Trong sảnh Quan Phòng, Liêu Tử Huy cau mày nhìn báo cáo.
Gần đây, sảnh Quan Phòng vừa mới thiết lập liên lạc với Thánh Hiền Phong, quan hệ song phương vốn còn nhiều không gian phát triển, không ngờ lại đột nhiên xảy ra chuyện lớn như vậy.
Thánh Hiền Phong đã không còn, Thánh Nhân sống chết chưa rõ, toàn bộ đồi Tiện Nhân giờ toàn là Đao Lao Quỷ, Liêu Tử Huy nghĩ mãi mà không hiểu, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tại sao lại xảy ra nhiều biến cố như vậy.
Mọi công tác trước đây đều đổ sông đổ bể, Liêu Tử Huy đang nghĩ xem phải làm thế nào để báo cáo với cấp trên thì phó tổng sứ Hạ Thư Dân bước vào: "Tổng sứ, vẫn chưa có tin tức gì về Bóng Đèn."
Liêu Tử Huy thở dài, nhìn chằm chằm Hạ Thư Dân một hồi lâu.
Y biết lai lịch của Hạ Thư Dân không đơn giản, cũng biết sau khi y nghỉ hưu, Hạ Thư Dân rất có thể sẽ tiếp quản chức vụ tổng sứ, khi nói chuyện với Hạ Thư Dân, y luôn giữ thái độ kiềm chế, nhưng lần này y thật sự không nhịn được nữa.
"Tiểu Hạ, tại sao cậu cứ nhất định phải để Bóng Đèn đi giám sát Lý Thất? Bóng Đèn mới lần đầu đến Phổ La Châu, cậu để cậu ta đi tìm Lý Thất làm gì? Cậu muốn cậu ta chết sớm hay sao?"
Hạ Thư Dân cúi đầu nói: "Chuyện này là do tôi sơ suất, nhưng Bóng Đèn đã gặp chuyện không may, bên phía Lý Thất có phải cũng nên cho một lời giải thích?"
"Ai nói gặp chuyện không may?"
Liêu Tử Huy nổi giận: "Thấy xác chưa? Chưa thấy xác thì người ta vẫn còn sống, đi tìm đi, đào ba thước đất cũng phải tìm về cho tôi!"
Hạ Thư Dân rời khỏi văn phòng của Liêu Tử Huy, trong vẻ mặt chán nản có một nụ cười khó phát hiện.
Liêu Tử Huy sốt ruột rồi.
Sốt ruột là tốt.
Sốt ruột mới chịu vào khuôn phép!
Bóng Đèn chắc chắn đã chết, tìm được xác hay không chẳng quan trọng, chỉ xem Liêu Tử Huy còn chịu đựng được bao lâu.
***
Bóng Đèn cầm con dao nhỏ, lột da một con bọ ngựa mặt cá còn chưa thành thạo, cẩn thận treo trước cửa lều, cười hề hề nói: "Thẩm đại thúc, tôi lột da xong rồi."
Cục Ám Tinh hàng năm sẽ cử người đến Phổ La Châu để bồi dưỡng, Trung Nhị đã đăng ký nhưng không được chọn, Bóng Đèn không muốn đến thì lại bị ép đến.
Sau khi đến, gã nhận được lệnh của tân phó tổng sứ Hạ Thư Dân, đến Tiêu Dao Ổ giám sát Lý Thất, kết quả bị Lý Thất đưa đến tân địa, gặp phải một con dị quái hung dữ, trải qua một trận ác chiến, được lão thợ săn Thẩm Học Vĩnh cứu sống.
Những ngày qua, gã sống cùng Thẩm Học Vĩnh ở tân địa, vừa học hỏi kiến thức về tân địa, vừa làm phụ tá cho Thẩm Học Vĩnh, lột da là một trong những công việc hàng ngày của gã.
Thẩm Học Vĩnh bước ra từ trong lều, cầm miếng da lên nhìn.
Trên da có không ít vết dao, Thẩm Học Vĩnh nhíu mày: "Đây là da loại một, đến tay cậu thành loại ba, cậu thật sự không phải là người nên làm nghề này."
Bóng Đèn xấu hổ nói: "Còn hai con bọ ngựa nữa, tôi sẽ luyện tập cho tốt."
Thẩm Học Vĩnh xua tay: "Cậu đừng luyện nữa, chuyến buôn bán này của tôi sẽ bị cậu làm lỗ vốn hết, đi về phía đông hai mươi dặm là thôn Lam Dương, đến thôn Lam Dương thì cậu tìm xe, mau chóng về thành Lục Thủy đi."
