A Y đã sửa chữa con đường dẫn đến thành Đỉnh Dã, con đường này nằm trong một hang động.
Đứng ở cửa hang, A Vũ bảo A Y di chuyển cửa hang về phía bắc chín mươi sáu dặm.
A Y mở một cánh cửa đá trên vách đá, bên trong cửa đá có một bàn điều khiển, A Y kéo xuống hai cần gạt, mở một cái van.
Xì~
Một luồng sương mù phun ra, thanh truyền dưới bàn điều khiển nhấp nhô, bánh răng quay tròn.
Cả hang động rung chuyển một lúc, bắt đầu di chuyển về phía bắc, A Vũ nhíu mày nói: “Không được, động tĩnh này lớn quá!”
A Y vặn nhỏ van lại hai vòng.
Động tĩnh nhỏ đi, nhưng tốc độ di chuyển của cửa hang cũng chậm hơn không ít.
A Vũ lắc đầu: “Không được, động tĩnh vẫn lớn.”
A Y lại vặn nhỏ nửa vòng, A Vũ vẫn thấy không ổn: “Ngươi vặn nhỏ van thêm nửa vòng nữa.”
“Nửa vòng nữa?”
A Y không đồng ý: "Vậy còn không nhanh bằng đi bộ, chín mươi sáu dặm đến bao giờ mới có thể di chuyển qua được?”
Triệu Kiêu Uyển nói với A Vũ: “Tỷ tỷ, đi quá chậm cũng không ổn, chúng ta phải đến được nơi trú quân trong vòng một giờ, đêm dài lắm mộng rất bất lợi cho chúng ta.”
A Vũ tin vào phán đoán của Triệu Kiêu Uyển: “Ta cũng cảm thấy một giờ là hợp lý.”
A Y cẩn thận điều khiển van: “Kiêu Uyển nói gì cũng hợp lý, sao bà không kết bái với nàng ta?”
A Vũ nhíu mày: “Con ngốc nhà ngươi, nàng ta có phải do ta sinh ra đâu, làm sao ta kết bái với nàng ta được?”
A Y không phục: “Cha ta cũng không phải do bà sinh ra, tại sao bà lại kết bái với ông ấy?”
A Vũ nói: “Chúng ta là tỷ muội kết nghĩa, ta với hắn là huynh muội kết nghĩa, vậy thì có giống nhau được không?”
Cửu Nhi hỏi một câu: “Mẹ, là mẹ sinh bọn con trước, hay là kết bái với bọn con trước?”
A Vũ càng tức hơn: “Nó ngốc rồi ngươi cũng ngốc theo hả? Đương nhiên là sinh các ngươi ra trước rồi mới kết bái được chứ!”
Cửu Nhi lắc đầu: “Lúc dập đầu đâu có nói như vậy, mẹ nói duyên phận của chúng ta là do kiếp trước định ra.”
A Vũ nghĩ ngợi, cảm thấy rất có lý: “Vậy thì là kết bái trước.”
Hồng Oánh khẽ nói với Lý Bạn Phong: “Ta cảm thấy duyên phận giữa ta và Kiêu Uyển cũng là do kiếp trước định ra, ngươi nói xem có phải ta là do nàng ta sinh ra hay không?”
Lý Bạn Phong nhìn Hồng Oánh, vẻ mặt kiên định: “Ta không điên, ta đã đi khám bác sĩ rồi, các người nói gì thì nói, ta vẫn không điên.”
Rầm!
Hang động lại rung chuyển một trận.
A Vũ mắng A Y một câu: “Tiện nhân! Bảo ngươi nhẹ tay một chút, ngươi nghe không hiểu hay sao? Ngươi sợ thành Đỉnh Dã ngủ quá ngon giấc phải không?”
***
Kiều Nghị nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được.
Thôi Đề Khắc cuối cùng vẫn lên bờ, bởi vì Kiều Nghị trước sau vẫn không hạ lệnh chặn đánh rõ ràng, khiến cho thủy quân không dám ra tay với thuyền của khâm sai, chỉ đành nhìn Thôi Đề Khắc cập cảng.
“Thủy quân không có gan gánh vác đã đành, Lễ bộ cũng vậy!” Kiều Nghị ôm trán, tức đến mức nghiến răng!
Lễ bộ theo nghi lễ đến nghênh đón khâm sai, Kiều Nghị bảo Lễ bộ cố gắng chặn Thôi Đề Khắc lại.
Nào ngờ Lễ Bộ Thượng thư Hầu Vận Trường không những không ngăn cản, mà còn chuẩn bị riêng cho Thôi Đề Khắc một tòa phủ đệ, sắp xếp cho Thôi Đề Khắc ổn thỏa.
Kiều Nghị tức giận khiển trách Lễ Bộ Thượng thư, Hầu Vận Trường không chút hổ thẹn.
