Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 676: CHƯƠNG 674: BẢO VỆ

Ông chủ Lỗ trở về hiệu sách, muốn đánh một trận với Tiếu Thiên Thủ.

Phân thắng bại, cũng định sinh tử, ông chủ Lỗ đã hạ quyết tâm, nhưng Tiếu Thiên Thủ lại không muốn đánh.

Lão biết trình của Bát Đấu Mặc Khách ra sao, với thực lực hiện tại của Tiếu Thiên Thủ, nếu trực tiếp giao chiến với ông chủ Lỗ, lão không có chút phần thắng nào.

Nhiệm vụ của lão là dẫn ông chủ Lỗ về hiệu sách, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Tiếu Thiên Thủ lập tức lách người đi ra cửa.

Ông chủ Lỗ vung tay, cửa chính hiệu sách đóng sập lại, trên cửa viết hơn trăm chữ “khóa”, mỗi chữ “khóa” đều hóa thành một ổ khóa thật, cả cửa chính lẫn cửa sổ khóa chặt đến mức kín mít.

Sách trên giá sách bay lên không trung, ngàn vạn chữ viết như sóng thần nhanh chóng bao vây Tiếu Thiên Thủ.

Đây là chiến thuật ông chủ Lỗ đặc biệt chuẩn bị cho Tiếu Thiên Thủ, biện pháp tốt nhất để đối phó với Tiếu Thiên Thủ chính là hoàn toàn không cho lão có không gian di chuyển.

Tiếu Thiên Thủ rơi vào tình thế bất lợi, nhưng không hề rối loạn, lão dám xông vào hiệu sách Lỗ gia, đương nhiên cũng đã có chuẩn bị, lão vung tay phải, ống tay áo lập tức giãn rộng ra hai thước, một trận gió xoáy nổi lên, một lượng lớn chữ viết bị lão cuốn vào trong tay áo.

Đây là kỹ pháp của đạo tu, Tụ Lý Giang Sơn, vốn là kỹ pháp dùng để giấu đồ ăn cắp, bây giờ lại phát huy tác dụng to lớn trong chiến đấu.

Điểm khó đối phó nhất của những nhân vật ở cấp độ tổ sư và tông sư tầng một chính là đây, bọn họ nghiên cứu kỹ pháp đạo môn vô cùng thấu đáo, trong rất nhiều trường hợp đều có thể đưa ra ứng phó ngoài dự đoán.

Chỉ dựa vào chữ viết không thể bắt được Tiếu Thiên Thủ, ông chủ Lỗ đổi cách.

Y từ trong tay áo lấy ra một thanh đoản kiếm, tay phải cầm kiếm, đâm thẳng vào mặt Tiếu Thiên Thủ.

Tiếu Thiên Thủ sững người: “Chu Bát Đấu, ngươi còn đánh võ nữa?”

Thân thủ ông chủ Lỗ không tệ, một kiếm này đâm vừa nhanh vừa chuẩn, cho dù là một võ tu Vân Thượng cũng chưa chắc đã đỡ được.

Thanh kiếm này cũng tốt, hàn ý bức người, tiếng xé gió bén nhọn chói tai như quỷ khóc sói tru, văng vẳng không tiêu tan, khiến Tiếu Thiên Thủ với kiến thức rộng rãi cũng không khỏi rùng mình.

Nhưng thủ đoạn tấn công trực tiếp như vậy dùng để đối phó với lão tổ đạo tu dường như có chút trẻ con.

Hai ngón tay Tiếu Thiên Thủ run lên, làm động tác kìm kẹp, trường kiếm trong tay ông chủ Lỗ chớp mắt đã nằm trong tay Tiếu Thiên Thủ.

“Chu Bát Đấu, ngươi một văn nhân, lại chơi kiếm với ta? Thanh binh khí này trông không tệ, rơi vào tay ngươi thật đúng là lãng phí, để ta giữ hộ ngươi…”

Lời còn chưa dứt, đoản kiếm hóa thành mực, trước tiên nhuộm đen bàn tay Tiếu Thiên Thủ, sau đó lan lên cổ tay, lập tức lan ra khuỷu tay.

Tiếu Thiên Thủ giật mình: “Lão Chu, ngươi làm vậy là không đúng rồi, ta thành tâm thành ý trộm đồ của ngươi, ngươi lại lấy đồ giả lừa gạt ta!”

Thanh kiếm này là giả, nhìn thì giống như là lấy từ trong tay áo ra, nhưng thực chất là ông chủ Lỗ dùng ngón tay cái viết một chữ “kiếm” trong lòng bàn tay, hóa thành một thanh kiếm.

