Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 272: CHƯƠNG 270: NGƯỜI CÂN BẰNG

Tiêu Chính Công nhìn chằm chằm Đầu To, đồng xu xoay tròn trên đầu ngón tay y.

Đầu To là võ tu tang năm, tuy có thiên phú xuất chúng nhưng thực lực không mạnh hơn Chung Quốc Thụ là bao.

Tiêu Chính Công muốn giết anh ta không cần tốn nhiều sức, đồng xu này là đủ.

Giọng y bỗng dịu xuống, hỏi: "Đầu To, rốt cuộc cậu đến đây muốn làm gì?"

Đầu To đáp: "Là đội trưởng bảo tôi đến."

"Tốt nhất cậu nên thành thật, đội trưởng chưa bao giờ bảo cậu ngày nào cũng đến bệnh viện, trong đây còn có ẩn tình khác."

Đầu To lắc đầu: "Tôi không đến bệnh viện mỗi ngày, hôm nay chỉ đến xem một chút thôi."

"Bây giờ tôi đang hỏi cậu với tư cách đội phó, cậu hiểu quy định của Cục Ám Tinh, nếu không hợp tác, đừng trách tôi không khách khí.”

Đồng xu trong tay bắt tri bất giác đã nằm gọn giữa ngón cái và ngón trỏ của Tiêu Chính Công.

"Là tôi bảo cậu ấy đến."

Trần Trường Thụy bất ngờ xuất hiện ở cửa: "Chính Công, cất đồng xu đi, một đồng xu vừa cứng vừa lạnh mà cậu cũng chơi mê mệt như vậy, người khác nhìn vào còn tưởng chúng ta không trả nỗi lương.”

Tiêu Chính Công cất đồng xu, nói với Trần Trường Thụy: "Bây giờ tôi nghi ngờ đặc vụ Trâu Quốc Minh cấu kết với Hà Gia Khánh, tiết lộ bí mật của Cục, hỏi cậu ta vài câu không sao chứ?”

Trần Trường Thụy cười: "Không sao, cậu cứ hỏi, nhưng hỏi ở đây không tiện, có vài chuyện không thể để người ngoài biết, hay là về Cục rồi hỏi, cậu thấy sao?"

Tiêu Chính Công cười lạnh: "Không cần nữa, điều nên hỏi đã hỏi rồi, điều nên xem cũng đã xem rồi, tôi là người ngoài trong Cục, nói nhiều lại bị ghét."

Nói xong, Tiêu Chính Công rời khỏi phòng bệnh. Trần Trường Thụy và Đầu To ở lại một lúc rồi cùng nhau trở về Cục.

Tối hôm đó, Đầu To đến công viên Hoa Hồ, vào tân địa.

Trên vùng đất hoang, Hà Gia Khánh ngồi bên cạnh đống lửa, vẫy tay gọi Đầu To đến ngồi.

Hà Gia Khánh cảm thấy khó hiểu trước hành động của Tiêu Chính Công: "Tính tình của vị đội phó của các anh luôn nóng nảy như vậy sao? Nếu hôm nay hắn thật sự giết tôi, liệu Cục có tha cho hắn không?"

Đầu To đáp: "Cục chưa chắc đã truy cứu trách nhiệm của hắn, cho dù có truy cứu thì cùng lắm là kỉ luật thôi.”

"Ki luật?" Ha Gia Khanh kinh ngac: "Cuc coi thường tôi vậy sao? Chẳng lẽ tôi không phải nhân vật quan trọng?”

"Cậu là nhân vật quan trọng, nhưng thân phận của Tiêu Chính Công rất đặc biệt."

“Thân phận gì?"

"Theo tôi được biết, hắn là người cân bằng."

"Người cân bằng là gì?" Hà Gia Khánh chưa từng nghe đến từ này.

"Đây là bí mật của Cục. Trong một nhiệm vụ, Tiêu Chính Công đã giết một đồng nghiệp, người này có gia thế rất lớn, cha là một đại nhân vật, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng chìm xuông. Vị đại nhân vật kia muốn báo thù cho con, đã dùng rất nhiều mối quan hệ để điều tra Tiêu Chính Công, tôi vì tham gia nhiệm vụ đó nên cũng bị liên lụy.

