Trong rạp chiếu phim, bác kích giả tầng năm Chung Quốc Thụ dùng dao ke vào xương sườn Tiêu Chính Công.
Tiêu Chính Công vẫn thản nhiên, không kêu cứu, cũng không chống cự, chỉ lặng lẽ nhìn đối phương.
Chung Quốc Thụ tăng thêm lực tay, gã muốn cho Tiêu Chính Công chảy chút máu, nhưng không muốn lấy mạng y, là võ tu tầng năm, gã biết cách khống chế lực tay.
Nhưng dù tăng thêm lực, con dao vẫn không thể đâm thủng da Tiêu Chính Công. Chung Qu6c Thu kinh ngac nhin Tiêu Chính Công.
Theo tư liệu của Cục Ám Tinh, Tiêu Chính Công là bác kích giả tầng ba, không thể nào chịu được lực tay của gã mới đúng.
Chẳng lẽ y mặc áo giáp?
Hay là mang theo pháp bảo gì đó?
Tiêu Chính Công mỉm cười, bất ngờ nắm lấy cổ tay Chung Quốc Thụ.
Chung Quốc Thụ hoảng sợ, cố gắng rút tay về, Tiêu Chính Công dùng lòng bàn tay ấn xuống, ngón tay nâng lên, dùng lực rất khéo léo bẻ gãy cổ tay gã.
Tiêu Chính Công ra tay chính xác nhanh gọn, Chung Quốc Thụ không kịp phản ứng.
Con dao rơi xuống đất, Chung Quốc Thụ cắn răng chịu đau, không thốt lên tiếng nào.
Gã biết mình không phải đối thủ của Tiêu Chính Công, bèn đứng dậy bỏ chạy.
Tiêu Chính Công tiện tay túm lấy cổ áo Chung Quốc Thụ, ném gã lên ghế gỗ.
Ghế gỗ vỡ tan nát, khung sắt bên dưới cũng bị bẻ cong.
Chung Quốc Thụ định đứng dậy, Tiêu Chính Công bước tới, giãm một chân lên người gã.
Rắc rắc!
Tiếng xương gãy vang lên, xương sườn Chung Quốc Thụ gãy mắt mấy cái. Nghe thấy tiếng đánh nhau, Bóng Đèn và Minh Tinh vội chạy tới.
Hai người chỉ đứng nhìn, không ai ra tay.
Minh Tinh là kẻ sợ chết, trong tình huống này cậu ta sẽ không xông vào, nhưng miệng vẫn hét rất to: "Chuyện gì vậy? Tên kia là ai?"
Bóng Đèn không xông vào, cũng không nói nhiều, gã từng bị Tiêu Chính Công đánh nên chỉ đứng im lặng quan sát.
"Nói, ai phái mày đến?"
Tiêu Chính Công vừa nhìn Chung Quốc Thụ, vừa tăng thêm lực dưới chân.
Chung Quốc Thụ toàn thân run ray hơi thở khó khăn, nhưng nhất quyết không nói lời nào.
Tiêu Chính Công nói với Minh Tinh và Bóng Đèn: "Còng hắn lại!"
Đội phó đã ra lệnh, Minh Tỉnh bất đắc dĩ phải xông lên, nhưng Bóng Đèn vẫn đứng im.
Ga không động đậy là đúng, gã chỉ là một tên nhuận hoạt giảtầng một, mới lên tầng tháng trước.
Chung Quốc Thụ là bác kích giả tầng năm, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, gã sẽ mat mạng ngay lập tức.
Quả nhiên, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Minh Tỉnh đang định còng tay Chung Quốc Thụ, một người đàn ông bất ngờ chui ra từ gầm ghế, đạp một cú khiến cậu ta ngã lăn ra đắt.
Minh Tỉnh ngắt xiu tại chỗ.
Bóng Đèn toàn thân toát mồ hôi, bỏ chạy xa.
