Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 846: CHƯƠNG 844: NGUYÊN LIỆU CHẾ TẠO HỒNG LIÊN (2)

Lý Bạn Phong chuyển Hồng Liên và tivi đến ngũ phòng, trước tiên hỏi Hồng Liên: “Lúc trước tại sao Hà Gia Khánh lại để ngươi ở trong siêu thị của trường? Tại sao không đưa ngươi về Phổ La Châu?”

Hồng Liên nói: “Việc này làm sao ta biết được? Trước đó còn luyện cho hắn không ít đan dược, kết quả ngày hôm sau đã đặt ta vào trong cái tủ đó, từ đó về sau ta chưa từng gặp lại hắn nữa.”

“Ngươi rơi vào tay hắn từ khi nào?”

Hồng Liên nói: “Lúc hắn mới vào đại học, chuyện này đều nhờ Nguyên Diệu Bình giúp đỡ.”

Tivi sáng lên, Nguyên Diệu Bình vẫn giữ kiểu tóc mái góc cạnh, miệng nhai kẹo cao su: “Thời gian thì ta không nhớ rõ, lúc ta ra khỏi phòng, trong tay đột nhiên có thêm một cái hộp, ta vô tình liếc nhìn, phát hiện bên trong là Huyền Sinh Hồng Liên.

Lúc đó ta còn phải làm việc cho người khác, chính là người họ Đỗ mà ngươi nói, ta cũng không dám làm rùm beng, đang nghĩ cách đưa Hồng Liên ra ngoài thì bên Tống Xu liên lạc với ta, bảo ta vứt Hồng Liên ở hành lang là được.”

Lý Bạn Phong suy nghĩ về cả quá trình, điều này rất không hợp lý.

Nguyên Diệu Bình lúc đó đang giảng dạy kiến thức điện từ học cho Đỗ Văn Minh, A Vũ và Thiên Nữ không biết đã dùng cách gì để giao Hồng Liên cho Nguyên Diệu Bình, mà Tống Xu lại bảo Nguyên Diệu Bình đặt Hồng Liên ở hành lang.

Đỗ Văn Minh không phải người mù, Hồng Liên lớn như vậy mà ông ta không nhìn thấy ư?

Nhưng nghĩ lại, Đỗ Văn Minh thật sự có khả năng không nhìn thấy.

Hồng Liên tuy đặt ở hành lang, nhưng có thể không nằm ở trong hành lang, Lý Bạn Phong nhớ lại con rắn trong tủ đồ ở siêu thị của trường, đó là rắn của Mục Nguyệt Quyên.

Lý Bạn Phong nhìn về phía Nguyên Diệu Bình: “Ngươi biết mối liên hệ giữa Cục Ám Tinh và tủ đồ không?”

Nguyên Diệu Bình lắc đầu nói: “Ta không biết ngươi nói tủ đồ gì, lúc ta bị nhốt vẫn luôn ở trong tủ kính trưng bày, ngươi đang nói tới cái đó sao?”

Nói rồi, Nguyên Diệu Bình thổi một cái bong bóng.

Nhìn bộ dạng của nàng ta luôn khiến người khác cảm thấy người này không có tâm cơ gì, luôn cảm thấy những gì nàng ta nói đều là sự thật.

Triệu Kiêu Uyển nhéo nhẹ cổ tay Lý Bạn Phong, chuyện này ở đây hỏi không ra, phải nhờ Nhị Phòng đi điều tra.

Lý Bạn Phong lại hỏi Hồng Liên: “Đến tay Hà Gia Khánh, trong bốn năm đó ngươi đã làm gì?”

“Còn có thể làm gì? Giúp hắn luyện đan chứ sao! Ta và ngươi ở bên nhau cũng sắp bốn năm rồi, ngươi không biết tay nghề luyện đan của ta sao?”

Hồng Liên dùng lá sen vuốt ve má Lý Bạn Phong, Triệu Kiêu Uyển không tức giận, nàng cũng sờ vào đài sen của Hồng Liên.

Lý Bạn Phong hỏi: “Nguyên liệu luyện đan của Hà Gia Khánh từ đâu mà có?”

Hồng Liên thở dài: “Chuyện này thì ta không biết, Hà Gia Khánh làm việc rất cẩn thận, thi thể mang về đều đã được xử lý sạch sẽ, có cái không đầu, mà có đầu cũng không nhận ra thân phận, đâu như ngươi, tùy tiện ném vào nhà, còn lại đều để bọn ta dọn dẹp.”

Triệu Kiêu Uyển hỏi một câu: “Ngươi đã luyện cho Hà Gia Khánh bao nhiêu đan dược?”

