Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 673: CHƯƠNG 671: YÊU MA

Đỗ Văn Minh đến tìm Hà Gia Khánh, nói có một vụ giao dịch tốt muốn làm.

Hà Gia Khánh chỉ vào tân địa phía sau: “Ông thấy chuyện làm ăn của tôi ra sao?”

“Khai hoang ở tân địa? Như vậy cũng tính là làm ăn?” Đỗ Văn Minh tỏ vẻ khinh thường.

Hà Gia Khánh nghiêm túc đáp: “Ở Phổ La Châu, đây là chuyện làm ăn đứng đắn nhất.”

“Tôi biết tung tích của Vu Diệu Minh, cậu có muốn làm vụ này không?”

Hà Gia Khánh suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải Vu Diệu Minh vẫn còn ở hiệu sách Lỗ gia?”

Đỗ Văn Minh gật đầu.

Hà Gia Khánh lắc đầu: “Vụ này thôi bỏ đi, tôi không muốn làm mất lòng ông chủ Lỗ.”

“Cậu bị Chu Bát Đấu đánh đến sợ rồi?” Đỗ Văn Minh cười hỏi.

Đỗ Văn Minh đã nói trúng tim đen, Hà Gia Khánh quả thực bị đánh đến sợ hãi.

Thấy Hà Gia Khánh không đáp, Đỗ Văn Minh lại nói: “Vậy đổi một vụ khác, thiết bị vượt qua giới tuyến của Vu Diệu Minh đúng là đã thành công, con người có thể dùng thiết bị của hắn để tiến vào lỗ sâu, nhưng cần một số thủ đoạn đặc biệt mới có thể ra khỏi lỗ sâu. Tôi có thể tiết lộ cho cậu một số nội dung cốt lõi về kỹ thuật của hắn, nhưng với điều kiện là cậu phải giúp tôi lấy đi một thứ.”

Hà Gia Khánh quan sát Đỗ Văn Minh từ trên xuống dưới, y đoán ra được yêu cầu của Đỗ Văn Minh: “Trong cơ thể ông có một ký hiệu rất khó giải quyết, ông muốn tôi giúp ông lấy ký hiệu đó ra?”

Không ngờ Hà Gia Khánh liếc mắt một cái đã nhìn ra vấn đề mấu chốt, Đỗ Văn Minh liên tục gật đầu: “Xem ra tôi tìm đúng người rồi.”

Hà Gia Khánh nhìn xung quanh: “Vụ này có thể làm, nhưng chúng ta phải tranh thủ, người để lại ký hiệu cho ông có thể sẽ sớm tìm đến, tôi không muốn bị dính chuyện này. Ông hãy đưa tôi xem tài liệu cốt lõi liên quan trước, tôi phải xác nhận xem những tài liệu này thật sự có giá trị hay không.”

Đỗ Văn Minh nhíu mày: “Nhận tiền trước, làm việc sau?”

Hà Gia Khánh gật đầu: “Có phải ông cảm thấy tôi hơi ngang ngược không? Nếu ông không hài lòng thì có thể tìm người khác, nhưng người muốn tìm ông chắc là đang ở rất gần ông rồi.”

Đỗ Văn Minh không do dự nữa, lấy ra một túi tài liệu đưa cho Hà Gia Khánh.

Hà Gia Khánh mở tài liệu ra xem, bên trong quả thực có trình bày chi tiết kết quả nghiên cứu của Vu Diệu Minh, hơn nữa còn có cả dữ liệu thí nghiệm liên quan.

“Những dữ liệu này đều là trước khi Vu Diệu Minh bị bắt, có phải hơi lỗi thời rồi không?” Hà Gia Khánh ra vẻ kén chọn.

Đỗ Văn Minh đứng im không nhúc nhích, trên gốc đại thụ phía sau ông ta, cổ một con quạ nghiêng sang phải, đầu con quạ nghiêng hẳn thành chín mươi độ.

Rắc!

Đầu Hà Gia Khánh cũng nghiêng thành chín mươi độ.

Hà Gia Khánh vô cùng kinh hãi, y vẫn luôn đề phòng kỹ pháp của Đỗ Văn Minh, nhưng Đỗ Văn Minh không trực tiếp dùng kỹ pháp lên Hà Gia Khánh mà dùng lên con quạ, sau đó con quạ lây truyền kỹ pháp sang cho Hà Gia Khánh.

“Tôi đã trả tiền, cậu không làm việc, đây là cậu sai.” Mắt Đỗ Văn Minh lộ ra hàn ý.

Hà Gia Khánh nghiêng đầu, cười nói: “Đừng căng thẳng, tôi chỉ có một số thắc mắc đối với nội dung tài liệu, về việc thực hiện giao ước, tôi tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”

Đỗ Văn Minh phẩy tay, cổ Hà Gia Khánh thẳng trở lại.

Hai bên nhìn nhau một lúc, gió lạnh như lưỡi dao sắc bén thổi qua gò má của nhau.

Nếu thật sự phải quyết sống mái, Hà Gia Khánh cảm thấy mình chắc chắn có thể đánh thắng Đỗ Văn Minh, nhưng y không muốn đánh.

Hà Gia Khánh đưa tay phải về phía Đỗ Văn Minh: “Sẽ hơi thất lễ, mong đừng để ý.”

Đỗ Văn Minh khẽ gật đầu, trơ mắt nhìn Hà Gia Khánh đút tay vào bụng mình.

