Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 674: CHƯƠNG 672: PHƯỜNG CHỦ BÁCH MA PHƯỜNG

Cục Ám Tinh được giữ lại, trong lòng Thân Kính Nghiệp mừng khôn xiết, hai người uống thêm vài ly, ông ta lại muốn nghe nhạc.

“Nghe bài nào?”

“Vẫn là bài ‘Cỏ Dại Hoa Nhàn Gặp Xuân Sinh’.”

“Dùng máy tính của ông nghe?”

Thân Kính Nghiệp lắc đầu: “Máy hát vẫn nghe có chất riêng hơn.”

“Cũng nhiều chuyện thật, đi thôi, đến văn phòng tôi một chuyến.”

Đến văn phòng, Lý Bạn Phong lấy ra máy hát lên dây cót, lên dây cót xong, đặt đĩa hát lên, bật bài ‘Cỏ Dại Hoa Nhàn Gặp Xuân Sinh’.

“Bươm bướm bay đi, tâm cũng không ở lại…” Tiếng hát quen thuộc vang lên, vẻ mặt Thân Kính Nghiệp đầy si mê.

Nghe xong một bài, Thân Kính Nghiệp cảm thán: “Hát hay, bài này hát quá hay, thế gian này chỉ có bà ấy mới hát hay được như vậy.”

Lý Bạn Phong sững người: “Ông biết đây là ai hát sao?”

Thân Kính Nghiệp có vẻ đắc ý: “Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc là Hoàng Ngọc Hiền.”

Lý Bạn Phong bình tĩnh hỏi: “Hoàng Ngọc Hiền là ai?”

Thân Kính Nghiệp ngẩn người: “Cậu là người Phổ La Châu, danh linh một đời Hoàng Ngọc Hiền mà cậu chưa từng nghe nói qua?”

Lý Bạn Phong giả vờ suy nghĩ: “Hình như có chút ấn tượng… Chẳng phải chỉ là người hát tuồng thôi sao, không nhớ ra cũng bình thường mà.”

“Sao có thể chỉ là vậy!”

Thân Kính Nghiệp liên tục lắc đầu: "Hoàng Ngọc Hiền, biệt hiệu Âm Linh, bà ấy là danh linh số một số hai Phổ La Châu, cũng là nữ kiệt số một số hai, trong Chiến tranh Phổ La Châu lần thứ hai, Hoàng Ngọc Hiền chỉ huy hơn ba mươi trận chiến lớn nhỏ, hầu như chưa từng bại trận.

Đặc biệt là trận Tuế Hoang Nguyên, Hoàng Ngọc Hiền dẫn dắt Kiêu Kỵ Quân đánh bại đại quân nội châu, giúp Phổ La Châu đặt nền móng thắng lợi, sở dĩ Chiến tranh Phổ La lần thứ hai có thể thắng cũng không thể bỏ qua công lao của Hoàng Ngọc Hiền!”

“Kiêu Kỵ Quân có lai lịch gì?”

Thân Kính Nghiệp nói: “Quân đội riêng của Phổ La Châu, quân đội rất mạnh, chiến tích của quân đội này rất đáng nể, vài câu không thể nói rõ, để bữa khác tôi sẽ lấy tư liệu liên quan cho cậu xem.”

Lý Bạn Phong sốt ruột: “Đừng bữa khác, hôm nay là ngày tốt, tôi đã xem lịch rồi.”

Thân Kính Nghiệp mỉm cười: “Ngày mai đi, ngày mai tôi sẽ thông báo cho phòng lưu trữ gửi đến cho cậu, hôm nay tôi uống nhiều rượu như vậy, để người khác nhìn thấy thì không hay, hơn nữa ngày mai còn không ít nhiệm vụ, chuyện của Bách Ma Phường phải tranh thủ thời gian xử lý.”

Lý Bạn Phong nói: “Chuyện này đơn giản, ông điều tra ra manh mối, tôi giúp ông xử lý.”

Thân Kính Nghiệp liên tục lắc đầu: “Chuyện này không thể dùng cách của cậu được, Cục Ngoại Minh chính vì xử lý quá khích mà ảnh hưởng rất xấu, chúng ta nhất định phải đổi cách xử lý.

Việc khác tôi đều nghe cậu, nhưng chuyện của Bách Ma Phường cậu nhất định phải nghe tôi, nếu chúng ta đi vào vết xe đổ của Cục Ngoại Minh, Cục Ám Tinh thật sự sẽ không giữ nổi nữa.”

Vừa nói, Thân Kính Nghiệp vừa xem đồng hồ, lại sắp đến mười giờ: “Tôi phải về nhà rồi.”

Lý Bạn Phong thắc mắc: “Ông đi nửa tháng mà bà xã không giận ông sao?”

“Sao có thể không giận."