Lưỡi kiếm tỏa ra hàn khí bức người là vì ông chủ Lỗ mang theo "Tú Sương Tập", ba chữ trên bìa sách vẫn luôn phun sương tuyết về phía Tiếu Thiên Thủ.

Tiếng xé gió chói tai là vì trên giá sách có hai cuốn "Gào Thét" do ông chủ Lỗ sáng tác, hai cuốn sách này vẫn luôn gào thét về phía Tiếu Thiên Thủ, khiến Tiếu Thiên Thủ lầm tưởng nghe thấy tiếng xé gió.

Quỷ khóc sói tru là vì trên giá sách bên cạnh có một bộ “Bách Quỷ Đồ”, trong sách có hơn trăm con quỷ quái, cộng thêm mấy con sói yêu, vừa khóc vừa kêu, tạo nên âm thanh nền cho ông chủ Lỗ.

Nhờ một loạt thao tác như vậy, một thanh kiếm mực đã khiến Tiếu Thiên Thủ mắc bẫy, coi kiếm mực là kiếm thật mà trộm vào tay.

Cổ tay và bàn tay Tiếu Thiên Thủ đều bị mực nhuộm đen, gặp phải tình huống này cũng không cần lo lắng, chặt tay là được.

Nhưng Tiếu Thiên Thủ không còn như năm xưa, mấy ngày nay tuy tìm được vài bàn tay, nhưng số lượng rất hạn chế, lão nỡ chặt sao?

Không nỡ chặt tay thì phải chờ chết, Tiếu Thiên Thủ không chút do dự, vung đao chặt đứt tay phải, Tụ Lý Giang Sơn không dùng được nữa, Tiếu Thiên Thủ lại rơi vào vòng vây của chữ viết, sắp sửa tuyệt vọng thì cánh cửa phía sau lão bỗng nhiên mở ra.

Ông chủ Lỗ sững người, đôi bên giao thủ kịch liệt như vậy mà Tiếu Thiên Thủ vẫn không quên mở khóa.

Trên cửa hiệu sách có hàng trăm hàng ngàn ổ khóa, cứ như vậy bị Tiếu Thiên Thủ dễ dàng mở ra.

“Lão Chu, ngày tháng còn dài, hẹn ngày gặp lại!” Tiếu Thiên Thủ nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của chữ viết, rời khỏi hiệu sách.

Ông chủ Lỗ không đuổi theo, y không quá quen thuộc đối với ngoại châu, y phải suy nghĩ cho kỹ một số việc trong này.

Ngoài hộp ảo thuật, y còn thu được không ít thứ của Bách Ma Phường, những thứ này cũng phải xử lý cho tốt.

Tiếng còi cảnh sát liên tiếp vang lên, ông chủ Lỗ trở lại hiệu sách, dọn dẹp lại sách vở bừa bộn.

Có cảnh sát đến hỏi thăm tình hình, ông chủ Lỗ ứng phó vài câu, tiện thể thu hồi bàn tay bị đứt của Tiếu Thiên Thủ.

“Tối nay có chút bất ổn, xin hãy cố gắng ở nhà, không nên ra ngoài.”

Cảnh sát dặn dò vài câu rồi rời khỏi hiệu sách, ông chủ Lỗ mở bản đồ thành phố, thấy có rất nhiều nơi trên bản đồ lóe lên ánh lửa.

Tối nay đúng là có nhiều chuyện xảy ra.

Ông chủ Lỗ đóng cửa hiệu sách, quyết định tạm thời không nhúng tay vào vũng nước đục này.

Các cửa hàng lần lượt đóng cửa, người đi đường trên phố ngày càng ít, quán thịt nướng của cặp vợ chồng trẻ đối diện cũng không còn khách.

Ông chủ quán đứng bên đường nhìn một lát, quay đầu nói với vợ: “Dọn hàng thôi!”

Bà chủ có chút không cam lòng: “Chờ thêm chút nữa đi, hôm nay chúng ta còn chưa kiếm đủ tiền thuê nhà.”

“Còn chờ cái gì nữa, không nghe người ta nói sao, tối nay có chuyện, trên phố chẳng còn ai!”

“Chuyện gì vậy?”

“Sao tôi biết được, dọn hàng nhanh lên, mai ra sớm một chút là được rồi!”

Ông chủ dập lửa, bà chủ dọn dẹp đồ đạc với vẻ mặt không vui, kéo cửa cuốn xuống, dọn dẹp qua loa, hai vợ chồng vừa định đi ngủ thì chợt nghe thấy tiếng người đập cửa bên ngoài.

Ông chủ hô lên: “Ai đó! Chúng tôi nghỉ rồi!”