Chặn Thôi Đề Khắc?
Sao ngươi không ra mà chặn?
Đây là khâm sai, chặn hắn vốn đã có tội.
Đây còn là tông sư bệnh tu, bị hắn chạm một cái thì hậu quả sẽ ra sao?
Chưa kể đến việc bị chạm lần này, Hầu Vận Trường về nhà còn run rẩy.
Kiều Nghị nhà ngươi đóng vai người tốt, dựa vào đâu mà bắt người khác phải gánh tội thay?
Mau chóng sắp xếp cho Thôi Đề Khắc ổn thỏa, đừng để Thôi Đề Khắc chạy lung tung, Hầu Vận Trường cảm thấy mình không hề làm sai.
Nhưng Thôi Đề Khắc ngủ ở Triều Ca, bảo Kiều Nghị làm sao ngủ được?
Đến hai giờ sáng, Kiều Nghị có chút mệt mỏi, mơ mơ màng màng chợp mắt một lúc, bỗng nghe Niên Thượng Du đến báo: “Chủ công, có chuyện rồi!”
Kiều Nghị mở to mắt, mặt lộ vẻ giận dữ: “Chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?”
Niên Thượng Du bước tới gần, đang định bẩm báo thì Kiều Nghị ra hiệu cho y đừng đến quá gần.
Ban ngày Niên Thượng Du đã ôm Thôi Đề Khắc, rất nhiều người nhìn thấy cảnh này.
Niên Thượng Du tìm một khoảng cách thích hợp, bẩm báo: “Chủ công, Bạc Thành bị đột kích, tế đàn chưa hoàn công e là có nguy hiểm.”
Kiều Nghị nghe vậy, nổi giận đùng đùng: “Ta đã lệnh cho Binh bộ bố trí phòng vệ nghiêm ngặt xung quanh Bạc Thành, bọn họ lại coi như trò đùa?”
Niên Thượng Du cẩn thận xem văn thư: “Binh bộ bố trí phòng vệ cũng rất chặt chẽ, hiện tại chưa để quân địch đánh vào Bạc Thành.”
Kiều Nghị cau mày: “Thành chưa bị phá đã coi là bố trí phòng vệ chặt chẽ? Nếu thật sự để tâm thì quân địch lẽ ra không nên xuất hiện ngoài thành!”
Cách nói này rõ ràng là quá đáng, bố cục của nội châu độc đáo như vậy, diện tích biển lớn như vậy, muốn hoàn toàn ngăn kẻ địch đến gần Bạc Thành là chuyện gần như không tưởng.
Hơn nữa, phòng ngự của Bạc Thành rất tốt, Mã Quân Dương dẫn mọi người dựa vào đột kích mà cướp được hai chiến thuyền của Bạc Thành, nhưng sau khi đột kích thì không có thêm thu hoạch nào, càng không có khả năng đánh vào Bạc Thành, quân sĩ phụ trách phòng ngự gần như không có sơ hở.
Nhưng Kiều Nghị không quan tâm, tế đàn của Bạc Thành không thể có thêm bất cứ sai sót nào, đây là giới hạn cuối cùng.
Hơn nữa, Bạc Thành bị tấn công và việc Thôi Đề Khắc đến thăm chắc chắn có liên quan chặt chẽ.
Y lập tức ra lệnh cho Binh bộ tăng cường viện binh đến Bạc Châu, bảo Niên Thượng Du giám sát chặt chẽ động tĩnh của Thôi Đề Khắc.
Niên Thượng Du nhìn Kiều Nghị nói: “Chủ công, ta xuất thân võ nhân, cũng hiểu binh pháp, ta cũng có thể đến Bạc Thành.”
Kiều Nghị không đồng ý: “Người biết đánh trận thì nhiều, nhưng người có thể canh chừng Thôi Đề Khắc không nhiều, Phổ La Châu hư hư thực thực, còn chưa biết giở trò gì, chỗ Thôi Đề Khắc nhất định phải có người đáng tin cậy canh giữ.”
Niên Thượng Du tiếp tục nói: “Chủ công, con người của Binh bộ Thượng thư này rất đáng tin cậy, hắn có thể canh chừng được Thôi Đề Khắc.”
Kiều Nghị đang định nổi giận, bỗng phát hiện tình trạng của Niên Thượng Du không ổn.
Niên Thượng Du nhìn thẳng vào Kiều Nghị, ánh mắt không hề né tránh.
Từ lúc đón Thôi Đề Khắc trở về, tình trạng của Niên Thượng Du đã không ổn lắm, lúc này dường như không thể cứng rắn với y được nữa.
“Thượng Du, ta biết ngươi vất vả rồi, thôi được, ngươi dẫn binh đến Bạc Thành, bảo Binh bộ Thượng thư đến gặp ta.”