Thân Kính Nghiệp cởi cúc áo sơ mi, lộ ra lớp băng gạc: "Đây là do bà ấy dùng dao chém, vết thương chín phân, suýt chút nữa chạm đến tim.”

Lý Bạn Phong hỏi: “Vậy tại sao ông còn quay lại?”

Thân Kính Nghiệp cười khổ một tiếng: “Không nỡ thôi, trên đời này ngoại trừ bà ấy thì còn ai quan tâm tôi chứ?”

Ông ta mở cửa văn phòng, quay lại đóng cửa: “Tôi nghe A Y nói cậu đã đến thôn Hồ Lô tìm tôi, cảm ơn cậu, người anh em.”

Lý Bạn Phong mỉm cười, khẽ gật đầu.

Thân Kính Nghiệp cũng cười, xoay người rời khỏi văn phòng.

Ngày hôm sau, Lý Bạn Phong đang định đi làm, La Chính Nam đột nhiên gọi điện thoại đến: “Thất gia, địa bàn của Sở Yêu Tiêm xảy ra chuyện lạ, đám người Quyên Tử chuẩn bị khai hoang thì gặp một con hổ và một con thỏ, hình như là làm bằng rối gỗ, chúng còn chưa kịp vào mảnh đất đã bị cành cây xiên chết, rốt cuộc chết ra sao, đám người Quyên Tử cũng không nhìn rõ.”

Thái độ của Sở Yêu Tiêm thay đổi quá nhanh, Lý Bạn Phong còn nghi ngờ, vì vậy đã sắp xếp Quyên Tử dẫn đội đi khai hoang.

La Chính Nam vừa nhắc đến rối gỗ, Lý Bạn Phong lập tức thấy bất an, hắn nhớ tới Đỗ Văn Minh.

Điệu nhảy sở trường của Đỗ Văn Minh chính là múa rối gỗ, lúc trước ở phòng thí nghiệm, rất nhiều người coi bản tôn của Đỗ Văn Minh thành rối gỗ.

Lại so sánh thời gian và địa điểm, hắn cảm thấy Đỗ Văn Minh rất có thể lại đến Hoa Tiên Trang sau khi đến tân địa của Sở Yêu Tiêm.

“Bảo đám người Quyên Tử cẩn thận đề phòng, hôm nay tôi sẽ về Phổ La Châu.”

Trên đường đi, Lý Bạn Phong liên tục suy nghĩ, tại sao Đỗ Văn Minh lại đến địa bàn của Sở Yêu Tiêm? Hiện tại ông ta đang ở đâu?

***

Trong đại sảnh biệt thự, Đỗ Văn Minh ngồi trên ghế sofa, nhìn người phụ nữ đối diện bàn trà.

Người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi này tên là Bùi Ngọc Dung, là phường chủ của Bách Ma Phường.

Đỗ Văn Minh cúi đầu, thành khẩn nói: “Tôi bằng lòng tiếp nhận sự phê bình của bà, tôi bằng lòng thừa nhận vấn đề và sai lầm của bản thân, tôi chỉ hy vọng chúng ta có thể giữ thái độ giao lưu thẳng thắn với nhau.”

Bùi Ngọc Dung lắc đầu: “Sao Đỗ chủ nhiệm lại nói vậy, dù nhìn vào địa vị hiện tại hay thành tựu trước đây của ông, tôi cũng không có tư cách phê bình ông.”

Đỗ Văn Minh thở dài: “Nói những lời mỉa mai này làm gì? Tôi biết là Bách Ma Phường đã cho tôi nền tảng và cơ hội cao hơn, sau khi tôi đạt được thành tích nhất định, tôi đã bỏ bê một số công tác của phường, trước tiên tôi phải kiểm điểm sâu sắc về vấn đề này.”

Bùi Ngọc Dung không cho Đỗ Văn Minh cơ hội kiểm điểm: “Tôi cảm nhận được thành ý của ông, cũng hy vọng sau này chúng ta có thể tăng cường hợp tác, nếu không còn việc gì khác…”

Thái độ của Bùi Ngọc Dung nằm trong dự đoán của Đỗ Văn Minh, nhưng ông ta vẫn muốn thử thêm một lần nữa: “Bùi phường chủ, chúng ta đừng cứ mãi vướng mắc trong mâu thuẫn trước đây, nếu bà không tin tưởng thực lực hiện tại của tôi, tôi có thể trực tiếp thể hiện cho bà xem, tôi biết có rất nhiều thành viên trong phường bị bắt, tôi có thể nghĩ cách cứu bọn họ ra.”

Bùi Ngọc Dung đặt tách trà trở lại bàn trà: “Chúng tôi đang thông qua con đường khác để giải cứu thành viên của chúng tôi.”

