Vũ khí bão từ có thể phá hủy hàng loạt thiết bị liên lạc trong thời gian ngắn.
Nếu loại vũ khí này thật sự được đưa vào sử dụng, toàn bộ năng lực tác chiến của ngoại châu sẽ bị giảm xuống một bậc.
Thân Kính Nghiệp muốn tìm người lập ghi chép, nhưng rồi lại từ bỏ ý định này.
Một khi có người đến lập ghi chép, e rằng Cảnh Thuận Hỉ sẽ lại không nói ra sự thật. Hơn nữa, hiện tại trong Cục có thể có nội gián, một khi lập ghi chép, sự việc sẽ bị lộ ra ngoài.
Thân Kính Nghiệp hỏi Cảnh Thuận Hỉ: "Căn cứ của vũ khí bão từ ở đâu?"
"Ở dưới đáy biển phía đông nam Gia Hòa tự, tôi có tọa độ, còn có mấy chiếc tàu thường xuyên đến căn cứ, tôi có biển số của họ, tôi sẽ đưa hết cho ông, chỉ cần ông có thể bảo vệ sự an toàn của tôi."
Cảnh Thuận Hỉ nói ra tọa độ và biển số, Thân Kính Nghiệp lấy sổ tay ra, vừa ghi chép xong thì đèn trong phòng thẩm vấn đột nhiên tắt.
Mất điện?
Không thể nào!
Cục Ám Tinh có tổng cộng ba hệ thống cung cấp điện, hai hệ thống từ lưới điện, một hệ thống là thiết bị tự phát điện, cho dù lưới điện xảy ra sự cố nghiêm trọng, Cục Ám Tinh cũng không thể nào bị mất điện.
Thợ điện đang định đến phòng phân phối điện kiểm tra, Thân Kính Nghiệp bảo người chặn thợ điện lại.
Có kẻ đột nhập vào Cục Ám Tinh.
Thân Kính Nghiệp trở lại phòng thẩm vấn, nói với Cảnh Thuận Hỉ: "Tôi hỏi anh lại một lần nữa, Đỗ Văn Minh có phải là người của các anh không?"
Vấn đề này đã được hỏi rất nhiều lần, nhưng Cảnh Thuận Hỉ không dám lên tiếng, thậm chí không dám thể hiện một chút biểu cảm đặc biệt nào.
Điều này cũng chứng minh Đỗ Văn Minh chính là người của Bách Ma Phường, ông ta cũng giống như phường chủ Bách Ma Phường và một số thành viên cấp cao khác, tên đều được bảo vệ bằng chú thuật.
Đỗ Văn Minh đã vài lần tham gia vào công trình cải tạo tòa nhà Cục Ám Tinh, hiểu biết của ông ta về Cục Ám Tinh không thua kém gì Thân Kính Nghiệp.
Nếu là ông ta đột nhập vào tòa nhà Cục Ám Tinh, lúc này mà kiểm tra thiết bị điện thì chẳng khác nào để thợ điện đi chịu chết.
Thân Kính Nghiệp lấy điện thoại di động ra, phát hiện điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.
Ông ta bảo phòng thông tin lập tức liên lạc với cấp trên, trưởng phòng thông tin trả lời, tất cả các thiết bị thông tin đều bị mất tín hiệu.
Vũ khí bão từ đã được chế tạo thành công?
Thân Kính Nghiệp ra lệnh cho toàn bộ nhân viên Cục Ám Tinh tập hợp, chuẩn bị chiến đấu.
Hành động phải nhanh chóng, Thân Kính Nghiệp không biết Đỗ Văn Minh mang theo bao nhiêu người, cũng không thể xác định chiến lực hiện tại của Đỗ Văn Minh, ông ta chỉ biết Đỗ Văn Minh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Chuẩn bị chiến đấu...
Có thể chiến đấu không?
Bên nông trường, các biện pháp phòng hộ cao hơn Cục Ám Tinh không chỉ một bậc, nhưng đều không thể ngăn cản được Đỗ Văn Minh.
Hơn chín mươi phần trăm nhân lực, vật dẫn và thiết bị của Cục Ám Tinh đều được phái đi thực hiện nhiệm vụ, những người ở lại Cục Ám Tinh hầu hết là nhân viên lưu trữ, nhân viên xét nghiệm và nhân viên hậu cần không phải chiến đấu.
Mà Đỗ Văn Minh đều từng tham gia cải tạo và thiết kế hơn chín mươi phần trăm cơ sở phòng thủ trong tòa nhà.
Không thể chiến đấu.
Ở đây không ai có thể ngăn cản được Đỗ Văn Minh, không thể mang họ đi chịu chết, phải đưa họ rời khỏi Cục Ám Tinh.
Thân Kính Nghiệp muốn hạ lệnh rút lui, nhưng ông ta nhanh chóng nhận ra cơ hội rút lui thành công của toàn bộ nhân viên là rất mong manh.
Xung quanh Cục Ám Tinh chắc chắn có mai phục, toàn bộ nhân viên rút lui sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, Đỗ Văn Minh chắc chắn có thể chuẩn bị sẵn sàng để ngăn chặn, nhân viên không biết chiến đấu ngay cả cổng chính cũng chẳng ra được, có thể sẽ mất mạng.
Cử người chuyên phụ trách ra ngoài báo tin, phải tìm người có chiến lực cao nhất.
Ở Cục Ám Tinh, những người có chiến lực tầm cao bao gồm cả Trần Trường Thụy đều đang ở bên ngoài thực hiện nhiệm vụ, hiện tại liên lạc bị gián đoạn, Thân Kính Nghiệp không thể liên lạc được với họ.
Người có chiến lực tầm cao hình như chỉ còn lại một...
Tất cả mọi người đều đang chờ lệnh của Thân Kính Nghiệp, Thân Kính Nghiệp nhìn công tắc giới tuyến trên bàn.
Giới tuyến là hy vọng cuối cùng.
Thân Kính Nghiệp tập trung tất cả nhân viên vào phòng thẩm vấn, chuẩn bị khởi động giới tuyến.
Thân Kính Nghiệp nhìn lướt qua từng người có mặt, bao gồm một phần đặc vụ, nhân viên xét nghiệm, nhân viên lưu trữ, thợ điện nước, nhân viên vệ sinh, người gác cổng phòng truyền tin...
Để những người này ở lại phòng thẩm vấn?
Không được, mục tiêu của Đỗ Văn Minh chính là phòng thẩm vấn, còn có nhà kho của khoa vật dẫn, ở đó cũng có giới tuyến.
Để người của mình ở lại nhà kho khoa vật dẫn, để người của Bách Ma Phường ở lại phòng thẩm vấn.