Mười mấy giây sau, Hà Gia Khánh rút tay ra, trên lòng bàn tay y có một chữ “Chu” đen như mực, lại thấm đẫm máu tươi.

“Đây chính là ký hiệu trên người ông, tôi đã đoán được người để lại ký hiệu rồi. Muốn hủy ký hiệu này không dễ, ông phải mang thứ này đi, tôi không muốn Bát Đấu Mặc Khách tìm đến vùng đất này.”

Đỗ Văn Minh lắc đầu: “Tôi không định mang nó đi, tôi bỏ tiền ra tìm cậu làm việc, đương nhiên là cậu phải chịu trách nhiệm xử lý hậu quả, việc này công bằng hợp lý.”

Đỗ Văn Minh đứng đối diện Hà Gia Khánh, ông ta sải bước như đi về phía trước, nhưng cơ thể lại nhanh chóng lùi lại, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong rừng.

Đi bộ mà nhất định phải dùng bước nhảy sao?

Hà Gia Khánh suy nghĩ một lúc mới hiểu ra đạo lý trong đó, theo cách đi của Đỗ Văn Minh, người khác sẽ rất khó theo dõi ông ta.

Y nhanh chóng giấu tài liệu Đỗ Văn Minh vừa đưa vào trong áo, nhưng chữ “Chu” đẫm máu trên tay vẫn phải xử lý nhanh chóng.

Vừa rồi Hà Gia Khánh không hề nói quá, muốn hủy ký hiệu này đi quả thực không dễ, chỉ dựa vào thực lực của bản thân y hiện tại thì vẫn chưa làm được, phải mượn dùng một món pháp bảo.

Nhưng pháp bảo này không ở trên người y, nói chính xác thì pháp bảo này không phải của y, mà là của đại đương gia Quỷ Thủ Môn, Tạ Tuấn Thông.

Lấy đồ từ tay Tạ Tuấn Thông vốn không phải chuyện gì khó, nhưng bây giờ tình hình đã khác, Hà Gia Khánh biết Tiếu Thiên Thủ đang nhắm vào mình, xác suất Tạ Tuấn Thông hãm hại y cũng rất cao.

Vì ký hiệu này rất khó hủy nên Hà Gia Khánh nghĩ ra một cách, y quyết định giấu ký hiệu này đi.

Giấu ở địa bàn của Sở Yêu Tiêm chắc chắn không thích hợp, chờ Chu Bát Đấu tìm đến, chỉ cần dùng chút hình phạt là Sở Yêu Tiêm sẽ khai ra Hà Gia Khánh ngay.

Giấu ở đâu thì thích hợp?

Hoa Tiên Trang, địa bàn của Hoa Mãn Xuân!

Địa bàn của Hoa Mãn Xuân liền kề với địa bàn của Sở Yêu Tiêm, Hoa Mãn Xuân bị Lý Bạn Phong giết chết, địa bàn đã thuộc về Lý Bạn Phong, hiện tại giao cho Mã Ngũ quản lý.

Chôn ký hiệu này ở Hoa Tiên Trang, chờ đến khi Chu Bát Đấu tìm được ký hiệu thì cũng chỉ có thể tìm Lý Thất và Mã Ngũ hỏi tội, không liên quan gì đến Hà Gia Khánh nữa.

Nghĩ vậy, Hà Gia Khánh lấy ra một chiếc hộp gỗ từ trong lòng, bỏ chữ “Chu” vào trong, nhanh chân chạy như bay đến Hoa Tiên Trang.

***

Hoàng hôn, ông chủ Lỗ đến Hoa Tiên Trang, trong rừng cây bên ngoài trang, y đào được một chiếc hộp gỗ, bên trong hộp có một chữ “Chu” đẫm máu.

Đây là ký hiệu y để lại trên người Đỗ Văn Minh, nhưng không biết bị ai chôn ở đây.

Ông chủ Lỗ đương nhiên biết quy củ của Hoa Tiên Trang, nơi này không cho phép đàn ông vào trang, nhưng y thấy có đàn ông ra vào, điều này chứng tỏ một số lời đồn là thật.

Hoa Tiên Trang đã đổi chủ, chuyện này có liên quan đến Lý Thất và Mã Ngũ.

Vậy chữ “Chu” này có liên quan đến hai người bọn họ không?

Hay nói cách khác, Đỗ Văn Minh đã đến Hoa Tiên Trang chưa?

Ông chủ Lỗ đang suy nghĩ, bỗng thấy một người quen đi ra từ trong trang, La Chính Nam dẫn theo một đám thợ vào rừng chọn gỗ.

Ông chủ Lỗ không trốn cũng không tránh, trực tiếp bước lên chào hỏi: “La đường chủ, lâu rồi không gặp.”

La Chính Nam sửng sốt, lập tức tiến lên đón: “Ông chủ Lỗ, sao ngài lại đến đây? Chẳng lẽ muốn mở hiệu sách ở Hoa Tiên Trang?”

Ông chủ Lỗ cười nói: “La đường chủ thật biết nói đùa, Hoa Tiên Trang là nơi không cho đàn ông vào cửa, tôi mở cửa hàng ở đây thì làm sao buôn bán được? Tôi đến giao sách cho khách, tiện đường ghé qua đây thôi.”

