Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 521: CHƯƠNG 519: ĐƯỜNG ĐI LỐI VỀ

Trong phòng tân hôn, Lý Bạn Phong bảo Bóng Đèn ngồi lên giường trước.

Bóng Đèn rất căng thẳng, gã định vén khăn voan đỏ lên, nhưng bị Lý Bạn Phong ngăn lại.

Cứ che như vậy cũng tốt, Bóng Đèn dưới khăn voan vô cùng căng thẳng, gã càng căng thẳng thì lát nữa càng phối hợp.

Quả như dự đoán, hai bên ngồi im lặng một lúc, chưa đợi Lý Bạn Phong hỏi, Bóng Đèn đã chủ động mở lời: “Ngài là Lý Thất phải không? Nếu phải, ngài hãy đáp lại một tiếng.”

Lý Bạn Phong không nói gì.

Bóng Đèn thút thít hai tiếng: “Thất gia, là tôi không hiểu chuyện, không biết nặng nhẹ, không biết trời cao đất dày, tự ý chạy đến Tiêu Dao Ổ, cũng chưa chào hỏi ngài, thật ra tôi chỉ muốn xem ca hội của Khương Mộng Đình, tôi không có vé, cho nên chỉ có thể đứng ở cửa, tuyệt đối không có ý gì khác.”

Lý Bạn Phong mỉm cười: “Cậu thích nghe nhạc như vậy, tôi tìm cho cậu một công việc ở Tiêu Dao Ổ, tối nào cũng được nghe nhạc, còn không cần vé.”

Bóng Đèn khóc lóc: “Ngài khách sáo rồi Thất gia, Tiêu Dao Ổ cũng không cần người như tôi, trước đó ngàn sai vạn sai đều là lỗi của tôi, tôi chịu nhiều đau khổ như vậy, coi như là chịu phạt rồi.

Thất gia, nếu ngài chưa hả giận thì đánh tôi thêm hai cái, hai cái không đủ thì đánh đến khi ngài hả giận mới thôi, chỉ xin ngài tha cho tôi một mạng!”

Lý Bạn Phong có chút kinh ngạc, lúc trước gặp Bóng Đèn ở trường học, còn nhớ tiểu tử này khá ngốc, nói chuyện rất căng thẳng, để cho hắn có cơ hội đánh lén.

Sau đó gặp Bóng Đèn ở Tiêu Dao Ổ, cảm thấy gã trưởng thành hơn một chút, nhưng vẫn không giỏi ăn nói.

Một thời gian không gặp, Bóng Đèn thay đổi rất nhiều, những lời này nói nghe rất trôi chảy, Lý Bạn Phong cũng rất thích nghe.

Không trôi chảy cũng không được, ở doanh trại thợ săn, mặc dù có Thẩm Học Vĩnh chiếu cố, nhưng nói chuyện với người khác nhất định phải nói rõ ràng, nếu không sẽ gây ra hiểu lầm không đáng có, đây đều là bài học xương máu.

Lý Bạn Phong nói: “Để cậu đến Tiêu Dao Ổ là vì muốn tốt cho cậu, da dẻ cậu trắng trẻo, ánh mắt lại quyến rũ, luyện tập cho tốt mấy ngày, biết đâu lại thành siêu sao.”

“Tôi không phải loại người đó, Thất gia!”

“Không thử sao biết không được, làm ca sĩ kiếm được nhiều hơn Cục Ám Tinh nữa đó.”

Cho dù Lý Thất nói là sảnh Quan Phòng, Bóng Đèn cũng có thể cãi chày cãi cối một hồi.

Nhưng Lý Thất ngay cả Cục Ám Tinh cũng nói ra, có cãi nữa cũng vô nghĩa.

Bóng Đèn im lặng một lúc, thở dài: “Ngài biết tôi tường tận như vậy, tôi cũng không tiện giấu giếm nữa.

Tôi là người của Cục Ám Tinh, được cấp trên phái đến Phổ La Châu bồi dưỡng, tôi thì không hiểu cái gì, cấp trên ra lệnh cho tôi đến Tiêu Dao Ổ giám sát ngài, tôi lập tức đi, kết quả rơi vào tay ngài.

Ở Cục Ám Tinh tôi chỉ là lâu la, đến Sảnh Quan Phòng vẫn là lâu la, người ta bảo tôi làm gì thì tôi làm cái đó, Thất gia, xin ngài tha cho tôi một mạng.”

Lý Bạn Phong châm một điếu thuốc: “Tha cho cậu cũng được, tôi mời cậu đến Tiêu Dao Ổ làm việc, rốt cuộc cậu có đồng ý hay không?”

“Thất gia, đừng nói đùa nữa, tôi thật sự không làm ca sĩ được!”