Đây là một biện pháp, nhưng vấn đề mấu chốt là trong số người của mình có thể vẫn còn nội gián, nếu nội gián và Đỗ Văn Minh phối hợp trong ngoài thì phải ứng phó kiểu gì?
Nhìn một lúc, Thân Kính Nghiệp gọi ba người đi, một người là thư ký Lưu Ninh, một người là trưởng ban trinh sát Tống Thanh Bình, một người là trưởng phòng thông tin Cố Hạo.
Trong số những người ở lại Cục, Thân Kính Nghiệp tin tưởng ba người này nhất.
Ông ta lần lượt đưa ba người này vào văn phòng, phân công cho mỗi người một nhiệm vụ, sau đó đưa công tắc giới tuyến cho thư ký Lưu Ninh.
Giới tuyến của phòng thẩm vấn và nhà kho khoa vật dẫn đều được khởi động.
Thân Kính Nghiệp nói với bên nhà kho rằng ông ta sẽ đến phòng thẩm vấn, lại nói với bên phòng thẩm vấn rằng ông ta sẽ đến nhà kho.
Nhưng ông ta không đến nhà kho, cũng không đến phòng thẩm vấn, ông ta một mình đi xuống bãi đậu xe ngầm theo cầu thang.
Với tình hình hiện tại, người có chiến lực cao nhất của Cục Ám Tinh là Thân Kính Nghiệp.
Theo suy đoán của ông ta, Đỗ Văn Minh sẽ trực tiếp đến phòng thẩm vấn giết chết toàn bộ thành viên cốt cán của Bách Ma Phường.
Nếu Đỗ Văn Minh không có cách nào vượt qua giới tuyến, thành viên cốt cán của Bách Ma Phường còn có thể giữ được, nhưng nếu Đỗ Văn Minh có cách đột phá giới tuyến, vậy thì chỉ có thể gửi tin tức ra ngoài, dưới điều kiện tiên quyết là toàn lực bảo vệ người của mình.
Nhà kho của khoa vật dẫn được phòng thủ nghiêm ngặt, có rất nhiều trang bị, chắc là Đỗ Văn Minh sẽ không xông vào.
Còn Thân Kính Nghiệp sẽ nhân cơ hội này rời khỏi tòa nhà Cục Ám Tinh ngay lập tức, điều người đến tiếp viện từ bên ngoài, sau đó báo cáo tin tức cho cấp trên.
Đây không phải là quyết định tùy tiện đưa ra, trong đó có sự hiểu biết của Thân Kính Nghiệp về Đỗ Văn Minh, còn có phán đoán về xác suất của toán tu.
Đi ra ngoài bằng cổng chính?
Thân Kính Nghiệp đã tính toán đơn giản, gần cổng chính chắc chắn có mai phục.
Ông ta đến bãi đậu xe, chỉ cần lái xe lao ra khỏi tòa nhà là có cơ hội gửi tin tức ra ngoài.
Vừa mở cửa xe, Thân Kính Nghiệp nghe thấy một giọng nói khiến ông ta lạnh sống lưng: "Thân cục trưởng, định đi đâu vậy?"
Đỗ Văn Minh ở bãi đậu xe!
Đây là sự kiện có xác suất nhỏ?
Không đúng, không phải sự kiện có xác suất nhỏ!
Là nội gián.
Trong đầu Thân Kính Nghiệp vang lên tiến ong ong, chỉ có ba người đó biết ông ta sẽ rời khỏi Cục Ám Tinh, chẳng lẽ trong ba người họ có nội gián?
Thiết bị liên lạc của Cục Ám Tinh bị mất tín hiệu, chẳng lẽ không phải do vũ khí bão từ gây ra, chẳng lẽ là...
Đỗ Văn Minh bước đến gần Thân Kính Nghiệp, mỉm cười nói: "Trước mặt cấp trên, ông luôn thích duy trì hình tượng tiết kiệm giản dị, nhưng những đãi ngộ nên có vẫn phải có, ông ra ngoài mà không mang theo tài xế?"
Thân Kính Nghiệp cười đáp: "Đã muộn quá rồi, tài xế đều nghỉ ngơi hết rồi, tôi không muốn làm phiền họ."
Đỗ Văn Minh thở dài: "Quả thực hơi muộn, ông còn đi báo cáo công việc muộn như vậy, chẳng lẽ không sợ làm phiền lãnh đạo sao?"
"Không phải báo cáo công việc, mà là về nhà nghỉ ngơi, ông cũng biết vợ tôi rồi, tôi về muộn một chút là bà ấy sẽ phát điên."
"Phải, vấn đề tinh thần của chị dâu quả thực khiến ông chịu không ít khổ sở, tôi đã tìm được một bệnh viện ở nước ngoài chuyên chữa bệnh cho chị dâu, tôi còn sắp xếp trường học cho con ông đi du học ở nước ngoài,
Còn ông cũng vất vả hơn nửa đời người rồi, tôi cho ông một khoản tiền đủ để ông dưỡng lão ở nước ngoài, nếu ông đồng ý thì bây giờ nhanh lên lầu, tắt giới tuyến đi, tôi giết mấy người của Bách Ma Phường rồi đưa ông đi."
Thân Kính Nghiệp sửng sốt: "Đỗ chủ nhiệm, ông làm sao vậy? Đang yên lành sao tự dưng lại nói đến chuyện dưỡng lão? Tôi là con người ham mê làm quan, tuy tuổi cũng không nhỏ nữa, nhưng tôi vẫn muốn tiếp tục thăng tiến, ông nói bây giờ dưỡng lão, tôi thấy vẫn còn hơi sớm."
Đỗ Văn Minh gật đầu: "Không muốn dưỡng lão cũng được, tôi nghe nói trước Tết ông đã mất tích một thời gian, vậy bây giờ lại mất tích thêm một thời gian nữa, đợi một thời gian sau, tôi thả ông về, ông tiếp tục làm quan, làm quan to đến đâu thì phải xem phúc phần của ông."
Thân Kính Nghiệp lắc đầu: "Không được, ông cũng biết trước đây tôi đã xảy ra chuyện, nếu không rút kinh nghiệm, cấp trên sẽ không tin tưởng tôi nữa."
Đỗ Văn Minh hơi nhíu mày: "Nói vòng vo nãy giờ, ông không hiểu ý tôi sao?"
Thân Kính Nghiệp nhìn Đỗ Văn Minh: "Chúng ta ai không hiểu ý ai?"
Đỗ Văn Minh cử động mắt cá chân một chút: "Ông muốn làm anh hùng?"
Thân Kính Nghiệp vuốt nhẹ cửa xe: "Anh hùng thì không dám, chỉ là muốn làm tròn bổn phận."