Bóng Đèn xoa tay nói: "Đừng mà, Thẩm đại thúc, ngài dẫn tôi đi đi, hai mươi dặm đường xa quá, trên đường lại xảy ra chuyện gì…"
Thẩm Học Vĩnh khịt mũi: "Hai mươi dặm đường còn phải để tôi dẫn cậu đi, cậu ăn cơm có cần tôi đút không?"
Bóng Đèn rầu rĩ nói: "Đây là tân địa, gặp phải dị quái, tôi thật sự không đối phó được."
"Chỗ này cách chính địa rất gần, không có dị quái gì lợi hại hết."
"Lúc trước gặp con rồng đỏ kia rất lợi hại, thứ đó suýt chút nữa đã lấy mạng tôi."
"Rồng đỏ gì?" Thẩm Học Vĩnh chán ghét nói: "Đó chỉ là con giun đất, tôi đối phó với thứ đó còn chẳng cần dùng dao!"
"Thẩm đại thúc, ngài nhìn nhầm rồi, đó làm sao có thể là giun đất, động một cái là trời long đất lở."
Thẩm Học Vĩnh không biết nên nói gì: "Tôi là thể tu! Nguyên thân của tôi chính là giun đất, thứ đó mà tôi có thể nhận nhầm sao?
Cậu cũng không còn nhỏ nữa, dám đến tân địa lang bạt, kiểu gì cũng phải có chút tài nghệ chứ? Cho dù không có tài nghệ, ít ra cũng phải có chút gan dạ chứ?
Đến thôn Lam Dương chỉ có một con đường, đã là đàn ông thì cậu phải tự đi qua đó, nếu thật sự không dám đi, cậu quỳ xuống dập đầu, tìm người khác đưa cậu qua, tôi không hầu hạ cậu nữa!"
Thẩm Học Vĩnh đuổi Bóng Đèn đi, lão thợ săn này vừa gan dạ vừa có tay nghề, rất có tiếng tăm trong giới thợ săn, năm đó Lý Bạn Phong đi vườn Quýt, đều là nhờ lão chỉ đường, dẫn theo Bóng Đèn ra ngoài, không kiếm được tiền đã đành, lại còn mất mặt.
Bóng Đèn bất đắc dĩ, theo bản đồ Thẩm Học Vĩnh đưa cho, lấy hết can đảm đi về phía thôn Lam Dương.
Trên đường đi gặp phải vài dị quái, sau một thời gian rèn luyện cùng Thẩm Học Vĩnh, Bóng Đèn cũng không còn sợ hãi như vậy nữa, vài dị quái nhát gan có thể dọa được, vài dị quái hiểu chuyện có thể nói lý lẽ, gặp phải dị quái vừa không nói lý lẽ cũng vừa không dọa được, Bóng Đèn bôi dầu vào lòng bàn chân, nói chạy là chạy.
Đến thôn Lam Dương, nhìn thấy nhà cửa, cũng nhìn thấy thôn dân.
Đây mới là nơi con người ta nên ở, tuy hơi tồi tàn một chút, nhưng vẫn hơn tân địa rất nhiều.
Tâm trạng Bóng Đèn rất tốt, đồng thời bùng nổ tự tin.
Tân địa cũng đã vượt qua, còn có cái gì không vượt qua được?
Phổ La Châu cũng chỉ có vậy mà thôi!
Suốt những ngày qua ở tân địa vẫn luôn đi theo Thẩm Học Vĩnh ăn lương khô, Lý Thất cho gã hai hộp thịt hộp, cũng bị giun đất cướp mất.
Phía trước có một quán mì, ngửi thấy mùi thơm phức, Bóng Đèn bước vào quán, kéo ghế ngồi xuống bên bàn, nói với tiểu nhị: "Lấy thực đơn."
Vừa nghe gã muốn thực đơn, tiểu nhị đã hiểu.
Người này chưa từng đến quán mì này.
"Khách quan, quán chúng tôi không có thực đơn, ngài muốn ăn gì cứ nói, sơn hào hải vị thì quán nhỏ không có, cơm nhà chắc chắn sẽ làm ngài hài lòng."
Bóng Đèn gật đầu: "Món đặc sắc nhất của các anh là gì?"
"Chúng tôi là quán mì, món đặc sắc nhất là mì thịt dê."
"Giá bao nhiêu?"
"Mì hai mươi, giá cả công bằng, ngài muốn bát lớn hay bát nhỏ?"
"Cho một bát lớn, thêm thịt dê."
Tiểu nhị ngẩn ra: "Ngài còn muốn thêm thịt dê?"
Bóng Đèn cười nói: "Sợ gì, tôi cho anh thêm tiền là được rồi, xào cho tôi hai dĩa dưa cải."
Tiểu nhị lại ngẩn ra: "Ngài còn muốn gọi món?"