La Chính Nam liên tục lắc đầu: “Ông chủ Lỗ, chuyện ngài nói đó là chuyện xưa rồi, quy củ của Hoa Tiên Trang đã thay đổi, nếu ngài muốn mở cửa hàng ở đây cứ nói một tiếng, tôi sẽ chọn chỗ tốt cho ngài.”

Ông chủ Lỗ ôm quyền: “Đợi Lỗ mỗ tích góp được chút vốn, sau này sẽ lại đến làm phiền La đường chủ.”

Hai người này nói chuyện rất khéo léo, ông chủ Lỗ giao sách cho ai? Giao loại sách gì? Tại sao phải chạy đường xa như vậy?

Chuyện này ông chủ Lỗ không tiện trả lời, nhưng La Chính Nam không hỏi thêm một câu nào nữa.

Tương tự như vậy, tại sao quy củ của Hoa Tiên Trang lại thay đổi? Bây giờ ai làm chủ Hoa Tiên Trang?

Những vấn đề này La Chính Nam không tiện nói rõ, ông chủ Lỗ cũng không hỏi một câu nào.

Hai người cùng nhau trò chuyện, cứ như lúc gặp nhau ở ven đường thành Lục Thủy, nói chuyện được một lúc, ông chủ Lỗ ôm quyền cáo từ, đợi y đi xa, La Chính Nam lập tức gọi điện cho Lý Bạn Phong.

***

“Ông chủ Lỗ đến Hoa Tiên Trang?”

Lý Bạn Phong cũng không hiểu ý đồ của ông chủ Lỗ, thay vì đoán mò, chi bằng sau này tìm một ngày thích hợp, trực tiếp hỏi rõ ông chủ Lỗ.

Ngày nào thì thích hợp?

Lý Bạn Phong lật xem lịch.

***

Ông chủ Lỗ trở về hiệu sách ở thành Lục Thủy, lên tầng hai, nói với Vu Diệu Minh: “Đỗ Văn Minh chạy rồi, tôi không bắt được hắn.”

Vu Diệu Minh giật mình: “Không phải ông nói đã để lại ký hiệu sao? Ký hiệu của ông không linh nghiệm nữa?”

Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Có người lấy ký hiệu trên người Đỗ Văn Minh ra, chôn ở Hoa Tiên Trang.”

“Hoa Tiên Trang là nơi nào?”

“Nghe nói là địa bàn của Lý Thất.”

“Lý Thất?”

Vu Diệu Minh kinh ngạc: "Lý Thất và Đỗ Văn Minh có thù oán, lúc trước tôi bị Lý Thất bắt, Đỗ Văn Minh cứu tôi ra, sau đó Đỗ Văn Minh muốn giúp tôi lấy lại thiết bị, kết quả lại rơi vào bẫy của Lý Thất, mất cả thân phận lẫn tài sản ở ngoại châu. Hai người bọn họ thù sâu như biển, sau này chắc chắn sẽ đánh đến ngươi sống ta chết, làm sao Lý Thất có thể cứu Đỗ Văn Minh được?”

Ông chủ Lỗ ngồi bên cạnh bếp trà, gạt gạt than: “Kẻ đến người đi, lợi đến lợi đi. Giới tuyến liên quan đến lợi ích rất lớn, Lý Thất chắc chắn cũng muốn có được phương pháp phá giải giới tuyến.”

Vu Diệu Minh suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không hợp lý: “Hắn lấy ký hiệu của Đỗ Văn Minh ra, sau đó chôn ở địa bàn của mình? Vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này?”

Ông chủ Lỗ bỏ vài lá trà vào ấm: “Người khác làm như vậy chắc chắn không hợp lý, nhưng Lý Thất làm việc từ trước đến nay đều không câu nệ lý lẽ, có thể hắn đang cảnh cáo tôi, Đỗ Văn Minh đã trở thành người của hắn, bảo tôi sau này đừng động đến Đỗ Văn Minh nữa.”

“Hắn cảnh cáo ông?” Vu Diệu Minh cảm thấy chuyện này vẫn không hợp lý: "Hắn có thực lực đó sao?”

Ông chủ Lỗ rót hai tách trà, một tách đưa cho Vu Diệu Minh, một tách giữ lại cho mình: “Thực lực và chiến lực là hai chuyện khác nhau, dù là nội châu, ngoại châu hay Phổ La Châu, Lý Thất đều có vốn liếng, vốn liếng chính là thực lực, tôi rất thưởng thức người này, tôi không muốn trở mặt với hắn.”

Vẻ mặt Vu Diệu Minh buồn bã: “Vậy nếu không trở mặt với hắn, chuyện giới tuyến chẳng phải sẽ bị lộ ra ngoài hay sao?”

“Tôi phải tìm cơ hội dò hỏi Lý Thất, không thể nóng vội, phải nói bóng nói gió, thăm dò nhiều lần.”

Ông chủ Lỗ vừa uống trà, vừa nghĩ đối sách cho tương lai.

Vu Diệu Minh cũng muốn hiến kế, bỗng thấy một cuốn tạp chí trên giá sách động đậy.

Đây là tạp chí xuất bản ở Hắc Thạch Pha, Vu Diệu Minh rất thích xem, trên bìa là ba người phụ nữ xinh đẹp, mặc trang phục truyền thống, ôm quyền hành lễ, chúc mừng năm mới.

Trang đầu tiên của tạp chí, ba người phụ nữ cởi bỏ trang phục truyền thống, mỗi người ôm một thỏi vàng, ngụ ý chiêu tài tiến bảo.