Đỗ Văn Minh mỉm cười: "Ông nói với tôi cái gì mà bổn phận? Ông đang nói nhảm cái gì vậy? Ông tưởng đang viết báo cáo chắc? Người khác không biết, nhưng tôi còn không biết ông hay sao? Đến vị trí này rồi, ông còn không rõ mình là loại người gì? Ông còn tự cho mình là người tốt?"
Thân Kính Nghiệp suy nghĩ cẩn thận: "Một người tốt thì không dám nhận, nửa người tốt, à không, hơn phân nửa người tốt mới đúng."
Đỗ Văn Minh cử động mắt cá chân, mắt cá chân của Thân Kính Nghiệp xoay chuyển theo đó, khớp mắt cá chân bị trật.
Thân Kính Nghiệp không quan tâm đến mắt cá chân, rút từ trong xe ra một tờ khăn giấy ném xuống đất.
Vị trí vứt ra đã được tính toán kỹ, Đỗ Văn Minh đang thực hiện bước nhảy tiếp theo thì đúng lúc giẫm lên khăn giấy, bước nhảy bị rối loạn.
Thân Kính Nghiệp nhân cơ hội này thoát khỏi sự khống chế, kéo theo chân trái bị trật lên xe, chuẩn bị khởi động xe.
Chiếc xe lao về phía cửa bãi đậu xe, chân phải đang đạp ga đột nhiên không nghe theo sự điều khiển nữa, tự động đạp phanh.
Chiếc xe dừng lại, Thân Kính Nghiệp nhìn vào gương chiếu hậu, Đỗ Văn Minh đang trượt dài đuổi theo.
***
Lý Bạn Phong chạy nhanh đến tòa nhà Cục Ám Tinh, còn cách Cục Ám Tinh nửa con phố, găng tay trong túi đột nhiên run lên.
"Có chuyện gì vậy?"
"Đạo môn của ta, tổ sư..." Găng tay nói năng lắp bắp.
Tiếu Thiên Thủ?
Lão ở gần đây?
Thân Kính Nghiệp tính toán không sai, ở cửa tòa nhà có mai phục, Tiếu Thiên Thủ đang canh giữ ở bên ngoài cửa.
Lý Bạn Phong mở Kim Tinh Thu Hào, Thông Suốt Linh Âm và Bách Vị Linh Lung, cẩn thận phán đoán vị trí của Tiếu Thiên Thủ.
"Lão gia, có động..." Khuyên tai Khiên Ti chưa nói hết câu đã đột nhiên mất tiếng.
Lý Bạn Phong ngẩng đầu lên, thấy Tiếu Thiên Thủ đang ngồi xổm trên cột đèn đường, trên tay cầm khuyên tai Khiên Ti, cười hì hì: "Đây là vật của khuy tu, không tệ, cứ vậy tặng ta, ngươi không tiếc sao?"
Găng tay rất sợ hãi, nó sợ Lý Bạn Phong xông lên liều mạng với Tiếu Thiên Thủ.
Lý Bạn Phong luôn coi pháp bảo như người nhà, nhưng lúc này nếu hành động thiếu suy nghĩ thì chỉ càng bị Tiếu Thiên Thủ trộm nhiều hơn, cục diện sẽ càng bất lợi.
Bây giờ quay lại Tùy Thân Cư cũng không được, chìa khóa chắc chắn sẽ bị Tiếu Thiên Thủ lấy mất.
Lý Bạn Phong dường như không có cơ hội chiến thắng, chênh lệch về tu vi và kinh nghiệm giữa hai người đều quá lớn.
Khuyên tai không ngừng run rẩy trên đầu ngón tay của Tiếu Thiên Thủ, dường như đang cầu cứu Lý Bạn Phong.
Đầu ngón tay Tiếu Thiên Thủ run lên, cất khuyên tai vào trong tay áo.
Một trong những công dụng quan trọng của kỹ pháp Tụ Lý Giang Sơn chính là cắt đứt liên hệ giữa pháp bảo và chủ nhân, nếu không, pháp bảo vừa lấy được vẫn có thể giúp chủ nhân chiến đấu.
Nhưng kỹ pháp này rất kén chọn cấp độ, đạo tu tầng thấp sử dụng Tụ Lý Giang Sơn rất khó cắt đứt hoàn toàn liên hệ giữa pháp bảo và tu giả, ngoài ra còn phải xem cấp độ của đối thủ, cấp độ của pháp bảo và tình cảm giữa hai bên.
Nếu pháp bảo và chủ nhân đều có cấp độ rất cao, hoặc là tình cảm giữa họ rất sâu đậm, thì ngay cả đạo tu tầng cao cũng có thể thất bại.
Tiếu Thiên Thủ tin rằng lão sẽ không thất bại, bởi vì kỹ pháp này là do lão sáng tạo ra, khuyên tai Khiên Ti trong mắt lão không phải là pháp bảo cấp cao gì, Lý Bạn Phong trong mắt lão cũng không tính là tu giả tầng cao gì, thứ tình cảm này trong mắt Tiếu Thiên Thủ chỉ là trò cười, lão không tin vào tình cảm, nhưng có thể dùng tình cảm làm con bài mặc cả.
"Lão đệ, ta thấy ngươi rất thích khuyên tai này, ta làm một vụ giao dịch với ngươi, ngươi trả lại đệ tử cho ta, ta trả lại khuyên tai cho ngươi, vụ giao dịch này ngươi không hề thiệt! Nếu ngươi không đồng ý, khuyên tai ngươi không lấy lại được, ta vẫn sẽ mang đệ tử của ta đi, mạng của ngươi cũng có thể không giữ được."
Lý Bạn Phong không nói gì, đầu ngón tay dịch chuyển sang túi bên phải.
Tiếu Thiên Thủ liếc nhìn: "Còn đồ tốt nữa sao? Con người ngươi thật hào phóng, có đồ tốt gì thì cứ mang ra hết đi, ngươi có bao nhiêu, ta đều vui lòng nhận bấy nhiêu."
"Đương gia, để ta đi!"
Găng tay lên tiếng: "Có duyên phận với ngài đã là phúc phần của ta, ta rất mãn nguyện rồi."
Tai Tiếu Thiên Thủ rất thính, lão nghe thấy giọng nói của găng tay: "Nghe thấy chưa, đệ tử của ta là người hiểu chuyện, nó bằng lòng quay về với ta, ngươi chắn ở giữa làm gì? Không thấy mình rất thừa thãi hay sao?"