Sau này nhờ đội trưởng Trần bảo vệ, tôi mới thoát khỏi đợt phong ba đó. Tôi vẫn không hiểu, rõ ràng Tiêu Chính Công là kẻ giết người, tại sao hắn không phải chịu trách nhiệm, mà tôi chỉ là cấp dưới nhưng lại phải gánh chịu hậu quả?

Về sau, đội trưởng Trần cho tôi biết, Tiêu Chính Công là người cân bằng, vị đại nhân vật kia không động đến hắn được.

Người cân bằng là nhân vật có khả năng cân bằng mối quan hệ giữa Phổ La Châu và ngoại châu, thân phận của Tiêu Chính Công ở Phổ La Châu không hề đơn giản, cụ thể là gì thì tôi không biết."

"Tôi biết, hắn là bang chủ của Giang Tương Bang.”

Hà Gia Khánh nhíu mày: "Nhưng Giang Tương Bang ở Phổ La Châu cũng không phải là bang phái lớn, tại sao ngoại châu lại coi trọng hắn như vậy?"

Đầu To cũng không rõ nguyên nhân: "Tóm lại sau này cậu phải cân thận một chút, nếu Tiêu Chính Công đã muốn giết cậu, chắc chắn hắn sẽ tìm cơ hội động thủ."

"Iôi không sợ hắn, tôi lo cho anh, hắn đổ tội cho anh ngay trước mặt, đội trưởng của anh cũng nghe thấy." Đầu To không lo lắng: "Đội trưởng rất tin tưởng tôi, ông ấy rất ghét Tiêu Chính Công, sẽ không vì vài lời nói của hắn mà nghi ngờ tôi."

Hà Gia Khánh thở dài: "Lần này là tôi liên lụy đến anh rồi."

Đầu To lắc đầu cười: "Chẳng phải tôi là anh em với cậu sao? Cần gì phải so đo những chuyện này.”

Hà Gia Khánh lấy ra một viên Kim Nguyên Đan và một gói thuốc bột đưa cho Đầu To: "Cái này cho anh, đan dược và thuốc bột uống cùng nhau, có thể tăng trưởng tu VI."

"Ý cậu là tăng cường ám năng lực?" Đầu To lắc đầu, trả lại đan dược cho Hà Gia Khánh: “Cục có quy định, nếu ám năng lực được nâng cao, phải báo cáo cho Cục, đồng thời phải giải thích rõ ràng về cách thức và quá trình nâng cao.

Tôi không thể dùng loại thuốc này, vì tôi không thể giải thích được nguồn gốc ám năng lực tăng lên, nếu bị Cục phát hiện sẽ chịu trừng phạt rất nặng."

Hà Gia Khánh cười: "Mỗi lần ám năng lực của anh tăng lên, anh đều báo cáo chỉ tiết cho Cục sao?"

Đầu To thấy việc này rất bình thường: "Đây là quy định, che giấu năng lực của bản thân là một lỗi rất nghiêm trọng."

"Anh nói với tôi Tiêu Chính Công là bác kích giả tầng ba, anh nghĩ hắn không che giấu sao?"

Đầu To suy nghĩ một lúc: "Hắn là người cân bằng, tôi không thể so sánh với hắn, Cục có thiết bị đặc biệt, có thể kiểm tra năng lực thực sự của mỗi người."

Hà Gia Khánh nhét đan dược vào tay Đầu To: "Cứ yên tâm dùng đi, trên đời này không có thiết bị nào có thể kiểm tra được ám năng lực của anh.

Nhớ kỹ, phải dùng đan dược và thuốc bột cùng nhau, đan dược có độc, thuốc bột dùng để giải độc, dùng xong phải nghỉ ngơi nhiều.

Tiền đồ và tương lai mà Cục hứa hẹn đều là giả, chỉ có tu vi của bản thân mới là thật, anh phải luôn ghi nhớ điều này." Hà Gia Khánh nằm trên giường bệnh, cần thận suy nghĩ lại mọi chuyện.