“Không làm ca sĩ cũng được, sau này cậu làm nội ứng cho tôi.”

“Ặc…”

Bóng Đèn sững sờ một hồi lâu, loại chuyện này có thể nói ra sao? Lại còn nói thẳng như vậy?

“Ngài nói nội ứng là ý gì?”

“Còn có thể là ý gì nữa? Bất kể cậu ở Cục Ám Tinh hay sảnh Quan Phòng, sau này biết được chuyện gì liên quan đến tôi thì phải báo cho tôi trước một tiếng, làm được không?”

Bóng Đèn liên tục lắc đầu: “Thất gia, ngài đây không phải là bảo tôi làm gian tế sao? Tôi nào dám? Nếu ngài nhất định phải ép tôi như vậy, còn không bằng giết tôi cho rồi.”

“Giết cậu thì không được, bên ngoài còn nhiều người đang chờ động phòng với cậu.” Lý Bạn Phong đứng dậy định đi.

Bóng Đèn lớn tiếng gọi: “Thất gia, ngài đừng đi, tôi đồng ý, đồng ý rồi còn không được sao?”

Lý Bạn Phong dừng bước hỏi: “Cậu đồng ý cái gì? Tôi không nghe rõ.”

“Ngài nói gì thì tôi đồng ý cái đó!”

“Bên ngoài đều là anh em của tôi, tôi muốn cậu động phòng với bọn họ, cậu đồng ý không?”

“Chuyện đó không thể đồng ý, chuyện tôi đồng ý là chuyện nội ứng.”

Lý Bạn Phong cười hỏi: “Nói rõ ràng hơn một chút, nội ứng là chuyện gì?”

Bóng Đèn nói từng chữ: “Tôi làm nội ứng cho ngài, bất kể là Cục Ám Tinh hay sảnh Quan Phòng, có tin tức của ngài, tôi sẽ lập tức báo ngay cho ngài.”

Lý Bạn Phong lấy một tờ khế thư, viết xong, bảo Bóng Đèn ấn dấu tay.

Bóng Đèn nói: “Dấu tay tôi cũng đã ấn rồi, ngài ít nhất cũng cho tôi xem trên khế thư viết gì.”

“Không vội, sau này có thời gian rồi xem."

Lý Bạn Phong vén khăn voan đỏ của Bóng Đèn lên: "Từ nay về sau, cậu chính là người của tôi.”

Bóng Đèn run rẩy: “Thất gia, ngài muốn làm gì?”

“Tôi muốn dạy cậu nói một số câu, cậu nhất định phải nhớ kỹ, nhớ sai thì mất mạng.”

***

Tại sảnh Quan Phòng, Hạ Thư Dân cầm một tập tài liệu đến văn phòng của Liêu Tử Huy: “Tổng sứ, có vài việc giấu không được nữa, Cục Ám Tinh biết Bóng Đèn mất tích, yêu cầu chúng ta cho một lời giải thích.”

Liêu Tử Huy không ngẩng đầu lên: “Tôi biết chuyện đó rồi, để tài liệu ở đây đi.”

Hạ Thư Dân cảm thấy tình hình không ổn, tại sao Liêu Tử Huy lại bình tĩnh như vậy?

Trước đó thấy y sốt ruột như vậy, hẳn là đã mắc câu, chẳng lẽ trong này có biến số gì?

“Tổng sứ, bên Cục Ám Tinh giục gấp, chúng ta ít nhiều cũng phải cho một câu hồi âm, điện thoại của tôi sắp bị gọi đến nổ tung rồi.”

“Điện thoại?” Liêu Tử Huy ngẩn người: "Cậu còn có thể gọi điện thoại?”

Hạ Thư Dân lỡ miệng, ở Phổ La Châu này, điện thoại không gọi được, phải dùng thiết bị liên lạc đặc thù mới liên lạc được với ngoại châu.

Hắn ta vội vàng chữa cháy: “Bọn họ liên lạc với tôi qua thiết bị liên lạc.”

“Dùng thiết bị liên lạc của đại sảnh chúng ta, hay là thiết bị liên lạc của riêng cậu?”

Liêu Tử Huy nhìn chằm chằm Hạ Thư Dân: "Nếu là thiết bị của đại sảnh chúng ta, chuyện này tôi phải biết rồi chứ, nếu là thiết bị của riêng cậu, vậy thì chuyện này không đúng rồi, tự ý lắp đặt thiết bị liên lạc là vi phạm quy định của đại sảnh chúng ta.”

Vẻ mặt Hạ Thư Dân trở nên lúng túng, Liêu Tử Huy cứ nhìn hắn ta như vậy, không nói một lời.