Ấn cư giả tầng năm Đoàn Tương Văn đã ra tay.
Lợi dụng đặc điểm dễ bị người khác xem nhẹ của an cư giả, Đoàn Tương Văn đã tiếp cận được mục tiêu.
Hắn ta vung tay, hắt ra một nắm bột phần.
Tiêu Chính Công tưởng là thuốc độc, vội vàng nín thở.
Không ngờ đó là thuốc bột ăn mòn, rơi vào người thì đau rát như bị thiêu đốt. Đây là chiến pháp gì?
Chẳng lẽ Đoàn Tương Văn không sợ bị thuốc bột làm tốn thương?
Sợ chứ.
Nhưng khả năng hồi phục của an cư giả mạnh hơn hẳn so với các ám năng giả cùng cấp.
Gói thuốc bột ăn mòn này là do Đoàn Tương Văn tự chế, mục đích là khiến bản thân và đối phương đều bị thương, sau đó lợi dụng khả năng hồi phục mạnh mẽ của bản thân để giày vò chết đối phương.
Khi rơi vào khổ chiến, đây là một lựa chọn không tôi, nhưng điều kiện tiên quyết là đối phương phải có cấp độ tương đương với han.
Cấp độ của Tiêu Chính Công không hề tương đương với Đoàn Tương Văn, chút thuốc bột này chỉ khiến y hơi khó chịu một chút.
Tiêu Chính Công giật lấy quần áo trên người Minh Tinh, lau thuốc bột trên mặt, Đoàn Tương Văn nhân cơ hội này kéo Chung Quốc Thụ chạy ra cửa.
Tiêu Chính Công vẫn đang thong thả lau mặt.
Thấy Đoàn Tương Văn chạy đến cửa, Tiêu Chính Công nhặt một mảnh gỗ vụn trên đất rồi bắn ra.
Mảnh gỗ lao vút găm thẳng vào xương sống Đoàn Tương Văn, hắn ta loạng choạng, ngã xuống dat cung Chung Qu6c Thu.
Trong tay võ tu tầng cao, bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành vũ khí lợi hại.
Tiêu Chính Công chậm rãi bước về phía hai người.
Nửa người dưới của Đoàn Tương Văn đã mất cảm giác, hắn ta lấy từ trong ngực ra một con búp bê đất sét, ném về phía Tiêu Chính Công.
Con búp bê đất sét lơ lửng giữa không trung, phun ra một ngọn lửa về phía Tiêu Chính Công.
Tiêu Chính Công mặc kệ ngọn lửa, tiếp tục tiến tới, không chỉ không bị thương, mà quần áo trên người y cũng không hề cháy.
Đây là sức chống chịu của võ tu tầng cao, gần như là thủy hỏa bắt xâm, đao thương bắt nhập.
Tiêu Chính Công nắm lấy con búp bê đất sét giữa không trung, nhìn thoáng qua, mỉm cười nói: "Kim Óc Tàng Kiều, cũng phải công nhận là được làm khá tinh xảo."
Tiêu Chính Công bóp nát con búp bê, ném xuống đắt.
Đoàn Tương Văn hét lên với Tiêu Chính Công: "Tôi không đi được, anh đừng ra tay với người không có khả năng chống cự!"
Tiêu Chính Công sững người, gật đầu nói: "Nhà Cao Cửa Rộng, đây là năng lực của trạch linh nhà mày, đáng tiếc là trạch linh của mày lại là đức tu, tao thù nhất là đức tu." Vừa dứt lời, Tiêu Chính Công đã đứng trước mặt hai người.
Chung Quốc Thụ vùng dậy, ôm chặt lấy Tiêu Chính Công, quay đầu nói với Đoàn Tương Văn: "Đi maul"
Đoàn Tương Văn không đi, hắn ta cũng không đi được, hắn muốn liều mạng với Tiêu Chính Công.
"Còn rất trọng nghĩa khí!"
