc Thanh Chu uyển chuyển từ chối, chân lại không dám động, sợ khiến tiểu nha đầu đau lòng, lại sợ tiểu nha đầu này hiểu lầm mình ghét bỏ nàng.
- Oh..
Tiểu Điệp nghe vậy, có chút thất vọng nho nhỏ.
Nhưng bởi vì ngượng ngùng, cũng không dám nói thêm nữa, khuôn mặt nhỏ nóng hổi dán bên chân hắn, trái tim cũng nhảy liên tục.
Một đêm trôi qua, có chút yên lặng.
Hôm sau.
Khi Lạc Thanh Chu tỉnh lại, Tiểu Điệp đang quét sạch tuyết đọng trong tiểu viện.
Nhìn ngoài cửa sổ thấy tuyết rốt cục cũng ngừng rơi.
Lạc Thanh Chu rời giường mặc y phục, ra khỏi phòng.
Tiểu Điệp nhìn thấy hắn, vội vàng buông cái chổi trong tay nói:
- Công tử, người dậy rồi sao, ta đi múc nước cho người rửa mặt..
Nước trong nồi còn nóng.
Nàng lập tức đi lấy một chậu tới.
Đánh răng rửa mặt xong, Tiểu Điệp bưng bữa sáng lên.
Một bát cháo loãng, một cái bánh bao.
Lạc Thanh Chu ăn bữa sáng xong, liền về phòng, mở cửa sổ ra, ngồi trước bàn đọc sách.
Mặc dù có bản lĩnh nhìn qua là không quên, nhưng chỉ có thể khắc chữ trong đầu, cũng không thể trong nháy mắt liền có thể hiểu hết được.
Đống sách vở này, chỉ có chậm rãi đọc từng câu từng chữ mới có thể hiểu thấu triệt để.
Đến lúc thi cử, cần vận dụng linh hoạt, dựa vào sự hiểu biết của mình mà làm bài, cũng không thể trích dẫn tài liệu trong sách vở ra được.
Cho nên hắn nhất định phải đọc hiểu từng câu từng chữ.
Đại Viêm đế quốc tôn sùng vũ lực, nhưng đọc sách cũng quan trọng như nhau.
Hắn bây giờ chỉ là thân phận tú tài, một khi thi đậu cử nhân, thân phận địa vị liền khác nhau rất lớn.
Đến lúc đó cho dù là vị phụ thân kia, cũng không dám tùy ý trách phạt hắn.
Vị Đại phu nhân kia nếu muốn hại hắn nữa sẽ dễ bị mất đầu như chơi.
Cho nên lúc đó, an toàn của hắn càng được bảo đảm.
Ở thời loạn thế này, có công danh trên người, chẳng khác nào nhiều thêm một lá bùa hộ thân.
Nhưng thư sinh quá văn nhược.
Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.
Hắn bây giờ đã có được luyện võ công pháp, cho nên tự nhiên cũng muốn thử tu luyện, cường thân kiện thể, phòng bị tiểu nhân.
Có lẽ đến lúc đó cũng có thể giống vị Đại công tử Lạc gia kia, dùng võ tấn quan, hoặc là giống Nhị công tử chuẩn bị thi vào Long Hổ viện.
Xế trưa.
Giọng của vị Vương quản gia kia lại vang lên lần nữa ngoài ngoại viện:
- Tam công tử, lão gia và phu nhân gọi người qua một chuyến.
Đã có quyết định sao?
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, để quyển sách xuống, ra cửa.
Lần này, cũng không đi đến khách sảnh nữa, mà ở sảnh ăn kế bên.
Lạc Diên Niên và Đại phu nhân Vương thị đang ngồi trên bàn ăn cơm.
Nhị phu nhân Dương thị cùng mấy người nha hoàn đứng bên cạnh hầu hạ, vẻ mặt tràn đầy cung kính.
Trên bàn bày biện tám món ăn một chén canh, mười phần phong phú.
Lạc Thanh Chu vào phòng, cúi đầu thỉnh an, thái độ cung kính.
Đại phu nhân thậm chí không liếc nhìn hắn một cái, mặt trầm như nước.
Lạc Diên Niên vẫn đang chậm rãi ăn cơm, đối với việc hắn thỉnh an, cũng chỉ khẽ gật đầu.
Còn việc gọi hắn qua ăn cơm sao, đó là chuyện căn bản không thể nào xảy ra.
Ngược lại là Nhị phu nhân Dương thị thấy hắn tới, lập tức cười như hoa.