Suốt hai phút, hai bên đều không nói gì, Liêu Tử Huy mỉm cười: “Tiểu Hạ, chuyện Bóng Đèn này cậu xử lý quả thật chưa thỏa đáng, đương nhiên, xuất phát điểm của cậu là tốt, mục đích là muốn rèn luyện người mới, chỉ vì không quen thuộc tình hình Phổ La Châu, kết quả làm việc tốt lại hoá ra việc xấu.

Chuyện này không hoàn toàn trách cậu, tôi cũng có trách nhiệm, cậu đến đây lâu như vậy, tôi không đốc thúc cậu tăng cường học tập và nhận thức về Phổ La Châu.

Tiếp theo sẽ có một số công việc cơ bản giao cho cậu, đây là cơ hội rèn luyện trưởng thành quan trọng, cậu phải nắm chắc.

Vùng vườn Sừng Dê có mấy tên lưu manh dạo này tụ tập đánh nhau, đã đánh bị thương không ít người, ảnh hưởng rất xấu, cậu tranh thủ thời gian đi xử lý một chút.”

Bảo tôi đi xử lý mấy tên lưu manh đánh nhau?

Đây là đang cảnh cáo tôi, hay là đang sỉ nhục tôi?

Hạ Thư Dân suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tổng sứ, tôi cho rằng việc cấp bách vẫn là chuyện Bóng Đèn, Cục Ám Tinh phái người tới, bây giờ lại bặt vô âm tín, chúng ta thật sự…”

Chưa đợi Hạ Thư Dân nói xong, Liêu Tử Huy phất tay, gọi thư ký Lăng Tố Quân tới: “Cô đưa tư liệu của mấy tên lưu manh ở vườn Sừng Dê cho Hạ tổng sứ, ngoài ra gọi Bóng Đèn vào đây một chuyến.”

Hạ Thư Dân ngẩn người: “Gọi ai?”

Liêu Tử Huy mỉm cười: “Bóng Đèn!”

“Bóng Đèn nào?”

“Còn Bóng Đèn nào nữa? Nhân viên bồi dưỡng của Cục Ám Tinh, Đổng Tiểu Ninh chứ ai!”

Hạ Thư Dân còn chưa hoàn hồn, Lăng Tố Quân đã dẫn người tới.

Bóng Đèn đan hai tay lại, đặt ở dưới thắt lưng, khom lưng cúi đầu, vẻ mặt bối rối.

Hạ Thư Dân nhìn một hồi lâu, phát hiện đây đúng là Bóng Đèn: “Sao cậu, sao cậu lại…”

Liêu Tử Huy cười nói: “Cậu muốn hỏi sao cậu ta vẫn chưa chết phải không?”

Hạ Thư Dân vội vàng đứng dậy, nắm chặt lấy tay Bóng Đèn: “Cậu làm tôi lo gần chết, mấy ngày nay cậu đi đâu vậy, không có chút tin tức gì.”

Bóng Đèn nói: “Ngài bảo tôi đến Tiêu Dao Ổ theo dõi Lý Thất, tôi đã đi, Lý Thất chạy đông chạy tây, đi không ít nơi, có vài nơi tôi thật sự không quen, theo hai ngày thì lạc mất.”

“Lạc mất thì cậu quay về chứ!”

Bóng Đèn lắc đầu: “Nhiệm vụ chưa hoàn thành, tôi nào dám quay về, tôi xem tư liệu ngài đưa, đến mấy chỗ của Lý Thất tìm kiếm, thật sự tìm thấy hắn ở thôn Lam Dương.”

Hạ Thư Dân kinh ngạc: “Cậu tìm được Lý Thất rồi?”

“Tìm được rồi, thủ hạ của hắn đang truy quét thổ phỉ ở phụ cận thôn Lam Dương, bản thân Lý Thất cũng đi.”

“Hắn không phát hiện ra cậu?”

“Không có.” Bóng Đèn lắc đầu.

“Hắn là ám năng giả tầng năm, với bản lĩnh của hắn, vậy mà không phát hiện ra cậu?” Hạ Thư Dân không tin.

Bóng Đèn ngẩn người một lúc rồi nói: “Hạ tổng sứ, ngài đã đoán trước rằng Lý Thất sẽ phát hiện ra tôi?”

Hạ Thư Dân ý thức được mình nói sai, vội vàng giải thích: “Đây không phải là dự đoán, đây là suy đoán dựa trên thực lực của hai bên.”

Bóng Đèn lại ngẩn người một lúc rồi nói: “Ngài có thể suy đoán ra tôi chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện? Vậy mà ngài còn bảo tôi đi giám sát hắn?”

Hạ Thư Dân không nói nên lời, chuyện này hắn ta không thể nào chữa cháy được nữa.