Trang thứ hai, sáu người phụ nữ không mặc trang phục, mỗi người ôm một cây gậy Như Ý bằng vàng, ngụ ý lục lục đại thuận, vạn sự như ý.

Trang thứ ba, Thang Thế Giang ôm một chậu hoa mẫu đơn, ngụ ý hoa khai phú quý.

Trang này rất quan trọng, mỗi khi nhìn thấy trang thứ hai, Vu Diệu Minh sắp không chịu nổi nữa, nhưng đến trang thứ ba, ông ta lại kiên trì được.

Trang thứ tư là quảng cáo, Vu Diệu Minh không xem kỹ lắm.

Trang thứ năm rất bùng nổ, Vu Diệu Minh xem nhiều nhất, sắp bị lật đến nát rồi.

Ông chủ Lỗ rất tức giận: “Xem sách phải biết giữ gìn.”

“Đúng là nên trân trọng…”

Vu Diệu Minh rất ngạc nhiên, ngoại trừ Thang Thế Giang ở trang thứ ba, nhân vật trên các trang khác đều cử động được.

Họ cử động được!

Ông chủ Lỗ dừng lại ở trang thứ năm một lúc, những người phụ nữ trên sách đột nhiên biến mất, bức ảnh ban đầu biến thành đại sảnh của hiệu sách, một người đàn ông mặc áo khoác đứng trong đại sảnh.

“Hắn đến rồi.” Ông chủ Lỗ hơi nhíu mày.

Vu Diệu Minh nhìn cả buổi, ông ta không nhận ra khuôn mặt người này, nhưng cảm thấy chiếc áo khoác này hơi phổ biến ở ngoại châu.

“Là Lý Thất sao?”

Ông chủ Lỗ gật đầu: “Là hắn, hắn từ hiệu sách ngoại châu đi vào.”

“Lý Thất đến đây vào lúc này?” Vu Diệu Minh khó hiểu, ông chủ Lỗ cũng không hiểu.

Ông chủ Lỗ xuống lầu, đi vòng quanh giá sách thứ ba hai vòng.

Theo lý mà nói, đi vòng qua giá sách thì ông chủ Lỗ sẽ đến cửa hàng ở ngoại châu, nhưng nhìn tình hình bên ngoài cửa, y phát hiện mình vẫn còn ở thành Lục Thủy.

Tình huống này cũng bình thường, trên địa bàn của Phổ La Châu, chỉ cần là nơi có hiệu sách Lỗ gia, ông chủ Lỗ muốn đi đâu thì đi, nhưng nếu rời khỏi phạm vi Phổ La Châu thì phải xem trạng thái của Tam Đầu Xá.

Hiện tại, trạng thái của Tam Đầu Xá rất đặc biệt, trên giới tuyến không có một khe hở nào, ông chủ Lỗ không qua được, phải dùng một số thủ đoạn đặc biệt.

Y lấy ra hai bức văn thư từ dưới quầy, đóng dấu bằng ngọc tỷ, một bức mang theo trên người, bức còn lại nhét ra ngoài cửa hiệu sách.

Y quay lại giá sách thứ nhất đứng một lúc, lại đi vòng quanh giá sách thứ ba hai vòng, khi đi ra từ giữa hai giá sách, ông chủ Lỗ đã đến cửa hàng ở ngoại châu, Lý Thất lúc này đang đứng bên cạnh giá sách ở cửa.

“Thất gia, thất lễ rồi!” Ông chủ Lỗ ôm quyền.

Lý Bạn Phong đáp lễ, nói thẳng: “Tôi có chuyện muốn hỏi ông, vốn định tìm ngày thích hợp, sau đó xem lịch thì thấy hôm nay cũng khá thích hợp.”

Ông chủ Lỗ suy nghĩ một lúc, quay đầu lại nhìn lịch.

Quả nhiên hôm nay là ngày tốt!

Hai người ngồi xuống trong đại sảnh, ông chủ Lỗ pha trà rượu xong, Lý Bạn Phong nói: “Tôi nghe lão La nói ông đã đến Hoa Tiên Trang, rốt cuộc là vì chuyện gì?”

Ông chủ Lỗ nhìn chằm chằm Lý Thất một lúc, quyết định hỏi thẳng: “Chuyện này ngài không biết?”

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Nếu tôi biết thì đã không đến hỏi ông.”

Ông chủ Lỗ im lặng một lúc, y định dùng cách nói bóng nói gió và nhiều lần thăm dò để điều tra manh mối, mà giờ chỉ vài ba câu, chuyện này hình như sắp nói rõ rồi.

Lúc trước khi thảo luận về sáng tác, Lý Bạn Phong đã từng chỉ điểm cho ông chủ Lỗ, tác phẩm hay nên hạn chế quanh co lòng vòng.

Thay vì hiểu lầm thêm nữa, chi bằng nói rõ mọi chuyện: “Tôi và Đỗ Văn Minh có chút xích mích nên đã để lại một ký hiệu trên người hắn, không biết ai đã giúp Đỗ Văn Minh lấy ký hiệu này ra, chôn ở Hoa Tiên Trang.”

“Ký hiệu gì?”

Ông chủ Lỗ cho Lý Bạn Phong xem chữ “Chu” đẫm máu.