Đầu ngón tay Lý Bạn Phong run run, lại một lần nữa sờ túi bên phải, sau đó nở một nụ cười: "Lão tặc, vừa rồi người nói chuyện không phải đệ tử của ông, đó là anh em của tôi, khuyên tai vừa rồi ông lấy đi không phải pháp bảo, đó là em gái của tôi. Hôm nay tôi có việc gấp, không muốn lãng phí thời gian với ông, ông trả em gái lại cho tôi rồi cút càng xa càng tốt."
Tiếu Thiên Thủ bật cười: "Tiểu tử, ngươi nói chuyện với ai vậy?"
Lý Bạn Phong duỗi chân, đá gãy cột đèn đường.
"Nhìn ngươi xem, tuổi còn trẻ mà nóng tính quá!"
Cột đèn đổ xuống, bóng dáng Tiếu Thiên Thủ biến mất không thấy đâu, đây là kỹ pháp của đạo tu, Đến Đi Vô Ảnh.
"Lão tặc, chạy đâu rồi?" Giọng điệu của Lý Bạn Phong dường như có chút lo lắng.
Tiếu Thiên Thủ đáp lại: "Đừng hỏi ta, ngươi tự tìm xem, chi bằng chúng ta đánh cược một ván, nếu ngươi tìm thấy, ta trả khuyên tai lại cho ngươi, nếu ngươi không tìm thấy, ta lại lấy của ngươi thêm một thứ nữa."
"Đương gia, cẩn thận!" Găng tay sợ hãi, hiện tại là lúc nguy hiểm nhất.
Đến Đi Vô Ảnh cộng với Đạp Tuyết Vô Ngân, trong tình huống này, Lý Bạn Phong gần như không thể cảm nhận được Tiếu Thiên Thủ.
Đợi đến khi Tiếu Thiên Thủ tiếp cận, pháp bảo, linh vật, vũ khí trên người Lý Bạn Phong mặc cho lão lấy, trong đó còn bao gồm cả kỹ pháp toàn thân của Lý Bạn Phong.
Tiếu Thiên Thủ ẩn nấp trong bóng tối, lão không vội ra tay, lão không vội giết Lý Bạn Phong, trong mắt lão, giết người chưa bao giờ là việc đạo tu nên làm.
Lão chỉ muốn kéo chân Lý Bạn Phong ở đây, tiện thể lấy lại đệ tử của mình.
Lão rất thích nhìn bộ dạng hiện tại của Lý Bạn Phong.
Lý Bạn Phong nhìn đông ngó tây, mất đồ nhưng lại không biết nên tìm ở đâu, mỗi lần trộm đồ xong, Tiếu Thiên Thủ thích nhất là nhìn bộ dạng đáng thương này của người mất đồ.
Lại thấy Lý Bạn Phong lúc thì sờ túi, lúc thì rụt tay, giấu bảo bối như sợ mất, cứ không ngừng nói vị trí bảo bối cho người khác biết, kẻ ngốc như vậy, khiến hắn chịu thêm chút đau khổ cũng coi như giúp hắn học thêm chút kinh nghiệm.
Đột nhiên thấy Lý Bạn Phong quay đầu mỉm cười với Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ run lên, không ngờ Lý Bạn Phong lại có thể nhìn thấy lão.
Làm sao hắn nhìn thấy...
Bóng dáng Lý Bạn Phong đột nhiên biến mất.
Không ổn!
Cưỡi Ngựa Xem Hoa!
Tiếu Thiên Thủ nhanh chóng tìm kiếm dấu vết của Lý Bạn Phong, rất nhanh đã tìm thấy bóng dáng Lý Bạn Phong trong bụi cỏ bên đường.
Đùng!
Tuy rằng nhìn thấy Lý Bạn Phong, nhưng ngực Tiếu Thiên Thủ run lên, lão vẫn bị thương, Cưỡi Ngựa Xem Hoa đã có hiệu lực trước một bước.
Làm sao hắn nhìn thấy ta?
Lý Bạn Phong xông về phía Tiếu Thiên Thủ, chuẩn bị dùng Đóng Cửa Bịt Nhà để vây chết lão.
Tiếu Thiên Thủ không biết Lý Bạn Phong là trạch tu, nhưng hiện tại lão không muốn để Lý Bạn Phong áp sát, lão lập tức đổi chỗ, lão từ mái hiên trước cửa ngân hàng nhảy lên hộp đèn phía sau khách sạn, bay giữa không trung, thân hình lại một lần nữa biến mất.
Lý Bạn Phong nhìn quanh bốn phía.
Tiếu Thiên Thủ chuẩn bị ra tay đánh lén, Lý Bạn Phong liếc nhìn phía sau hộp đèn, thân hình lại biến mất.
Đùng!
Trước ngực Tiếu Thiên Thủ nổ ra một vết thương.
Lý Bạn Phong lại đuổi theo, vẫn muốn dùng Đóng Cửa Bịt Nhà, Tiếu Thiên Thủ lại chạy trốn.
Tuy rằng đã tránh được sự truy đuổi của Lý Bạn Phong, nhưng Tiếu Thiên Thủ vẫn chưa hiểu tại sao Lý Bạn Phong luôn nhìn thấy lão.
***
Trong bãi đậu xe, Thân Kính Nghiệp gãy mấy chỗ xương, nửa bò nửa đi dựa vào tường, nhìn Đỗ Văn Minh: "Bản lĩnh của ông đã tiến bộ không ít."
"Giả vờ cái gì?"
Đỗ Văn Minh cười nói: "Trước đây tôi cũng chưa từng giao thủ với ông, ông làm sao biết tôi có bản lĩnh lớn đến đâu? Chắc cũng chỉ nghe Lý Thất kể qua một hai lần, nhưng thủ đoạn của ông quả thực khiến tôi phải mở rộng tầm mắt.
Tôi biết ông không phải dê trắng non, nhưng không ngờ ông lại có trình độ lớn như vậy về toán học. Lão Thân, ông chết thì tiếc lắm, nghe tôi khuyên một câu, bây giờ lên lầu tắt giới tuyến rồi đi theo tôi!"
Thân Kính Nghiệp lắc đầu: "Tôi không dám đi theo ông, nhân phẩm của ông tôi không tin được."
Đỗ Văn Minh nhíu mày: "Chẳng phải đã nói với ông rồi sao, đừng giả vờ với tôi nữa, nhân phẩm của ông thì tốt đẹp đến đâu?"
Thân Kính Nghiệp đứng dậy, nhìn Đỗ Văn Minh, mỉm cười: "Vẫn tốt hơn ông một chút."
***
Tiếu Thiên Thủ liên tiếp chịu thiệt hai lần, cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề.
Tay áo của lão đang bốc khói.