Bóng Đèn nhíu mày: "Món ăn gia đình không biết làm hả?"
Tiểu nhị cười ngây ngô: "Ngài nói tên món đi."
"Các người cứ làm theo ý mình, làm hai món đặc sắc ngon miệng là được!"
"Được rồi!"
Tiểu nhị vui vẻ đi vào bếp, những khách hàng xung quanh đều ngạc nhiên nhìn Bóng Đèn.
Bóng Đèn biết trong này có vấn đề, cũng biết bữa ăn này không rẻ.
Không rẻ thì có thể đắt đến cỡ nào?
Chỉ cần không quá đáng thì đưa tiền là được, nếu làm quá đáng thì sẽ động thủ, mình còn sợ anh ta sao?
Mình cũng là ám năng giả, ở Phổ La Châu, đây gọi là người có tu vi.
Bóng Đèn cầm đũa lên, hôm nay nhất định phải ăn cho thật đã ghiền!
Một tiếng đồng hồ sau.
Bóng Đèn mặc quần đùi, mặt đầy vết thương, đi ra khỏi quán mì.
Mì tính theo cọng, thịt dê tính theo sợi, điều này khiến Bóng Đèn không thể nào ngờ tới.
Tiền thì không đòi lại được, Bóng Đèn còn đang nghĩ xem có thể xin thêm bộ quần áo không.
Chưởng quỹ quán mì cầm dao phay, lau vết máu trên mặt, cười với Bóng Đèn: "Khách quan, ngài còn muốn ăn mì?"
Họ đã đánh nhau một trận, đánh rất khốc liệt.
Nếu thật sự liều mạng, Bóng Đèn chưa chắc đã thua chưởng quỹ này.
Nhưng Bóng Đèn cảm thấy không đáng để liều mạng vì một bữa ăn.
Hơn nữa bọn họ đông người, ai có thể ngờ cả quán này đều là thuộc hạ của chưởng quỹ.
Đi xa rồi, Bóng Đèn quay đầu nhìn quán mì, nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
Đợi mình về sảnh Quan Phòng, nói chuyện này với Liêu tổng sứ, nhất định phải lật tung cái quán chó má này lên.
Nhưng làm sao để về sảnh Quan Phòng?
Đầu thôn có xe ngựa, Bóng Đèn tiến lên hỏi: "Có xe đi thành Lục Thủy không?"
Ông chủ xe cười đáp: "Thành Lục Thủy thì dễ thôi, nhưng cậu có tiền không? Trên người cậu chỉ còn cái quần đùi, chẳng lẽ còn định cầm đồ?"
Bóng Đèn nói: "Ông đưa tôi đến thành Lục Thủy, đến nơi, tôi đưa gấp đôi tiền xe."
"Đợi đến thành Lục Thủy, nếu cậu một xu cũng không lấy ra được, tôi còn tìm ai đòi? Chẳng lẽ còn đưa cậu trở lại? Tiểu tử, nhìn cậu còn trẻ, trắng trẻo sạch sẽ, tìm việc gì kiếm tiền đi, chỉ mặc cái quần đùi, còn đứng bẹo hình bẹo dạng ở đầu thôn, cậu không thấy xấu hổ sao?"
Mấy ông chủ xe khác ở xung quanh đều cười nhạo Bóng Đèn.
Bóng Đèn nghiến răng, nhảy vọt lên, nhảy ra sau lưng ông chủ xe, một tay kẹp cổ ông chủ xe.
Sau chuyện ở quán mì, Bóng Đèn đã hiểu, muốn sinh tồn ở Phổ La Châu thì không thể làm người tốt!
Thấy cảnh này, mấy ông chủ xe khác vây quanh, hét lên: "Mày muốn làm gì? Không trả được tiền xe, còn muốn làm loạn ở đây sao?"
Bóng Đèn nói: "Tôi chưa từng nói là không trả tiền xe, chỉ cần đến thành Lục Thủy, tiền này tôi trả gấp đôi, tôi hỏi ông lần nữa, ông đi hay không!"
Ông chủ xe khuyên nhủ: "Người anh em, bớt giận, tôi biết cậu gặp khó khăn, vừa nãy nói đùa với cậu thôi, đừng nói gấp đôi tiền xe, dù cậu không đưa một xu, tôi chở cậu đi một chuyến thì có làm sao?
Trên xe tôi có chiếc áo da, nếu cậu không chê thì cứ khoác lên người mặc, đúng lúc tôi phải đến thành Lục Thủy đón người, tiện đường đưa cậu một đoạn!"
Bóng Đèn buông ông chủ xe ra, ở Phổ La Châu này, rốt cuộc vẫn phải dựa vào nắm đấm mà nói chuyện.
Ông chủ xe lập tức lên đường, đi từ chiều đến tận đêm khuya.