Lý Bạn Phong lắc đầu: “Tôi chưa từng thấy ký hiệu này, gần đây người của tôi cũng chưa từng thấy Đỗ Văn Minh, nhưng nếu ký hiệu này xuất hiện khắp nơi ở Hoa Tiên Trang, chứng tỏ chuyện này nhắm vào tôi, tôi sẽ chú ý thêm.”

Trong lúc nói chuyện, ông chủ Lỗ luôn quan sát nét mặt của Lý Bạn Phong.

Lý Bạn Phong không giải thích thêm, đứng dậy cáo từ.

Ông chủ Lỗ nhắc nhở một câu: “Tu vi của Đỗ Văn Minh đã tiến bộ rất nhiều, Thất gia, ngài tuyệt đối phải cẩn thận.”

Lý Bạn Phong gật đầu cảm ơn, rời khỏi hiệu sách.

Ông chủ Lỗ đi vòng quanh giá sách thứ hai hai vòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, y vẫn còn ở ngoại châu, vẫn không thể qua được giới tuyến của Tam Đầu Xá.

“Vốn tưởng có thể tiết kiệm được một bức văn thư.”

Y lấy bức văn thư còn lại trong lòng ra, nhét ra ngoài cửa, đi vòng quanh giá sách thứ hai hai vòng, y lại trở về thành Lục Thủy.

Lên tầng hai, ông chủ Lỗ nói với Vu Diệu Minh: “Ông đoán đúng rồi, chuyện này không liên quan đến Lý Thất.”

Vu Diệu Minh nói: “Lý Thất không phải đến đây để cảnh cáo ông?”

Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Nếu hắn âm thầm giúp Đỗ Văn Minh, hắn sẽ không để lại ký hiệu ở Hoa Tiên Trang. Nếu hắn muốn uy hiếp tôi một cách công khai, hắn sẽ không thể không thừa nhận chuyện này, bây giờ xem ra chuyện này không phải do hắn làm, rốt cuộc là ai làm?”

Đinh đinh~

Chuông cửa vang lên, có người đến hiệu sách.

Ông chủ Lỗ cầm cuốn tạp chí trên giá sách lên, lật từng trang một.

Lật đến trang cuối cùng, ông chủ Lỗ thấy tình hình ở đại sảnh tầng một: “Hóa ra là có khách đến mua sách!”

Vu Diệu Minh ngẩn người một lúc: “Tôi đã nghe thấy tiếng chuông cửa dưới lầu từ lâu rồi, ông lật xem lâu như vậy, tôi thấy ông chỉ muốn xem tạp chí thôi!”

Nếu là người bình thường, ông chủ Lỗ cũng chưa chắc sẽ để ý, nhưng vị khách hôm nay có chút thân phận, Lăng Diệu Thanh của tiệm máy hát Diệu Thanh.

Ông chủ Lỗ xuống lầu, đi thẳng đến quầy, cười nói: “Ông chủ Lăng, ngài đến mua nhạc phổ?”

Lăng Diệu Thanh gật đầu, chọn vài bản nhạc phổ, có nhạc phương Tây, cũng có nhạc truyền thống.

Theo ấn tượng của ông chủ Lỗ, Lăng Diệu Thanh bình thường không nghiên cứu nhạc truyền thống: “Ông chủ Lăng, ngài đây là thích thứ tốt của lão tổ tông rồi.”

Lăng Diệu Thanh gật đầu: “Đồ của lão tổ tông quả thực rất tốt, gần đây quen biết hai người bạn, cầm sắt khèn tiêu cái gì cũng tinh thông, chỉ có hồ cầm hơi kém một chút, tôi mua hai bản nhạc phổ rồi cùng họ nghiên cứu…”

Nói được một nửa, Lăng Diệu Thanh đột nhiên hơi chóng mặt.

Ông chủ Lỗ vội vàng đỡ Lăng Diệu Thanh ngồi xuống: “Ông chủ Lăng, ngài bị bệnh sao?”

Lăng Diệu Thanh lắc đầu: “Cũng không biết làm sao nữa, có lẽ mấy hôm nay trời lạnh, bị trúng gió rồi.”

Ông chủ Lỗ không nói gì, tình trạng của Lăng Diệu Thanh không giống trúng gió, mà giống bị nội thương hơn.

Ngồi một lúc, Lăng Diệu Thanh hồi phục lại, mang nhạc phổ về tiệm máy hát.

Anh ta vào phòng mình, đặt một đĩa hát lên, lặng lẽ lắng nghe.

Đây là đĩa hát gửi từ Mỹ, tổng cộng có hơn mười đĩa, mỗi đĩa hát đều có nhạc khác nhau, ẩn chứa ký ức của anh ta ở Mỹ.

Lúc trước anh ta còn nói với Lý Thất rằng, chỉ cần đĩa hát đến là ký ức sẽ có thể tìm lại được, nhưng Lăng Diệu Thanh nghe đi nghe lại mấy chục lần mà vẫn không nhớ ra được cái gì.

Nghe xong hai bản nhạc, Lăng Diệu Thanh vừa định đặt đĩa hát thứ ba lên thì người giúp việc đến báo, hai vị tiên sinh Dương Thiếu Phong và Thái Vĩ Minh đã đến.

Dương Thiếu Phong và Thái Vĩ Minh là tên giả của Bạch Vũ Tùng và tùy tùng Bạch Tín Sinh, Lăng Diệu Thanh đang đợi hai người này, anh ta vội vàng bảo giúp việc mời họ vào.