Tiếng trẻ con truyền vào từ bên ngoài: “Chú ơi, cháu và cha đi ăn cơm, mẹ cháu đi vệ sinh, có một người lạ mặt nói đưa cháu đi mua đồ chơi, cháu không đi theo ông ta, ông ta đánh cháu, kéo cháu đi, cháu khó khăn lắm mới chạy thoát ra được, nhưng cháu không tìm thấy mẹ cháu, ông ta lại sắp đến rồi, cháu không biết phải làm sao…”

Càng lo lắng, đứa trẻ càng nói không rõ ràng.

“Trời ơi, gặp phải đám buôn người rồi! Cậu bé, đừng sợ, cháu mau vào chỗ chú!” Chưa đợi vợ hỏi thêm, ông chủ đã mở cửa cuốn.

Cửa cuốn vừa mới nâng lên vài chục phân, cửa kính bên trong còn chưa kịp mở, hai vợ chồng phát hiện người đứng trước cửa không phải là trẻ con, chỉ nhìn kích thước đôi giày da kia cũng không phải là thứ trẻ con đi vừa.

Người nọ ngồi xổm xuống, mỉm cười với hai vợ chồng, hắn ta là một nam thanh niên khoảng hai mươi tuổi.

Ông chủ giật mình, muốn kéo cửa cuốn xuống, nam thanh niên lăn người về phía trước, tông vỡ cửa kính, xông vào quán.

Nam thanh niên cười hề hề nói: “Chú ơi, chú thật tốt bụng, cháu đói bụng rồi, chú có thể làm cho cháu chút đồ ăn không?”

Ông chủ quay người cầm lấy cái móc lò, chỉ vào nam thanh niên quát: “Mày ra ngoài cho tao!”

Nam thanh niên vẫn giữ nụ cười: “Sao vậy chú, chú không muốn làm người tốt nữa?”

“Tao bảo mày ra ngoài!” Ông chủ vung cái móc lò, làm một tư thế.

Những người trong nghề đều biết, tư thế này chỉ là dọa người, anh ta không dám đánh thật.

Nam thanh niên đối diện không phải người dễ bị dọa, hắn ta đưa tay giật lấy cái móc lò, móc vào vai ông chủ.

Cú này đau đến gần chết, ông chủ quán loạng choạng ngã xuống đất.

Nam thanh niên giẫm chân lên mặt ông chủ, quay đầu nhìn bà chủ.

Bà chủ cầm điện thoại định báo cảnh sát, nam thanh niên vung cái móc lò xuyên qua lòng bàn tay bà chủ, điện thoại cũng rơi xuống đất.

Nam thanh niên giẫm chân lên đầu ông chủ, xoay xoay mũi giày vài cái, cúi đầu nhìn ông chủ nói: “Chú ơi, cháu vẫn còn đói, chú làm cho cháu vài xiên thịt nướng ăn đi!”

Xương gò má của ông chủ bị giẫm nát, anh ta vẫn còn muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng đầu như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích.

“Ông nói ông bán thịt nướng, không nướng thịt thì giữ lại mấy que xiên này làm gì?”

Nam thanh niên cầm một nắm que xiên, lần lượt đâm vào người ông chủ, mỗi que xiên đều xuyên qua cơ thể, đâm sâu xuống đất.

Nam thanh niên cười nói: “Xem ra ông vẫn chưa đau, đau thì kêu lên đi!”

Hai mắt ông chủ đỏ ngầu, toàn thân run rẩy, nhưng không phát ra được chút âm thanh nào, cổ họng anh ta như bị nghẹn một ngụm cát, nuốt không trôi, cũng không thể nhổ ra được.

Bà chủ hét lên, trong cơn sợ hãi, cô hét lên một tiếng.

Nam thanh niên lập tức nhìn về phía bà chủ, cười hề hề nói: “Chú ơi, cháu chưa lấy vợ, chú có thể cho cháu mượn dì này dùng một chút không?”

Ông chủ muốn liều mạng, nhưng anh ta bị đóng đinh chặt trên mặt đất, không thể động đậy.

Bà chủ muốn chạy, nam thanh niên vung que xiên, đóng đinh bà chủ lên tường.

Bà chủ kêu rên thảm thiết.

“Chạy cái gì! Cần gì phải chịu khổ như vậy?”

Nam thanh niên nhéo mặt bà chủ: "Cô hét to thêm chút nữa đi, gọi thêm vài người đến xem chúng ta biểu diễn! Sau này buôn bán ở đây chắc chắn sẽ rất phát đạt!”

Bà chủ gào thét hết sức.

Ông chủ run rẩy toàn thân.

“Trò hay nên bắt đầu rồi.” Nam thanh niên cười, bật hộp đèn của quán thịt nướng, hộp đèn sáng lên, nhưng lại không thấy hai chữ thịt nướng.

