Hà Gia Khánh theo Lão Tàu Hỏa ra khỏi thành phố, đến bên cạnh đường ray.
Cảnh tượng xung quanh toàn một màu xám trắng, chỉ có hai đường ray này là sáng bóng như mới, nhìn có hơi chói mắt.
Đợi một lúc, tiếng còi tàu vang lên, một đoàn tàu hỏa từ xa chạy tới.
Lão Tàu Hỏa tung người nhảy lên toa tàu, Hà Gia Khánh vội vàng theo sau.
Hai người ngồi xổm trên nóc toa tàu, đi được không xa, Lão Tàu Hỏa nói với Hà Gia Khánh: “Có thấy cây cầu lớn phía trước không? Toa tàu vừa lên cầu thì cậu nhảy lên, đừng dùng bất cứ kỹ pháp nào. Theo tốc độ của tàu hỏa này, lúc cậu rơi xuống dưới cầu thì đã đến giữa sông rồi, cứ xuôi theo dòng nước mà trôi là có thể trôi đến lối ra, ghi nhớ hết chưa?”
Hà Gia Khánh gật đầu.
Lão Tàu Hỏa lại hỏi: “Ta đã nói trước đó, đồ đạc phải chia làm ba, cậu không được độc chiếm, chuyện này cũng ghi nhớ rồi chứ?”
Hà Gia Khánh đáp: “Ghi nhớ rồi.”
“Chuẩn bị nhảy đi.”
Hà Gia Khánh rất không thích bị người khác thao túng, nhưng y hiểu biết quá ít về Mộng Khiên Lâu, kinh nghiệm mấy ngày chắc chắn không thể so sánh với Lão Tàu Hỏa, Lão Tàu Hỏa nói gì thì y đều phải nghe theo.
Đến đầu cầu, Hà Gia Khánh nhảy khỏi tàu hỏa, rơi xuống giữa sông, nước sông này hoàn toàn không có sức nổi, bám trên người ướt át dính nhớp, Hà Gia Khánh trôi chưa được bao xa đã chìm xuống lòng sông.
Với tu vi của y, tình huống này đương nhiên không cần hoảng sợ, đợi đến khi bò ra khỏi lòng sông, tàu hỏa biến mất, cây cầu biến mất, ngay cả con sông lúc trước cũng không thấy đâu.
Hà Gia Khánh bò ra từ một vũng bùn, nhìn xung quanh, y nhận ra nơi này, là đồi Hồng Nê.
Đồi Hồng Nê là một tân địa rất nổi tiếng bên ngoài vịnh Lục Thủy, vì khắp nơi là đầm lầy, hơn nữa vũng bùn rất sâu, nên rất nhiều thợ săn tân địa từng bỏ mạng ở đây.
Thoát khỏi Mộng Khiên Lâu, đến thẳng gần vịnh Lục Thủy, đối với Hà Gia Khánh cũng xem như là may mắn.
Xử lý qua loa bùn nước trên người, Hà Gia Khánh đang định lên đường thì một thợ săn tân địa trông có vẻ thật thà chất phác đã thu hút sự chú ý của Hà Gia Khánh.
Thợ săn tân địa đó đang quan sát khắp nơi trong đầm lầy, trông như đang đi săn, lại như đang tìm thứ gì đó.
Thợ săn đó vẫn chưa phát hiện ra Hà Gia Khánh, nhưng Hà Gia Khánh không dám lơ là, y lại chui vào trong bùn lầy, thỉnh thoảng ló đầu ra nhìn một cái.
Sở dĩ cẩn thận như vậy là vì hành động của tên thợ săn này rất bất thường.
Thợ săn tân địa thường sẽ không đến đồi Hồng Nê để đi săn, dị quái trong đầm lầy quá hung dữ, hơn nữa phần lớn con mồi đều không bán được giá cao, không đáng để các thợ săn mạo hiểm.