Đừng tưởng rằng nhân vật ở cấp bậc như hắn ta sẽ không nói sai, nhân vật cấp bậc như bọn họ thường xuyên nói sai, chỉ là do không ai dám vạch ra mà thôi.

Nhưng hôm nay Bóng Đèn lại dám vạch ra, hơn nữa còn khiến Hạ Thư Dân không thể xuống đài.

Lý do rất đơn giản, Liêu Tử Huy đang ở bên cạnh nhìn, y cho Bóng Đèn dũng khí để nói.

Liêu Tử Huy cười nói: “Tiểu Hạ à, tôi bảo Tố Quân để tài liệu lên bàn cậu rồi, cậu đi xem chuyện mấy tên lưu manh ở vườn Sừng Dê trước đi, cố gắng ngày mai đưa ra một bộ phương án sơ bộ.”

Liêu Tử Huy cho một bậc thang, Hạ Thư Dân vội vàng nhận nhiệm vụ, rời khỏi văn phòng của sảnh Quan Phòng.

Trở về văn phòng của mình, Hạ Thư Dân cau mày, mặt đầy phẫn nộ.

Chuyện hôm nay xử lý rất không tốt, ngay từ đầu đã rơi vào thế bị động.

Nguyên nhân bị động rất đơn giản, hắn ta nắm giữ quá ít thông tin, không biết Bóng Đèn còn sống, càng không biết Bóng Đèn đã trở về sảnh Quan Phòng.

Chuyện này cũng nhắc nhở hắn ta.

Sảnh Quan Phòng là địa bàn của Liêu Tử Huy, chỉ cần Liêu Tử Huy còn ở đây, người khác khó mà nhấc nên sóng gió.

***

Tại Bách Lạc Môn, Liêu Tử Huy dẫn Bóng Đèn vào sương phòng danh linh, mời ca nữ nổi tiếng Thường Hồng Kiều đến biểu diễn.

Đây là mời riêng Bóng Đèn, đặc biệt trấn an cho Bóng Đèn, những người khác đều không dẫn theo.

Liêu Tử Huy chiêu đãi Bóng Đèn như vậy, là vì yêu quý thuộc hạ sao?

Cũng không hẳn, Bóng Đèn chỉ là đến bồi dưỡng, nói đúng ra, gã không tính là thuộc hạ của Liêu Tử Huy.

Y lo lắng Bóng Đèn về Cục Ám Tinh rồi nói lung tung?

Cũng không phải, thân phận giữa Liêu Tử Huy và Bóng Đèn chênh lệch rất lớn, chỉ cần Bóng Đèn còn sống, mặc kệ gã nói lung tung thế nào cũng sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với Liêu Tử Huy.

Mục đích lần này là vì điều tra quan hệ giữa Bóng Đèn và Lý Thất, Bóng Đèn theo Lý Thất nhiều ngày như vậy mà không bị Lý Thất phát hiện, Liêu Tử Huy cũng không tin chuyện này.

Nhưng y không định ép hỏi, mà muốn moi lời từ miệng Bóng Đèn.

Loại trường hợp này, loại không khí này, rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác, nói ra những lời không nên nói.

Hát hai bài, Liêu Tử Huy bảo Thường Hồng Kiều tạm thời ra ngoài, hạ giọng hỏi: “Tiểu Ninh, cậu thấy cô nương này thế nào?”

Bóng Đèn lắc đầu: “Tôi thấy bình thường.”

“Vẫn là bình thường?”

Liêu Tử Huy kinh ngạc nói: "Dung mạo này, dáng người này, giọng hát này, chẳng lẽ còn không bằng ca sĩ của ngoại châu?”

“Hơn ca sĩ chỗ chúng tôi nhiều lắm, vả lại, với thân phận của tôi cũng không tiếp xúc được với ca sĩ nào ra hồn, tôi nói cô ấy bình thường, là so với Khương Mộng Đình.”

“Cậu cũng đã xem ca hội của Khương Mộng Đình?”

Bóng Đèn hạ giọng nói: “Đã xem, Lý Thất dẫn tôi đi.”

Liêu Tử Huy kinh ngạc: “Cậu quen Lý Thất?”

“Coi như là quen."

Bóng Đèn gãi đầu: "Lúc ở thôn Lam Dương thì còn chưa quen, sau khi truy quét thổ phỉ rồi trở về từ thôn Lam Dương, Lý Thất về Tiêu Dao Ổ, tôi cũng đi theo, tôi còn muốn xem hắn định làm gì tiếp theo.