Trước đây, trong Giang Tương Bang, người duy nhất khiến y coi trọng chỉ có La Chính Nam.

Y nhận ra mình đã xem thường Tiêu Chính Công.

Một bang chủ của bang phái lại đến Cục Am Tỉnh làm đội phó, chuyện này vốn đã rất đáng ngờ.

Trước kia Hà Gia Khánh nghĩ Tiêu Chính Công chỉ muốn: lợi dụng chức vụ ở ngoại châu để tay trắng thân phận cho mình, dù sao danh tiếng của Giang Tương Bang cũng rat tệ.

Nhưng bây giờ xem ra, có vẻ như y đã nghĩ đơn giản quá. Tình hình hiện tại đã chệch hướng so với kế hoạch ban đầu, phải nhanh chóng tìm được Hồng Liên hoặc Triệu Kiêu Uyễển. Cứ tiếp tục trì hoãn như vậy, đợi đến khi các đại gia tộc hồi phục, mọi nỗ lực trước đây coi như đổ sông đổ biển.

Không dễ để động đến Tiêu Chính Công, vậy chỉ có thể tìm đến người bạn cũ kia.

Bạn Phong, mày đi đâu rồi?

Chịu đựng nhiều đau khổ như vậy, một cơ nghiệp lớn như vậy, mày thật sự bỏ đi sao?

Mày không nỡ đâu, đúng không?

Hà Gia Khánh lần mò cúc áo bệnh nhân, tìm thấy móc câu trên đường chỉ, liên lạc với Lăng Diệu Ảnh.

"Tòa soạn làm ăn sao rồi?"

"Cũng tạm ổn, nền móng mà Đại ca để lại rất tốt, tuy tạm ngừng hoạt động một thời gian dài nhưng vẫn có nhiều khách hàng cũ."

"Rất tốt."

Hà Gia Khánh khen ngợi: "Đăng cho tôi một tin."

Lý Bạn Phong ngồi trong Tùy Thân Cư, lặng lẽ nhìn máy hát và Hồng Oánh.

Hồng Oánh bị xông hơi rất lâu, lại phải nghe nương tử hát hai bài.

Lý Bạn Phong cảm thấy hai bài này rất hay, nhưng với Hồng Oánh, mỗi lời ca đều như roi da quất vào người, đánh cho ả mềm Xương.

Dù vậy, ả vẫn không nói một lời nào với nương tử.

Hồng Oánh không phải loại yếu đuối, chỉ tra tấn thôi thì không có tác dụng gì, nương tử biết rõ điều đó.

Theo ý của Lý Bạn Phong, chỉ bằng nuốt hồn phách của Hồng Oánh, đưa thân thể cho Hồng Liên luyện hóa.

Hồng Liên rất tán thành điều này, nhưng máy hát không chịu.

Có một số việc nàng cần phải hỏi ra nguyên nhân, phần chấp niệm này khiến nàng trở nên vô cùng nóng nảy, ngay cả dầu máy cũng không chịu tra.

Lý Bạn Phong luôn cảm thấy trong nhà có một Hồng Oánh khiến hẳn không được tự tại cho lắm. Dù sao thì con mụ này cũng là do hắn dùng thủ đoạn đặc biệt để lừa đến, lúc nhìn thấy ả, trong lòng hắn sẽ có chút áy náy.

Nếu cảm thấy ay náy, vậy thì cố gắng ít nhìn ả lại, Lý Bạn Phong ở thôn Thiết Môn vô cùng an nhàn, chỉ phí ăn uống đều có người dâng tới cửa, bình thường còn có thể đi dạo khắp nơi trong rừng hoang núi vắng, hoàn thành cơ sở tu hành của lữ tu.

Hôm nay ăn xong cơm tối, Lý Bạn Phong đang ở trong nhà đọc tieu thuyết, Ngô Vĩnh Siêu đầu đầy mae hôi chạy vào: "Chủ thôn, tôi mua rồi."

"Mua cái gì?" "Báo, anh thường xuyên nhắc tới."