Còn về phần tìm đồ trong đầm lầy thì càng hoang đường hơn, đối với người thường mà nói, đồ vật rơi ở nơi bùn lầy như đồi Hồng Nê về cơ bản không có khả năng tìm lại được.
Có một loại thợ săn chuyên đến vùng bùn lầy để tìm bùn keo, nhưng loại thợ săn đó rất hiếm, dụng cụ sử dụng cũng rất đặc biệt, vị thợ săn trước mắt rõ ràng không phải làm nghề này.
Hắn ta không phải đang tìm đồ, mà hắn ta đang tìm chỗ để giấu đồ.
Hắn ta lượn lờ trong đầm lầy cả buổi, cuối cùng cũng tìm được một nơi thích hợp, hắn ta đào một cái hố trong bùn lầy, chôn một chiếc hộp gỗ vào trong.
Chôn xong, người đó cắm hai cành cây lên trên bùn lầy, trong nháy mắt, cành cây biến mất, dấu vết đào bới trên bùn lầy cũng biến mất theo.
Loạn Hoa Mê Nhãn Trận của ngu tu.
Hà Gia Khánh quả thực có kiến thức, nhìn ra được lai lịch của pháp trận này.
Đợi tên thợ săn tân địa thật thà chất phác kia đi rồi, Hà Gia Khánh chui ra từ trong bùn lầy, đến nơi thợ săn chôn đồ.
Y không vội phá giải pháp trận, mà đi vòng hai vòng, quan sát một lúc, Hà Gia Khánh lấy ra một sợi dây sắt, dò vào trong bùn lầy.
Kỹ pháp đạo tu, Treo Tơ Bắt Mạch.
Kỹ pháp này nghe như kỹ pháp y tu, nhưng thực chất là kỹ pháp tầng cao của đạo tu, lợi dụng sợi dây sắt này, Hà Gia Khánh có thể thăm dò xem trong bùn lầy rốt cuộc chôn giấu thứ gì mà không phá hủy pháp trận và cơ quan, cũng không gây tổn hại đến vật phẩm.
Dây sắt xuống sâu hơn một mét, tay Hà Gia Khánh đã có cảm giác.
Đây không chỉ vì kỹ pháp của y tinh tế, mà còn vì y rất quen thuộc với hình dạng của thứ này.
Huyền Sinh Hồng Liên.
Vẻ mặt Hà Gia Khánh trở nên nghiêm túc, đầu ngón tay vê sợi dây sắt, khẽ chọc hai cái lên người Hồng Liên.
Đợi một lúc lâu, không thấy phản ứng, Hà Gia Khánh rút sợi dây sắt về.
Y đợi một lúc bên cạnh đầm lầy rồi đứng dậy rời đi.
Tất cả dấu chân trên đầm lầy đều bị y dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả lỗ cắm dây sắt cũng được lấp phẳng.
Bóng lưng Hà Gia Khánh xa dần, trên đầm lầy hiện ra hai bóng người, một là Lão Tàu Hỏa, một là Mộng Thiến.
Lão Tàu Hỏa hỏi Mộng Thiến: “Có phải hắn đã nhận ra rồi không?”
Mộng Thiến vung tay, đầm lầy đột nhiên cứng lại, bùn lầy khắp đất biến thành từng viên gạch xanh.
Con đường lát gạch xanh kéo dài về hai phía trong một không gian tối đen, đây mới là nơi thực sự.
Đầm lầy, Hồng Liên, thợ săn tân địa thật thà mà Hà Gia Khánh nhìn thấy đều bắt nguồn từ mộng cảnh, một phần là mộng cảnh của chính Hà Gia Khánh, một phần là mộng cảnh do Mộng Thiến tạo ra, một phần là mộng cảnh vốn có của Mộng Khiên Lâu.
Mộng Thiến rất tự tin vào thủ đoạn của mình: “Ở Mộng Khiên Lâu, nếu hắn tỉnh mộng, ta sẽ lập tức nhận ra.”