Kết quả Lý Thất phái người mời tôi vào trong, nói để tôi xem một buổi ca hội, tôi bèn vào xem, còn xem ở phòng riêng. Lúc đó tôi rất sợ, Lý Thất còn vào phòng riêng một lần, nói với tôi vài câu.”

“Nói gì vậy?”

“Hắn nói tôi đã rất vất vả rồi, bảo tôi sau này đừng đến nữa."

Nói đến đây, Bóng Đèn có chút hổ thẹn, cúi đầu: "Tổng sứ, có phải Lý Thất đã sớm biết tôi đang giám sát hắn?”

Liêu Tử Huy cũng không biết nên đánh giá như thế nào: “Sao trước đó cậu không nói cho tôi biết chuyện này?”

“Thấy mất mặt." Đầu Bóng Đèn càng cúi thấp hơn: "Tổng sứ, có phải tôi rất vô dụng?”

Liêu Tử Huy mỉm cười, gọi Thường Hồng Kiều trở vào, tiếp tục hát.

Giống như y dự đoán, Lý Thất đã sớm nhìn thấu thân phận của Bóng Đèn, nhưng y không ngờ Lý Thất không ra tay với Bóng Đèn, ngược lại còn nói rõ mọi chuyện.

Đây là Lý Thất chủ động hòa hoãn quan hệ?

Cứ coi là vậy đi.

Sống yên ổn mấy ngày cũng tốt.

***

Trong Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong hỏi Hồng Oánh: “Oánh Oánh, có kỹ pháp nào có thể một cước đá người ta bay ra xa thật xa không?”

Hồng Oánh nghĩ một lúc rồi đáp: “Cái này hình như không phải kỹ pháp, lúc trước ta học võ, có luyện một chiêu Ngựa Đạp Đan Điền, một cước là có thể đá người ta bay ra hai trượng.”

“Không chỉ hai trượng!” Lý Bạn Phong khoát tay nói: "Có thể đá bay ra mấy dặm.”

“Mấy dặm?” Hồng Oánh nghe không hiểu lắm.

Lý Bạn Phong gãi đầu nói: “Có thể còn hơn, ta giao thủ với người đó ở cầu Hoàng Thổ, sau đó ta đến cầu Hoàng Thổ tìm thì không thấy người đó nữa, chẳng lẽ đã một cước đá hắn bay ra khỏi cầu Hoàng Thổ?

Hơn nữa, hắn bay ra ngoài, ta cũng bay ra ngoài, từ cầu Hoàng Thổ bay thẳng đến vịnh Lục Thủy.”

Hồng Oánh hỏi: “Thất lang, trước khi chàng dùng kỹ pháp, có phải không phân biệt được phương hướng?”

Lý Bạn Phong gật đầu: “Trước đó đúng là không phân biệt được, nhưng sau đó không biết tại sao lại phân biệt được.”

Hồng Oánh mừng rỡ nói: “Thất lang, chàng đã dùng kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm!”

Lý Bạn Phong trước đó cũng từng nghe một số miêu tả về kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm, hắn cũng cảm thấy rất giống, nghe Hồng Oánh nói như vậy, chuyện này hẳn là đã chắc chắn.

“Sao ta lại học được kỹ pháp này? Ta không biết yếu lĩnh, hơn nữa đây là kỹ pháp của lữ tu tầng chín.”

“Kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm không rườm rà như Ý Hành Thiên Sơn, đúng là có trường hợp tự học thành tài."

Hồng Oánh nắm chặt tay Lý Bạn Phong nói: "Thất lang, chàng học được kỹ pháp tầng chín, chứng tỏ chàng đã thành tu giả tầng chín, sau này nhất định có thể phân biệt được cửa trước cửa sau rồi!”

Chát!

Máy hát hung hăng đánh Hồng Oánh một cái: “Chuyện này thì có liên quan gì đến cái đó?”

“Híc~” Hồng Oánh xoa quả đào, rên lên mấy tiếng: "Đồ đàn bà chanh chua, cú này đánh đau chết đi được.”

Lý Bạn Phong giải thích: “Lúc đó có thể là ta vô tình mượn kỹ pháp của Oánh Oánh.”

Máy hát nói: “Tướng công à, chàng xem kỹ lại đi, lúc đó là dựa vào bản thân dùng kỹ pháp tầng chín, hay là dựa vào Khư Khư Cố Chấp, dùng kỹ pháp vượt cấp?”

Lý Bạn Phong cũng đã từng nghĩ đến vấn đề này.

Khả năng dùng kỹ pháp vượt cấp không lớn, kỹ pháp Khư Khư Cố Chấp đúng là có thể cưỡng ép tăng cấp, nhưng một khi dùng kỹ pháp vượt cấp, người sẽ bị trọng thương, Lý Bạn Phong có kinh nghiệm sâu sắc về điểm này.