"Tiểu tử, chuyến này tôi đón người gấp, phải đi suốt đêm, nếu cậu buồn ngủ thì cứ ngủ trên xe."
Bóng Đèn đáp lại một tiếng, nhưng gã nào dám ngủ, suốt dọc đường mở to hai mắt, ánh mắt không rời khỏi ông chủ xe.
Qua một ngọn đồi, ông chủ xe đột nhiên quất roi: "Tiểu tử, ngồi cho chắc!"
Vừa dứt lời, hai con ngựa kéo xe đồng loạt giơ vó trước lên.
Xe ngựa rung lắc, hất Bóng Đèn xuống xe, Bóng Đèn muốn đứng dậy, nhưng cái áo da lão cho gã mượn lại như dây thừng, quấn chặt lấy người, khiến gã không thể động đậy.
Ông lão đánh xe rời đi, toàn thân Bóng Đèn ướt đẫm dầu, mượn dầu trơn chui ra khỏi áo da.
Gã dồn dầu vào lòng bàn chân, đang định đuổi theo lão già thì bên đường đột nhiên xông ra một đám người, vây Bóng Đèn ở giữa.
Kẻ cầm đầu là một người đàn ông mặt đen, tên là Khang Kỳ Hải, là đà chủ Nhất Đà thuộc tổng đường Lục Thủy của Giang Tương Bang, đêm Lý Thất huyết tẩy Giang Tương Bang, Khang Kỳ Hải ra ngoài làm việc, may mắn thoát chết, tập hợp tàn quân ở đây làm sơn tặc.
Bóng Đèn thật không ngờ ông chủ xe này lại độc ác như vậy, đưa gã vào sào huyệt của thổ phỉ.
Thấy một đám thổ phỉ như hung thần ác sát vây quanh, Bóng Đèn ưỡn ngực, kéo quần đùi: "Trên người tôi một xu cũng không có, các người xem còn có thể cướp được gì từ tôi."
Khang Kỳ Hải nhìn Bóng Đèn, mỉm cười: "Trông cũng khá đẹp trai."
Bóng Đèn ngẩn ra, muốn làm gì đây?
Những tên thổ phỉ xung quanh đều mỉm cười, chuyện này trong giới thổ phỉ cũng không phải hiếm thấy.
Một đám người xông lên trói Bóng Đèn lại, đưa về sơn trại, vốn tưởng trại chủ chỉ chơi đùa, không ngờ Khang Kỳ Hải lại nghiêm túc.
Tối hôm đó hắn ta không động vào Bóng Đèn, đến ngày hôm sau, hắn ta bày mấy bàn rượu trong sơn trại, bắt một bà mối từ thôn bên cạnh, còn đặc biệt chuẩn bị kiệu hoa và phòng tân hôn.
Đây là muốn cưới hỏi đàng hoàng!
Bóng Đèn mặc trang phục đỏ tươi, trùm khăn voan đỏ, bị trói đưa lên kiệu hoa, khiêng từ ngoài sơn trại vào trong sơn trại, thủ tục cần làm không thiếu cái nào, đều làm đủ cả.
Đến tối, Khang Kỳ Hải uống say khướt trong tiếng hô hào vang dội, Bóng Đèn ở trong phòng nghe rõ mồn một.
Làm sao bây giờ?
Lát nữa hắn ta sẽ đến động phòng!
Trốn ra ngoài?
Bóng Đèn đã thử rồi, thoát khỏi dây thừng không khó, khó ở chỗ làm sao chạy ra khỏi sơn trại.
Bôi dầu vào chân quả thật chạy rất nhanh, nhưng chạy được nửa đường sẽ bị thổ phỉ bắt lại, một là vì dầu hết, hai là vì gã không quen đường.
Nghe thấy tiếng động trong đại sảnh dần yên tĩnh lại, Bóng Đèn chuẩn bị liều chết chống trả.
Một hồi tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, La Chính Nam dẫn theo mười mấy người vào phòng tân hôn.
Bóng Đèn nhìn ra ngoài qua khe hở của khăn voan, phát hiện tình hình không ổn.
Đổi người rồi?
Khang Kỳ Hải đâu?
Đám thổ phỉ dưới trướng hắn ta đâu?
Trước đó La Chính Nam gọi một đám bạn bè đến tổng đà Giang Tương Bang để bàn bạc chuyện tiêu diệt thổ phỉ, mà đối tượng tiêu diệt chính là tàn quân của Giang Tương Bang, Khang Kỳ Hải là một trong những mục tiêu của La Chính Nam.
Là cựu đà chủ của Giang Tương Bang, Khang Kỳ Hải coi như cũng có thực lực trong đám thổ phỉ, nhưng trước mặt La Chính Nam, chút bản lĩnh đó căn bản không đáng nhắc tới.