Ông chủ Lỗ nhìn sang phía đối diện đường, lắc đầu nói: “Ai cũng nói Phổ La Châu tàn nhẫn, nhưng ngoại châu cũng không thiếu súc sinh.”

Trong quán thịt nướng, nam thanh niên chuẩn bị giở trò với bà chủ.

“Cái bảng hiệu này của cô viết kiểu gì vậy? Ngay cả hai chữ thịt nướng cũng không có thì cô làm ăn kiểu gì?”

Nam thanh niên vuốt ve mặt bà chủ, đột nhiên cảm thấy trong ống quần có một luồng nước ấm.

Đái ra quần?

Sợ đến mức đái ra quần?

Hai vợ chồng chủ quán sợ đến đái ra quần cũng là chuyện bình thường, nhưng nam thanh niên không hiểu tại sao hắn ta cũng đái ra quần.

Cảm giác này cũng không đúng, nước tiểu hình như không dính như vậy.

Nước tiểu hình như… Cũng không nên... Có màu đỏ…

Nam thanh niên lùi lại vài bước rồi ngã xuống đất, một cục gì đó rơi ra từ ống quần hắn ta.

Rơi ra!

“Cái đó” vậy mà rơi ra!

Trong cơn sợ hãi và đau đớn, nam thanh niên gào khóc thảm thiết, đũng quần nhuộm đỏ một mảng.

Ông chủ Lỗ lo lắng hắn ta sẽ mất máu quá nhiều, để chữ “nướng” dừng lại trên vết thương hắn ta một lúc.

Khói bốc lên, nam thanh niên không ngừng kêu la.

Hắn ta không biết ai đã thiến hắn ta, cũng không biết ai đã đốt hắn ta, hắn ta nhặt “thứ” rơi trên mặt đất lên, định bỏ chạy, nhưng đầu gối chợt mềm nhũn, lại ngã xuống đất.

Bắp chân bốc khói xanh, gân chân đã bị nướng chín.

Nam thanh niên duỗi tay bò ra cửa, hai tay đột nhiên mất sức, cả người ngã xuống đất.

Gân tay cũng bị nướng chín.

Một chữ “nướng” lượn lờ xung quanh hắn ta, thứ bị cắt của hắn ta lại rơi xuống đất.

Ông chủ Lỗ thấy hắn ta thật đáng thương, phái chữ “nướng” đi qua nướng chín thứ đó.

Ông chủ Lỗ có ý tốt, thứ này nướng chín rồi, chấm thêm chút muối tiêu là có thể ăn.

Nhưng nam thanh niên không có tâm trạng ăn, hắn ta nhúc nhích cơ thể bò ra cửa, que xiên trên người ông chủ rơi xuống, không biết bị ai rút ra.

Ông chủ từ từ đứng dậy, giơ cái móc lò lên phía sau nam thanh niên.

“Mày, mày đừng…” Nam thanh niên quay đầu nhìn lại, thân thể không ngừng bò về phía sau.

Que xiên trên người bà chủ cũng rơi xuống, cô gọi điện báo cảnh sát.

***

“Tối nay có rất nhiều người báo cảnh sát, tôi cảm thấy phía sau chắc chắn có liên quan.” Bóng Đèn đưa ra một giả thuyết táo bạo trước mặt Mứt Kẹo và Trung Nhị.

Mứt Kẹo liếc Bóng Đèn: “Chuyện này còn cần cậu nói sao? Ai cũng nhìn ra được mà!”

Trung Nhị nói: “Tôi cảm thấy những người này có lẽ thuộc cùng một tổ chức, những chuyện xảy ra tối nay là một hành động có kế hoạch và được chuẩn bị trước.”

Mứt Kẹo gật đầu: “Vẫn là Trung Nhị phân tích thấu đáo!”

Bóng Đèn cau mày: “Chị Mứt Kẹo, điều tôi nói với điều Trung Nhị nói có gì khác biệt sao?”

“Có khác biệt hay không cậu tự nghe không hiểu sao?”

Mứt Kẹo dừng xe bên ngoài một khu chung cư: "Nhớ vị trí, tòa nhà số 6, căn hộ 1301, lên đó thì làm việc nhanh gọn, cố gắng tranh thủ trận tiếp theo, Thân cục trưởng đã nói rồi, lần này thuốc điều hòa tính theo đầu người!”

Cục Ám Tinh chia các thành viên đội trị an thành hàng chục tổ nhỏ, chia sẻ toàn bộ thông tin vụ án trong đội công tác, sau khi mỗi người hoàn thành nhiệm vụ tổ quy định, còn có thể hỗ trợ các tổ khác hoàn thành nhiệm vụ.