Tiêu Chính Công một cước đá văng Chung Quốc Thụ, nhặt một cục đá trên mặt đất, ném thẳng vào đầu Đoàn Tương Văn.
Cục đá như viên đạn, xuyên thẳng qua đầu Đoàn Tương Văn, khiến hắn ta mắt mạng tại chỗ.
Tiêu Chính Công quay người túm tóc Chung Quốc Thụ, xách gã từ dưới đất lên, hỏi: "Rốt cuộc là ai phái mày tới?”
Chung Quốc Thụ mặt cứng đờ, nhìn Tiêu Chính Công, co giật vài cái rồi tắt thở.
Gã đã nuốt thuốc độc tự sát.
Tiêu Chính Công trở lại rạp chiếu phim, nhìn Minh Tỉnh nằm trên mặt đất, hỏi Bóng Đèn: "Cậu ta còn sống không?"
Bóng Đèn thu lại lớp dầu mỡ trên người, nhìn Minh Tỉnh nói: "Bây giờ còn chưa rõ.”
"Vậy thì mau kiểm tra xem, còn sống thì gọi xe cấp cứu, chết rồi thì đưa đến nhà tang lễ!"
Tiêu Chính Công rời khỏi rạp chiếu phim.
Trên đường lái xe, Tiêu Chính Công không ngừng nghĩ về một vấn đề.
Rốt cuộc là ai phái hai người này tới?
Y biết mình có không ít kẻ thù, hàng loạt cái tên lần lượt hiện lên trong đầu.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiêu Chính Công, là đội trưởng Trần gọi tới.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, đáng lẽ y nên về Cục báo cáo.
Tiêu Chính Công bóp nát chiếc điện thoại, ném sang ghế phụ, nhắn ga, lái thẳng về nhà.
Hôm sau, Tiêu Chính Công đến Cục họp, nội dung cuộc họp vẫn là vụ việc ở Nhà Văn Hóa ngày hom qua.
Minh Tinh vẫn còn sống, sau một đêm cấp cứu đã qua cơn nguy kịch.
Tuy rằng không có đặc vụ nào hy sinh, nhưng vụ việc này vẫn gây ra chắn động không nhỏ.
Ngủ một giấc, Tiêu Chính Công bình tĩnh hơn, đưa ra lời giải thích hợp lý cho sự việc tối qua.
Y nói mình đi điều tra chợ đen, bị tập kích, bước đầu phán đoán là hành vi trả thù của thương nhân chợ đen.
Do bị thương nên y đã đến bệnh viện điều trị, điện thoại hỏng trong lúc giằng co nên không nhận được cuộc gọi của đội trưởng Trần. Mọi lời giải thích đều hợp tình hợp lý.
Thậm chí khi được hỏi đã điều trị ở bệnh viện nào, Tiêu Chính Công đều nói rõ ràng, mọi thứ đã được y chuẩn bị kỹ càng.
Đội trưởng Trần hỏi về vết thương, Tiêu Chính Công đáp qua loa cho xong.
Tan họp, Tiêu Chính Công muốn đến hiện trường vụ án điều tra, xem có bỏ sót manh mối nào không, đội trưởng Trần đồng ý.
Tiêu Chính Công vừa đi không lâu, Trần Trường Thụy bỗng nhíu mày.
Lời giải thích của Tiêu Chính Công vừa rồi nghe có vẻ hợp lý, nhưng ngẫm kỹ lại có vấn đề rất lớn.
Nếu thương nhân chợ đen muốn trả thù Cục Am Tinh, họ sẽ không xuống tay với Tiêu Chính Công.
Từ khi vào Cục Am Tinh đến nay, Tiêu Chính Công chưa bao giờ tham gia điều tra chợ đen, y căn bản chưa từng đắc tội với thương nhân chợ denl
Nghĩ một lúc, đội trưởng Trần gọi Đầu To đến, dặn dò: "Cậu đến Nhà Văn Hóa một chuyến, xem Tiêu Chính Công đã làm gì? Bất ke hắn làm gì, cậu cũng đừng lên tiếng, cứ quay về báo lại cho tôi."
