Mã Ngũ ngồi chiến thuyền vừa cướp được, đang giao chiến với quân phòng thủ gần Bạc Thành.
Bóng Đèn tán thưởng: “Ai cũng nói Ngũ công tử kiến thức rộng rãi, không ngờ ngay cả thủy chiến cũng tinh thông như vậy.”
Mã Ngũ lắc đầu: “Không tinh thông, thuyền này tôi còn không biết lái ra sao.”
Tiểu Xuyên Tử vẫn đang nghiên cứu cơ cấu của thuyền, Dứa mang tin tức đến: “Viện binh của quân địch sắp đến rồi.”
Mã Ngũ lập tức ra lệnh rút lui.
Tiểu Xuyên Tử hỏi: “Chiếc thuyền này thì sao?”
“Bỏ đi, mau rút!”
Quyết định của Mã Ngũ là chính xác, nếu mang theo thuyền đi, chắc chắn sẽ không thoát được sự truy kích của thủy quân.
Tiểu Xuyên Tử không nỡ, chiếc thuyền này được chế tác quá tinh xảo, cậu ta muốn tháo vài bộ phận xuống, tuy đã dùng không ít công pháp nhưng trong lúc nhất thời không thể tháo ra được.
Mã Ngũ dẫn mọi người về thành Thiêm Dực, Du Đào hỏi: “Trận này coi như đánh xong rồi?”
“Ở lại thêm một lúc nữa.”
Mã Ngũ nói với Dứa: "Vị huynh đài này, chúng ta đi vài vòng quanh Bạc Thành, cố gắng kéo dài thời gian một chút.”
***
Niên Thượng Du đứng trên boong tàu, cầm kính viễn vọng nhìn một lúc lâu: “Rút lui rồi, có phải đi hơi nhanh quá hay không?”
Tướng lĩnh Binh bộ cử đến tên là Lô Đường Sinh, nguyên thân là một con cá trắm cỏ, trước kia xem như chiến hữu với Niên Thượng Du.
Lô Đường Sinh nói với Niên Thượng Du: “Niên huynh, bọn chúng vừa lộ mặt đã chạy, ta đoán là đến đánh nghi binh, có lẽ nơi khác sắp có chuyện lớn, bọn chúng cố ý đến đây để kìm chân chúng ta?”
Niên Thượng Du lắc đầu: “Ta thấy chưa chắc, bọn chúng không nhất thiết là chạy trốn, có thể là muốn chỉnh đốn lại đội hình để phát động tổng tấn công.”
“Không thể nào!”
Lô Đường Sinh tỏ ra hết sức nghi ngờ: "Muốn phát động tổng tấn công thì bọn chúng phải có thuyền, trước đó ta đã cử sáu chiến thuyền đi trinh sát, không thấy một thuyền địch nào.”
Niên Thượng Du nói: “Ta đoán bọn chúng đã di chuyển đến thành động rồi, mau ra lệnh truy kích.”
Lô Đường Sinh khẽ lắc đầu: “Truy kích thành động e là hơi mạo hiểm.”
Niên Thượng Du nhìn Lô Đường Sinh: “Lô huynh, theo ý ngươi thì bây giờ nên xử lý ra sao?”
Lô Đường Sinh là người cẩn thận: “Tăng cường tuần tra, phòng ngự nghiêm ngặt, nếu không có gì bất thường thì cũng sắp đến lúc về báo cáo rồi.”
Niên Thượng Du hỏi: “Sau khi về, nếu để ngươi đi tìm khâm sai đại nhân thì sao?”
Lô Đường Sinh ngạc nhiên: “Ta tìm hắn làm gì?”
Niên Thượng Du nói: “Có lẽ là để ngươi nói chuyện với vị khâm sai đại nhân đó, ngươi cảm thấy lần đột kích này của quân địch có liên quan đến vị khâm sai đại nhân kia hay không?”
Nói chuyện với khâm sai đại nhân…
Lô Đường Sinh suy nghĩ một lúc, quay người hét lớn: “Truyền lệnh các hạm đội, dốc hết tốc lực truy kích quân địch, quyết không để một tên nào chạy thoát!”
Mã Ngũ đang định dẫn mọi người rút lui, bỗng nghe Dứa nói: “Địch đuổi theo rồi!”
Sở Nhị nhíu mày: “Cú nghi binh của chúng ta khá rõ ràng, sao nội châu này lại hăng máu vậy?”
Tiêu Diệp Từ có chút căng thẳng: “Đây là muốn đánh thật rồi.”
Hà Ngọc Tú xắn tay áo: “Được thôi, tôi lại thích chơi kiểu cứng rắn.”
***
Kiều Nghị đi đi lại lại trong phủ đệ, chưa đến nửa tiếng đã liên tiếp hạ ba lần mệnh lệnh, yêu cầu tăng cường canh phòng ở Triều Ca.
Y cảm thấy Bạc Thành chưa chắc đã là nơi quan trọng, y lo có người sẽ ra tay với Triều Ca, đến lúc đó Thôi Đề Khắc nhân lúc hỗn loạn thả dịch bệnh, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Quân sĩ trên đường ngày càng nhiều, Hà Gia Khánh đi từ thành Nhất Trọng đến thành Cửu Trọng, đi càng lúc càng khó khăn.