CHƯƠNG 9: NHANH NHƯ VẬY SAO
Nhị phu nhân chúc mừng nói:
- Thanh Chu, chúc mừng, Lão Gia sáng nay đã đi Tần phủ nói rõ ràng với người ta, người ta cũng đồng ý, hôn lễ của ngươi và Tần gia tiểu thư định vào ba ngày sau. Ai nha, ngươi đúng là tu tám đời rồi mới có phúc phận này đó, lại có thể cưới được Tần gia đại tiểu thư, Tần gia người ta chính là danh môn vọng tộc, mặc dù bây giờ suy bại....
- Khụ ....
Lạc Diên Niên hắng giọng một tiếng, buông đũa xuống.
Dương thị vội vàng ngậm miệng.
Ánh mắt Lạc Diên Niên nhìn thiếu niên cung kính đứng phía cửa ra vào, dừng một chút, nghiêm mặt nói:
- Thanh Chu, mấy ngày nay chuẩn bị một chút, ba ngày sau liền đi Tần phủ thành thân. Đợi đến Tần phủ, phải tự mình kiềm chế bản thân, nghiêm ngặt tuân thủ bổn phận, hầu hạ nhạc phụ nhạc mẫu ngươi đàng hoàng, cũng phải đối xử tốt với thê tử ngươi, đừng làm mất mặt Lạc gia ta, ngươi nhớ kỹ chưa?
Ba ngày sau?
Nhanh như vậy sao?
Lạc Thanh Chu khom người cúi đầu:
- Hài nhi nhớ kỹ.
Cay nghiệt thiếu tình cảm, lãnh huyết dối trá, tàn nhẫn vô tình, không làm tròn bổn phận phụ thân, ngươi cũng xứng nói lời này sao?
Lúc này, Đại phu nhân Vương thị rốt cục ngẩng đầu lên nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Tuy là ở rể, nhưng ngươi đại diện mặt mũi Lạc gia ta. Sau khi đến Tần phủ, mỗi lời nói hành động đều phải chú ý, nếu truyền ra ngoài ngươi ở đó làm xằng làm bậy, bôi đen danh dự Lạc gia thì cho dù ngươi đã là con rể Tần gia, chúng ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ngươi nhớ kỹ chưa?
Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại, khom người cúi đầu:
- Thanh Chu nhớ kỹ.
- Đi đi, Vương quản gia sẽ dẫn ngươi đi phòng thu chi lĩnh ít bạc, lại đi đặt làm mấy bộ y phục trước, còn cần gì khác, đều có thể nói với Vương quản gia. Lạc gia ta đã muốn để ngươi ở rể, đương nhiên sẽ không bạc đãi ngươi..
Đại phu nhân thản nhiên nói xong, khoát tay áo, để hắn lui ra.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nhìn mắt bà ta một chút, nghe được trong lòng bà ta nói: Thấy tiểu dã chủng này liền ăn không thấy ngon, sao không giống tiện nương của hắn chết sớm, sớm đầu thai chứ, xúi quẩy!.
- Thanh Chu cáo lui.
Lạc Thanh Chu chôn hận ý vào đáy lòng, khom người cáo lui.
Vương quản gia dẫn hắn đi phòng thu chi, lãnh một chút bạc, lại để nha hoàn đo dài cao rộng của hắn.
Sau đó lại dặn dò một ít chuyện.
Sau khi Lạc Thanh Chu rời khỏi, cũng không tính trở lại tiểu viện liền.
Thấy bốn phía không người, hắn lộn vòng lại, thuận đường nhỏ, đi tới chỗ hồ nước ấm tối qua.
Dừng lại trước cổng vòm.
Lại nhìn xung quanh một lần, liền giả vờ như đi tản bộ, chậm rãi đi tới ven hồ.
Đợi đi đến mấy cây dương liễu kia, hắn quay mắt nhìn sang.
Trên mặt đất đối tuyết đọng và cỏ khô vẫn như cũ, không nhìn ra dấu vết gì rõ ràng.
Đi dạo ven hồ trong chốc lát.
Sau khi xác định bốn phía hoàn toàn không có người, hắn liền đi tới, nắm lấy cỏ khô, kéo lớp đất trên mặt qua một bên.
Trong hố đã lấp kín bùn đất, hộp gỗ đen nhỏ kia cũng mất rồi.
Hắn không dám ở lâu, ngụy trang lại như lúc đầu liền rời khỏi.
Tối hôm qua gặp phải hạ nhân kia, không biết có phải là người trong phủ hay không.
Nếu như là người trong phủ, quyển công pháp bí tịch kia từ đâu trộm tới?
Là tự mình dùng, hay là cho người khác?
Lạc Thanh Chu vừa tự hỏi, vừa về tới tiểu viện.
Tiểu Điệp đã bưng cơm trưa tới.