Mất chưa đến hai ngày, La Chính Nam đã nắm rõ đường đi trên núi, đêm nay nhân lúc Khang Kỳ Hải tổ chức hôn lễ, La Chính Nam dẫn người lên núi, trực tiếp đánh úp sơn trại, lấy luôn đầu Khang Kỳ Hải.
Vào phòng tân hôn, La Chính Nam vén khăn voan của Bóng Đèn lên, nhìn một lúc, tán thưởng: "Quả thật rất đẹp trai."
Bóng Đèn nghiến răng, thoát khỏi dây trói, lao ra cửa.
Mấy tên thuộc hạ muốn bắt gã, nhưng lại không bắt được, người gã cực kỳ trơn trượt.
La Chính Nam nhìn một tên hỏa tu trong đám thuộc hạ, hỏa tu hiểu ý, phóng ra một bức màn lửa chặn cửa ra vào.
Bóng Đèn không dám chạy nữa, đứng run rẩy giữa phòng.
La Chính Nam cười nói: "Du tu, đạo môn này hiếm thấy."
Thuộc hạ nói: "Du tu tốt, trơn!"
La Chính Nam phân phó: "Giữ lại người này trước, Thất gia có thể cần dùng."
Thuộc hạ ngạc nhiên hỏi: "Thất gia cũng thích loại này?"
La Chính Nam nhíu mày: "Nói bậy bạ gì vậy, trước tiên canh giữ hắn."
Bóng Đèn hét lên: "Thất gia mà các người nói là Lý Thất đúng không? Tôi quen hắn, tôi và hắn là người quen, các người để tôi gặp hắn!"
La Chính Nam sửng sốt một lúc: "Cậu quen Thất gia?"
"Tôi quen! Anh nói với hắn về tôi, hắn nhất định sẽ biết!"
La Chính Nam suy nghĩ một lúc, trước tiên tìm một cái lưới đánh cá, nhét Bóng Đèn vào lưới đánh cá, treo lên xà nhà trong phòng tân hôn.
***
Cầu Hoàng Thổ, Lý Thất giao hơn một vạn người tị nạn được đưa ra từ đồi Tiện Nhân cho Tần Bất Lậu.
Thật lòng mà nói, Tần Bất Lậu không muốn nhận.
Ông ta là toán tu tầng chín, hơn nữa đã ở tầng chín rất nhiều năm, nhân vật như vậy, kiến thức đương nhiên không tầm thường, tình hình đồi Tiện Nhân ra sao, ông ta cũng biết một ít.
"Thất gia, chuyện ngài dặn dò tôi nhất định sẽ làm, nhưng những người này, tôi có thể không quản nổi."
"Không quản nổi cũng phải quản, những người này có thể giúp ông giữ địa bàn, ông phải nhận, nhưng nếu có kẻ nào dám truyền bá học thuyết của Thánh Nhân ở cầu Hoàng Thổ, bắt được tên nào giết tên nấy, tuyệt đối không dung thứ."
Tần Bất Lậu đồng ý, bắt đầu tìm chỗ ở cho những người này.
Lý Bạn Phong đi dạo một vòng trên các con phố ở cầu Hoàng Thổ, dưới sự quản lý của Mã Ngũ, cầu Hoàng Thổ đã có chút khởi sắc, nhưng hiệu quả khá hạn chế.
Bắc Kiều sầm uất hơn trước, Tây Kiều có mỏ, miễn cưỡng thấy được chút nhân khí, Đông Kiều và Nam Kiều vẫn ảm đạm, đặc biệt là Đông Kiều, đường phố vắng tanh, không thấy khác biệt gì so với trước kia.
Lý Bạn Phong đi trên đường, nhìn thấy một quán cà phê, suy nghĩ xem có nên vào hay không.
Ở Phổ La Châu, cà phê là thứ hiếm có, cầu Hoàng Thổ từng có quán cà phê, chứng kiến sự phồn hoa của nơi này ngày xưa.
Nhưng giờ đây, quán cà phê bỏ hoang này lại tỏa ra cảm giác nguy hiểm, điều này khiến Lý Bạn Phong có chút tò mò.
Rốt cuộc là ai muốn mai phục mình ở đây?
Lý Bạn Phong đi qua quán cà phê, bước chân không dừng lại, cũng không chậm lại, như thể hoàn toàn không chú ý đến quán cà phê này.
Từ tầng hai của quán cà phê, một người đàn ông nhảy xuống, nhanh chóng lao về phía sau Lý Bạn Phong.
Lão không cần chạm vào Lý Bạn Phong, chỉ cần trong một khoảng cách thích hợp là có thể khiến Lý Bạn Phong nhiễm bệnh.
