Oán Ưu Thương trở về nhà, đợi suốt sáu tiếng đồng hồ mới đi đến phủ đệ của Kiều Nghị.
Sở dĩ hắn ta làm vậy là để tránh mặt người đưa thư cho Kiều Nghị.
Người đưa thư đó mang đến tin tức về Đại Vật Tổ, quỷ bộc chỉ thấy được vài chữ rời rạc, nếu thật sự là Đại Vật Tổ đã khôi phục được bảy phần thì chuyện này có ý nghĩa không thể lường được đối với toàn bộ Thương quốc, cục diện của mười một châu ba ngàn nước đều có thể sẽ đón chờ sự thay đổi.
Ống thư đã bị mở nắp, chuyện này Kiều Nghị rất có thể sẽ truy cứu sâu, nhưng người đưa thư đó không quen biết Oán Ưu Thương, chỉ cần không gặp mặt gã thì chuyện này sẽ không liên lụy đến Oán Ưu Thương.
Sáu tiếng đồng hồ sau, Oán Ưu Thương đến phủ đệ của Kiều Nghị, Niên Thượng Du cũng có mặt ở đó.
Oán Ưu Thương cúi thấp ánh mắt, cố gắng không tiếp xúc với Niên Thượng Du.
Bầu không khí có chút khó xử, Kiều Nghị mỉm cười nói: "Thượng Du, Du Sương, mọi hiềm khích đều đã là quá khứ. Hãy uống hai chén rượu này, tạm thời gác lại mối thù riêng này, hiện nay nguy nan trước mắt, hai người các ngươi là bề tôi đắc lực, cần phải đồng lòng chung sức, xoay chuyển cơn sóng dữ chuẩn bị ập xuống, chống đỡ tòa nhà sắp nghiêng."
Kiều Nghị rót cho mỗi người một chén rượu, Niên Thượng Du đã uống, Oán Ưu Thương cầm chén rượu, cúi đầu không nói.
"Du Sương."
Kiều Nghị tiến lên khuyên nhủ: "Niên Thượng Du đã giải thích ngọn nguồn chuyện ngày trước với ta, trận chiến ở Đao Quỷ Lĩnh, ngươi không có lỗi, Hà Gia Khánh và Thôi Đề Khắc liên thủ, ngươi ít không địch lại nhiều vốn là chuyện thường tình.
Còn về chuyện Tiêu Dao Ổ, ngươi đã tận tâm tận lực giám sát Mã Quân Dương, Lục Tiểu Lan hành động bừa bãi, chẳng những không thành công, ngược lại còn liên lụy đến ngươi, truy cứu nguyên nhân kết quả, vốn nên trừng trị nghiêm khắc Lục Tiểu Lan, nhưng nay ả đã chết dưới tay Mã Quân Dương, chuyện này cũng không thể truy cứu được nữa."
Oán Ưu Thương bưng chén rượu, vẫn không uống.
Kiều Nghị đang hòa giải cho qua chuyện, đổ hết mọi việc lên đầu Lục Tiểu Lan, nói cho cùng cũng chỉ là cho Oán Ưu Thương một lời giải thích vô tội.
Đây rõ ràng không phải là kết quả mà Oán Ưu Thương muốn, Niên Thượng Du muốn giết hắn ta, vậy mà Kiều Nghị một câu cũng không hề nhắc tới chuyện này.
Râu của Niên Thượng Du run lên, mặt y sa sầm, cho rằng Oán Ưu Thương đang được nước làm tới.
Kiều Nghị hiểu suy nghĩ của Oán Ưu Thương, y lấy ra một tờ văn thư đưa cho Oán Ưu Thương: "Vừa mới soạn xong, chưa đóng dấu, ngươi xem trước đi, xem có chỗ nào không ổn hay không."
Oán Ưu Thương nhận lấy xem, đây là văn thư sắc phong hắn ta làm Tử tước, không chỉ ban cho tước vị, mà còn phong cho hắn ta một tòa thành động.
Kiều Nghị cuối cùng cũng chịu bỏ ra thứ có giá trị thật sự.
Oán Ưu Thương vội vàng tạ ơn, nâng chén rượu, một hơi uống cạn.
Mặt Kiều Nghị lộ vẻ vui mừng, rồi lại thở dài một tiếng: "Đỉnh Dã vừa bị tập kích quấy rối, Triều Ca lại gặp dịch bệnh, trong lúc lắm tai nhiều nạn, có rất nhiều trọng trách cần ngươi gánh vác, nếu cứ vướng bận quá khứ, đến nỗi bỏ lỡ cơ hội tốt để lập công, e rằng sau này sẽ hối hận không kịp."