Khói không nhiều, thỉnh thoảng lại phun ra một đám nhỏ, nhưng chỉ chừng ấy khói cũng đủ để lộ ra vị trí của Tiếu Thiên Thủ.
Khói này từ đâu ra?
Không cần nghĩ, làn khói này phối hợp với Lý Bạn Phong ăn ý như vậy, chắc chắn là do khuyên tai phát ra.
Nhưng khuyên tai được giấu trong tay áo, Tiếu Thiên Thủ dù kiểu gì cũng không tin món pháp bảo cấp độ không cao này có thể phá vỡ kỹ pháp Tụ Lý Giang Sơn của lão.
Bên trong chắc chắn có huyền cơ khác.
Tiếu Thiên Thủ đoán không sai, bên trong quả thực có huyền cơ khác.
Nhưng điều lão không đoán được chính là thứ có thể phá vỡ Tụ Lý Giang Sơn không phải khuyên tai Khiên Ti, mà là kỹ pháp Của Nhà Tự Đếm của Lý Bạn Phong.
Trạch tu khắc chế đạo tu, trạch tu canh giữ ở cửa nhà không sợ đạo tu trộm đồ.
Của Nhà Tự Đếm là kỹ pháp trụ cột của trạch tu, cũng là kỹ pháp Lý Bạn Phong sử dụng tốt nhất, khuyên tai Khiên Ti là người nhà của Lý Bạn Phong, cho dù ở trong tay áo của Tiếu Thiên Thủ thì vẫn có thể tương tác với Lý Bạn Phong, cùng nhau chiến đấu.
Tiếu Thiên Thủ vô cùng kinh ngạc, nhưng không hề tức giận, lão định lập tức hủy chiếc khuyên tai này.
Nhưng trong lòng Tiếu Thiên Thủ không chắc chắn cấp độ của khuyên tai này là gì, lỡ đâu hủy không được, lại để cho Lý Thất có cơ hội ra tay, vậy thì mất nhiều hơn được.
Tổ sư một môn ứng phó khi lâm địch có muôn vàn cách.
Tiếu Thiên Thủ lại dùng Đến Đi Vô Ảnh để ẩn mình, như thể hoàn toàn không phát hiện ra tay áo đang bốc khói.
Một lúc sau, trong tay áo phun ra một làn khói, Lý Bạn Phong quay đầu liếc nhìn Tiếu Thiên Thủ, sải bước biến mất.
Đùng!
Thùng rác bên đường nổ tung, hộp đóng gói, chai nước, giấy vụn bay tứ tung.
Tiếu Thiên Thủ cũng nhìn thấy làn khói trong tay áo, lần này lão đã có đề phòng, đã dùng Thay Rồng Đổi Rắn trước đó, hoán đổi vị trí của mình và thùng rác.
Lý Bạn Phong cảm thấy nguy hiểm đang tiếp cận, Tiếu Thiên Thủ nhân cơ hội áp sát đến bên cạnh.
Găng tay hô lên: "Mọi người cẩn thận!"
Không ai biết Tiếu Thiên Thủ muốn trộm thứ gì, ngay cả găng tay cũng không nhìn ra ý đồ của Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ đưa tay trái về phía ngực Lý Bạn Phong, lão muốn trộm kỹ pháp.
Lần này tóm hụt, Lý Bạn Phong phản ứng đủ nhanh, dùng Tiêu Dao Tự Tại để né tránh.
Ra tay lần thứ hai, Tiếu Thiên Thủ đưa tay phải về phía cổ Lý Bạn Phong, lần này dường như không phải là trộm đồ, mà là lấy mạng.
Lý Bạn Phong không thể sử dụng kỹ pháp Tiêu Dao Tự Tại liên tục trong thời gian ngắn như vậy, trong lúc nguy cấp, hắn lại luồn tay vào túi quần bên phải.
Tiếu Thiên Thủ cười to, tay phải đột nhiên đổi hướng, cũng chĩa vào túi quần của Lý Bạn Phong: "Rốt cuộc là đồ tốt gì, đưa cho ta đi!"
Lão vừa cười, Lý Bạn Phong cũng cười theo, hắn trúng kỹ pháp Khắp Chốn Cùng Vui của tiếu tu, động tác trên tay rõ ràng chậm hơn rất nhiều.
Lữ tu giao thủ với đạo tu, tốc độ là điểm mấu chốt của cả hai bên, Lý Bạn Phong nắm được đồ, nhưng không rút ra được, đồ bị Tiếu Thiên Thủ trộm mất.
Dựa vào bản năng của đạo tu, Tiếu Thiên Thủ biết thứ này có giá trị không nhỏ.
Đây là một ống nghiệm bị vỡ, chất lỏng bên trong đã chảy ra, nhớp nháp dính dính.
Tiếu Thiên Thủ sững người một lúc, hỏi: "Đây là thứ gì?"
Lý Bạn Phong nhìn chất lỏng nhớp nháp trên tay, thành thật trả lời: "Đồ tốt."
Ống nghiệm là do Lý Bạn Phong bóp vỡ, cả hai người đều dính phải chất lỏng bên trong.
Đây là thuốc do Thôi Đề Khắc pha chế cho Đỗ Văn Minh, quả thực là đồ tốt, đặc biệt là đối với Đỗ Văn Minh, đây là cọng rơm cứu mạng.
Nhưng đối với những người khác thì đây là mầm bệnh chết người.
Từng nốt mẩn lần lượt nổi lên trên tay hai người, vẻ mặt Tiếu Thiên Thủ đầy hung tợn, còn Lý Bạn Phong vẫn bình tĩnh.
"Đến đây, chúng ta đánh tiếp!" Lý Bạn Phong vỗ vỗ găng tay, bảo nó canh giữ gia sản.
Găng tay có canh giữ được không?
Bản thân găng tay cũng không chắc chắn, nhưng Lý Bạn Phong tin tưởng nó.
Lý Bạn Phong tay không giao chiến với Tiếu Thiên Thủ, Tiếu Thiên Thủ bây giờ không có tâm trạng đánh với Lý Bạn Phong, trong đầu lão toàn là nốt mẩn.
Ở ngoại châu, lão đã đắc tội với Chu Bát Đấu và Lý Thất, ở Phổ La Châu, lão đã đắc tội với người bán hàng rong, Tôn Thiết Thành và Hà Gia Khánh.
Đắc tội với người khác không đáng sợ, lăn lộn giang hồ ai mà chẳng có vài kẻ thù?
Nhưng chiến lực chưa khôi phục mà lại dính bệnh thì phiền phức rồi.
Bóng dáng Tiếu Thiên Thủ chợt lóe lên, dùng chiếc nhẫn trên tay trái vung lên tay phải, chặt đứt tay phải của mình dọc theo khuỷu tay.
