Mã Ngũ ngồi tàu hỏa đến đồi Thiết Oản, bên Tiểu Xuyên Tử đã chuẩn bị xong nhân lực và vật liệu.
Những địa bàn có đường sắt ở Phổ La Châu đều đã lần lượt thông xe, nhưng vẫn còn nhiều nơi không có đường sắt.
Tuế Hoang Nguyên là một trong số đó, là một thị trấn quan trọng nơi biên thùy, nơi đó không có đường sắt, Lý Bạn Phong đã đặc biệt dặn dò Mã Ngũ bắt buộc phải khai thông tàu hỏa ở Tuế Hoang Nguyên.
Đồ sửa đường sắt đều đã chuẩn bị xong, nhưng bây giờ làm sao để qua giới tuyến?
Nơi có đường ray thì dùng tàu hỏa qua giới tuyến, nơi không có đường ray trước đây phải dựa vào sảnh Quan Phòng.
Bây giờ sảnh Quan Phòng không còn nữa, Lý Thất lại không liên lạc được, Mã Ngũ cũng không nghĩ ra được cách nào hay.
Đang lúc sốt ruột thì bên Tiêu Dao Ổ gửi tin đến, có côn đồ năm lần bảy lượt đến gây rối, Trương quản sự vì sĩ diện nên không cầu cứu ai, đánh nhau với côn đồ mấy lần, bị trọng thương.
Trước đây Mã Ngũ cũng đã nhận được tin tức về chuyện này, y vốn không để trong lòng, không ngờ tên côn đồ này được nước làm tới, cộng thêm việc sửa đường sắt tiến triển không thuận lợi đã khiến sát ý trong lòng Mã Ngũ bùng lên.
Y lập tức gọi điện cho Tần Điền Cửu, Tần Điền Cửu nghe tin thì cười: "Ngũ ca, chút chuyện này mà cũng đáng để anh nổi giận sao? Ngày mai tôi đích thân đến Tiêu Dao Ổ ngồi chờ, bất kể tên côn đồ đó là ai, hắn dám đến thì đừng mong sống sót ra ngoài!"
Tần Điền Cửu nói là làm, ngày hôm sau lập tức đến Tiêu Dao Ổ.
Cậu ta mặc áo khoác da dày, đội mũ da lớn, quàng một chiếc khăn, toàn thân che kín mít, ngồi trước quầy rượu, gọi một chai rượu tây.
Nhân viên pha chế nhìn cách ăn mặc của cậu ta, trong lòng cứ lo lắng không yên, dạo này luôn có người đến gây sự, xem bộ dạng cậu ta cũng không phải dạng hiền lành gì.
Rượu đã rót ra, nhân viên pha chế còn đang thắc mắc, Tần Điền Cửu ăn mặc như vậy thì uống rượu kiểu gì.
Tần Điền Cửu liếc nhân viên pha chế một cái: "Nhìn tôi làm gì? Đi làm việc của anh đi!"
Nhân viên pha chế bỏ đi, nhân lúc xung quanh không ai để ý, Tần Điền Cửu kéo khăn quàng cổ xuống, cầm ly nhấp một ngụm.
Cứ nhấp từng ngụm như vậy, hai tiếng đồng hồ trôi qua, Tần Điền Cửu uống hết hai chai rượu, đang cảm thấy cơ thể hơi nóng lên thì một người đàn ông bước vào đại sảnh khiêu vũ, tìm một chỗ ngồi xuống.
Thời gian này vì thường xuyên xảy ra chuyện nên khách của Tiêu Dao Ổ vốn đã không nhiều, người đàn ông này vừa vào cửa, ban nhạc lập tức dừng lại, trốn vào hậu trường cùng với ca nữ.
Mấy chi quải bước vào sàn nhảy, tiễn hết những vị khách khác đi.
Tần Điền Cửu không đi, cậu ta nhìn về phía người đàn ông vừa vào.
Trang phục của người đàn ông đó có chút tương tự cậu ta, cũng đội một cái mũ lớn, không phải bằng da, mà bằng bông, không có khăn quàng cổ, mà dán đầy cao dán trên mặt.
Không cần hỏi cũng biết đây chính là tên côn đồ thường đến gây sự.
"Nhìn cái gì? Đây là đâu? Đây không phải là sàn nhảy hay sao?"
Gã dán cao lên tiếng: “Rượu đâu? Nhạc đâu? Vũ công đâu? Cái gì cũng không có thì các người còn làm ăn gì nữa?"
Các chi quải biết đánh không lại gã, nhưng bổn phận của nghề này là vậy, gặp chuyện thì họ nhất định phải liều mạng.