Lão Tàu Hỏa lại không nghĩ vậy: “Hà Gia Khánh là đạo tu hàng đầu, một số việc hắn làm đều có thể qua mắt được Tiếu lão kiềm, chưa chắc đã không qua mắt được ngươi.”
Mộng Thiến lắc đầu: “Người đời hiểu biết về mộng tu quá ít, cho rằng đạo môn bọn ta không có chiến lực gì, đâu biết chiến lực của bọn ta không giống cách tính của người thường, người ở trong mộng cảnh hoàn toàn là hai trạng thái khác với lúc bình thường. Trong Mộng Khiên Lâu chính là ta làm chủ, đừng nói là Hà Gia Khánh, dù là ngươi, chỉ cần tỉnh mộng, ta chắc chắn có thể biết, nhưng có đấu lại được ngươi không thì lại là chuyện khác.”
Lão Tàu Hỏa nói: “Ngươi cũng không cần khiêm tốn, sau khi tổ sư mộng tu mất tích, người đạt được thành tựu cao nhất trong toàn bộ đạo môn chính là ngươi rồi nhỉ?”
Mộng Thiến đáp: “Phải xem là thành tựu gì, nếu chỉ bàn về tu vi, trước đây thành tựu cao nhất không phải ta, sau này cũng không phải, là tự ta đã đi sai đường.”
Lão Tàu Hỏa không hiểu lắm: “Ngươi đã gây dựng Mộng Khiên Lâu đến mức này, tại sao còn nói mình đi sai đường?”
Mộng Thiến thở dài: “Con đường của Triệu Lãn Mộng mới là đúng, hơn nữa có người còn đi sớm hơn cả hắn.”
Lão Tàu Hỏa nghĩ về lời của Mộng Thiến, lại nghĩ về đường hầm mà Triệu Lãn Mộng đào vào Mộng Khiên Lâu, sở dĩ Mộng Thiến không lấp đường hầm có lẽ còn có ý đồ khác.
Mộng Thiến cắt ngang suy nghĩ của Lão Tàu Hỏa: “Chuyện ta hứa với ngươi đã làm theo, ngươi cũng nên thực hiện lời hứa, lập tức rời khỏi Mộng Khiên Lâu, mang cả người bạn kia của ngươi đi nữa.”
Lão Tàu Hỏa suy nghĩ một lúc: “Ta vẫn không hiểu, tại sao Hà Gia Khánh lại không cần Hồng Liên?”
Mộng Thiến đáp: “Ta thấy điều này hợp tình hợp lý, lúc trước hắn đã không mang Hồng Liên về Phổ La Châu, nhờ nước cờ hay này, hắn đã tránh được rất nhiều sóng gió.”
Lão Tàu Hỏa lắc đầu: “Lúc đó hắn đang ở dưới con mắt của bao nhiêu người, bây giờ gặp được cơ hội tốt như vậy, ta không tin hắn không tham.”
Mộng Thiến không muốn tiếp tục suy đoán, ả chỉ mong Thập Bát Luân mau chóng rời đi, không ai nói chắc được ông sẽ phát điên lúc nào.
Lão Tàu Hỏa cũng giữ chữ tín: “Ngươi giao đoạn mộng cảnh này cho Lý Thất, ta lập tức dẫn Kiểm Bất Đại rời khỏi Mộng Khiên Lâu.”
Mộng Thiến nhíu mày: “Ta còn không biết Lý Thất ở đâu.”
“Hắn ở thành Vô Biên, ngươi chắc chắn có cách tìm được hắn.” Lão Tàu Hỏa chuẩn bị đi tìm Kiểm Bất Đại.
Mộng Thiến cảm thấy thừa thãi: “Ngươi trực tiếp nói mộng cảnh cho Lý Thất là được rồi, tại sao cứ phải để ta đi tìm hắn?”
Lão Tàu Hỏa quay đầu lại nói: “Ta không muốn gặp hắn, ta không muốn hại hắn.”