Oán Ưu Thương lại thi lễ lần nữa: "Chủ công yên tâm, ngàn khó vạn hiểm, thuộc hạ tuyệt đối không oán trách nửa lời."
Thấy tình cảnh này, Niên Thượng Du không thể thiếu lễ nghĩa, cũng rót cho Oán Ưu Thương một chén rượu: "Viên lão đệ, trước đây có nhiều hiểu lầm, đều do ngu huynh làm việc nóng vội, ngươi tuyệt đối đừng để trong lòng."
Oán Ưu Thương vội uống cạn chén rượu, cũng kính lại Niên Thượng Du một ly: "Niên đại nhân, ty chức thẳng thắn ngu dốt, có chỗ nào mạo phạm, xin hãy lượng thứ."
Bầu không khí cuối cùng cũng hòa hoãn trở lại, mọi người ngồi trong thư phòng bàn chính sự, Kiều Nghị vốn định để Oán Ưu Thương đi Phổ La Châu một chuyến nữa để điều tra động tĩnh của Lý Thất, thì một người đưa thư đến cầu kiến, nói có mật thư cần trình báo.
Nếu là trước đây, Kiều Nghị sẽ để Niên Thượng Du một mình tiếp nhận mật thư, không xử lý trước mặt người khác.
Nhưng khi nhìn thấy nha bài của người đưa thư này, Kiều Nghị không để Niên Thượng Du đi xử lý, mà cho người đưa thư vào thư phòng, trình mật thư ngay trước mặt.
Người đưa thư vừa vào cửa, tim Oán Ưu Thương giật thót.
Người đưa thư này chính là người mà hắn ta đã cứu trên đường.
Oán Ưu Thương đã đợi suốt sáu tiếng đồng hồ, chính là vì không muốn gặp người đưa thư này ở phủ đệ Kiều Nghị, hắn ta tưởng rằng người đưa thư đã đi từ lâu, không ngờ gã lại đến muộn hơn cả mình.
Thì ra người đưa thư này giữa đường phát bệnh, ngủ mê man bên đường, Triều Ca đang có dịch bệnh, có người tưởng gã đã bệnh chết, nhìn trang phục của gã là một thứ dân, bèn khiêng gã vào đống xác chết chờ hạ táng.
Tu vi của người đưa thư này không thấp, thể phách cực tốt, nhờ vào viên đan dược mà Oán Ưu Thương đưa cho, gã ngủ mấy tiếng đồng hồ rồi bò ra từ đống xác chết, vội vàng đi tìm Kiều Nghị đưa thư.
Khi trình thư, người đưa thư liếc nhìn Oán Ưu Thương một cách kín đáo, rồi đưa ống thư cho Kiều Nghị.
Kiều Nghị nhận lấy ống thư, không mở ra ngay, y bảo người đưa thư lui ra trước rồi lại nói chút chuyện chính vụ với hai người một lúc, sau đó đuổi khéo Oán Ưu Thương: "Du Sương, đường xa mệt nhọc, hãy về nghỉ ngơi trước đi."
Oán Ưu Thương thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy cáo từ, rời khỏi Kiều phủ.
Niên Thượng Du đến gần Kiều Nghị, hỏi: "Chủ công, là mật thư từ đâu tới?"
Kiều Nghị lắc đầu: "Không phải chuyện quan trọng gì, Thượng Du, mấy ngày nay ngươi cũng vất vả rồi, cũng về nghỉ ngơi trước đi, tuyệt đối phải bảo trọng thân thể."
Niên Thượng Du rời khỏi thư phòng, trong lòng lạnh buốt.
Rốt cuộc là chuyện gì mà Kiều Nghị ngay cả y cũng không tin tưởng?
Đối với chuyện này, Kiều Nghị không tin bất cứ ai.
Thương quốc có rất nhiều phương thức liên lạc, nhưng riêng chuyện về Đại Vật Tổ, Kiều Nghị không dùng bất cứ thiết bị liên lạc nào, chỉ để tâm phúc của mình đưa thư.
Mà tình hình hôm nay lại vô cùng khác thường, ngay lúc nhận được ống thư, Kiều Nghị phát hiện nắp ống thư đã bị mở.
Y gọi người đưa thư đến, bình tĩnh hỏi: "Có ai đã động vào mật thư chưa?"
Người đưa thư không dám giấu giếm: "Ty chức vừa đến Triều Ca đã nhiễm bệnh, trên đường ngất xỉu hai lần, lần đầu tiên ngất xỉu, ống thư không may rơi xuống đất, nắp bị văng ra, có người đã giúp ty chức nhặt ống thư lên."