Lý Bạn Phong có thói quen đọc báo, nhưng đám trạch tu ở thôn Thiết Môn thì không, bọn họ không quan tâm chuyện bên ngoài.

Ngô Vĩnh Siêu để ý thấy Lý Bạn Phong luôn mua báo về xem, cảm thấy đây là một chuyện rất vất vả nên hôm nay muốn thay Lý Bạn Phong đi một chuyến.

Vì mua báo, Ngô Vĩnh Siêu chạy mấy chục dặm đường núi, hai bữa cơm chưa ăn, giữa đường còn lạc mấy lần, nào biết việc này đối với Lý Bạn Phong mà nói chỉ là đi ra ngoài dạo một vòng.

Chuyện không lớn, nhưng Lý Bạn Phong rất cảm kích, bỏ tiền thuê Lê Chí Quyên, một trạch tu nấu ăn rất ngon, nấu vài món ăn, hâm nóng hai bầu rượu, mời Ngô Vĩnh Siêu ăn bữa cơm chiều.

Ngô Vĩnh Siêu ăn như hỗ đói, Lý Bạn Phong lật xem báo, một tin tức thu hút sự chú ý của hắn.

Lăng gia và Mã gia liên thủ khai hoang ở tân địa.

Đại gia tộc khai hoang ở tân địa là chuyện rất bình thường, nhưng bức ảnh trên bản tin này khiến Lý Bạn Phong đặc biệt để ý.

Trong ảnh, Lăng Diệu Ảnh và Mã Xuân Đình chụp chung trên một mảnh đất, mảnh đất này nằm trên địa bàn của Thu Lạc Diệp, Lý Bạn Phong đã từng đến nơi này, cách thôn Chính Kinh chưa đầy ba dặm.

Nếu mảnh đất này bị y khai hoang thành công, tình huống sẽ giống như lúc trước Lục Tiểu Lan khai hoang, khiến người ta cảm thấy ghê tởm.

Thậm chí còn có thể ghê tởm hơn một chút, bởi vì nơi này có liên quan đến Mã gia.

Thôn Chính Kinh là cơ nghiệp mà Lý Bạn Phong liều mạng gây dựng, tuyệt đối không thể dung thứ bất kỳ sự uy hiếp nào.

Lăng Diệu Ảnh, hắn cố ý ép mình trở về?

Xem ra mình không tránh được hắn, vậy thì mình không tránh nữa.

Mã Ngũ đã từng nói, Lăng gia là gia tộc khuy tu, tu vi của ba anh em đều không thấp hơn tầng bảy.

Vậy trước tiên cứ tính là tầng bảy.

Minh là trạch tu tầng năm và lữ tu tầng bốn, cộng lại là tầng chín, tầng chín không cần phải sợ tang bảy.

Mau chốt là còn có Mã gia.

Cha của Mã Ngũ là máy tầng?

Hình như Mã Ngũ đã từng nói, là một văn tu tầng tám.

Tầng tám cộng thêm tầng bảy là tầng mười lăm.

Không sao, mình có thể chia ra đánh hai lần!

Lý Bạn Phong biết cấp độ tu vi không thể cộng trừ đơn giản như vậy, nhưng hẳn nhất định phải quay về thôn Chính Kinh, cho dù không đấu lại Mã Xuân Đình và Lăng Diệu Ảnh, hắn cũng phải liều một phen.

Cho dù có thua, Lý Bạn Phong cũng không cần lo lắng, ở khu vực đó, hắn còn có đường lui, đường lui mà người khác khó có thể chạm tới.

Trước khi đi, hắn chia tám mươi vạn Đại Dương làm hai phần, hai mươi vạn Đại Dương mang theo người, sáu mươi vạn còn lại để ở thôn Thiết Môn, giao cho Ngô Vĩnh Siêu trông coi.

Hắn tin tưởng thôn Thiết Môn, cũng tin tưởng người anh em này.

Tương lai nếu xảy ra biến có, hắn có thể trở về thôn Thiết Môn lánh nạn, mà thôn Thiết Môn gặp biến cố cũng có thể dùng số tiền này để ứng phó.