Tần Điền Cửu nhanh chân hơn một bước, ngồi xuống đối diện gã đàn ông: "Rượu thì tôi có đây, tôi cũng biết hát, nhảy thì không giỏi lắm, hay là anh tạm chấp nhận nghe tôi hát một bài!"
Gã dán cao nhìn Tần Điền Cửu: "Anh hát hay không?"
Tần Điền Cửu khiêm tốn đáp: "Tàm tạm, bọn họ nói là hay hơn Khương Mộng Đình một chút."
Gã dán cao cầm một chai rượu trên bàn bên cạnh, chỉ vào Tần Điền Cửu nói: "Khương Mộng Đình là ai? Vợ mày à? Kêu nó ra đây uống với tao một ly!"
Tần Điền Cửu nhìn chằm chằm gã đàn ông này một lúc: "Mày đúng là đồ côn đồ thật? Đi đâu kiếm ăn không được, lại cứ phải đến đây tìm chết?"
"Tao đến đây có liên quan gì đến mày không?"
Tần Điền Cửu cười nói: "Mày định bây giờ chịu chết, hay là uống một ly rồi lên đường?"
Gã dán cao đột nhiên giật phăng khăn quàng cổ của Tần Điền Cửu, tướng mạo này quả thực đã dọa gã dán cao nhảy dựng một phen.
Từ tóc đến lông mày, rồi đến râu, trên mặt Tần Điền Cửu toàn là lông, chỉ có vùng quanh hai mắt còn tương đối sạch sẽ.
Từ khi ăn râu của Niên Thượng Du, Tần Điền Cửu đã biến thành bộ dạng này, vợ cậu ta mỗi tối cạo cho một lần, sáng hôm sau đảm bảo lại mọc đầy mặt.
Gã xé khăn quàng cổ của Tần Điền Cửu, Tần Điền Cửu cũng không khách sáo, giật miếng cao dán của gã xuống.
Cú giật này không sao, nhưng lại lôi theo một mảng lớn cả da cả thịt, trên mặt gã dán cao đã thấy xương.
Tần Điền Cửu nhíu mày: "Mày là người gì vậy?"
Gã dán cao không trả lời, vớ lấy một chai rượu đập vào đầu Tần Điền Cửu.
Bốp!
Tần Điền Cửu lắc mảnh thủy tinh vỡ trên đầu, ngạc nhiên nói: "Đúng là lối đánh của côn đồ, để tao xem mày có chút bản lĩnh thật sự nào không!"
Lời vừa dứt, Tần Điền Cửu phun ra một viên đạn nhỏ về phía gã dán cao.
Viên đạn rơi trúng miệng vết thương, những con bọ nhỏ bên trong lập tức chui ra, bò đầy mặt gã dán cao.
Theo lý mà nói, trúng viên đạn này thì coi như đã thua một nửa, tốc độ uống máu ăn thịt của loại bọ này vô cùng kinh người.
Nhưng những con bọ này cứ bò mãi, không ăn một miếng nào.
Tần Điền Cửu sững sờ: "Mày là trùng tu?"
Gã dán cao lật bàn, đập tan nát lên người Tần Điền Cửu.
Tần Điền Cửu ngồi im không động đậy, quẹt một que diêm, đặt bên miệng như muốn hút thuốc.
Cậu ta không lấy thuốc ra mà phun một ngụm sương rượu về phía gã dán cao, sương rượu xuyên qua que diêm hóa thành rắn lửa, quấn quanh người gã dán cao một vòng, toàn thân gã dán cao bốc cháy.
Với tu vi của gã dán cao, nếu là lửa thường thì căn bản không thể làm khó được gã, gã có đầy cách dập lửa.
Nhưng ngọn lửa hiện tại không dễ dập, que diêm Tần Điền Cửu dùng là thứ rất đặc biệt, bên trong có kỹ pháp của hỏa tu, gã dán cao càng muốn dập lửa thì lửa cháy càng dữ.
"Bỏng đau lắm phải không? Để tao giúp mày giảm bớt." Tần Điền Cửu há miệng hút khí, ngọn lửa bị cậu ta hút vào một nửa.
Hành động này trông có như vẻ là giúp gã dán cao dập lửa, nhưng thực chất là đang hút lấy thể lực của gã, nếu gã dán cao không đối phó, đợi đến khi ngọn lửa bị hút hết thì gã cũng không còn sức để giao chiến với Tần Điền Cửu nữa.
Chiến thuật rất chính xác, thể lực của gã dán cao bị hao tổn nghiêm trọng, hành động ngày càng chậm chạp, Tần Điền Cửu tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, chợt cảm thấy cổ họng lạnh buốt từng cơn.
Không ổn, trong lửa có độc!
Người này thuộc đạo môn nào? Dùng độc thật tàn nhẫn!