Nhưng giờ phút này, tiểu nha đầu lại ngồi bên chậu than ở cửa ra vào, hai mắt đỏ lên, đang lau nước mắt.
Sau khi nhìn thấy hắn, nước mắt kia càng như chuỗi trân châu đứt dây, từng viên từng viên rớt xuống, không dừng lại được.
- Tiểu Điệp làm sao vậy?
Lạc Thanh Chu đi tới, nhíu mày:
- Lại có người khi dễ ngươi sao?
Tiểu Điệp lắc đầu, lau nước mắt nói:
- Công tử, ta vừa rồi nghe đám tiểu Thúy nói, Lão Gia và Đại phu nhân không phải để người kết hôn, là để người đi ở rể Tần phủ, là thật sao?
Lạc Thanh Chu nghe vậy, thở dài một hơi.
Thì ra là chuyện này.
Hắn đưa tay giúp tiểu nha đầu này lau sạch nước mắt trên mặt, ôn nhu nói:
- Là thật, nhưng ta cảm thấy rất tốt, khóc cái gì chứ?
Tiểu Điệp nghe xong, lập tức ‘Oa’ một tiếng khóc òa lên, vừa khóc vừa lắc đầu nói:
- Không được không được, không tốt đẹp gì. Bọn họ sao có thể để công tử đi ở rể chứ? Công tử rõ ràng đã là tú tài, sau này còn có thể thi đậu cử nhân làm rạng rỡ tổ tông, sao có thể đuổi người đi chứ? Nam tử ở rể, thật là mất hết mặt mũi, sẽ bị người ta xem thường, sau khi sinh hài tử cũng không thể cùng họ với công tử. Ngay cả những nha hoàn người hầu kia, đều ở sau lưng cười nhạo công tử đó, oa oa....
Lạc Thanh Chu cười cười, lơ đễnh nói:
- Không sao đâu, bị người xem thường cười nhạo, cũng không phải ngày một ngày hai, dù sao cũng không mất miếng thịt nào. Chỉ cần có thể mau chóng rời khỏi nơi này, ở rể cũng không có gì. Tiểu Điệp, ngươi không phải cũng nghĩ mau chóng rời khỏi nơi này sao? Lần này chính là cơ hội tốt.
CHƯƠNG 10: TRƯỞNG CÔNG CHÚA
Tiểu Điệp khóc không ngừng.
- Hu hu, nhưng mà công tử, vậy người cũng không thể ở rể, đi bên kia, người liền thấp một bậc, ngay cả những nha hoàn nô tài kia đều có thể khi dễ người. Mấy người tiểu Thúy nói, nam nhân ở rể còn không bằng nô tài, lúc muốn cùng phòng với nương tử của mình, còn phải được nương tử đồng ý.
Tiểu Điệp khóc như hoa lê trong mưa, giống như mình đi ở rể vậy.
Lạc Thanh Chu vừa giúp nàng lau nước mắt, vừa cười đùa nàng:
- Chuyện này có gì đâu, nàng nếu không đồng ý cùng phòng, không phải còn có ngươi nha. Bản công tử cũng không phải không tìm được nữ tử cùng phòng, Tiểu Điệp của chúng ta xinh đẹp như vậy, ta còn không thèm nàng ta đó chứ. Ngươi nói đúng không?
Tiểu Điệp gương mặt “Bá” một cái đỏ lên, vừa thẹn vừa vội nói:
- Công tử, đến lúc nào rồi, người còn có tâm tư nói giỡn, người không khó chịu sao? Người là Tam công tử Lạc gia, bọn họ lại muốn cho người đi ở rể, đi hầu hạ đại tiểu thư người ta, vốn dĩ phải để người khác hầu hạ công tử, hu hu, Lão Gia và phu nhân sao có thể đối xử với người như vậy chứ..
Ánh mắt Lạc Thanh Chu bỗng nhúc nhích, trên mặt cũng không lộ ra quá nhiều cảm xúc, giúp nàng lau nước mắt nói:
- Được rồi, Tiểu Điệp, đừng khóc. Nói không chừng đến bên kia, chúng ta lại sống tốt hơn ở đây. Ở bên kia ta cũng vẫn có thể đọc sách học hành, đến lúc đó đi thi.
Tiểu Điệp trề môi nói:
- Công tử, ta nghe mấy người tiểu Thúy nói, thật ra Nhị công tử mới là người đính hôn với Tần gia tiểu thư, đúng không? Tần gia tiểu thư kia, nàng... Nàng có vấn đề, cho nên Lão Gia và Đại phu nhân, còn có Nhị công tử không muốn. Nhưng Tần gia cũng không dễ dính vào, cho nên chỉ có thể để người nhận việc hôn nhân này, qua đó ở rể, là như vậy sao?