Đỗ Văn Minh lắc đầu nói: “Con đường của các bà không gì hơn là gây áp lực dư luận, chiêu này đối với Cục Ngoại Minh có hiệu quả, nhưng đối với Cục Ám Tinh không có tác dụng gì đâu, tôi rất hiểu Cục Ám Tinh, Hội ẩn tu Bạch Dương lúc trước đã tốn bao nhiêu công sức trên dư luận? Kết cục cuối cùng bà cũng thấy rồi đó?”

Bùi Ngọc Dung khẽ lắc đầu: “Chúng tôi và Hội ẩn tu Bạch Dương không giống nhau, mặc dù sau khi ông lên chức ở Hội ẩn tu Bạch Dương đã xa lánh chúng tôi, nhưng sức ảnh hưởng của chúng tôi lớn hơn Hội ẩn tu Bạch Dương rất nhiều, khắp nơi trên thế giới đều có thành viên của Bách Ma Phường.”

Đỗ Văn Minh thở dài: “Bùi phường chủ, đây không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng số đông, sự khác biệt về hình thức không thể thay đổi kết quả về bản chất, tôi đã làm việc nhiều năm ở cơ quan liên quan, tôi có thể thấy trước được xu hướng của những sự kiện tương tự.

Trong số những thành viên bị Cục Ngoại Minh bắt giữ, có rất nhiều người là thành viên nòng cốt của tổ chức, rất nhiều người trong số họ biết quá nhiều bí mật của Bách Ma Phường, những bí mật này sẽ nhanh chóng bị Cục Ám Tinh nắm được.

Bọn họ không giống Cục Ngoại Minh, về phương diện thủ đoạn và kinh nghiệm thẩm vấn đều phong phú hơn nhiều, nếu bà thật sự không quan tâm đến những thành viên nòng cốt này, vậy thì coi như tôi chưa từng nói gì.”

Đỗ Văn Minh nhìn chằm chằm Bùi Ngọc Dung.

Bùi Ngọc Dung xoa tách trà, chìm vào trầm tư.

Vài phút sau, Bùi Ngọc Dung ngẩng đầu, nhìn Đỗ Văn Minh: “Xung quanh nơi giam giữ bọn họ có giới tuyến, đây là khâu khó đột phá nhất trong công tác giải cứu.”

Đỗ Văn Minh nói: “Vậy chứng tỏ tôi đến đúng lúc, chỉ có tôi mới có thể cứu bọn họ ra.”

Bùi Ngọc Dung không quá tin tưởng Đỗ Văn Minh: “Ông thật sự có cách phá giải giới tuyến?”

Đỗ Văn Minh nhìn chằm chằm vào mắt Bùi Ngọc Dung: “Bà cảm thấy tôi có thể lừa bà chuyện này sao?”

Bùi Ngọc Dung trầm tư một lúc, hạ giọng nói: “Cũng không nhất thiết phải cứu bọn họ ra, nhưng phải đảm bảo bí mật của tổ chức không bị tiết lộ ra ngoài.”

Nói xong, Bùi Ngọc Dung lại nghịch tách trà, đây là thói quen của bà ta, khi nói chuyện quan trọng, giọng điệu và vẻ mặt ngược lại có chút tùy ý hơn.

Đỗ Văn Minh đứng dậy: “Vậy thì dễ dàng hơn nhiều rồi, tôi cần một số người tiếp ứng hỗ trợ.”

Bùi Ngọc Dung liếc nhìn thuộc hạ, thuộc hạ đưa cho Đỗ Văn Minh một bộ thiết bị liên lạc.

“Bộ thiết bị liên lạc này được bảo vệ bởi chú thuật cổ xưa, với trình độ kỹ thuật hiện tại của Cục Ám Tinh thì không thể nghe lén hay theo dõi, ông có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào thông qua bộ thiết bị này, tôi sẽ chuẩn bị nhân lực hỗ trợ ông bất cứ lúc nào.”

Đỗ Văn Minh cất thiết bị đi, hành lễ: “Cảm ơn sự tín nhiệm của phường chủ.”

Bùi Ngọc Dung cười đáp: “Tôi cũng hy vọng ông có thể lấy lại được sự tín nhiệm của chúng tôi, bây giờ hãy nói điều kiện của ông đi!”

Đỗ Văn Minh không khách sáo nữa: “Tôi cần tiền, số lượng không nhỏ.”

Bùi Ngọc Dung nhướng mày: “Ông không nói đùa chứ? Tam đương gia của Tuyết Hoa Phổ mà còn thiếu tiền?”

Đỗ Văn Minh cười khổ: “Cần gì phải châm chọc tôi? Tuyết Hoa Phổ thiếu tiền, chuyện này không ít người biết mà.”

***

Thành phố Việt Châu, quận Hóa Minh, thôn Cổ Linh, nông trường Cổ Viên.