Chỉ cần có chút do dự, mầm bệnh sẽ có thể lan ra toàn thân, vào thời khắc mấu chốt, Tiếu Thiên Thủ có thể xuống tay với chính mình, lúc này mới thấy được kiến thức và sự quả quyết của tổ sư một môn!
Lý Bạn Phong chọc vỡ một nốt mẩn, hất dịch mủ lên tay trái của Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ nghiến răng, bên dưới sườn phải lại mọc ra một bàn tay nhận lấy chiếc nhẫn, chặt đứt luôn tay trái.
Bàn tay bên dưới sườn phải này là tay của bản thân Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ tốn bao nhiêu công sức mới tìm lại được ba bàn tay, vậy mà một buổi tối đã mất hết.
Nếu đổi lại là người khác thì lúc này đã sụp đổ rồi, nhưng khí chất của tổ sư một môn quả nhiên khác biệt, Tiếu Thiên Thủ có thể chịu đựng được, lão là người có thể giành lại mạng sống từ tay người bán hàng rong!
Trong lúc chém giết, các nốt mẩn trên người Lý Bạn Phong lần lượt vỡ ra, bắn tung tóe lên mặt Tiếu Thiên Thủ.
"Ngươi..." Tiếu Thiên Thủ không biết nên đánh giá Lý Bạn Phong kiểu gì.
Nhìn Lý Bạn Phong toàn thân nổi mẩn, mức độ lây lan của bệnh dịch đã rất nghiêm trọng.
Cứ tiếp tục dây dưa như vậy, hai người sẽ cùng chết.
Tiếu Thiên Thủ dù gì cũng không muốn chết chung với Lý Thất, đánh nhau không phải sở trường của Tiếu Thiên Thủ, nhưng thủ đoạn thoát thân thì không ai sánh bằng lão.
Giao chiến vài hiệp, thân hình Tiếu Thiên Thủ lóe lên, lại biến mất không thấy đâu.
Lý Bạn Phong nhìn tòa nhà Cục Ám Tinh, từ bỏ ý định truy đuổi.
Không thể mắc mưu, lão già khốn nạn này đến để câu giờ.
Lý Bạn Phong nhặt hai bàn tay của Tiếu Thiên Thủ từ dưới đất lên, cất vào Tùy Thân Cư, lấy khuyên tai Khiên Ti ra khỏi tay áo.
"Lão gia, ta sợ muốn chết." Khuyên tai Khiên Ti chui vào lòng Lý Bạn Phong.
Máy hát nhìn Lý Bạn Phong nổi mẩn toàn thân, không khỏi lo lắng: "Tướng công bảo bối, sao lại nhiễm bệnh dịch đầy người như vậy?"
Lý Bạn Phong dùng Kê Cao Gối Ngủ, nhanh chóng giải trừ mầm bệnh: "Nương tử bảo bối, ta vừa giao thủ với Tiếu Thiên Thủ vài chiêu, nếu vừa rồi có thể dùng Đóng Cửa Bịt Nhà hoặc là Triển Thổ Khai Cương, chắc chắn sẽ không để lão già đó chạy thoát!"
Máy hát dùng một luồng hơi nước bao phủ Lý Bạn Phong: "Tướng công bảo bối, Tiếu Thiên Thủ ra tay quá nhanh, muốn thi triển kỹ pháp trước mặt lão không phải là chuyện dễ dàng, tướng công hãy kiểm tra cẩn thận xem có mất thứ gì không?"
Lý Bạn Phong kiểm tra một lượt, đồ không mất, ngược lại còn nhiều thêm một thứ.
Găng tay lấy ra một chiếc nhẫn: "Đương gia, đây là đồ của đạo môn bọn ta, tay nghề chế tác vô cùng tinh xảo, coi như là vật hiếm có."
Lý Bạn Phong liếc nhìn: "Đây là thứ ngươi lấy từ Tiếu Thiên Thủ?"
Găng tay gật gật ngón trỏ: "Là ta tháo từ ngón tay trên sườn của lão!"
"Làm tốt lắm, thưởng lớn!"
Lý Bạn Phong đeo chiếc nhẫn lên ngón trỏ của găng tay, đồng thời hứa hẹn, sau khi luyện hóa xong hai bàn tay của Tiếu Thiên Thủ, một cái cho găng tay, một cái cho khuyên tai.
Giải trừ bệnh dịch trên người, Lý Bạn Phong ra khỏi Tùy Thân Cư, lập tức chạy đến Cục Ám Tinh.
Tòa nhà mất điện, các tầng đều tối om, Lý Bạn Phong đi một vòng trong tòa nhà, đến gần khoa vật dẫn, khuyên tai Khiên Ti nói: "Lão gia, có động tĩnh."
Lý Bạn Phong lần theo âm thanh đến kho khoa vật dẫn, đẩy cửa ra, thấy có không ít người trong kho.
"Sao mọi người lại ở đây?"
Lý Bạn Phong đang định đi vào, thư ký Lưu Ninh gọi: "Lý chủ nhiệm, không được vào, ở đây có giới tuyến!"
Giới tuyến?
Trong tòa nhà Cục Ám Tinh sao lại có giới tuyến?
Bên dưới giới tuyến nối đất, bên trên nối trời, Cục Ám Tinh mà xuất hiện giới tuyến, chẳng phải sẽ làm sập sàn nhà hay sao?
Đây hẳn là một loại kỹ thuật đặc biệt nào đó mà Lý Bạn Phong hiện tại vẫn chưa nắm vững.
Lưu Ninh lấy công tắc giới tuyến ra, tắt giới tuyến, bước đến gần Lý Bạn Phong nói: "Thân cục trưởng có lệnh, sau khi gặp được ngài, giao quyền chỉ huy Cục Ám Tinh cho ngài, đây là chìa khóa văn phòng của Thân cục trưởng."
Lý Bạn Phong nhận lấy chìa khóa, hỏi: "Thân cục trưởng đi đâu rồi?"
Lưu Ninh trả lời: "Thân cục trưởng đi báo cáo công việc quan trọng cho lãnh đạo cấp trên."
Đây là nhiệm vụ Thân Kính Nghiệp đã dặn dò Lưu Ninh trước khi đi.
Lý Bạn Phong gọi điện thoại cho Thân Kính Nghiệp, không ai nghe máy.
"Người của Cục đều ở đây sao?"
Trưởng ban trinh sát Tống Thanh Bình nói: "Những người ở lại Cục đều ở đây, thành viên của Bách Ma Phường bị giam giữ trong phòng thẩm vấn, giới tuyến xung quanh phòng thẩm vấn đã được mở. Thân cục trưởng có lệnh, công tắc này phải giao cho ngài, trước khi ông ấy trở về, chỉ ngài mới có quyền tắt giới tuyến của phòng thẩm vấn."