“Hai vị, hôm nay sao lại đến sớm vậy?”

Bạch Vũ Tùng ôm quyền nói: “Lăng tiên sinh, hôm nay chúng tôi đến để cáo biệt với ngài.”

Lăng Diệu Thanh sững sờ, anh ta rất hợp ý với Bạch Vũ Tùng, trong khoảng thời gian này ngày nào cũng cùng nhau nghiên cứu âm nhạc, Bạch Vũ Tùng nói muốn đi, Lăng Diệu Thanh thật sự không nỡ.

“Hai vị vội vàng rời đi như vậy, là do Lăng mỗ có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo sao?”

Bạch Vũ Tùng lấy ra một phong bì từ trong lòng: “Có được một tri kỷ trong đời là may mắn của tại hạ, lúc sa cơ lỡ vận được Lăng tiên sinh cứu giúp lại càng là phúc phần của tại hạ. Chút tâm ý này coi như là chi phí ăn ở của hai người chúng tôi trong khoảng thời gian này, mong tiên sinh nhất định phải nhận lấy.”

Lăng Diệu Thanh nhận lấy xem thử, bên trong phong bì là một xấp tiền dày: “Hai vị làm tôi ngại quá, ba bữa một ngày, cơm canh đạm bạc, làm sao Lăng mỗ có thể so đo với hai vị.”

“Phần ân tình này của tiên sinh tôi không biết báo đáp ra sao, nếu chút tâm ý này ngài cũng không nhận thì tôi thật sự thấy áy náy trong lòng.”

Bạch Vũ Tùng thành tâm muốn đưa, Lăng Diệu Thanh dù kiểu gì cũng không chịu nhận: “Hai vị tiên sinh, xin thứ cho tôi mạo muội, có thể cho tôi biết hai vị định đi đâu không, sau này Lăng mỗ sẽ đến bái phỏng, cũng tiện biết đường.”

Bạch Vũ Tùng cân nhắc một chút, quyết định nói thật: “Chuyện đã đến nước này, nếu còn giấu giếm nữa thì thật có lỗi với tấm lòng của tiên sinh. Hôm nay xin nói thật, tại hạ không phải tên Dương Thiếu Phong, đệ tử này của tôi cũng không phải tên Thái Vĩ Minh, tôi tên Bạch Vũ Tùng, chúng tôi đều là người của Bạch Hạc Bang.”

Lăng Diệu Thanh biết Bạch Hạc Bang, đây là bang môn của thể tu.

Cái tên Bạch Vũ Tùng này nghe cũng quen tai, nhưng anh ta đã đi Mỹ một chuyến, trí nhớ bị tổn hại, thật sự không nhớ ra Bạch Vũ Tùng là ai.

“Hai vị định quay về bang môn sao?”

Bạch Tín Sinh cúi đầu nói: “Nếu được quay về bang môn thì tốt rồi.”

Xem ra Bạch Tín Sinh không muốn rời khỏi thành Lục Thủy.

Bạch Vũ Tùng trừng mắt nhìn Bạch Tín Sinh một cái, nói với Lăng Diệu Thanh: “Thật không dám giấu giếm, chúng tôi không định quay về bang môn, chúng tôi định đến thôn Xà Kiều một chuyến.

Chắc ông chủ Lăng cũng biết lai lịch của Bạch Hạc Bang, tôi là thể tu hóa sinh, đệ tử tôi là thể tu biến sinh, Bạch mỗ từ ngày gia nhập bang môn đã xác định một điều, thể tu khắp thiên hạ đều coi như đồng môn.

Hôm trước, tôi được biết Lý Thất tiên sinh đã sắp xếp một nhóm đồng môn ở thôn Xà Kiều, nhóm đồng môn này là những người đã từng chịu khổ ở Tam Đầu Xá, tôi muốn giúp họ, nếu không tôi cũng sẽ không…”

Bạch Vũ Tùng nói được một nửa thì dừng lại.

Hắn ta thật sự muốn giúp người ba đầu ở Tam Đầu Xá, hắn ta bế quan tu luyện chính là vì muốn tìm cách phá giải giới tuyến, nếu không hắn ta cũng sẽ không đâm đầu vào giới tuyến làm gì.

Lời này không thể nói tiếp, Bạch Vũ Tùng thở dài: “Tôi biết tôi không có bản lĩnh gì, đến thôn Xà Kiều, tôi có thể giúp được gì thì giúp, dù cho có phải làm những việc lặt vặt, tôi cũng cam tâm tình nguyện.”

Lăng Diệu Thanh thầm tán thưởng, anh ta đã đi nhiều nơi, dù là Phổ La Châu hay ngoại châu, người như Bạch Vũ Tùng thật sự quá ít.

Chuyện khác không nói, trên đời này có mấy thể tu coi người ba đầu là đồng môn?

Lăng Diệu Thanh nói: “Tôi cũng có giao tình với Lý Thất, hay là như vầy, tôi đưa hai vị đến thôn Xà Kiều một chuyến, tìm Lý Thất giới thiệu cho hai vị.”

Bạch Vũ Tùng lắc đầu: “Chuyện này không dám làm phiền tiên sinh, chúng tôi cũng không cần giới thiệu, ở tiệm máy hát này, chúng tôi cũng đã gặp Lý Thất. Lý Thất tiên sinh biết có người như chúng tôi là được rồi, chúng tôi đến thôn Xà Kiều không phải để làm phiền người ta, chúng tôi đến để thật lòng giúp đỡ.”