Buổi tối hôm đó, Lý Bạn Phong lên đường. Điều này khiến Ngô Vĩnh Siêu sợ hãi.

"Chủ thôn, tôi chỉ ra ngoài mua báo một chuyến, sao anh lại đi? Sớm biết vậy tôi đã không đi..."

Lý Bạn Phong nhìn Ngô Vĩnh Siêu, dặn dò: "Bất kể lúc nào cũng phải nhớ kỹ ba điều này, tuyệt đối không được quên.

Thôn Thiết Môn chỉ có một chủ thôn, tên của hắn là Chủ Thôn.

Bất kể hắn ở đâu, hắn đều là chủ thôn của mọi người.

Dù sống hay chết, hắn vẫn là chủ thôn của mọi người! Nhớ kỹ chưa?”

Ngô Vĩnh Siêu nhớ kỹ, thôn Thiết Môn đều nhớ kỹ.

Chủ thôn của bọn họ tên là Chủ Thôn, đám trạch tu này cả đời cũng không bao giờ quên.

Lý Bạn Phong đến hồ Đào Hoa, trước tiên cởi quần áo để trong Tùy Thân Cư rồi nhảy xuống hồ, bơi lội một lát, chui lên khỏi mặt nước, đi tới một vùng hoang nguyên.

Quay lại Tùy Thân Cư lau khô người, Lý Bạn Phong đang mặc quần áo thì Hồng Oánh đột nhiên lên tiếng: "Vừa rồi ngươi trần như nhộng di vào sao?”

Máy hát ngạc nhiên nói: "Tiện nhân, ngươi có thể nhìn thấy?" Hong Oánh cười lạnh: "Không nhìn thấy, nhưng ta ngửi thấy được."

"Cái này mà ngươi cũng ngửi thấy được?"

Máy hát phun hơi, quát lớn: "Thèm trai đến phát điên rồi sao?"

"Ta thèm trai thì liên quan gì đến ngươi?"

"Nói cho ta biết, lúc trước tại sao ngươi lại hãm hại ta?”

"Ta không nói muốn chém muốn giết tùy ngươi."

"Tiện nhân, lát nữa bị đánh thì đừng có khóc!"

Vở kịch quen thuộc lại được diễn, Lý Bạn Phong lười xem, nhanh chóng trở lại hoang nguyên, dựa theo bản đồ của Diêu lão, một đường chạy như bay, chưa đến một ngày đã đến địa bàn của Thu Lạc Diệp.

Đi đến vị trí chụp bức ảnh trên báo, Lý Bạn Phong không thấy người khai hoang, cũng không thấy mảnh đất phát sáng.

Chuyện gì đây?

Tin tức là giả?

Có kẻ tính kế mình?

Lý Bạn Phong cũng không cảm thấy bất ngờ, người đăng tin tức này chính là tờ báo của Lăng gia.

Hắn đứng trên mảnh đất, nhìn xung quanh. Lục Tiểu Lan trốn trên mảnh đất của mình đã nghe thấy tiếng của hắn.

"Mẹ, hắn đến rồi." Trác Du Linh nap trong rừng, thông qua móc câu cài trên áo, hỏi Lục Tiểu Lan: "Bây giờ ra tay được chưa?"

"Chưa vội, hắn đang đi về phía chúng ta, đợi hắn vào bẫy đã rồi hãng động thủ."

Lý Bạn Phong đi về phía thôn Chính Kinh, đi được khoảng trăm bước thì bỗng nhiên nổi hứng, hát lên một bài hát cũ:

"Gõ trống nhanh, đánh chiêng chậm, dừng chiêng nghe hát, những lời nhảm nhí ta không hát, hôm nay ta hát mười tám..."

Giai điệu mộc mạc truyền đến tai Lục Tiểu Lan khiến màng nhĩ cô ta đau nhức, máu tươi theo lỗ tai chảy ra. Chôn móc câu ở đây tính kế tôi? Không gặp phải nương tử, coi như là cô may mắn lắm rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!