Trong giọng nói của Kiều Nghị không có chút nào trách móc hay nóng nảy: "Người đó là ai?"
Người đưa thư cúi đầu nói: "Ty chức không quen biết người đó."
Đây là sự thật, người đưa thư quả thực không hề quen biết Oán Ưu Thương.
"Lúc ngươi vào thư phòng, tại sao lại nhìn về phía Viên Du Sương?" Kiều Nghị chỉ vào vị trí mà Oán Ưu Thương vừa ngồi.
Người đưa thư mím môi đáp: "Bởi vì… người đỡ ty chức dậy trông có chút giống hắn."
Kiều Nghị khẽ gật đầu, bảo người đưa thư lui ra trước.
Đợi một lúc, Kiều Nghị cho người đi tìm Niên Thượng Du.
Niên Thượng Du vừa về đến nhà, trong lòng vẫn đang suy nghĩ tại sao Kiều Nghị lại mất lòng tin với y.
Lẽ nào là vì chuyện của Oán Ưu Thương?
Cách xử lý của Niên Thượng Du đối với Oán Ưu Thương có phải đã khiến Kiều Nghị không hài lòng?
Đang lúc lo lắng bất an, Kiều Nghị lại gọi y qua.
Niên Thượng Du thấp thỏm đến thư phòng, chỉ nghe Kiều Nghị hỏi: "Thượng Du, chuyện của Viên Du Sương ngươi thấy sao?"
Đây là hỏi tội ngay trước mặt!
Niên Thượng Du vội vàng nhận lỗi: "Thuộc hạ làm việc có chút thiếu suy xét, đối với Viên Du Sương có phần nghi ngờ, nhưng từ đầu đến cuối đều là vì chủ công mà nghĩ, trong đó tuyệt đối không có chút thù riêng nào."
Kiều Nghị gật đầu: "Ta tin ngươi, từ đầu đến cuối đều tin ngươi, bây giờ ngươi hãy mang theo một số người đến nhà Viên Du Sương, mang đầu của hắn về cho ta."
Niên Thượng Du sững sờ, chẳng phải vừa rồi còn nói muốn phong tước cho Viên Du Sương sao? Chẳng phải vừa rồi còn nói muốn giao phó trọng trách sao?
Thấy Niên Thượng Du vẫn còn ngây ra, Kiều Nghị lấy một chiếc hộp gỗ từ trên kệ sách xuống, mở hộp ra cho Niên Thượng Du xem.
Trong hộp gỗ là một cái đầu người, là của người đưa mật thư lúc nãy.
Kiều Nghị đóng hộp lại, nói với Niên Thượng Du: "Chuyện này không được có nửa điểm sai sót, ta muốn đầu người, ta cũng muốn hồn phách, ta cũng muốn cả đám quỷ bộc của hắn."
Râu của Niên Thượng Du run lên, vội vàng đi triệu tập thích khách.
***
Oán Ưu Thương về đến nhà, nằm trên giường nghỉ ngơi, nghĩ lại người đưa thư kia, trong lòng càng cảm thấy sợ hãi.
Một quỷ bộc võ tu khuyên nhủ: "Bây giờ mau đi đi, đừng đợi Kiều Nghị trở mặt."
Một quỷ bộc niệm tu khuyên: "Kiều đại nhân đã ban văn thư sắc phong, nếu bây giờ bỏ đi, chẳng phải bao nhiêu năm chịu đựng đều đổ sông đổ bể hay sao?"
Quỷ bộc văn tu nói: "Văn thư chưa đóng dấu thì không có giá trị, nếu người đưa thư kia nói ra sự việc, chúng ta khó mà giải quyết, theo ta thấy vẫn nên đi thôi."
Quỷ bộc giang tu nói: "Ta không phải tranh cãi, ta đang nói lý với các vị, nếu bây giờ chúng ta đi, có phải là chẳng khác nào thừa nhận chúng ta đã xem mật thư đó không? Tội này sẽ không bao giờ rửa sạch được!"
Các quỷ bộc mỗi người một ý, cãi nhau khiến đầu Oán Ưu Thương đau như búa bổ.
Một thị thiếp ôm chăn vào phòng, nói với Oán Ưu Thương: "Quan nhân, trời lạnh, thêm một chiếc chăn bông."
Oán Ưu Thương chỉ vào cạnh giường, nói với thị thiếp: "Cứ để đó đi."