Lăng Diệu Thanh cười nói: “Tôi và Lý Thất cũng có giao tình không cạn, tôi cũng muốn đến thôn Xà Kiều giúp đỡ, hôm nay chúng ta lên đường luôn.”

“Nhưng việc buôn bán ở đây…”

“Đã có người lo liệu việc buôn bán, hai vị cứ yên tâm.”

Lăng Diệu Thanh bảo người chuẩn bị hành lý, đồ đạc đã thu dọn xong, xe cũng đã chuẩn bị xong, Lăng Diệu Thanh vừa định ra cửa, bỗng nhiên cảm thấy dưới xương sườn đau nhói, sau đó toàn thân bủn rủn, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Bạch Vũ Tùng thấy Lăng Diệu Thanh mặt mày tái nhợt, đầu toát mồ hôi, vội hỏi: “Tiên sinh, ngài sao vậy?”

Lăng Diệu Thanh lắc đầu: “Không sao, có lẽ là mấy hôm nay trở trời, luôn cảm thấy…”

Thấy Lăng Diệu Thanh nói chuyện cũng khó khăn, Bạch Vũ Tùng vội vàng đỡ anh ta ngồi xuống: “Bạch mỗ hơi biết chút y thuật, nếu tiên sinh tin tưởng, hãy để tôi bắt mạch cho ngài.”

Bắt mạch xong, Hạc Trắng suy nghĩ cả buổi, hỏi Lăng Diệu Thanh: “Có phải ngài bị nội thương không?”

Nội thương?

Lăng Diệu Thanh nghĩ cả buổi, một đoạn ký ức đột nhiên xông vào đầu.

“Tôi đúng là bị thương…”

Lăng Diệu Thanh nhớ đến vết thương dưới xương sườn, anh ta còn nhớ đến cảnh có người cứu chữa mình, anh ta bị thương nặng ngã xuống đất, một người Mỹ đã cõng anh ta từ chiến trường trở về.

Nhưng rốt cuộc bị thương ra sao thì Lăng Diệu Thanh không nhớ ra.

Bạch Tín Sinh không muốn đến thôn Xà Kiều, y thật sự muốn ở lại thành Lục Thủy, bây giờ thấy Lăng Diệu Thanh bị thương, Bạch Tín Sinh vội vàng nói: “Y thuật của chủ công nhà tôi rất tốt, đặc biệt giỏi về châm cứu, để ông ấy chữa bệnh cho ngài, tĩnh dưỡng một tháng, chắc chắn sẽ chữa khỏi nội thương.”

Lăng Diệu Thanh nhìn về phía Bạch Vũ Tùng, Bạch Vũ Tùng vốn đã nợ ân tình của Lăng Diệu Thanh, chuyện này chắc chắn không thể từ chối.

“Châm cứu đã nhiều năm không dùng, e là đã mai một rồi, nếu Lăng tiên sinh tin tưởng tôi…”

“Tôi tin tưởng!” Lăng Diệu Thanh ôm quyền nói: "Làm phiền tiên sinh rồi.”

“Không dám, không dám.” Bạch Hạc bảo Bạch Tín Sinh chuẩn bị kim châm.

Lăng Diệu Thanh hỏi: “Tôi hơi sợ đau, khi tiên sinh châm cứu có thể để tôi nghe nhạc không?”

Bạch Hạc gật đầu: “Việc này không sao hết.”

Lăng Diệu Thanh không phải thật sự sợ đau, mà là anh ta nhớ ra chuyện quan trọng, anh ta muốn tìm lại ký ức thông qua đĩa hát.

Chuẩn bị xong xuôi, Hạc Trắng bắt đầu châm cứu, Bạch Tín Sinh đặt đĩa hát thứ nhất lên máy hát, giai điệu êm dịu du dương, Hạc Trắng hạ châm vững vàng.

Bản nhạc thứ nhất kết thúc, Bạch Tín Sinh đặt đĩa hát thứ hai lên, giai điệu nhẹ nhàng vui tươi, tâm trạng Hạc Trắng cũng thư thái hơn rất nhiều.

Đến khi đặt đĩa hát thứ ba lên, tiếng kèn nhạc vừa nổi lên, giai điệu bi tráng khiến mồ hôi trên đầu Hạc Trắng túa ra.

Qua một lúc nữa, giai điệu trầm lắng u uất, dường như có sức mạnh đang tích tụ, gân xanh trên đầu Hạc Trắng nổi lên.

Lại qua một lúc nữa, giai điệu càng lúc càng mạnh mẽ, Hạc Trắng dùng sức ở đầu ngón tay, cây ngân châm bị hắn ta đâm sâu vào hơn một phân, đau đến mức khiến Lăng Diệu Thanh rùng mình.

Hạc Trắng quay đầu lại quát Bạch Tín Sinh: “Đặt bản nhạc này làm gì? Cố ý quấy rối hả?”

Bạch Tín Sinh vừa định thay đĩa hát, Lăng Diệu Thanh xua tay nói: “Chờ chút, để tôi nghe thêm một lúc nữa.”

Hạc Trắng dừng châm cứu, Lăng Diệu Thanh nghe xong bản nhạc, nói với Hạc Trắng: “Đây là một bài chiến ca.”