“Chuyện này ta không nhớ rõ, tu vi của Hà Gia Khánh tăng nhanh như vậy, hắn đã ăn bao nhiêu đan dược, đại khái cũng có thể tính ra được.”

Triệu Kiêu Uyển gật đầu: “Luyện cho hắn nhiều đan dược như vậy, ngươi chắc chắn cũng ăn không ít hoa hồng, dù trước đó có tổn thương, nhưng bốn năm thời gian đã đủ để ngươi hồi phục rồi. Nhưng lần đầu tiên ta gặp ngươi ở nhà, tình trạng của ngươi không tốt lắm, ngay cả nửa con lắc đồng hồ còn lại của Ngọc Ny, ngươi lúc đó cũng không muốn bỏ qua, trông như quỷ đói nhập.”

Hồng Liên cười nói: “Nói ai là quỷ đói? Tình trạng của ta lúc đó cũng ổn mà? Ta có giống ngươi không, ngày nào cũng kêu đói với Lý Thất? Còn về hoa hồng mà ngươi nói thì oan uổng cho người ta quá, ta luyện đan cho các ngươi đều tận tâm tận lực, chưa bao giờ giữ lại hoa hồng gì hết.”

Triệu Kiêu Uyển mỉm cười: “Lời này nói không thật lòng rồi.”

Lý Bạn Phong đột nhiên hỏi Hồng Liên: “Tại sao ngươi lại biết luyện đan?”

Hồng Liên sững sờ: “Chuyện này còn phải hỏi sao? Ta sinh ra đã biết luyện đan, Thiên Nữ tạo ra ta chính là để dùng cho việc luyện đan.”

Mọi người đều cho rằng Hồng Liên thì phải biết luyện đan, nhưng hôm nay Lý Bạn Phong nhất định phải tìm ra nguyên nhân trong đó.

“Luyện đan rõ ràng là kỹ pháp của ả, gọi là Bách Hoa Sát.”

Lý Bạn Phong nhìn về phía bức tường của ngũ phòng, hắn dứt khoát làm rõ mọi chuyện.

Bóng dáng của cô nương ngũ phòng xuất hiện trên tường.

Nàng ta vẫn mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh, tay phải cầm một bó hoa tươi, hoa đã khô héo, cánh hoa theo gió bay đi.

Mái tóc ngắn ngang tai xõa tung, sợi tóc che trên mặt, lờ mờ có thể thấy đôi mắt đỏ rực như máu của nàng ta.

Nàng ta nhìn Lý Bạn Phong với ánh mắt đầy oán hận, nhiệt độ của ngũ phòng dường như giảm xuống không ít.

Lý Bạn Phong rùng mình một cái, quơ tay lấy một quyển sách từ trên giá, đập cái “bốp” thẳng vào mặt cô nương ngũ phòng: “Ta đã nói với ngươi là đừng dọa ta, hỏi chuyện ngươi thì trả lời cho đàng hoàng!”

Cô nương ngũ phòng lấy quyển sách từ trên mặt xuống, chỉnh lại kiểu tóc và trang điểm, sắp xếp lại biểu cảm u oán, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hồng Liên xuất phát từ ta!”

Lý Bạn Phong nhìn Hồng Liên, rồi lại nhìn cô nương ngũ phòng: “Ý của ngươi là Hồng Liên do ngươi làm ra?”

Cô nương ngũ phòng lắc đầu: “Hồng Liên là xương thịt của ta.”

Lý Bạn Phong lại nghĩ một lúc: “Ý của ngươi là Hồng Liên do ngươi sinh ra?”

Cô nương ngũ phòng bất lực nhìn Lý Bạn Phong.

Nàng ta cố gắng hết sức để tạo ra hình tượng nhân vật ai oán, phẫn nộ, thậm chí muốn mang chút khí thế kinh dị, nhưng ở chỗ Lý Bạn Phong dường như chẳng có ý nghĩa gì.

Nàng ta chỉnh lại kiểu tóc, nói thẳng bằng giọng điệu bình thản: “Ý của ta là, nguyên liệu luyện chế Hồng Liên chính là xương thịt của ta.”

Triệu Kiêu Uyển nhướng mày, nhìn Hồng Liên và Nguyên Diệu Bình.

Nguyên Diệu Bình liên tục xua tay: “Chuyện này ta không biết!”

Hồng Liên quơ lá sen: “Chuyện này ta cũng không biết.”