Bóng Đèn thở dài: “Chúng ta tốn hết thời gian trên đường rồi, chuyến sau phải chọn địa điểm tốt, cố gắng đến hiện trường trong vòng nửa tiếng.”

Trung Nhị không lạc quan như vậy: “Cho đến giờ vẫn chưa có tổ nào báo cáo hoàn thành nhiệm vụ trong đội, đám người này không dễ đối phó, chúng ta tuyệt đối không được khinh địch.”

Ba người đến tòa nhà số 6, người phụ trách của cảnh sát giới thiệu tình hình hiện tại cho bọn họ.

“Nghi phạm giả làm người già bị lạc đường, hỏi đường từng nhà, chỉ có người ở căn hộ 1301 mở cửa cho hắn, gia đình này tổng cộng sáu người, hai người già, hai vợ chồng, hai đứa con, cả nhà đều bị nghi phạm khống chế, nghi phạm yêu cầu chúng ta cung cấp năm mươi triệu tiền chuộc và một chiếc trực thăng để hắn rời khỏi thành phố Việt Châu an toàn.”

Bóng Đèn rất khó hiểu: “Xem phim cảnh sát bắt cướp nhiều quá rồi sao, còn đòi trực thăng nữa?”

Trung Nhị hỏi: “Năng lực đặc biệt của nghi phạm này là gì?”

Cảnh sát trả lời: “Khả năng cận chiến của hắn rất xuất sắc, trong tình huống không có vũ khí đặc biệt đã đánh trọng thương mấy cảnh sát của chúng tôi.”

Bóng Đèn nói với Mứt Kẹo: “Đây không phải là võ tu điển hình sao?”

Mứt Kẹo lắc đầu: “Đừng vội kết luận, rất nhiều ám năng giả dân gian không có chức nghiệp rõ ràng.”

Mọi người đến tầng 13, đứng trong hành lang, Mứt Kẹo nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng: “Nghĩ kỹ chưa? Người đầu tiên là ai?”

Dứt lời, tiếng khóc truyền đến.

“Không ổn! Hắn muốn làm hại con tin!” Cảnh sát nhìn về phía Mứt Kẹo.

Trung Nhị hỏi: “Các anh đã bố trí xạ thủ bắn tỉa chưa?”

Cảnh sát lắc đầu: “Đã thử hai lần, xạ thủ bắn tỉa chỉ cần vào vị trí sẽ lập tức bị hắn phát hiện, mỗi lần bị hắn phát hiện, con tin đều bị thương.”

Trung Nhị cau mày: “Đây không phải là bác kích giả bình thường, hắn có thủ đoạn của khuy tham giả.”

Bóng Đèn gật đầu: “Đây có thể là một khuy tu, cũng có thể có pháp bảo khuy tu.”

Giọng nói của tên bắt cóc lại truyền ra: “Nhanh lên, không có thời gian dây dưa với bọn mày!”

Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên trong phòng.

Tiếp đó là tiếng hét của người già: “Đừng động vào đứa bé, tôi, tôi đến.”

Cảnh sát nói không sai, tên bắt cóc thật sự muốn ra tay với con tin.

Mứt Kẹo ra lệnh: “Hành động ngay lập tức!”

Trước khi xuất phát, ba người họ đã lên kế hoạch tác chiến, Bóng Đèn vào phòng trước, thu hút sự chú ý của nghi phạm, Trung Nhị phụ trách tiếp ứng, đảm bảo an toàn cho con tin và Bóng Đèn, Mứt Kẹo trực tiếp sử dụng kỹ pháp trói buộc, chế ngự nghi phạm.

Bóng Đèn từ từ tiến lại gần căn phòng, một ngọn lửa đột nhiên xông ra khỏi cửa phòng.

Tên này còn biết kỹ pháp hỏa tu?

Bóng Đèn giật mình, lắc đầu với Mứt Kẹo.

Hỏa tu khắc chế du tu, Bóng Đèn không thích hợp vào cửa trước.

Tiếng kêu thảm thiết của người già và tiếng khóc của đứa trẻ cùng vang lên, tên bắt cóc đã ra tay rồi, không còn thời gian điều chỉnh chiến thuật nữa.

Trung Nhị làm một động tác tay, hắn ta xông lên trước.

Bác kích giả khác với võ tu, Trung Nhị phải có vũ khí thích hợp thì mới có thể ra tay, trong môi trường tác chiến hiện tại, vũ khí thích hợp nhất chắc chắn là súng.

Trung Nhị cầm súng xông vào phòng, tên bắt cóc là một lão già khoảng sáu mươi tuổi, lão đang đứng sau một con tin, con tin toàn thân đầy máu, trên người rõ ràng có vết thương do vũ khí sắc bén gây ra.