Lý Bạn Phong đến phòng thẩm vấn, Lưu Ninh và Tống Thanh Bình cùng nhìn về phía trưởng phòng thông tin Cố Hạo.
Cố Hạo vẫn không bày ra biểu cảm gì.
Trước khi đi, Thân cục trưởng cũng đã giao cho Cố Hạo một nhiệm vụ, xem ra nhiệm vụ này dường như không thể nói cho Lý chủ nhiệm biết.
Nhưng rốt cuộc là nhiệm vụ gì mà đến bây giờ vẫn chưa thể nói cho Lý chủ nhiệm biết?
Đến cửa phòng thẩm vấn, Lý Bạn Phong tắt giới tuyến.
Sau khi vào phòng thẩm vấn, Lý Bạn Phong thấy trên mặt đất toàn là xác chết.
Tất cả những thành viên bị giam giữ của Bách Ma Phường đều chết ở đây, không còn một ai.
Lý Bạn Phong kiểm tra vài thi thể, phát hiện cổ của những thi thể này đều mềm nhũn, đốt sống cổ của họ đã bị bẻ gãy.
Suýt chút nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, nếu Lý Bạn Phong đến muộn một bước, các thành viên ở lại Cục Ám Tinh có thể sẽ bị tiêu diệt toàn bộ.
Liên lạc của Cục Ám Tinh vẫn chưa được khôi phục, Lý Bạn Phong đến văn phòng của Thân Kính Nghiệp.
Khóa văn phòng đã bị cạy, trong phòng vô cùng bừa bộn.
Thân Kính Nghiệp hẳn là đã để lại một số thứ trong văn phòng, dường như những thứ này đã bị phá hủy.
Lý Bạn Phong hỏi Lưu Ninh: "Mọi người có biết ai đã đột nhập vào Cục Ám Tinh không?"
Lưu Ninh nhìn Cố Hạo, Cố Hạo vẫn dửng dưng như không.
Chẳng lẽ Thân cục trưởng không nói chuyện này cho hắn ta biết?
Trưởng ban trinh sát Tống Thanh Bình lấy một số tài liệu từ văn phòng giao cho Lý Bạn Phong: "Đây là báo cáo của nông trường, có nhiều thành viên của Bách Ma Phường chết vì gãy đốt sống cổ, theo phán đoán của Thân cục trưởng, có lẽ là họ chết dưới tay Đỗ Văn Minh."
Đỗ Văn Minh.
Là ông ta.
Là ông ta đang giúp Bách Ma Phường diệt khẩu.
Tối hôm qua ở Việt Châu xảy ra nhiều chuyện như vậy đều là để câu giờ cho hành động diệt khẩu này.
Thân Kính Nghiệp hẳn là đã hỏi được manh mối quan trọng từ miệng thành viên của Bách Ma Phường, ông ta đi báo cáo manh mối cho cấp trên, còn để lại tài liệu cho Lý Bạn Phong.
Bây giờ tài liệu rất có thể đã bị Đỗ Văn Minh lấy đi, Cục Ám Tinh cũng mất liên lạc với bên ngoài.
Lý Bạn Phong lập tức tập hợp nhân lực, khôi phục liên lạc và cung cấp điện.
Thợ điện nước không dám làm việc: "Lý chủ nhiệm, Thân cục trưởng nói trong Cục hiện tại không an toàn."
Lý Bạn Phong trấn an: "Đừng lo lắng, tôi đi cùng anh."
Trưởng phòng thông tin Cố Hạo nói: "Lý chủ nhiệm, ngài không cần lo lắng, chuyện liên lạc cứ giao cho tôi!"
Một giờ sau, điện và liên lạc lần lượt được khôi phục, Lý Bạn Phong liên lạc với các tổ, phần lớn nghi phạm đã chạy khỏi hiện trường, có sáu nghi phạm bị bắn chết tại chỗ, một nghi phạm bị người liên quan lỡ tay đánh chết, địa điểm là quán thịt nướng đối diện hiệu sách Lỗ gia, còn có ba địa điểm xảy ra án mạng đang giao tranh ác liệt.
Phải nghĩ cách bắt sống một tên!
Lý Bạn Phong đến ba địa điểm xảy ra án mạng đang giao tranh ác liệt, lúc sáu giờ sáng, một nghi phạm bị bắn chết, hai nghi phạm bị Lý Bạn Phong bắt sống.
Lý Bạn Phong giao nghi phạm cho Trần Trường Thụy: "Đưa bọn chúng về thẩm vấn, nhất định phải hỏi ra kẻ chủ mưu, trên người bọn chúng có thể có chú thuật, trong quá trình thẩm vấn phải chú ý kỹ xảo, liên lạc với Thân cục trưởng càng sớm càng tốt, tôi đợi tin của ông ấy."
Sắp xếp mọi việc ổn thỏa, Lý Bạn Phong đến hiệu sách Lỗ gia.
Hắn đang truy tìm Đỗ Văn Minh, hôm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, đối diện hiệu sách còn xảy ra án mạng, ở chỗ ông chủ Lỗ hẳn là có chút manh mối.
Hiệu sách chưa mở cửa, ông chủ Lỗ đang luyện thư pháp bút cứng, giấy viết đã chất thành một chồng dày.
Lý Bạn Phong đoán không sai, ông chủ Lỗ quả thực có manh mối: "Tối qua suýt chút nữa tôi đã tóm được Đỗ Văn Minh, kết quả không ngờ bị lão kiềm Tiếu Thiên Thủ lẻn vào hiệu sách."
Lý Bạn Phong có chút kinh ngạc: "Lẻn vào hiệu sách của ông e là không dễ dàng như vậy đâu?"
Nhớ lại chuyện này, ông chủ Lỗ liên tục cười khổ: "Chuyện này xảy ra thật kỳ lạ, trận này cũng đánh thật thảm hại, đánh đến mức lo trước lo sau, chùn tay chùn chân, tôi lo lắng hắn gây chuyện ở ngoại châu, ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của tôi, lại lo lắng hắn đến Phổ La Châu, phá hoại chuyện làm ăn khác của tôi.
Sau đó suy nghĩ kỹ lại, cho dù hắn đến Phổ La Châu thì sao? Nếu ở Phổ La Châu, vào hiệu sách của tôi thì hắn đừng hòng sống sót mà bước ra, nhưng đồ dùng trong hiệu sách này quá ít, ngay cả mấy bức thư họa tử tế cũng không có, tôi muốn viết thêm mấy bức, tiện thể sắm thêm chút đồ dùng, không ngờ lại sắm nhầm đồ, đánh một trận loạn chiến."