Cô nương ngũ phòng nức nở một tiếng, nói: “Lúc trước ta bị người bán hàng rong giết chết, hồn phách bị hắn giao cho Thập Bát Luân, thân thể bị hắn giao cho Thiên Nữ. Thiên Nữ dùng thân thể của ta luyện chế ra Huyền Sinh Hồng Liên, Thập Bát Luân phong ấn hồn phách của ta vào trong Tiểu Tàu Hỏa, trải qua Sinh Tử Kiếp, ký ức của ta mất đi phần lớn, nhưng món nợ máu này ta vĩnh viễn không bao giờ quên.”

“Nợ máu?”

Triệu Kiêu Uyển nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc: "Lúc A Vũ cõng Thiên Nữ xông vào nhà, ngươi còn muốn giúp Hồng Liên trốn thoát, ta không thấy giữa ngươi và Thiên Nữ có thâm thù đại hận gì hết.”

“Nói vậy là sao?”

Cô nương ngũ phòng hất tóc: "Lúc đó ta vẫn luôn hái hoa, ta vẫn luôn che mắt Hồng Liên, ta đang giúp người nhà chúng ta, chuyện này Tiểu Tàu Hỏa đều có thể làm chứng cho ta!”

Tùy Thân Cư ho khan hai tiếng.

Nó không đồng tình với cách nói của ngũ phòng, nó không nhớ Lão Tàu Hỏa đã phong ấn hồn phách của Lai Vô Cụ vào người mình.

Nhưng Tùy Thân Cư đã mất rất nhiều ký ức, về mặt logic lại không tìm ra được sơ hở ở chỗ Ngũ Phòng.

Lý Bạn Phong không định hỏi nữa, hắn dẫn Triệu Kiêu Uyển rời khỏi Tùy Thân Cư.

Đến Ngọc Thúy Lâu, Triệu Kiêu Uyển hỏi Lý Bạn Phong: “Tướng công bảo bối, chàng thấy bọn họ nói có bao nhiêu phần thật?”

“Rất nhiều.”

Lý Bạn Phong xoa xoa thái dương: "Nhưng sao ta lại thấy lời thật càng nhiều càng phiền phức.”

Triệu Kiêu Uyển cũng cảm thấy chuyện này rất phiền phức: “Tướng công nói không sai, lời thật đôi khi còn lừa người hơn cả lời nói dối.”

Lý Bạn Phong vươn vai, bước đến cửa Ngọc Thúy Lâu.

Triệu Kiêu Uyển ra ngoài cửa, nhìn Lý Bạn Phong nói: “Tướng công, tiểu thiếp biết chàng không muốn ra ngoài, nhưng tốt nhất chúng ta nên về ngoại châu một chuyến, điều tra rõ ràng sự việc. Mối quan hệ giữa Thiên Nữ và Hồng Liên chắc chắn không hề đơn giản như vậy, bây giờ ả đang ở trong nhà của tướng công, nếu ngày nào đó dùng thủ đoạn gì đó gặp mặt Hồng Liên, đến lúc đó sẽ gây ra hậu quả gì thì tiểu thiếp cũng không nói chính xác được.”

Lý Bạn Phong gật đầu: “Chắc chắn phải điều tra rõ ràng sự việc, nhưng phải đợi ta đến Hiêu Đô thu thập một ít nhân khí trước đã, mau chóng để trạch tu đuổi kịp lữ tu.”

Triệu Kiêu Uyển cảm thấy không ổn: “Tướng công, lúc này đến Hiêu Đô, e là sẽ bị Kiều Nghị tính kế.”

Lý Bạn Phong lại không nghĩ vậy: “Kiều Nghị bây giờ chắc không rảnh lo cho ta.”

***

Oán Ưu Thương đi trên con đường của thành Tứ Trọng Triều Ca, cảnh giác nhìn tình hình xung quanh.

Trong thành Tứ Trọng có rất nhiều hoàng thất sinh sống, nhà của họ không lớn, nhưng lễ nghi rất cầu kỳ, trong ký ức của Oán Ưu Thương, muốn vào cửa nhà của bất kỳ một vị hoàng thất nào đều phải đối mặt với rất nhiều quy củ, có những con đường, những cánh cửa, không phải người thường có thể đi.

Nhưng hôm nay tình hình đặc biệt, cửa lớn các nhà đều mở toang, thỉnh thoảng có lệ nhân ra ra vào vào.

Những lệ nhân này đều đang làm cùng một việc, họ đang khiêng xác chết ra ngoài.

Hai bên đường bày rất nhiều xác chết, có cái đã cho vào quan tài, có cái chỉ đắp một tấm vải, có lẽ vì người chết quá nhiều nên hậu sự đều không kịp lo liệu.

Thảm nhất là một người ba đầu bị nhiễm dịch bệnh, cái đầu làm chủ ở giữa đã chết, hai cái còn lại không biết điều khiển cơ thể, đi không được, nói cũng không ra lời, chỉ có thể nằm bên đường cùng nhau chờ chết.