***
Hà Gia Khánh đi ra khỏi đồi Hồng Nê, một cơn gió nhẹ thổi qua mặt, y đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh đặc biệt, gió thổi trên mặt, cảm giác mát lạnh thân thuộc mà chân thực.
Trong Mộng Khiên Lâu dường như không cảm nhận được luồng khí lạnh như vậy, nhưng bản thân đã rời khỏi Mộng Khiên Lâu một thời gian, tại sao luồng khí lạnh này lại đến muộn như vậy?
Chẳng lẽ ta vừa mới rời khỏi Mộng Khiên Lâu? Chẳng lẽ tất cả trước đó vẫn là mộng cảnh?
Hà Gia Khánh có chút căng thẳng, y quay đầu nhìn đồi Hồng Nê phía sau, vẫn đang do dự có nên quay lại xác minh hay không, có nên xem Hồng Liên thật sự ở nơi vừa rồi hay không.
Nhưng nghĩ lại, bất kể Hồng Liên có ở đó hay không, bất kể là mộng cảnh hay hiện thực, cách xử lý vừa rồi của y đều không sai.
Hà Gia Khánh đi thẳng về phía vịnh Lục Thủy, trong lòng không khỏi thở dài, tu vi đã đến mức này mà vẫn phải sống trong lo sợ thấp thỏm.
***
Lý Bạn Phong đang ngủ trong Ngọc Thúy Lâu, mấy ngày nay hắn luôn buồn ngủ rã rời, dù không buồn ngủ thì hắn cũng không muốn ra ngoài.
Trong mơ, hắn đang ôm nương tử, ngồi trên tàu hỏa, ngắm hoàng hôn trên Tuế Hoang Nguyên.
Một cơn gió lạnh thổi qua, nương tử trong lòng đột nhiên biến thành một mỹ nhân khác, một mỹ nhân tuyệt thế mặc áo trắng, ngũ quan thanh tú, thần thái lười biếng.
Nếu đây là ở Mộng Khiên Lâu, Lý Bạn Phong sẽ cảm thấy mọi chuyện hợp tình hợp lý, vì tư duy trong mộng cảnh không có tính liên tục, khi xuất hiện một số tình huống nhảy vọt, người đang mơ trong đa số trường hợp đều có thể chấp nhận.
Nhưng đây không phải Mộng Khiên Lâu, đây là Ngọc Thúy Lâu, đây là nhà của Lý Bạn Phong.
Lên giường nhận ra vợ, xuống giường nhận ra giày, Lý Bạn Phong một tay đẩy Mộng Thiến ra, hắn nhận ra người phụ nữ này đã xâm nhập vào mộng cảnh của mình.
“Cô muốn làm gì?”
Mộng Thiến khẽ lắc đầu: “Ta không có ác ý, chỉ đến đưa cho ngươi một đoạn mộng cảnh.”
Ả trình bày mộng cảnh của Hà Gia Khánh ở đồi Hồng Nê cho Lý Bạn Phong: “Đây là Thập Bát Luân bảo ta cho ngươi xem, để tìm ngươi, ta đã tốn không ít công sức.”
Lý Bạn Phong thi lễ thật sâu, để tỏ lòng cảm kích, hắn đốt cháy quần áo của Mộng Thiến.
Mộng Thiến cúi đầu nhìn bộ quần áo đang cháy: “Tại sao lại đốt quần áo của ta?”
Lý Bạn Phong đáp: “Lần trước gặp mặt đã nói với cô rồi, đừng dọa tôi!”
Mộng Thiến khẽ gật đầu, mang theo khói lửa đầy người, rời đi trong làn tiên khí lượn lờ.
Lý Bạn Phong tỉnh giấc từ trong mơ, ngồi im lặng một lúc rồi dẫn Triệu Kiêu Uyển về Tùy Thân Cư.
Tại sao Hà Gia Khánh không lấy Hồng Liên, chuyện này Lý Bạn Phong cũng không nghĩ ra.
Nghĩ không ra, chi bằng hỏi thẳng cho rõ ràng.