Trong tay tên bắt cóc không cầm vũ khí, cho dù lão là một võ tu thì lão dùng dụng cụ gì làm con tin bị thương? Chẳng lẽ dùng móng tay sao?

Trung Nhị không có thời gian suy nghĩ, hắn ta trực tiếp nổ súng về phía nghi phạm.

Trong băng đạn có mười hai viên, Trung Nhị bắn hết cả băng đạn, mười hai viên đạn đều trúng, trong đó có ba viên trúng đầu.

Trên mặt tên bắt cóc chảy máu, ít nhất chứng tỏ đạn đã gây sát thương cho lão.

Nhân cơ hội này, Mứt Kẹo ném ra một tấm lưới đánh cá, trùm chính xác lên người tên bắt cóc.

Đây là trang bị mà Cục Ám Tinh cải tiến riêng cho Mứt Kẹo, khắc phục hiệu quả vấn đề khoảng cách tác chiến quá gần của thúc phược giả .

Lưới đánh cá đã khống chế được nghi phạm, nhiệm vụ coi như đã thành công được một nửa.

Bóng Đèn xông vào phòng, phối hợp với Trung Nhị cứu con tin, Mứt Kẹo chuẩn bị vẽ một tấm lưới đánh cá lên người nghi phạm, đảm bảo lực trói buộc.

Người thường khó mà hiểu được suy nghĩ của Mứt Kẹo, trên người nghi phạm đã có một tấm lưới đánh cá, tại sao còn phải vẽ thêm một tấm lưới nữa?

Điều này liên quan đến đặc điểm kỹ pháp của thúc phược giả, vẽ vài đường thẳng giao nhau hình lưới trên người nghi phạm sẽ hình thành một tấm lưới vô hình, đây là kỹ pháp có lực trói buộc mạnh nhất, tên của kỹ pháp là Khái Niệm Chế Ước.

Ở Phổ La Châu, trói tu cũng có kỹ pháp tương ứng, gọi là Vẽ Kén Làm Tù.

Đối với Mứt Kẹo mà nói, nếu tấm lưới cô ta vẽ ra có cường độ mười phần, thì tấm lưới do Cục Ám Tinh chế tạo nhiều nhất chỉ có cường độ ba phần, vì vậy để chắc chắn, cô ta phải thêm một lớp trói buộc lên người nghi phạm.

Nhưng chưa kịp để ba người đến gần nghi phạm, nghi phạm đột nhiên vùng vẫy thoát khỏi lưới đánh cá, từ lòng bàn tay xoa ra một đám lửa, ngọn lửa hóa thành hỏa long, bay lượn xoay quanh ba người.

Bóng Đèn thu hồi kỹ pháp, nhanh chóng lùi lại, Mứt Kẹo cũng bị ngọn lửa ép ra ngoài cửa, Trung Nhị chịu đựng ngọn lửa xông đến gần nghi phạm, dùng dao găm đâm vào cổ họng nghi phạm.

Cổ họng nghi phạm chảy máu, hai má hơi co giật.

Trung Nhị có cảm giác rõ ràng rằng hắn ta đã đâm thủng da của đối phương trong một đòn này, nhưng không đâm vào thịt, dưới da đối phương dường như có một bộ giáp ẩn giấu.

Nghi phạm vung tay, tát về phía Trung Nhị.

Đây là kiểu đánh gì?

Trung Nhị ngửa mặt né tránh bàn tay của đối phương, nhưng lại bị móng tay đối phương cào rách má.

Lần này bị thương không nhẹ, má Trung Nhị bị rách.

Thật sự là dùng móng tay!

May mà thân thủ của đối phương không tốt lắm, nếu không Trung Nhị chắc chắn đã mất mạng.

Thân thủ không tốt, chứng tỏ người này rất có thể không phải là bác kích giả.

Trung Nhị thay băng đạn, chuẩn bị nổ súng lần nữa, nghi phạm vung tay chém về phía cánh tay Trung Nhị.

Trung Nhị nhanh chóng rút tay, tránh được cánh tay đối phương, nhưng lại bị chém đứt nòng súng.

Lần này, Trung Nhị cuối cùng cũng nhìn ra được đạo môn của đối phương.

Nhận tu!

Cát liệt giả!

Cát liệt giả có thể lợi dụng đồ vật xung quanh, thậm chí bao gồm một phần cơ thể của chính mình để tạo ra lưỡi dao, chẳng trách lão có thể thoát khỏi lưới đánh cá của Mứt Kẹo.

Cục Ám Tinh có một cát liệt giả tên là Cảnh Tòng Nghi, đã từng cùng Lý Thất chấp hành nhiệm vụ.