Bề ngoài thì đây là một nông trường quốc doanh, nhưng trên thực tế, đây là căn cứ bên ngoài của Cục Ám Tinh, dùng để chứa một số thiết bị vật tư cỡ lớn.

Sau khi xảy ra sự kiện Trâu Quốc Minhbỏ trốn, căn cứ bên ngoài này có thêm chức năng mới, còn dùng để giam giữ một số nghi phạm quan trọng, bởi vì khu vực trung tâm của căn cứ có nhiều tầng giới tuyến khác nhau, số lượng và cường độ đều vượt qua tòa nhà Cục Ám Tinh, cho nên mức độ an toàn ở đây cao hơn tòa nhà Cục Ám Tinh không ít.

Một phần nghi phạm bị Cục Ngoại Minh bắt giữ từ Bách Ma Phường đã được chuyển giao đến nông trường Cổ Viên, cục trưởng Diêm Tùng Hòe nói với Thân Kính Nghiệp: “Lão Thân, tôi đã giao người cho ông rồi, lần này tôi coi như là để ông chê cười rồi.”

Thân Kính Nghiệp vội vàng lắc đầu: “Lão Diêm, ông nói vậy là không được, anh em chúng ta làm việc với nhau nhiều năm như vậy, tôi là người ra sao mà ông còn không biết? Tôi nào có thể chê cười ông? Hơn nữa, chuyện này tôi cũng cười không nổi, việc của Bách Ma Phường không dễ xử lý.”

Diêm Tùng Hòe nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói với Thân Kính Nghiệp: “Lão Thân, việc này quả thực không dễ xử lý, không phải vì tôi làm hỏng việc mà ở đây than thở với ông, trong này có không ít điều khó nói.

Người của Bách Ma Phường không dễ đối phó như ông nghĩ đâu, bọn họ không chỉ có quan hệ rộng mà ra tay cũng rất tàn nhẫn, tôi chỉ nói đến đây thôi, ông tự mình cẩn thận.”

Hoàn thành việc bàn giao, Diêm Tùng Hòe rời đi.

Hai dãy nhà tù tổng cộng hai mươi gian, xung quanh được bao quanh bởi một vòng giới tuyến.

Trong những nhà tù này giam giữ ba mươi tám nghi phạm quan trọng, trong đó có mười ba người là thành viên nòng cốt của Bách Ma Phường.

Thân Kính Nghiệp gọi Trần Trường Thụy đến: “Lão Trần, chuyển những nghi phạm khác ra ngoài, ở đây chỉ giam giữ người của Bách Ma Phường, mỗi người một nhà tù riêng, mỗi ngày đổi nhà tù cho bọn họ một lần, mỗi người không được ở liên tiếp hai ngày trong cùng một nhà tù.”

Chỉ cần nhìn vào “đãi ngộ”, Trần Trường Thụy đã thấy được mức độ coi trọng của Thân Kính Nghiệp đối với chuyện này.

“Thân cục trưởng, công tác thẩm vấn khi nào thì bắt đầu?”

Thân Kính Nghiệp suy nghĩ một chút: “Hôm nay lập tức bắt đầu, điều động nhân viên nòng cốt từ ban trinh sát với đội trị an để thành lập tổ công tác, anh đích thân tham gia thẩm vấn, có manh mối quan trọng thì lập tức báo cho tôi.

Ngoài ra điều động nhân viên từ đội trị an, tăng cường bảo đảm an ninh cho nông trường, còn phải sắp xếp ban trinh sát, đặc biệt chú ý đến động tĩnh gần đây của Bách Ma Phường.”

Vừa nói, Thân Kính Nghiệp vừa nhìn Trần Trường Thụy.

Trần Trường Thụy đang quay đầu nhìn ra phía sau, vừa rồi hình như không tập trung nghe Thân Kính Nghiệp nói.

“Lão Trần, xảy ra chuyện gì vậy?”

Trần Trường Thụy là khuy tu cấp cao nhất trong Cục Ám Tinh, vừa rồi ông ta cảm thấy có người đang nhìn mình từ phía sau.

“Thân cục trưởng, tôi đề xuất trước tiên tiến hành một lần bài trừ nguy hiểm tiềm ẩn cho nông trường.”

Thân Kính Nghiệp gật đầu, gọi đội trưởng đội trị an Quý Thủ Lâm đến: “Anh gọi Hoa Giáp đến, để ông ấy dẫn người tiến hành kiểm tra toàn diện cho nông trường, gọi cả trưởng ban trinh sát đến, để ông ta sắp xếp máy bay không người lái tuần tra xung quanh nông trường hai mươi tư tiếng đồng hồ.”

***

Đỗ Văn Minh vừa nhảy vừa rời khỏi nông trường, điệu nhảy của ông ta rất bắt mắt, nhưng động tác tay chân rối mắt ngược lại đã tạo thành một loại chướng ngại thị giác nào đó, khiến người nhìn thấy ông ta tưởng rằng mình nhìn thấy ảo ảnh trên tuyết.