Ánh mắt Lạc Thanh Chu lấp lóe, nói:
- Có lẽ vậy..
- Nhưng mà công tử, Tần gia tiểu thư kia nàng... Nàng....
- Đừng nghe người khác nói bậy, ngươi lại không thấy tận mắt, làm sao biết được? Nói không chừng đến lúc đó bản công tử nhân họa đắc phúc, cưới nương tử xinh đẹp nhất thiên hạ, hối hận chính là bọn họ.
- Công tử....
- Được rồi, không nói chuyện này nữa. Đi thôi, đi ăn cơm, chờ cơm nước xong chúng ta ra ngoài dạo phố, ta mua mứt quả cho ngươi ăn.
- Công tử, nô tỳ không biết nên nói người ngốc, hay là nên nói người tốt. Đến lúc này rồi, người còn có tâm tư đi dạo phố.
- Vậy ngươi có muốn ăn mứt quả không? Không muốn thì thôi vậy.
- Muốn, nô tỳ muốn...
- Tiểu quỷ thèm ăn.
- Hì hì.
Tiểu Điệp nín khóc cười lên.
Hai người cơm nước xong liền ra cửa.
Mặc thành rất lớn, phân chia trong ngoài thành.
Bởi vì địa thế gần sơn mạch, ngoài thành lại có yêu thú ẩn hiện, cho nên tường thành bên ngoài đều xây dựng cực kì cao lớn và kiên cố.
Ngoại trừ tướng sĩ thủ thành đóng ở chỗ đó ra, ở ngoài thành đều là đám người nghèo, thân phận địa vị thấp.
Tước vị Lạc gia mặc dù đã truyền đời thứ ba, ngay cả đất phong đều bị tước.
Nhưng ở Mặc Thành này, vẫn là thế lực khổng lồ, thuộc về quý tộc, đương nhiên là ở trong nội thành.
Nội thành rất phồn hoa.
Tiểu thương các nơi đều tụ tập ở đây, thậm chí còn có thương nhân nước khác lặn lội đường xa xuyên qua biên giới tới buôn bán.
Hai bên đường phố cửa hàng san sát nối tiếp nhau.
Các loại thương phẩm rực rỡ muôn màu, làm cho người ta hoa mắt.
Lạc Thanh Chu vừa dẫn Tiểu Điệp đi dạo, vừa quan sát đường phố cổ xưa mà thú vị còn có thương phẩm và cảnh vật, trong lòng cũng có một phen tư vị.
Xuyên qua phố Nam chen chúc, phía trước là một cây cầu hình bán nguyệt.
Cầu bán nguyệt bắc qua một dòng sông.
Nước sông thanh tịnh, gần bờ còn kết một tầng băng thật mỏng.
Bậc thang bên bờ cách đó không xa, có phụ nhân mang theo giỏ trúc đầy y phục, nước sông lạnh lẽo lại giơ chày gỗ lên cao, đập xuống y phục “Phanh phanh” rung động, bọt nước văng khắp nơi.
Dưới cầu, một đám ngỗng trắng bơi qua.
Vừa hay, trên cầu đứng bốn người mặc nho sam đơn bạc, trong tay cầm quạt xếp văn nhân, đang trao đổi thảo luận.
Lạc Thanh Chu thấy cảnh này sợ mấy người kia đột nhiên bắt đầu ngâm câu thơ: Dưới núi một đám nga, hư thanh đuổi lạc hà... thật đúng là đặc sắc.
Lúc đến gần liền nghe rõ mấy người đang nghị luận quốc gia đại sự.
- Ba ngày trước thắng bại đã phân, Trưởng công chúa thừa dịp hai bên đại quân đang hỗn chiến, tự mình dẫn một vạn kỵ binh chém giết qua, giết quân địch người ngã ngựa đổ, máu chảy thành sông, nghe nói ngay cả sông hắc thủy ngoài Mặc thành chúng ta đều có thể nhuộm đỏ....
- Nguyên Chinh huynh đúng là khinh thường Trưởng công chúa của chúng ta, Trưởng công chúa cũng không phải dẫn một vạn người, mà chỉ có ba ngàn người thôi, ta nghe binh lính thủ thành nói. Lúc ấy Trưởng công chúa mặc một bộ áo đỏ, cưỡi ngựa hỏa diễm, cầm huyết nguyệt thương trong tay, như Thiên Thần hạ phàm, một mình một ngựa dẫn đầu, vọt thẳng vào quân địch chém giết thủ lĩnh địch quân....