Hạc Trắng gật đầu: “Chiến ca của người phương Tây quả thực rất hào hùng, khiến Bạch mỗ có suy nghĩ muốn ra trận chém giết.”

“Chém giết…”

Lăng Diệu Thanh lại nhớ ra một số chuyện: "Tôi đã từng đánh trận, đánh không ít trận ác liệt, nhưng tôi không nhớ ra đã đánh với ai.”

Hạc Trắng không hỏi nhiều, hắn ta ra hiệu cho Bạch Tín Sinh đổi một bản nhạc khác.

Bạch Tín Sinh thay đĩa hát, Hạc Trắng vừa định châm cứu, lại cảm thấy tinh thần bất an.

Bản nhạc này âm u quỷ dị, điệu nhạc thay đổi liên tục, thang âm lúc lên lúc xuống.

Hạc Trắng lắc đầu: “Bản nhạc này cũng không nghe được, giống như có hàng trăm yêu ma hoành hành khắp đầu đường cuối ngõ.”

“Hàng trăm yêu ma!”

Lăng Diệu Thanh đột nhiên ngẩng đầu: "Đúng rồi, chính là hàng trăm, hàng trăm yêu ma! Yêu ma do nội châu phái đến!”

***

Lý Bạn Phong trở về chỗ ở, suy ngẫm về lời nói của ông chủ Lỗ, cẩn thận phỏng đoán những ẩn tình bên trong.

Trong lúc suy tư, có một luồng sức mạnh dâng trào trong cơ thể khiến Lý Bạn Phong không khỏi rùng mình.

Luồng sức mạnh này đến từ nhân khí trong cơ thể, trước đó ở Hải Cật Lĩnh, Phan Đức Hải đã đưa tượng thần Thất lão gia cho Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong đã hấp thụ phần nhân khí này, tu vi tăng tiến không ít, ở núi Trửu Tử đã dùng được kỹ pháp điên tu, còn dùng được cả Triển Thổ Khai Cương.

Nhân khí quá nhiều, Lý Bạn Phong cũng chưa tấn thăng, dẫn đến việc số nhân khí này đến nay vẫn chưa được hấp thu hoàn toàn.

Đây là Phan Đức Hải chủ động bày tỏ thiện chí với Lý Bạn Phong, hơn nữa còn không chỉ có chuyện này, Phan Đức Hải trước đó còn thu nhận Tần Điền Cửu.

Nhớ đến Tần Điền Cửu, một manh mối hiện lên trong đầu Lý Bạn Phong.

Sau khi Tần Điền Cửu ra khỏi lỗ sâu, tu vi đã tăng tiến rất nhiều.

Ông chủ Lỗ vừa nói, tu vi của Đỗ Văn Minh cũng tăng tiến rất nhiều.

Tần Điền Cửu là do ông chủ Lỗ đưa vào lỗ sâu, vậy tu vi của Đỗ Văn Minh làm sao tăng tiến được?

Chẳng lẽ cũng là do ông chủ Lỗ đưa vào lỗ sâu?

Vậy Đỗ Văn Minh đã ra khỏi lỗ sâu bằng cách nào?

Ông chủ Lỗ đang tìm kiếm Đỗ Văn Minh khắp nơi, điều này chứng tỏ Đỗ Văn Minh không phải do ông chủ Lỗ thả ra, chẳng lẽ là tự ông ta chui ra?

Đỗ Văn Minh đã có khả năng rời khỏi lỗ sâu?

Ông ta đã mạnh đến mức này rồi sao?

Nghĩ đến những mâu thuẫn với Đỗ Văn Minh trước đây, Lý Bạn Phong cảm thấy nguy hiểm đang đến gần, lập tức gọi điện thoại cho La Chính Nam: “Lão La, chú ý động tĩnh của Đỗ Văn Minh, người này đã đến Hoa Tiên Trang, ông chủ Lỗ đến đó là vì ông ta.”

La Chính Nam lập tức dẫn người đi điều tra, Lý Bạn Phong đang suy nghĩ về nơi Đỗ Văn Minh sẽ đến, bỗng nghe máy chiếu phim nói: “Thất đạo diễn, có điện thoại, Thân Kính Nghiệp gọi đến.”

Thân Kính Nghiệp đã mua rượu và thức ăn ở văn phòng, mời Lý Bạn Phong đến uống rượu, hôm nay có chuyện vui.

Đến văn phòng, thấy trên mặt Thân Kính Nghiệp như nở hoa, Lý Bạn Phong hỏi: “Rốt cuộc có chuyện vui gì?”

Thân Kính Nghiệp cười nói: “Cục Ám Tinh được giữ lại, một nửa là do cậu kiên trì ở lại Cục Ám Tinh, một nửa là do Cục Ngoại Minh xảy ra chuyện.”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Cục Ngoại Minh muốn lập uy, trước hết nhắm vào tổ chức ám năng Bách Ma Phường. Thật ra tổ chức Bách Ma Phường này khá ngoan ngoãn, nhưng Cục Ngoại Minh không nắm được chừng mực, làm việc quá giới hạn, gây ra sự bất mãn của rất nhiều tổ chức ám năng quốc tế, tạo thành ảnh hưởng rất xấu. Bây giờ chuyện Bách Ma Phường giao cho chúng ta xử lý, địa vị của Cục Ám Tinh lần này coi như ổn định rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!