Một quỷ bộc y tu nhắc nhở Oán Ưu Thương: “Đây là dịch bệnh! Ngươi tuyệt đối phải cẩn thận!”

Một quỷ bộc lữ tu nói bên tai: “Chúng ta không nên quay về, ta đã nói với ngươi là có nguy hiểm, ngươi cứ không nghe!”

Oán Ưu Thương từ nhỏ đã chịu nhiều sự sỉ nhục ở nhà, nhưng hắn ta chưa bao giờ sỉ nhục quỷ bộc, các quỷ bộc nói chuyện với hắn ta đều có gì nói nấy, trên đường đi đều khuyên hắn ta quay về.

Trước đó đã trở mặt với Niên Thượng Du, Niên Thượng Du thậm chí còn phái người đến giết hắn ta, theo lý mà nói, Oán Ưu Thương quả thực không nên quay lại nội châu nữa.

Nhưng Kiều Nghị đã tìm đến hắn ta, tự mình viết thư cho Oán Ưu Thương, chỉ nói trước đây đều là hiểu lầm, mọi chuyện xóa bỏ hết, còn hứa sẽ phong Oán Ưu Thương làm tử tước, Oán Ưu Thương cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định quay về Triều Ca một chuyến.

Kiều Nghị thật lòng mời Oán Ưu Thương quay về, y không có nhiều ấn tượng về Oán Ưu Thương, nhưng biết đây là một người có năng lực, hiện tại cũng là lúc cần dùng người, còn về phần mâu thuẫn giữa Oán Ưu Thương và Niên Thượng Du, Kiều Nghị cũng có cách hóa giải.

Oán Ưu Thương cũng tin tưởng Kiều Nghị, nhưng quỷ bộc lữ tu bên cạnh đều cảm thấy nguy hiểm trùng trùng, bây giờ xem ra nguồn gốc của nguy hiểm hẳn là trận dịch bệnh này.

Với tu vi và thể phách của Oán Ưu Thương, hắn ta tin rằng mình có thể chống chọi được sự xâm nhập của dịch bệnh, cách phủ đệ của Kiều Nghị còn hai con phố, bỗng nhiên có một người đàn ông với hình dáng giống con nhím "phịch” một tiếng ngã xuống đất, cách Oán Ưu Thương chưa đến mười bước.

Từ lần này đến Triều Ca, những người ngã bệnh giữa đường như vậy không hiếm gặp.

Oán Ưu Thương vốn không định để ý, nhưng lại thấy bên cạnh người đó có một ống thư.

Người ngã xuống là một người đưa thư, nhìn kiểu dáng ống thư, hẳn là mật thư độc quyền của nội các, Kiều Nghị là thủ phụ nội các, bản thân lại là thuộc hạ của Kiều Nghị, chuyện này có nên giúp một tay hay không?

Suy nghĩ một lúc, Oán Ưu Thương tiến lên đỡ người đưa thư dậy, cơ thể người đưa thư nóng ran, không ngừng run rẩy.

Quỷ bộc y tu lấy ra một viên đan dược, Oán Ưu Thương nhét viên đan dược vào miệng người đưa thư.

Người đưa thư ăn đan dược, bệnh tình có chút thuyên giảm, gã cứ nhìn chằm chằm vào ống thư, bức thư này vô cùng quan trọng đối với gã.

Oán Ưu Thương nhặt ống thư lên giúp gã, vừa nhặt lên, Oán Ưu Thương cảm thấy chuyện không ổn.

Nắp ống thư rơi ra, giấy thư bên trong lộ ra ngoài.

Oán Ưu Thương vội vàng nhặt nắp ống thư lên, cùng giao cho người đưa thư, người đưa thư rối rít cảm ơn.

Vốn dĩ định cùng người đưa thư đến phủ đệ của Kiều Nghị, nhưng Oán Ưu Thương suy đi nghĩ lại, vẫn để người đưa thư đi trước.

Ống thư của mật thư bị mở nắp, rốt cuộc là vì sao thì Oán Ưu Thương không nói rõ được.

Chuyện không nói rõ được thì đừng nói, có thể không tranh công, nhưng tuyệt đối không thể chịu tội thay.

Đợi người đưa thư đi xa, một quỷ bộc khuy tu nói với Oán Ưu Thương: “Ta nhìn thấy mấy chữ.”

“Chữ gì?”

Quỷ bộc nói: “Trên bức thư đó, ta nhìn thấy Đại Vật Tổ, còn nhìn thấy khôi phục bảy phần.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!