Đến đảo của thành Cửu Trọng, Hà Gia Khánh nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Quả nhiên cậu đã đến.”
Hà Gia Khánh nói: “Chuyện làm ăn đã định trước, đương nhiên không thể nuốt lời.”
Lão Tàu Hỏa tán thưởng: “Tiểu tử giỏi, có gan hơn Tiếu lão kiềm, chúng ta đã nói trước rồi, nếu muốn ra tay thì phải lấy xuống một mảnh đồ vật ra hình ra dạng từ Đại Lò Luyện, đừng tưởng rằng cạo vài mảnh đồng vụn là có thể giao nộp.”
“Yên tâm đi, số lượng đủ dùng!”
Hà Gia Khánh nghiến răng, theo Lão Tàu Hỏa và Kiểm Bất Đại vào Đông cung, tiến về phía sân trong.
Đại Lò Luyện ở ngay giữa sân, Hà Gia Khánh lấy nhẫn ra, Lão Tàu Hỏa lấy cưa ra.
Kiểm Bất Đại hạ thấp giọng: “Lúc các ngươi ra tay tuyệt đối đừng vội, đợi ta tưới dầu trước.”
***
A Y di chuyển cửa hang về phía bắc chín mươi sáu dặm, vị trí cửa hang ở trên một sườn núi.
Nơi trú quân của Đãng Khấu Doanh vô cùng bí mật, A Y ngay cả ánh lửa cũng không thấy, nhưng A Vũ nhìn ra xa một lúc là đã thấy rõ bố cục của nơi trú quân.
Nàng ta lấy một tờ giấy, vừa nói vừa vẽ: “Nơi trú quân rộng hơn năm trăm mẫu, doanh trại ở phía tây nam, kho vũ khí ở phía tây bắc, phía đông nam có diễn võ trường, phía đông bắc có kho lương, dưới lòng đất có động giấu quân, ngoài ra còn có hai xưởng thợ.”
Triệu Kiêu Uyển hỏi: “Diễn võ trường có bao nhiêu người?”
A Vũ co giãn đồng tử, mắt hơi đỏ lên, lần này nàng ta nhìn kỹ hơn: “Trên diễn võ trường không có người, xưởng thợ không bốc khói, động giấu quân không có người ra vào, quân sĩ chắc đang nghỉ ngơi trong doanh trại.”
Triệu Kiêu Uyển mỉm cười: “Đây là thời cơ tốt nhất để đột kích, bom chủ yếu bố trí ở doanh trại là được.”
Mọi người chuẩn bị khởi hành, bỗng nghe A Vũ nói: “Chờ một chút.”
A Y mất kiên nhẫn: “Còn chờ cái gì nữa?”
“Hai xưởng thợ…”
A Vũ nhớ lại thói quen dùng binh của Thương quốc: "Người Thương quốc rất coi trọng thợ, một vạn người thường đi kèm một xưởng thợ, chẳng lẽ nơi trú quân này chỉ có hai vạn người? Không thể nào, ở đây có gần một vạn doanh trại, mỗi doanh trại mười người ở, trong nơi trú quân phải có mười vạn người mới đúng.”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Trong Đãng Khấu Doanh đều là hoàng tộc, một doanh trại chắc sẽ không đến mười người ở, hai người ở ngược lại hợp lý hơn.”
A Vũ nhớ lại kinh nghiệm giao chiến với Đãng Khấu Doanh, lúc đó không thấy doanh trại, nhưng từng thấy được bữa ăn của Đãng Khấu Quân, họ ăn loại dầu tốt nhất và lương thực tinh xảo nhất, cuộc sống của Đãng Khấu Quân quả thực xa xỉ hơn quân sĩ bình thường không ít.
Lý Bạn Phong lên tiếng: “Đãng Khấu Doanh không chỉ có hai vạn người, lần trước gửi đến một đợt đã có năm vạn, tính cả tích lũy trước đó, ít nhất cũng có bảy tám vạn người.”
A Vũ nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, trong không khí có mùi khói nhàn nhạt, ẩn hiện một cảm giác phân tầng gần như không thể nhận ra.
Nàng ta nhanh chóng phán đoán ra nguồn gốc của cảm giác phân tầng: “Phía bắc ba mươi tám dặm còn có một nơi trú quân nữa.”
A Y nhíu mày: “Tức là có hai nơi trú quân, vậy thì khó rồi.”
A Vũ lại hít một hơi, nhắm mắt suy nghĩ một lúc, trên cảm giác phân tầng còn có biến hóa: “Không đúng, không phải hai, phía đông hai mươi hai dặm cũng có một nơi trú quân.”
A Y ngạc nhiên: “Ba nơi trú quân? Như vậy thì không thể đánh được rồi!”
A Vũ nhìn về phía Lý Bạn Phong.
Vẻ mặt Lý Bạn Phong trở nên nghiêm trọng.
Điều này nằm trong dự liệu của hắn, Kiều Nghị rất có thể sẽ bố trí phân tán Đãng Khấu Quân ở vài nơi trú quân.
Nhưng dự liệu được thì cũng không có cách nào tốt để giải quyết.