Trung Nhị đã từng thấy cách ông ta tác chiến, cũng có chút hiểu biết về kỹ pháp của cát liệt giả.

Cảnh Tòng Nghi có thể tạo ra lưỡi dao từ xa, thậm chí có thể chém đứt sự khống chế của công tu đối với dụng cụ, tên nghi phạm này có thể làm được như vậy không?

Lão có thể!

Lão phát ra một mảng lưỡi dao vô hình từ xa, dựa vào trực giác của bác kích giả, Trung Nhị dốc hết sức né tránh, nhưng trên người vẫn trúng hai nhát dao.

May mà hai nhát dao này không trúng chỗ hiểm, không ảnh hưởng quá lớn đến Trung Nhị, nhân lúc hai người đang giằng co, Bóng Đèn và Mứt Kẹo lại xông vào phòng.

Bóng Đèn cướp một con tin, lưỡi dao sượt qua người, không làm gã bị thương.

Mứt Kẹo muốn đến gần dùng kỹ pháp trói buộc, nhưng bị lưỡi dao cắt vào cánh tay phải, chỉ có thể lại rút ra ngoài phòng.

Bóng Đèn lại lẻn vào cướp thêm một con tin.

Tên bắt cóc ném một hỏa cầu về phía Bóng Đèn, Trung Nhị xông lên mở áo khoác, tạo ra một trận gió mạnh thổi hỏa cầu lệch hướng, bảo vệ Bóng Đèn.

Bóng Đèn mang theo con tin thoát thân, tình cảnh của Trung Nhị trở nên nguy hiểm.

Dùng áo khoác quạt gió đã tạo ra quá nhiều sơ hở, trước mặt nhận tu, Trung Nhị trở thành tấm bia sống.

Hai lưỡi dao đâm vào bụng, một lưỡi dao đâm vào ngực, Trung Nhị liều mạng dùng dao găm cào rách mắt tên bắt cóc, Bóng Đèn nhân cơ hội lại cướp thêm một đứa trẻ, tiện tay cứu Trung Nhị ra khỏi phòng.

Trung Nhị toàn thân đẫm máu, ngã xuống chân tường.

Mứt Kẹo vừa cầu cứu Cục Ám Tinh, lại bảo cảnh sát liên hệ xe cấp cứu ngay lập tức.

Cục Ám Tinh đã không còn nhân lực, cho dù có nhân lực thì cũng không kịp chi viện.

Sáu con tin đã được cứu ra ba người, còn lại hai vợ chồng và một đứa trẻ chưa được cứu.

Tên bắt cóc gầm lên: “Bọn mày xong rồi, bọn mày đã chọc giận tao, tao muốn thiêu chết chúng, trước tiên tao sẽ thiêu chết thằng nhóc này!”

Lão xoa hỏa cầu trong lòng bàn tay, xách đứa trẻ trên đất lên.

Bóng Đèn không dám xông vào.

Mứt Kẹo nhất thời nghĩ không ra đối sách.

Trung Nhị đứng dậy từ bên tường, chỉ vào căn phòng nhỏ giọng nói: “Để tôi đi, lửa phân tán, các người cứu con tin.”

Miệng hắn ta toàn là máu, nói chuyện rất khó khăn.

Người hắn ta ướt đẫm máu, đứng cũng không vững.

Bóng Đèn kéo Trung Nhị lại: “Cậu đừng đi nữa, ở đây đừng nhúc nhích…”

“Bảo vệ.” Trung Nhị xông vào phòng không chút do dự.

Mứt Kẹo cũng xông vào theo.

Bóng Đèn nghiến răng, cũng xông vào.

Tên bắt cóc nắm hỏa cầu trong tay, Bóng Đèn không dám dùng kỹ pháp, kéo cha đứa trẻ chạy ra ngoài.

Trung Nhị nắm chặt cổ tay tên bắt cóc, liều chết giằng co, Mứt Kẹo cướp lấy đứa trẻ đưa ra ngoài cửa.

Bóng Đèn lại xông vào phòng, lôi mẹ đứa trẻ chạy ra ngoài.

Hai chân mẹ đứa trẻ mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

Trung Nhị không biết đã trúng bao nhiêu nhát dao, sắp không đứng vững nữa.

Bóng Đèn thi triển kỹ pháp, kéo mẹ đứa trẻ trượt ra ngoài.

Mứt Kẹo xông vào tiếp ứng, tên bắt cóc dùng tay chém ngã Trung Nhị, hỏa cầu sắp biến thành hỏa long lại đột nhiên vụt tắt trong lòng bàn tay lão.

Lý Bạn Phong đứng phía sau, nắm lấy đầu tên bắt cóc.