Đi bộ ba cây số trên đường cái, Đỗ Văn Minh lên một chiếc ô tô màu xanh, lái xe đi vào nội thành.

Ông ta lấy một chiếc tai nghe từ trong túi ra, bóp bóp phần dưới của tai nghe, liên lạc với phường chủ Bách Ma Phường Bùi Ngọc Dung.

“Bùi phường chủ, tôi đã đi xem xét rồi, trong vòng năm ngày là có thể giải quyết xong việc.”

“Không thể đợi năm ngày, ngày mai phải giải quyết xong việc, có một số bí mật nhất định không được để lộ ra ngoài.”

“Ngày mai thì khó."

Đỗ Văn Minh đưa ra điều kiện: "Cơ thể tôi xuất hiện một số vấn đề, có vài bệnh đặc biệt cần điều trị.”

Bùi Ngọc Dung rất phản cảm đối với hành vi đưa thêm điều kiện vào phút chót: “Tại sao lúc trước ông không nói rõ tình hình?”

“Cũng là hôm nay tôi mới ý thức được tính nghiêm trọng của bệnh tình.”

Bùi Ngọc Dung im lặng một lúc, nói: “Tôi sẽ sắp xếp một bác sĩ cho ông, chiều nay có thể gặp ông.”

“Nếu là bác sĩ bình thường thì thôi, bệnh tình của tôi có chút đặc biệt.”

Đỗ Văn Minh gãi cánh tay, một loạt nốt mẩn màu xanh lục nổi lên.

“Cô ấy là y giả trẻ tuổi xuất sắc nhất của Bách Ma Phường những năm gần đây, nếu ngay cả cô ấy cũng không thể chữa khỏi cho ông thì tôi cũng chẳng nghĩ ra được cách nào khác, ông cho tôi một địa chỉ trước đi.”

“Khu chung cư Vân Dật Danh Để, quận Gia Thành, đường Dục Hiền, tòa hai, tầng năm mươi mốt, phòng 5106.”

Trở về chỗ ở, Đỗ Văn Minh cởi quần áo, lấy ra đủ loại thuốc bôi lên người.

Nốt mẩn ngày càng nhiều, ngứa đến mức không thể chịu nổi, ông ta đổ đầy một bồn nước, ngâm mình vào trong mới miễn cưỡng thấy đỡ hơn.

Cứ như vậy kiên trì đến hai giờ chiều, bác sĩ mà Bách Ma Phường phái đến đã tới.

Bác sĩ này tên là Khâu Thi Nhã, nhìn tuổi tác hình như chưa đến ba mươi, Đỗ Văn Minh vô cùng nghi ngờ năng lực của cô ta.

Đợi đến khi Khâu Thi Nhã kiểm tra xong tình trạng cơ thể mình, Đỗ Văn Minh đã lập tức xóa tan mọi nghi ngờ.

“Mẩn ngứa này của ông không chữa được.”

“Có cách nào giảm bớt triệu chứng không?”

Khâu Thi Nhã ưỡn ngực, trả lời: “Không có cách nào!”

Không cần nghi ngờ, cô ta quả thực không có năng lực này.

Đỗ Văn Minh lịch sự mở cửa, mỉm cười với Khâu Thi Nhã: “Cút!”

Khâu Thi Nhã tức giận bỏ đi, đi đến cổng khu chung cư, quay đầu nhìn tòa nhà số ba, không nhịn được mà phun một bãi nước miếng!

“Khạc nhổ bừa bãi không văn minh."

Một người đàn ông trung niên đưa một tờ rơi cho Khâu Thi Nhã: "Hiệu sách Lỗ gia cuối tuần đại hạ giá, toàn bộ giảm giá 30%, hoan nghênh khách hàng mới và cũ đến tham quan.”

Khâu Thi Nhã nhận lấy tờ rơi, nhìn người đàn ông này.

Y nói đúng, khạc nhổ bừa bãi là không văn minh.

“Ọt! Toẹt!” Khâu Thi Nhã lại ho một tiếng, nhổ nước bọt lên tờ rơi, ném tờ rơi sang một bên rồi bỏ đi.

Ông chủ Lỗ cười khổ một tiếng: “Người trẻ tuổi này thật tệ! Mấy người kia tìm ta bán đồ đều rất có văn hóa, không ai như cô ta.”

Nói xong, ông chủ Lỗ ngẩng đầu nhìn khu chung cư, lẩm bẩm: “Xem ra hắn thật sự ở đây, ở tòa nào tầng mấy nhỉ? Vào tìm xem?”

Ông chủ Lỗ lật lịch, cau mày.

Ngày hôm nay không thích hợp để tìm người.

Nhưng đã tìm đến đây rồi, biết đâu ngày mai hắn chuyển nhà thì sao?