Lý Bạn Phong quay đầu liếc nhìn, Vạn Tấn Hiền, một đệ tử khác của Ăn Mày Lục Thủy, mưu sĩ của Lục Đông Tuấn, một trong những thuộc hạ trung thành nhất của Hà Gia Khánh, theo lời của Thôi Đề Khắc, lão là bệnh tu tầng bảy.
Khi Lý Thất giết chết Đồ Ánh Hồng, Vạn Tấn Hiền từng muốn âm thầm giết Lý Thất, Lý Thất trốn vào Tùy Thân Cư, may mắn thoát chết, Mã Ngũ lại vì vậy mà mắc bệnh nặng.
Trong ấn tượng của Vạn Tấn Hiền, Lý Bạn Phong là lữ tu tầng năm, đến nay, hiểu biết của Vạn Tấn Hiền về Lý Thất vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn đó, giai đoạn không dám đối đầu trực tiếp với lão.
Nếu lão biết Lý Thất bây giờ có tu vi trạch lữ tầng tám, lão tuyệt đối không dám ra tay đánh lén.
Lý Bạn Phong có rất nhiều cách để giết Vạn Tấn Hiền, cách đơn giản nhất là lập tức biến mất khỏi tầm mắt của Vạn Tấn Hiền, trực tiếp cho nổ chết lão.
Nhưng làm như vậy phải trả giá rất lớn, một khi Vạn Tấn Hiền nổ tung, thi thể rất khó xử lý, sơ sẩy một chút sẽ gây ra dịch bệnh, Đông Kiều trong tương lai dài vẫn phải tiếp tục duy trì trạng thái khu vực không người, một khi dịch bệnh lan rộng, toàn bộ cầu Hoàng Thổ sẽ lâm vào cảnh khốn cùng.
Tuy Thôi Đề Khắc đã nói, bệnh của Vạn Tấn Hiền không mạnh như Ăn Mày Lục Thủy, nhưng trong cơ thể Vạn Tấn Hiền cũng có một phần sức mạnh của Ăn Mày Lục Thủy.
Cách tốt nhất là trực tiếp đưa Vạn Tấn Hiền vào Tùy Thân Cư, phần còn lại giao cho nương tử và Hồng Liên, dọn dẹp sạch sẽ cả hồn phách lẫn thân xác, sau đó dùng hơi nước xông rửa một lượt là hoàn toàn sạch sẽ.
Lý Bạn Phong chờ Vạn Tấn Hiền đến gần, lén lút lấy chìa khóa ra, chuẩn bị mở Tùy Thân Cư.
Vạn Tấn Hiền dần dần áp sát từ phía sau, nguy hiểm mãnh liệt tràn ngập toàn bộ ý nghĩ của Lý Bạn Phong, hắn sẽ né tránh vào thời điểm thích hợp, để Vạn Tấn Hiền tự lao vào Tùy Thân Cư, sau đó đóng cửa lại.
Nhưng trước mắt, Lý Bạn Phong đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng.
Xoay chìa khóa về hướng nào?
Mình bị bệnh rồi sao? Tự mình đã mở cửa Tùy Thân Cư bao nhiêu lần rồi, vấn đề này còn cần nghĩ nữa?
Nhưng Lý Bạn Phong thật sự không nhớ ra.
Sang trái hay sang phải.
Bên nào là trái?
Vạn Tấn Hiền ngày càng đến gần, Lý Bạn Phong phải né tránh, nếu không sẽ nhiễm bệnh của Vạn Tấn Hiền.
Thấy Lý Bạn Phong tránh xa, Vạn Tấn Hiền có chút tiếc nuối: "Lữ tu Xu Cát Tị Hung, điểm này thật sự khó đối phó, nhưng tôi cũng không định giết cậu, tôi chỉ muốn hỏi cậu một chuyện, giữa cậu và Hà Gia Khánh rốt cuộc có quan hệ gì?"
"Tại sao lại hỏi chuyện này?" Lý Bạn Phong mỉm cười, nhưng trong lòng rất căng thẳng.
Hắn không phải không nhớ được cách mở cửa, mà là hắn không phân biệt được trái phải, trong khoảnh khắc, hắn dường như đã mất đi khái niệm về phương hướng.
Không chỉ là phương hướng, khái niệm về khoảng cách của hắn cũng rất mơ hồ, hiện tại hắn cũng không chắc chắn khoảng cách giữa mình và Vạn Tấn Hiền có an toàn hay không, hắn không biết bước tiếp theo của mình sẽ tiến lên hay lùi lại, hắn thậm chí còn lo lắng mình đã nhiễm bệnh của Vạn Tấn Hiền.