Đầu To lái xe đến Nhà Văn Hóa, hiện trường đã bị phong tỏa nhưng không thấy Tiêu Chính Công. Tiêu Chính Công đi đâu rồi?
Đầu To suy nghĩ một lúc, khởi động xe rời khỏi Nhà Văn Hóa.
Bệnh viện Việt Châu số 3, hộ lý vừa thay ga giường xong, dìu Hà Gia Khánh nằm xuống.
Tiêu Chính Công đẩy cửa bước vào, cười với hộ lý: "Cô ra ngoài trước đi."
Hộ lý ngạc nhiên: "Sao có thể được, bệnh nhân vẫn còn đây mà."
Tiêu Chính Công vẫn cười, giọng nói trầm xuống: "Tôi bảo cô ra ngoài."
Hộ lý run rẩy, cảm giác toàn thân như bị một sức mạnh nào đó đè ép, thở cũng khó khăn.
Cô không dám chẩn chừ, vội vang roi khoi phong benh.
Tiêu Chính Công kéo ghế ngồi xuống bên giường Hà Gia Khánh.
Im lặng một hồi lâu, Tiêu Chính Công hỏi: "Muốn giết tao?"
Hà Gia Khánh nằm im trên giường.
Tiêu Chính Công vỗ vào mặt Hà Gia Khánh: "Muốn giết tao thì ra tay đi, tao đang đứng đây, mày đừng giả chết nữa."
Hà Gia Khánh vẫn nằm im.
Tiêu Chính Công đứng dậy: "Vi chuyện của Triệu Kiêu Uyễn phải không? Trong lòng không phục phải không?
Tao nói cho mày biết, Triệu Kiêu Uyễển đang ở trong tay tao, muốn thì đến mà lấy! Đứng lên đánh với tao một trận, chỉ cần mày dám ra tay, tao sẽ đưa Triệu Kiêu Uyễn cho mày.
Không động thủ đúng không, vậy đừng trách tao không khách khí, mày thích nằm như vậy thì tao cho nằm cả đời."
Tiêu Chính Công móc trong túi ra một đồng xu, định bẳn vào đầu Hà Gia Khánh thì ngoài cửa chợt có tiếng người vang lên: "Đội phó Tiêu, sao anh lại đến đây?"
Tiêu Chính Công quay đầu, thấy Đầu To đang đứng ở cửa.
"Cậu cũng tới rồi."
Tiêu Chính Công không hề ngạc nhiên: "Tôi còn định hỏi cậu đến đây làm gì?”
Đầu To bình tĩnh đáp: "Tôi đến xem tình hình của Hà Gia Khánh, vụ án này do tôi phụ trách.”
"Phải rồi cậu vẫn luôn phụ trách, tôi thấy cậu theo vụ này hơi lâu rồi thì phải."
Tiêu Chính Công tung đồng xu trong tay, như thể muốn bắn vào mặt Đầu To bắt cứ lúc nào.
Đầu To lùi lại nửa bước: "Đội phó Tiêu, anh bình tính, là đội trưởng Trần bảo tôi đến."
"Đội trưởng Trần bảo cậu ngày nào cũng phải chạy đến bệnh viện? Cậu siêng thật đó nhai
Tôi thì không siêng năng như cậu, hôm qua tôi đi chợ đen chỉ là để đối phó, kết quả lại gây ra chuyện lớn như vậy.
Tôi đã suy nghĩ cả đêm, tại sao Hà Gia Khánh biết tôi đi chợ đen? Tại sao nó có thể mai phục người ở rạp chiếu phim trước, rốt cuộc là ai đã để lộ thông tin? Đầu To, Hà Gia Khánh đã cho cậu lợi ích gì? Cậu dám bán đứng cả tôi?"