Ông chủ Lỗ do dự một lúc, cất lịch đi.

Thứ này cũng không thể tin hoàn toàn.

Y lại xé một tờ rơi, trên tờ rơi có những chữ nhỏ, đi vào khu chung cư, chui vào các tòa nhà.

***

Đỗ Văn Minh tự tát mình một cái, ông ta không nên có ảo tưởng về y giả của Bách Ma Phường, toàn bộ ngoại châu ngoại trừ Khang Chấn Xương, e rằng không ai có biện pháp hữu hiệu cho loại bệnh này.

Nếu ông ta vẫn là Đỗ chủ nhiệm, ông ta có thể liên lạc với Khang Chấn Xương bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ ông ta là tội phạm bị truy nã ở ngoại châu.

Bất đắc dĩ, ông ta tìm một cái gương, bóp vỡ một cục mụn, bôi mủ trong cục mụn lên gương, ông ta lại cắt đầu ngón tay, dùng máu của mình vẽ một bức tranh trong dịch mủ.

Bức tranh này rất đơn giản, một vòng tròn làm đầu, một đường cong làm miệng, hơn một phút sau, miệng của bức tranh này có thể động đậy.

“Vị nào tìm tôi?” Chiếc gương phát ra giọng nói của Thôi Đề Khắc.

“Là tôi.”

“Vị nào tìm tôi?” Thôi Đề Khắc lặp lại một lần nữa.

“Là tôi!”

Đỗ Văn Minh dùng máu vẽ thêm hai cái tai lên gương, lần này Thôi Đề Khắc có thể nghe thấy.

“Hóa ra là ông, Đỗ tiên sinh, ông đã lâu không liên lạc với tôi.”

“Tôi đã nói với anh là tôi đi vào lỗ sâu, trong lỗ sâu, tôi căn bản không liên lạc được với anh, tôi vừa ra khỏi lỗ sâu đã liên lạc với anh một lần.”

Thôi Đề Khắc nghĩ một chút rồi nói: “Ông đã hứa với tôi ít nhất hai ngày phải gặp tôi một lần, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa gặp ông.”

Đỗ Văn Minh bất đắc dĩ lắc đầu, lại vẽ thêm hai con mắt lên gương.

Hai con mắt cong xuống dưới, khóe miệng đồng thời nhếch lên, người trên gương nở nụ cười: “Bạn của tôi, cuối cùng tôi cũng gặp được ông rồi, tình trạng của ông hình như không được tốt lắm.”

Đỗ Văn Minh gật đầu: “Tôi rất khó chịu, không phải tôi cố ý không liên lạc với anh, tôi là tội phạm bị truy nã ở ngoại châu, làm việc phải vô cùng cẩn thận.”

“Ông đến ngoại châu làm gì?”

“Tôi đã nói với anh rồi, tôi muốn kiếm một khoản tiền, kiếm một lô thiết bị, chỉ như vậy mới có thể thực hiện việc khống chế giới tuyến, sao anh lại không nhớ gì hết?”

Thôi Đề Khắc đúng là hơi đãng trí, gần đây anh ta có rất nhiều việc, giả mạo Vinh Khô Thần vốn đã không dễ dàng, thỉnh thoảng anh ta còn phải chăm sóc Đức Tụng Nhai.

“Tôi nhớ ra chuyện này rồi, nhưng lúc đó ông nói với tôi là ông muốn tìm Hà Gia Khánh để xin tài trợ.”

“Hà Gia Khánh không muốn hợp tác với tôi, tôi chỉ có thể đến ngoại châu tìm người giúp đỡ, tôi luôn coi anh là bạn của tôi, tôi chưa bao giờ có ý định phản bội anh.”

“Đỗ tiên sinh, có phải ông rất đau khổ hay không?” Giọng Thôi Đề Khắc thay đổi, ngữ điệu trở nên trầm thấp hơn.

“Tôi rất đau khổ.”

Đỗ Văn Minh không ngừng gật đầu, hiện tại ông ta có chút sợ hãi, trong ấn tượng của ông ta, Thôi Đề Khắc là người rất hài hước, nhưng lúc này, giọng điệu của Thôi Đề Khắc cực kỳ nghiêm túc.

“Đỗ tiên sinh, có thể nói cho tôi biết ông đã tìm kiếm sự giúp đỡ của ai ở ngoại châu không?”

“Tôi đã tìm kiếm sự giúp đỡ của Hội ẩn tu Bạch Dương, tôi đã nói với anh rồi, tôi là nhân vật cấp cao của hội ẩn tu.”

“Nhưng theo tôi được biết, dưới sự lãnh đạo của Lý Thất, Hội ẩn tu Bạch Dương đã gần như biến mất khỏi Hoàn quốc.”