Hồng Oánh cũng cảm thấy Lý Bạn Phong đã tấn thăng: “Thất lang đi mấy ngày trên Đao Quỷ Lĩnh, tu vi đúng là nên tăng mạnh, đương nhiên, nói tăng hẳn một tầng tu vi cũng không dễ dàng như vậy.

Nhưng Thất lang đã nói, tình hình Đao Quỷ Lĩnh đã thay đổi, Đao Lao Quỷ không cần đợi đến ngày giông tố cũng có thể ra ngoài, rõ ràng là nguy hiểm hơn trước, cho nên Thất lang trực tiếp lên một tầng cũng là hợp tình hợp lý.”

Máy hát thở dài: “Tấn thăng gấp gáp như vậy, thân thể làm sao chịu nổi?”

Hồng Oánh cười nói: “Kiêu Uyển, không phải Thất lang đã nói rồi sao, kỹ pháp này là mượn…”

“Ngươi còn dám nói hươu nói vượn!” Triệu Kiêu Uyển túm lấy Hồng Oánh, đánh đập cho một trận.

Hồng Oánh vừa bị đánh vừa kêu: “Lời này là hắn nói, sao ngươi lại đánh ta?”

Lý Bạn Phong nói: “Oánh Oánh, người bị ta đá bay ra ngoài kia rốt cuộc đi đâu rồi?”

Hồng Oánh xoa quả đào: “Cái đó phải xem Thất lang muốn đưa hắn đi đâu.”

“Muốn đưa đi đâu cũng được?”

Hồng Oánh gật đầu: “Nói thì nói vậy, nhưng dùng thì không dễ dàng như vậy, kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm, yếu lĩnh kỹ pháp nằm ở đường đi và lối về.

Đường đi chỉ người khác, cũng chính là người Thất lang muốn đưa đi, trước khi đưa người khác đi, Thất lang nghĩ đến đâu thì có thể đưa người ta đến đó.

Nhưng có hai việc phải làm trước, thứ nhất là phải nghĩ kỹ, đường đi nhất định phải là nơi quen thuộc, từng chi tiết một đều phải nghĩ rõ ràng, chỉ cần mơ hồ một chút là sẽ xuất hiện sai sót.

Khi ta ở trong quân, đã từng muốn đưa thủ lĩnh quân địch đến doanh trại của mình để Kiêu Uyển xử lý hắn, trong lúc giao chiến, ý niệm hơi mơ hồ một chút, không cẩn thận đưa người này vào kho lương nhà mình.

Vì chuyện đó, mụ ác phụ này đánh ta một trăm hai mươi gậy, nghĩ đến chuyện này, ta lại thấy tủi thân…”

Nói đến đây, giọng Hồng Oánh có chút run rẩy, máy hát tức giận nói: “Một trăm hai mươi quân trượng còn ít sao? Chỉ vì tiện nhân nhà ngươi run một cái, toàn bộ lương thực của quân đội đều bị đốt sạch!”

Hồng Oánh tiếp tục nói: “Việc thứ hai, là nhất định phải phân biệt được phương hướng, nếu không phân biệt được phương hướng, kỹ pháp vẫn có thể dùng, nhưng kẻ địch bay đi đâu thì khó mà nói, bản thân cũng không biết sẽ bay đi nơi nào.”

Lý Bạn Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nói cách khác, là có sai lệch so với mục tiêu trong tưởng tượng.”

Hồng Oánh lắc đầu: “Không thể nói là sai lệch, nên nói là hoàn toàn không liên quan, lúc nguy cấp ta đã từng dùng Từ Biệt Vạn Dặm với mẹ ta.

Lúc đó mẹ ta muốn dùng gia pháp với ta, ta chỉ muốn đẩy bà ấy ra vườn, bản thân tìm cơ hội bỏ trốn, nhưng lúc đó không phân biệt được phương hướng, bỗng chốc đẩy mẹ ta vào nhà xí, rơi xuống hố, suýt nữa chết đuối.

Sau khi ra khỏi nhà xí, mẹ ta đánh đập ta suốt hai ngày, nghĩ đến chuyện này, ta lại thấy tủi thân…”

Lý Bạn Phong an ủi: “Oánh Oánh à, đừng khóc, ngưng nói chuyện đánh đi, ngươi nói kỹ hơn chuyện phân biệt phương hướng kia một chút.”

Hồng Oánh nói: “Chuyện này liên quan đến lối về, lữ tu bất kể tu vi cao bao nhiêu, khi dùng kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm chắc chắn sẽ lạc mất phương hướng, muốn tìm lại phương hướng, nhất định phải lưu lại một phần ràng buộc trước, ràng buộc này gọi là lối về.”