Vạn Tấn Hiền có bệnh gây nhiễu phương hướng và khoảng cách không?
Có khả năng, Lý Bạn Phong từng thấy Thôi Đề Khắc khiến phân thân của Hà Tài Nguyên bị chứng chóng mặt.
Tình trạng hiện tại có chút giống với chứng chóng mặt, phương hướng và khoảng cách là cơ sở của lữ tu, nếu mất đi cảm giác về phương hướng và khoảng cách, chiến lực của lữ tu sẽ bị suy giảm nghiêm trọng.
Vạn Tấn Hiền không vội vàng ra tay với Lý Bạn Phong, trước khi giết Lý Bạn Phong, lão vẫn cần phải lấy được một số thông tin.
"Hà Gia Khánh luôn nói muốn đoạt lại Hồng Liên, hắn cũng biết Hồng Liên trong tay cậu, nhưng mỗi lần ra tay với cậu, hắn đều rất thận trọng, tôi không biết vì sao, cậu có thể nói cho tôi biết không?"
Lý Bạn Phong cười đáp: "Tôi nghĩ Hồng Liên không phải ở trong tay tôi, rất có thể là ở trong tay nó, nó không muốn để chuyện này bại lộ, vì vậy không muốn để các người ra tay giết tôi."
Đoạn nói chuyện này đã diễn đạt rất rõ ràng, Lý Bạn Phong cho rằng mình rất có thể không bị bệnh.
Vạn Tấn Hiền gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy, Hà Gia Khánh không muốn lấy Hồng Liên ra nữa, lấy cậu làm cái cớ, nhưng nếu thật sự là như vậy, đối với tôi mà nói, cậu không còn tác dụng gì nữa."
"Đừng nói vậy."
Lý Bạn Phong cười: "Ông vẫn có chút tác dụng với tôi, tại sao ông biết tôi ở cầu Hoàng Thổ? Có phải đã cài gián điệp bên cạnh tôi?"
Vạn Tấn Hiền hơi nhíu mày: "Lý Thất, tại sao cậu luôn ngông cuồng như vậy? Cậu có biết mình đã là nhân vật có tiếng tăm ở Phổ La Châu rồi không? Tại sao vẫn thích hành động một mình như vậy?"
"Có lẽ là do thiên tính của lữ tu."
Vạn Tấn Hiền cười: "Đừng nói nhảm, tôi đã gặp không ít lữ tu nổi tiếng, bên cạnh họ đều có chi quải, ví dụ như Đại Kim Ấn Bào Ứng Thần của Tam Anh Môn.
Nhắc đến Bào Ứng Thần, có lời đồn cậu và hắn đánh nhau mấy ngày mấy đêm bất phân thắng bại, cuối cùng trở thành bạn bè, ban đầu tôi còn tin là thật.
Bây giờ xem ra cậu căn bản không có bản lĩnh đó, rốt cuộc Bào Ứng Thần chết như thế nào, cậu có muốn nói cho tôi biết chuyện này không?"
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Tôi có nói thì ông cũng không tin, ông vẫn nên xuống dưới tự mình hỏi lão đi."
Vạn Tấn Hiền trầm mặt: "Tôi hỏi cậu lần cuối cùng, chuyện Hà Gia Khánh đến Thánh Hiền Phong, rốt cuộc cậu có biết hay không? Tại sao người ở đồi Tiện Nhân lại bị cậu đưa đến cầu Hoàng Thổ? Chuyện này có liên quan đến Hà Gia Khánh không?"
Lý Bạn Phong thở dài: "Ông nói nhiều quá, còn gì chưa nói nữa không? Nói xong thì lên đường thôi."
"Được, gan dạ lắm!" Vạn Tấn Hiền đột nhiên xông về phía Lý Bạn Phong.
Tốc độ của lão cực nhanh, vì gót chân có cắm một cây đinh, đây là pháp bảo lữ tu.
Tuy lời nói có khiêu khích, nhưng rốt cuộc thực lực của Lý Thất như thế nào, Vạn Tấn Hiền cũng không nắm chắc, nếu không phải bị Ăn Mày Lục Thủy ép đến đường cùng, lão cũng không muốn đối đầu trực diện với Lý Thất.
Lý Bạn Phong nhanh chóng lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách an toàn với Vạn Tấn Hiền, vì mất cảm giác về phương hướng và khoảng cách, động tác của hắn có chút chậm chạp.
Vạn Tấn Hiền từng bước ép sát, chỉ cần khiến Lý Thất ho một tiếng, quyền chủ động sẽ nằm trong tay lão.
Hai người giằng co qua lại một hồi lâu, Lý Bạn Phong quyết định dùng kỹ pháp Ý Hành Thiên Sơn, chuyển đến một nơi thật hung hiểm, nhanh chóng kết thúc trận chiến.