Đỗ Văn Minh lắc đầu: “Thực lực của hội ẩn tu rất mạnh, Cục Ám Tinh không gây ra tổn thất quá lớn cho bọn họ.”

“Vậy lúc trước khi ông bị truy nã, tại sao không đến nương tựa Hội ẩn tu, mà lại trốn đến Phổ La Châu?”

“Bởi vì tôi cảm thấy Tuyết Hoa Phổ đáng tin cậy hơn.”

“Bây giờ tại sao không tìm Tuyết Hoa Phổ, chẳng lẽ Tuyết Hoa Phổ không đáng tin cậy nữa?”

“Tôi có nỗi khổ tâm riêng.”

Đỗ Văn Minh không thể đưa ra lời giải thích hợp lý, ông ta phát hiện, lừa gạt Thôi Đề Khắc là một việc rất khó khăn.

Thôi Đề Khắc im lặng rất lâu, khóe miệng người trên gương nhếch lên, lại nở nụ cười: “Đỗ tiên sinh, tôi ngửi thấy mùi vị của dối trá trong lời nói của ông, ở ngoại châu có rất nhiều tổ chức ám năng giả, ông có thể có qua lại với rất nhiều tổ chức.

Nhưng có một tổ chức ông tốt nhất đừng nên tiếp xúc với họ, những hành vi bọn họ làm giống như ác ma của nhân gian, tôi đã nói với ông tên của tổ chức này rồi, ông sẽ không quên chứ?”

Đỗ Văn Minh hít sâu một hơi: “Tôi nhớ, anh yên tâm, tôi không có tiếp xúc với bọn họ.”

“Tôi không cần yên tâm, bởi vì vốn dĩ tôi cũng không cần lo lắng, đây là chuyện của ông, tôi cho ông năm ngày, trong vòng năm ngày ông phải trở về Phổ La Châu.

Tôi rất muốn xem thành quả nghiên cứu của ông về giới tuyến, trong năm ngày này ông sẽ không còn phải chịu đau khổ nữa, nhưng năm ngày sau nếu tôi không nhìn thấy ông, ông sẽ mất mạng.”

“Được.”

Thôi Đề Khắc lại khôi phục giọng điệu khôi hài: “Đỗ tiên sinh, hãy ăn mặt tôi đi, đây là liều thuốc tốt để loại bỏ đau khổ.”

Cái mặt mà anh ta nói chính là mủ và máu trên gương.

Đỗ Văn Minh không chút do dự, liếm sạch mủ máu trên gương, trước khi mủ máu bị ăn hết, Thôi Đề Khắc vẫn không quên dặn dò một câu: “Đến Phổ La Châu sớm một chút, tôi chờ ông.”

Đến Phổ La Châu?

Việc này còn sớm!

Đỗ Văn Minh không muốn sống cả đời dưới sự khống chế của Thôi Đề Khắc.

Trước tiên tìm Hà Gia Khánh, sau đó tìm Bách Ma Phường, Đỗ Văn Minh chỉ có một mục đích, ông ta cần tiền, ông ta cần mua sắm thiết bị đắt tiền.

Ông ta có năng lực ra vào lỗ sâu, nhưng năng lực này ở đa số trường hợp cần dựa vào vận may, nếu may mắn thì ông ta có thể tìm thấy lối ra của lỗ sâu, không may mắn thì ông ta sẽ bị kẹt trong lỗ sâu rất lâu.

Ông ta nghiên cứu rất sâu về lỗ sâu, cộng thêm trải nghiệm thực tế trong lỗ sâu, ông ta tin rằng mình có thể chế tạo được thiết bị khóa lối ra trong thời gian ngắn.

Có thiết bị rồi thì ông ta có thể xuyên qua giới tuyến bất cứ lúc nào, cũng có thể trốn trong lỗ sâu bất cứ lúc nào.

Ông ta còn có thể thông qua giun trong lỗ sâu để không ngừng nâng cao tu vi của bản thân, cho đến khi hóa giải được bệnh của Thôi Đề Khắc.

Về phần tổ chức mà Thôi Đề Khắc nói, ông ta biết rõ.

Anh ta nói đúng, hành vi của Bách Ma Phường không khác gì ác ma nhân gian.

Nhưng có một chuyện Thôi Đề Khắc không biết, bản thân Đỗ Văn Minh là thành viên của Bách Ma Phường.

Ông ta có mâu thuẫn rất sâu với Bách Ma Phường, khi sa cơ lỡ vận, ông ta không dám đi tìm Bùi Ngọc Dung, ông ta biết Bách Ma Phường có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Nhưng bây giờ Đỗ Văn Minh nắm trong tay thủ đoạn xuyên qua giới tuyến, cũng có nghĩa là có vốn liếng để đối thoại, ông ta tin rằng mình có thể đổi lấy thù lao xứng đáng từ Bách Ma Phường.