Thị thiếp đặt chăn bông lên giường, rút ra một con dao găm từ trong chăn, một nhát chém bay đầu Oán Ưu Thương.
Đôi mắt trên đầu Oán Ưu Thương trợn tròn, thị thiếp này là người hắn ta mang từ Phổ La Châu về, không có tu vi, không biết võ nghệ, làm việc siêng năng, ít nói, Oán Ưu Thương không bao giờ ngờ được ả lại ra tay với mình.
Đây có phải là thị thiếp của hắn ta không?
Rầm!
Cửa phòng bật mở, Niên Thượng Du dẫn người xông vào, tay cầm một chiếc chuông sắt úp lên người Oán Ưu Thương.
Oán Ưu Thương không biết Niên Thượng Du vào bằng cách nào, xung quanh phủ đệ của hắn ta có rất nhiều quỷ bộc tuần tra canh gác, sao lại không có chút động tĩnh nào hết?
Chiếc chuông sắt này đã nhốt hết tất cả quỷ bộc bên người của Oán Ưu Thương, Niên Thượng Du khẽ gõ vào chuông sắt, ra lệnh: "Kiểm đếm số lượng."
Chiếc chuông sắt một lúc sau đáp lại: "Ba trăm ba mươi mốt."
Niên Thượng Du hét ra ngoài cửa: "Báo số!"
Một viên sai dịch cầm la bàn hô lên: "Thu được năm."
Một viên sai dịch cầm hộp sắt hô lên: "Thu được ba."
Tổng cộng mười lăm viên sai dịch, mang theo mười lăm món vũ khí, tất cả đều là khắc tinh của vong hồn.
Trước khi "thị thiếp" ra tay, Niên Thượng Du đã dẫn người dọn dẹp sạch sẽ các quỷ bộc tuần tra.
"Thị thiếp" này cũng là do thích khách giả dạng, ả đã nắm bắt được thời cơ Oán Ưu Thương đang bối rối, trực tiếp nhất kích tất sát.
Hu hu~
Trong chuông sắt vang lên hai tiếng khóc, dường như là của Oán Ưu Thương.
Niên Thượng Du sụt sịt mũi, cũng khóc theo.
Không phải vì thương xót Oán Ưu Thương, mà vì Niên Thượng Du đã trúng kỹ pháp khóc tu, trong lòng cảm thấy đau buồn, không nhịn được mà bật khóc.
Đây là hành động giãy giụa cuối cùng của Oán Ưu Thương, tiếc là đã quá muộn.
Niên Thượng Du ra lệnh cho thuộc hạ khiêng chuông sắt về phủ đệ của Kiều Nghị.
Kiều Nghị gõ vào chuông sắt, nghe thấy tiếng khóc lóc của Oán Ưu Thương: "Thuộc hạ đã làm sai điều gì? Xin chủ công nêu rõ!"
Niên Thượng Du đứng bên cạnh lắng nghe, y cũng muốn biết Oán Ưu Thương đã phạm phải sai lầm gì.
Nhưng Kiều Nghị không có tâm trạng giải thích.
Y cho người treo chuông sắt lên, lấy một cái chày gõ chuông, gõ vào chuông sắt một cái.
Coong~
Một tiếng chuông dài vang lên.
Dưới chuông sắt rơi ra một đống tro, gần như không khác gì tro trong lò bếp của nhà dân thường.
Tất cả hồn phách trong chuông sắt đều đã tan thành tro bụi.
Niên Thượng Du vẫn đang lau nước mắt, Kiều Nghị liếc nhìn y.
Niên Thượng Du vội giải thích: "Chủ công, ta đã trúng kỹ pháp khóc tu."
Kiều Nghị hỏi: "Quỷ bộc của Viên Du Sương không có kẻ nào lọt lưới chứ?"
"Không có!"
Niên Thượng Du trả lời rất dứt khoát: "Thuộc hạ đã kiểm tra kỹ lưỡng, quỷ bộc của Viên Du Sương đã bị bắt hết."
Kiều Nghị tin tưởng Niên Thượng Du, cảm thấy chuyện này y sẽ không thất thủ.
Nhưng y đã bỏ qua một vấn đề, Đại Lò Luyện đã hỏng, trong thành Triều Ca có rất nhiều vong hồn.
Gần bến cảng có không ít người chết vì dịch bệnh, xác chết rơi xuống biển.
Một xác chết hình dạng giống lươn, cơ thể bị các loài cá khác ăn mất một nửa, nửa còn lại đầy ốc và giun.
Con mắt duy nhất còn lại của xác chết này từ từ mở ra.