“Ràng buộc là gì?”

“Ràng buộc giống như đại kỳ trong doanh trại, giống như mỏ neo trên thuyền, rốt cuộc nên giải thích như thế nào, ta cũng không nói rõ được.

Trước kia ta có hai sợi dây thừng, hai sợi dây thừng này là pháp bảo hiếm thấy, cũng là ràng buộc ta dùng tốt nhất.

Lúc đánh trận, ta sẽ buộc một sợi dây thừng vào eo, một sợi dây thừng khác chôn ở nơi an toàn.

Sau khi thi triển kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm, sợi dây trên eo ta sẽ thắt chặt, sinh ra cảm ứng với sợi dây chôn dưới đất, điều này có thể giúp ta phân biệt phương hướng, cũng có thể giúp ta tìm thấy lối về, sau khi đưa địch nhân đi, ta sẽ đi theo lối về, quay lại nơi an toàn.

Đáng tiếc, hai sợi dây này bị mất trên chiến trường, nghĩ đến chuyện này, ta lại thấy…”

Máy hát nói: “Oánh Oánh à, ngươi đừng buồn, ngày nào đó để ta làm cho ngươi một sợi dây xích, xích vào cổ ngươi.”

Hồng Oánh hừ lạnh một tiếng: “Loại pháp bảo này chắc chắn là không dễ tìm, nhưng cũng có biện pháp khác có thể bố trí lối về, ví dụ như mang theo một món pháp bảo truyền tin thượng đẳng, tìm một trợ thủ đáng tin cậy, truyền tin vào thời khắc mấu chốt.

Phương pháp này khá phổ biến, chỉ có điều phiền phức duy nhất là, nếu truyền quá sớm, kỹ pháp còn chưa thi triển thì sẽ không có tác dụng.

Truyền quá muộn, hai bên đều không biết bay đi đâu, cho nên người giúp đỡ nhất định phải nhanh nhạy, kế hoạch cũng phải chu toàn.”

Máy hát cười khẩy: “Ai ya~ tướng công, hối hận rồi chứ? Kỹ pháp Từ Biệt Vạn Dặm này thật sự không dễ dùng.”

Hồng Oánh không phục: “Ai nói không dễ dùng, ngươi lấy kỹ pháp tầng chín của trạch tu ra, chúng ta so xem cái nào dễ dùng!”

Lý Bạn Phong cũng hùa theo: “Nương tử, chúng ta không thể chịu thua kém, lấy kỹ pháp tầng chín của trạch tu ra cho người ta xem!”

Máy hát thở dài: “Tướng công hà tất phải nóng vội, đợi chàng tĩnh dưỡng mấy ngày, tiểu thiếp đương nhiên sẽ đưa chàng lên tầng chín.

Nhưng sau khi đến tầng chín, tướng công phải chuẩn bị sẵn sàng, là từ bỏ nhục thân lên tầng mười, hay là vượt qua tầng mười lên Vân Thượng?”

Lý Bạn Phong nói: “Chuyện này chẳng phải đã sớm định sẵn rồi sao? Ta chuẩn bị một mảnh địa bàn giả làm Địa Đầu Thần, chẳng phải là vì vượt qua tầng mười lên Vân Thượng sao?”

“Nói thì nói vậy, nhưng tướng công tấn thăng nhanh như vậy, thể phách e là không theo kịp, nếu cưỡng ép lấy tu vi Vân Thượng, tiểu thiếp thấy vẫn quá nguy hiểm.”

Lý Bạn Phong cũng cảm thấy mình tấn thăng quá nhanh: “Vậy ta sẽ tĩnh dưỡng thể phách cho thật tốt.”

“Tướng công không chỉ phải tĩnh dưỡng, còn phải giấu tin tức, đừng để người khác biết chuyện tấn thăng tầng chín này.”

Lý Bạn Phong biết tầm quan trọng của việc che giấu tu vi, nhưng lần nhắc nhở này của nương tử rõ ràng khác với trước đây.

“Tầng chín có gì đặc biệt sao?”

Ai cũng biết Lục Đông Lương là tầng chín, Đại Kim Ấn Bào Ứng Thần của Tam Anh Môn còn thỉnh thoảng nói bóng gió cho người khác biết mình là tầng chín.

Máy hát nói: “Tầng chín là nhân trung long phượng, đến cấp bậc này sẽ khiến nội châu chú ý, nếu sau này tướng công muốn đến nội châu tu hành, không những không cần giấu, tốt nhất còn phải công khai thân phận, nếu có thể kết giao một số bằng hữu ở nội châu, đến nội châu còn có người chiếu cố.”

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Nội châu chắc chắn là không đi rồi, những bằng hữu ta kết giao ở nội châu, cơ bản đều đã xuống bụng.”