Tần Điền Cửu muốn ho khí độc ra, nhưng miệng lại không mở được, lưỡi và vòm miệng trên không biết bị thứ gì đó dán chặt lại.
Còn có kỹ pháp của giao tu?
Thực tu mà không mở được miệng thì thiệt thòi lớn rồi.
May mà Tần Điền Cửu không chỉ có một cái miệng.
Cậu ta vạch áo ra, để lộ lồng ngực đầy lông, dưới đám lông ngực còn có một cái miệng khác, cắn một phát vào cổ tay gã dán cao, xé một cái, xé xuống cả cánh tay rồi nuốt chửng.
Ăn xong cánh tay này, Tần Điền Cửu ăn ra được chút mùi vị.
Cái xác này đã mục nát từ rất lâu rồi, nhưng trong máu thịt có linh tính, chứng tỏ trong xác có hồn phách, trước mắt là một xác sống.
Tần Điền Cửu đã gặp không ít xác sống, nhưng linh tính trong máu thịt của vị trước mắt này rất hỗn loạn, dường như không đến từ cùng một hồn phách.
Mấy hồn phách cùng dùng chung một cái xác, Tần Điền Cửu chưa từng thấy tình huống này bao giờ.
Cậu ta móc ra một cái chuông, lắc leng keng.
Đây là pháp bảo cấp cao của Tam Anh Môn, vô dụng với người sống, nhưng có thể gây thương tích nặng nề cho vong hồn.
Cậu ta vừa lắc được hai cái thì gã dán cao đưa tay ra đoạt lấy, gã chỉ còn một tay, vốn không phải là đối thủ của Tần Điền Cửu, nhưng gã ra tay cực nhanh, thủ pháp cực kỳ khéo léo, giao đấu hai hiệp đã đánh bay cái chuông đi.
Tần Điền Cửu kinh hãi, chỉ trong hai hiệp này, cậu ta đã nhìn ra đối phương có nền tảng của lữ tu và võ tu.
Trước đó gã còn biết dùng độc, biết dùng kỹ pháp của giao tu, nhiều thủ đoạn như vậy gộp lại, Tần Điền Cửu nhất thời không biết nên đối phó kiểu gì.
Không nghĩ ra được sách lược đối phó, Tần Điền Cửu dứt khoát dùng cách đơn giản nhất, cậu ta áp sát, muốn tóm lấy gã dán cao, xé tan nát cái xác này của gã.
Gã dán cao khó khăn né tránh, thỉnh thoảng phun sương độc về phía Tần Điền Cửu.
Mấy chi quải trong sàn nhảy muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng hít phải một ngụm sương độc thì đều ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.
Đây không phải là trận chiến mà họ có thể xen vào, ác chiến mấy chục hiệp, thương tích của gã dán cao ngày càng nặng, Tần Điền Cửu trúng độc ngày càng sâu.
Nhân lúc còn chút sức lực, gã dán cao dùng kỹ pháp Thông Không Trở Ngại trốn khỏi Tiêu Dao Ổ.
Với tính cách của Tần Điền Cửu, dù gã dán cao có trốn khỏi vịnh Lục Thủy thì cậu ta cũng phải đuổi theo bắt gã về.
Nhưng hôm nay cậu ta đuổi không nổi nữa, vừa đến cửa Tiêu Dao Ổ, Tần Điền Cửu đã ngã sõng soài trên đất.
Đệ tử Tam Anh Môn chờ sẵn ở cửa xông lên: "Cửu gia, ngài sao vậy?"
Mắt Tần Điền Cửu đỏ ngầu, hai tay cố gắng dùng sức xé toạc đôi môi bị dính chặt, xé đến mức miệng đầy máu thịt be bét.
Người xung quanh muốn đỡ Tần Điền Cửu dậy, Tần Điền Cửu xua tay nói: "Đừng động vào tôi, tôi trúng độc rồi."
Ngân Chương Nhạc Thụ Tài ở bên cạnh nói: "Cửu ca, tôi lập tức gọi y tu đến giải độc cho anh."
Tần Điền Cửu xua tay: "Không cần, lấy cho tôi ít nước."
Có người bên cạnh đưa bình nước đến, Tần Điền Cửu uống một bình nước, nuốt phần lớn độc tố vào dạ dày, cưỡng ép hóa giải.
Nhưng độc tố còn sót lại vẫn rất hung ác, Tần Điền Cửu cảm thấy choáng váng từng cơn, ngay cả việc đứng dậy cũng khó khăn.
Cậu ta dặn dò Nhạc Thụ Tài: "Tìm mấy độc tu, phải là người có cấp độ cao, đến Tiêu Dao Ổ hóa giải độc trong sàn nhảy, nói với quản sự của họ, tối nay không được mở cửa nữa."