Chuyển nơi nào đến thì thích hợp?
Lý Bạn Phong nghĩ một lúc, quyết định chuyển Đao Quỷ Lĩnh đến.
Cho dù kỹ pháp không chuyển được Đao Lao Quỷ, thì bản thân Đao Quỷ Lĩnh cũng là một nơi đặc biệt, trên núi cây cối rậm rạp, không có đường đi, tốc độ của Vạn Tấn Hiền dù nhanh đến đâu thì cũng không có kỹ pháp Đoạn Kính Khai Lộ, Lý Bạn Phong dựa vào ưu thế địa hình, nắm chắc khả năng giết chết Vạn Tấn Hiền.
Lý Bạn Phong đang định thi triển kỹ pháp, đột nhiên cảm thấy ngực rung lên.
Là điện thoại của lão La.
Kỹ pháp bị gián đoạn, nhưng cảm giác về phương hướng đã khôi phục được một chút, Lý Bạn Phong dường như đã phân biệt được trái phải.
Gác chuyện dịch bệnh sang một bên, dùng Cưỡi Ngựa Xem Hoa cho nổ chết lão?
Không được.
Cảm giác về khoảng cách vẫn còn kém một chút, Lý Bạn Phong không dám tùy tiện sử dụng Cưỡi Ngựa Xem Hoa, hắn sợ mình đột nhiên đến gần Vạn Tấn Hiền, không những không thoát khỏi tầm mắt của đối phương, ngược lại còn trúng bệnh của đối phương.
Động tác của Vạn Tấn Hiền ngày càng nhanh, điện thoại trên ngực Lý Bạn Phong vẫn đang rung.
Tại sao có điện thoại đến thì mình lại khôi phục được cảm giác về phương hướng?
Trong lúc dây dưa, Lý Bạn Phong lẩm bẩm: "Nhấc máy."
Găng tay nhanh chóng hành động, lấy bảng mạch từ ngực Lý Bạn Phong ra, lắp pin, cắm ăng-ten vào.
Điện thoại được kết nối.
Cùng lúc đó, Vạn Tấn Hiền đột nhiên áp sát Lý Bạn Phong.
Lý Bạn Phong theo bản năng đá Vạn Tấn Hiền một cái.
Vạn Tấn Hiền còn chưa kịp phóng mầm bệnh thì đã bị Lý Bạn Phong đá văng ra xa.
Rốt cuộc là bao xa?
Bản thân Vạn Tấn Hiền cũng không thể ước lượng được, lão vẫn đang bay, trong quá trình bay liên tiếp đâm vào mấy tòa nhà, kết quả là nhà không bị hư hại, bản thân lão cũng không hề hấn gì.
Lão bay càng lúc càng nhanh, cảnh vật xung quanh từ rõ ràng trở nên mờ nhạt, cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Lão nhận ra mình đã bay qua giới tuyến của cầu Hoàng Thổ, nhưng vẫn không bị thương.
Đây là kỹ pháp gì?
Từ Biệt Vạn Dặm?
Lý Thất biết dùng Từ Biệt Vạn Dặm?
Vạn Tấn Hiền không ngừng bay trong cơn tuyệt vọng, khi lão chạm đất, phát hiện mình đang ở trong một khu rừng rậm.
Đây là nơi nào?
"Chít chít!"
Vạn Tấn Hiền nghe thấy một tiếng gầm rú.
***
La Chính Nam gọi điện thoại được, nhưng không nghe thấy tiếng của Lý Thất.
Vấn đề tín hiệu?
Hắn ta lay ăng ten trên đầu, miệng không ngừng lặp lại: "Thất gia, Thất gia? Ngài có nghe thấy tôi nói không?"
"Nghe."
Giọng nói này không phải phát ra từ điện thoại.
La Chính Nam giật mình, quay đầu lại, thấy Lý Bạn Phong đang đứng lù lù sau lưng hắn ta.
"Thất gia, ngài, ngài, sao ngài lại đến đây?"
Lý Bạn Phong cũng không biết sao mình lại đến đây.
"Không phải anh muốn tìm tôi sao?" Lý Thất qua loa một câu: "Rốt cuộc có chuyện gì?"
"Tôi, cái đó…"
La Chính Nam bình tĩnh lại, rút ăng ten trên đầu ra, dẫn Lý Bạn Phong vào phòng tân hôn.
Bóng Đèn bị treo trên xà nhà bằng lưới đánh cá, La Chính Nam ra lệnh cho người ta thả gã xuống.
Lý Bạn Phong vén khăn voan của Bóng Đèn lên nhìn, mỉm cười: "Anh không cần phải nói, trông cũng thật đẹp trai!"