Ăn mủ máu xong, cơn ngứa ngáy trên người biến mất, nốt mẩn cũng dần dần biến mất, Đỗ Văn Minh bình tĩnh trở lại, suy nghĩ kỹ kế hoạch cho năm ngày tiếp theo.

Bước thứ nhất, ngày mai moi ra bí mật của Bách Ma Phường, sau đó giết đám thành viên nòng cốt kia, trực tiếp đòi thù lao từ phường chủ.

Bước thứ hai, lập tức liên hệ với người bán, bọn họ có hàng sẵn, chỉ cần đưa tiền là thiết bị có thể được giao ngay trong ngày.

Bước thứ ba, dùng ba ngày để hoàn thành việc lắp ráp thiết bị, đây là thiết bị mang theo người, đơn giản hơn nhiều so với thiết bị mà Vu Diệu Minh thiết kế.

Bước thứ tư, sau khi có thiết bị, lập tức chui vào lỗ sâu, dựa vào việc ăn giun để áp chế mầm bệnh trên người, cho đến khi bản thân có thể hóa giải mầm bệnh.

Bước thứ năm, bản thân có đủ tu vi và năng lực xuyên qua giới tuyến, thì có thể…

Cái gì ở dưới đất vậy?

Kiến sao?

Suy nghĩ của Đỗ Văn Minh bị gián đoạn, ông ta phát hiện thứ đang bò trên mặt đất không phải là kiến mà là chữ, ba chữ in được viết rất ngay ngắn.

Ba chữ này là “Đại hạ giá”.

Chẳng lẽ là hắn…

Đỗ Văn Minh không nghĩ nhiều, lập tức nhảy ra khỏi cửa sổ, bò xuống dưới men theo tường từ tầng năm mươi mốt.

Ông ta vừa đi, ông chủ Lỗ lập tức ập vào phòng của ông ta.

Quét mắt nhìn quanh căn phòng, ông chủ Lỗ nhìn thấy chiếc gương trên bàn.

Trên gương mang theo một chút linh tính, ông chủ Lỗ tiến lên chạm vào, lập tức cảm nhận được nguy hiểm.

Trên chiếc gương này có một mùi vị kỳ lạ, có chút giống với mùi trên người Lục ăn mày.

Mầm bệnh!

Ông chủ Lỗ vung tay, chữ trên tờ rơi bay ra, bao lấy tay phải của ông chủ Lỗ, lột sống một lớp da trên tay y.

“Không nên đến! Rõ ràng đã xem lịch rồi! Lịch đã nói không nên đến!”

Ông chủ Lỗ vô cùng hối hận, chỉ muốn tự tát mình một cái.

***

Đêm khuya, người ba đầu và dị quái lần lượt đình chiến, tự mình chuẩn bị cho khảo hạch ngày mai.

Sở Yêu Tiêm trở về chỗ ở của mình, đun một chậu nước nóng, tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Ngủ một lúc, ả bỗng nhiên cảm thấy có người bên giường, vội vàng hỏi: “Là Gia Khánh sao?”

“Không phải."

Lý Bạn Phong quẹt một que diêm, châm một ngọn nến, soi lên mặt Sở Yêu Tiêm: "Hà Gia Khánh luôn đến vào lúc này sao?”

Sở Yêu Tiêm sợ hãi: “Thất gia, đêm hôm khuya khoắt ngài vào nhà một nữ nhân như ta làm gì?”

Lý Bạn Phong nghĩ một chút, việc này quả thực có chút không ổn: “Vậy cô đến nhà tôi ngồi một lúc không?”

“Thất gia, ngài tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?”

Sở Yêu Tiêm rất sợ hãi, Lý Thất vào phòng ả, ngồi bên giường ả mà ả hoàn toàn không hay biết, từ điều này có thể thấy được thực lực giữa hai bên chênh lệch bao nhiêu.

Lý Bạn Phong hỏi: “Đã gặp Đỗ Văn Minh chưa?”

“Ai là Đỗ Văn Minh?” Sở Yêu Tiêm quả thực không quen người này.

“Vũ tu, cùng đạo môn với cô, tu vi cao hơn cô.”

Sở Yêu Tiêm cúi đầu: “Hai ngày nay có không ít người đến địa bàn, ta không nhớ rõ…”

Lý Bạn Phong mỉm cười: “Hay là chúng ta đổi chỗ nói chuyện tiếp, biết đâu cô lại nhớ ra?”

Sở Yêu Tiêm liên tục lắc đầu: “Thất gia, ngài đừng sốt ruột, bây giờ ta đã nhớ ra rồi!”

“Nhớ ra cái gì?”

“Hôm đó Hà Gia Khánh cũng có mặt, hắn và tên vũ tu đó nói chuyện một hồi lâu, rốt cuộc nói gì thì ta thật sự không biết!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!