Máy hát nói: “Cho nên tướng công phải suy nghĩ cho kỹ, những người đã thấy kỹ pháp tầng chín của tướng công, không thể để bọn họ ra ngoài nói lung tung.”

Hiện tại, người đã thấy kỹ pháp tầng chín chỉ có Vạn Tấn Hiền.

Lão già này bị mình đưa đi đâu rồi?

Lúc đó mình nghĩ đến Đao Quỷ Lĩnh, nhưng mình cũng không tiện đi kiểm tra nơi đó.

***

Đồi Tiện Nhân, thôn Tụng Đức.

Thi thể của một người đàn ông bị Đao Lao Quỷ gặm đến nát bét.

Thôi Đề Khắc bước tới, cau mày hỏi: “Sư huynh, sao ông lại thành ra như vậy?”

Anh ta định bê thi thể đi, Đao Lao Quỷ bên cạnh nằm rạp trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thê lương.

“Chít chít!”

Thôi Đề Khắc vẫn bê thi thể đi: “Sư huynh, ông đừng ăn thứ này nữa, tôi có đồ ăn của con người.”

Anh ta đưa cho Đao Lao Quỷ một hộp thịt hộp.

Đao Lao Quỷ cầm hộp thịt, ngửi ngửi, ném sang một bên, nó rất không thích mùi gia vị.

Thôi Đề Khắc nhặt hộp thịt lên, mở nắp hộp: “Sư huynh, nếm thử lại đi, xem có thể nhớ lại chút gì không.”

Đao Lao Quỷ cầm hộp thịt, thè lưỡi liếm liếm nước bên trong.

Mùi vị quen thuộc chạm vào đầu lưỡi dường như khiến Đao Lao Quỷ nhớ lại một số chuyện.

Nó ăn một miếng thịt bò, trong lúc nhai kỹ, trên khuôn mặt sưng vù tê dại dường như xuất hiện một số biểu cảm.

Thôi Đề Khắc đến gần hỏi: “Sư huynh, nhớ lại chút gì chưa? Sao ông lại đến đây?”

Đao Lao Quỷ đứng yên tại chỗ như tượng đất sét.

Một lúc sau, nó đột nhiên ngẩng đầu lên, đập hộp thịt lẫn nước vào mặt Thôi Đề Khắc.

“Chít, chít chít!” Ý nó muốn biểu đạt là, thứ này rất khó ăn.

Con Đao Lao Quỷ này cũng chính là Vạn Tấn Hiền trước đây, bốn chân bò trên mặt đất, bước những bước chân nhẹ nhàng rời khỏi thôn.

Ngoài thôn, một con Đao Lao Quỷ cái đang đợi nó, hai con đối mặt, nằm rạp trên mặt đất, trước tiên là vòng quanh hai vòng, tru lên mấy tiếng thê lương, sau đó cùng nhau vào cánh rừng nhỏ.

Thôi Đề Khắc thấy vậy thở dài một tiếng: “Sư huynh dường như đã quên đi những phiền não của thế gian.”

Vừa dứt lời, Vạn Tấn Hiền bước những bước chân nhẹ nhàng, chạy ra khỏi cánh rừng nhỏ.

Đao Lao Quỷ cái đuổi theo phía sau, trong tiếng gầm rú dường như mang theo chút chửi rủa và mỉa mai.

Thôi Đề Khắc nhìn đồng hồ quả quýt, lắc đầu nói: “Một số phiền não hình như vẫn còn.”

Vạn Tấn Hiền không chịu nổi sự quấy rầy của Đao Lao Quỷ cái, hai con đánh nhau.

Thôi Đề Khắc quan sát một lúc, thấy trên người Đao Lao Quỷ cái nổi lên những nốt mẩn đỏ.

Mẩn đỏ…

Sau khi Vạn Tấn Hiền rời đi, Thôi Đề Khắc đến bên cạnh Đao Lao Quỷ cái, ra dấu anh ta là người đàn ông ưu tú hơn.

Đao Lao Quỷ cái chấp nhận Thôi Đề Khắc.

Trong rừng cây, Thôi Đề Khắc cẩn thận quan sát lưng nó, từng nốt mẩn đỏ đang mọc lên với tốc độ kinh người, đây quả thật là kỹ pháp của bệnh tu.

Vạn Tấn Hiền vẫn có thể dùng kỹ pháp!

Những con Đao Lao Quỷ khác thì sao?

Thôi Đề Khắc mỉm cười, nếu Đao Lao Quỷ thật sự có thể giữ lại một phần tu vi và kỹ pháp lúc còn sống, kế hoạch của anh ta có thể thực hiện trước thời hạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!