Nói đến đây, ông chủ Lỗ lấy ra một chiếc hộp ma thuật: "Đây là do Bách Ma Phường bán cho tôi, tôi để lại chút chữ viết trên đó, muốn dựa vào đó để tìm manh mối của Đỗ Văn Minh.
Nhưng đến bây giờ mà chữ viết cũng không đưa ra bất kỳ cảm ứng nào, xem ra manh mối đã đứt, nếu trên tay ngài cũng có đồ của bọn chúng thì mau chóng hủy đi, đều là tai họa!"
Ông chủ Lỗ dùng bút máy chọc nhẹ lên chiếc hộp, chiếc hộp lập tức biến thành bột phấn.
Y lấy ra mấy cuốn sách mà Bách Ma Phường bán từ trong quầy, dùng bút máy vẽ lên sách, biến những cuốn sách này thành tro bụi.
Dọn dẹp sạch sẽ, ông chủ Lỗ dặn dò Lý Bạn Phong một câu: "Tiếu Thiên Thủ là tổ sư một môn, cho dù hoàn cảnh không bằng năm xưa, nhưng thân phận và thủ đoạn của hắn cũng không hề tầm thường.
Hắn bằng lòng làm việc cho Bách Ma Phường khiến tôi thật sự không hiểu nổi lý do trong đó, phía sau chắc chắn có ẩn tình rất lớn, tình hình tối qua lại giống như khi khai chiến với nội châu, ngài nhất định phải cẩn thận đề phòng."
Ra khỏi hiệu sách, Lý Bạn Phong lập tức gọi điện thoại cho Đường Xương Phát: "Hủy toàn bộ những thứ mua từ Bách Ma Phường."
Cúp điện thoại, Bóng Đèn lại gọi đến: "Thất gia, Trung Nhị đã phẫu thuật xong."
"Tình hình sao rồi?"
"Còn, được..."
"Rốt cuộc ra sao?"
"Hiện tại vẫn còn sống, tôi cũng không nói rõ được, hay là ngài đến xem sao?"
Lý Bạn Phong đến bệnh viện, Trung Nhị vẫn đang ở phòng chăm sóc đặc biệt, Mứt Kẹo khóc đến sưng cả mắt, Bóng Đèn chào hỏi, Lý Bạn Phong thay đồ vô trùng, cùng Bóng Đèn vào phòng chăm sóc đặc biệt.
"Người anh em, Lý cục trưởng đến rồi." Bóng Đèn nói bên tai Trung Nhị.
Dưới sự hướng dẫn của bác sĩ, ngón trỏ tay phải của Trung Nhị động đậy.
Lý Bạn Phong thở phào nhẹ nhõm, hỏi bác sĩ: "Khi nào cậu ấy có thể hồi phục?"
Bác sĩ trả lời: "Đây có thể là trạng thái tốt nhất của cậu ấy trong một thời gian tới."
Lý Bạn Phong sững người một lúc, lại hỏi: "Một thời gian tới là bao lâu?"
Bác sĩ lắc đầu: "Không chắc chắn."
"Vừa rồi anh nói trạng thái tốt nhất, ý là?"
"Cậu ấy có thể phản ứng với kích thích từ bên ngoài."
Cái gọi là phản ứng, chính là động đậy ngón trỏ.
Lý Bạn Phong nhìn bác sĩ: "Chỉ vậy thôi sao?"
Bác sĩ hơi căng thẳng: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Tình trạng vết thương của cậu ấy rất nghiêm trọng."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Sau này còn phải xem tình hình hồi phục..." Bác sĩ không dám nói nữa.
Bóng Đèn khuyên Lý Bạn Phong, cùng hắn ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
Sao có thể như vậy?
Trước đây Trung Nhị ít nhất còn có thể nói chuyện, sao có thể biến thành như vậy?
Đây không phải lỗi của bác sĩ, bọn họ chỉ có thực lực như vậy.
Lý Bạn Phong nói: "Lát nữa tôi sẽ nghĩ cách liên lạc với Khang Chấn Xương, mọi người cứ ở đây đợi tôi."
Vừa ra khỏi bệnh viện, Lý Bạn Phong lại nhận được điện thoại của thư ký Lưu Ninh: "Lý chủ nhiệm, chúng tôi đã liên lạc với lãnh đạo cấp trên, họ không gặp Thân cục trưởng!"
"Không gặp là ý gì?"
"Thân cục trưởng nói ông ấy đi báo cáo công việc, nhưng lãnh đạo cấp trên không..."
Lý Bạn Phong cúp điện thoại, quay lại Cục Ám Tinh, gọi thư ký Lưu Ninh đến: "Liên lạc với tất cả lãnh đạo cấp trên, bất kể mọi người có quen biết hay không, thân thiết hay không, cứ gọi hết, nói là tôi bảo gọi!"
Lưu Ninh gật đầu, đi đến cửa, lại quay trở lại: "Lý chủ nhiệm, Thân cục trưởng trước khi đi đã phân công cho tôi, Cố trưởng phòng và Tống trưởng ban mỗi người một nhiệm vụ, chúng tôi không biết nội dung nhiệm vụ của nhau, sau khi ngài đến, tôi và Tống trưởng ban đều đã báo cáo nhiệm vụ, nhưng Cố trưởng phòng không báo cáo gì với ngài, tôi hơi lo lắng..."
"Cố trưởng phòng? Cố trưởng phòng của phòng thông tin? Lập tức gọi hắn đến gặp tôi!"
Lưu Ninh đi một lúc rồi quay lại: "Cố trưởng phòng không có ở văn phòng, gọi điện thoại không được."
"Lập tức bắt giữ hắn!"
Gân xanh trên trán Lý Bạn Phong giật giật, hắn gọi điện thoại cho Thân Kính Nghiệp, nhưng vẫn không ai nghe máy.
Một giờ sau, Bánh Trôi vào văn phòng, nói với Lý Bạn Phong: "Thất gia, chúng tôi tìm thấy Thân cục trưởng rồi!"
"Ở đâu?"
"Chúng tôi tìm thấy thi thể của Thân cục trưởng..."
"Chuyện khi nào?"
"Ngay vừa rồi, chúng tôi vừa kiểm tra xe ở bãi đậu xe thì..."
"Chuyện khi nào?"
"Ngay vừa rồi, trong cốp xe của một chiếc xe công vụ..."
"Chuyện khi nào?"
Bánh Trôi không dám nói nữa.
"Chuyện khi nào?" Hai mắt Lý Bạn Phong đỏ ngầu, hắn dùng hai tay che miệng.