Tên bắt cóc rất đau, ý thức mơ hồ, trong lúc nhất thời không dùng được kỹ pháp.

Đi ra khỏi công viên Hoa Hồ, Lý Bạn Phong nhận được tin nhắn, tất cả các vụ án trong thành phố, hắn đều nhận được hết.

Hắn đến khu chung cư gần nhất này, bay từ cửa sổ vào phòng.

Tên bắt cóc vẫn còn đang giãy giụa, Lý Bạn Phong xoay cổ tay, hộp sọ tên bắt cóc vang lên tiếng xương vỡ vụn.

“Mứt Kẹo, đưa Trung Nhị đến bệnh viện, hộ tống con tin rời đi!” Lý Bạn Phong ra lệnh.

Mứt Kẹo vội vàng ôm lấy Trung Nhị, Lý Bạn Phong nhìn tên bắt cóc nói: “Ai sai khiến mày làm vậy?”

Tên bắt cóc không trả lời, Lý Bạn Phong lại tăng thêm lực trên tay, tiếng xương sọ vỡ vụn lại vang lên.

Tên bắt cóc không chịu nổi đau đớn, khó khăn nói: “Là chúng tôi…”

Vừa nói xong ba chữ, thân thể tên bắt cóc lập tức nổ tung.

Có vài chuyện lão không thể nói ra, Lý Bạn Phong đã từng thấy thủ đoạn này.

Tất cả văn minh đều là hư cấu, người của Tuyết Hoa Phổ không thể đọc ra cái tên của Đỗ Văn Minh.

Chuyện lần này cũng có liên quan đến Đỗ Văn Minh, nhiều vụ án như vậy rất có thể đều do Đỗ Văn Minh chủ đạo, hoặc là do tầng lớp cao hơn của Bách Ma Phường chủ đạo.

Mục đích ông ta làm vậy là gì?

Lý Bạn Phong lại nhìn điện thoại, các thành viên nòng cốt của Cục Ám Tinh đều đã lên đường.

Chẳng lẽ mục tiêu của ông ta là tòa nhà Cục Ám Tinh?

***

Cục Ám Tinh, phòng thẩm vấn, thành viên nòng cốt của Bách Ma Phường, Cảnh Thuận Hỉ vẫn luôn không chịu khai nhận.

Hắn ta đã sớm không chịu nổi uy áp của vật dẫn bình phán giả, cả người gần như sụp đổ.

Có mấy lần hắn ta muốn mở miệng, nhưng sau khi liếc nhìn các thành viên tổ thẩm vấn, hắn ta lại lựa chọn im lặng.

Thân Kính Nghiệp nhìn ra chút manh mối, ông ta bảo tất cả mọi người rời khỏi phòng thẩm vấn, đồng thời tắt toàn bộ thiết bị giám sát.

Ông ta bước đến bên cạnh Cảnh Thuận Hỉ, hạ giọng hỏi: “Có phải trong Cục chúng tôi có người của các anh không?”

Cảnh Thuận Hỉ không đáp.

Thân Kính Nghiệp lại hỏi: “Anh không dám nói ra sự thật, có phải vì sợ hắn giết anh diệt khẩu?”

Cảnh Thuận Hỉ hạ giọng nói: “Không phải chỉ giết mình tôi, nếu nội gián trong các người để lộ chuyện ra ngoài, bọn họ sẽ giết cả nhà tôi.”

“Bọn họ là ai?”

“Tôi không thể nói, nói ra sẽ chết.”

“Bọn họ đã dùng chú thuật với anh, có vài cái tên anh không thể nói ra, đúng không?”

Cảnh Thuận Hỉ gật đầu.

“Dù sao thì cũng có vài chuyện anh có thể nói, anh là thành viên nòng cốt, nếu chuyện gì cũng không thể nhắc đến, vậy thì anh còn có thể phát huy tác dụng gì nữa?”

Cảnh Thuận Hỉ im lặng một lúc rồi nói: “Bách Ma Phường chúng tôi có thành viên trên toàn cầu…”

Thân Kính Nghiệp lắc đầu: “Những chuyện này tôi đã biết rồi, ở đây chỉ có anh và tôi, nói vài chuyện tôi chưa biết, chỉ cần những gì anh nói có giá trị, tôi có thể đảm bảo an toàn cho anh.”

Cảnh Thuận Hỉ hạ giọng, nói một câu: “Chúng tôi có vũ khí bão từ có thể khống chế.”

“Đó là thứ gì?”

“Là vũ khí có thể phá hủy một lượng lớn thiết bị thông tin trong thời gian ngắn, chúng tôi đã nắm vững kỹ thuật này, mục tiêu đầu tiên chính là Việt Châu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!