Mã Quân Dương nhận được điện thoại của Tần Điền Cửu, y thật không ngờ Tần Điền Cửu lại không đánh thắng được tên côn đồ này.
Có bản lĩnh như vậy sao có thể làm côn đồ được?
Người này có lai lịch, bên trong có chuyện lớn.
Mã Ngũ lập tức sắp xếp chuyến tàu riêng, tức tốc về thành Lục Thủy trong đêm.
Trên tàu hỏa, Mã Ngũ ngủ không yên, bèn gọi Hỏa Linh dậy tu hành mấy tiếng đồng hồ.
Sau khi tu hành, Mã Ngũ bình tĩnh lại một chút, Hỏa Linh đột nhiên cảm thấy không ổn: "Ngũ Lang, lúc nãy có phải chàng đã làm tắt Hỏa Chủng của ta không?"
Mã Ngũ sững sờ: "Có lẽ do lúc nãy ta dùng quá sức, lỡ tay..."
Hỏa Linh có chút hoảng hốt: "Hỏa Chủng của ta bị tắt mất sáu cái rồi."
Mã Ngũ kinh ngạc, Hỏa Linh bình thường mang theo chín Hỏa Chủng, một lúc tắt mất sáu cái, đây chắc chắn không phải là tai nạn!
Y che Hỏa Linh ra sau lưng, ánh mắt nhanh chóng lướt qua trong toa tàu, không thấy bất kỳ dấu vết nào.
Y cầm một cây nến từ cạnh giường, đốt vào lòng bàn tay mình một lúc, ngọn lửa trên nến bay ra khỏi tim nến, lượn lờ trong toa tàu.
Kỹ pháp hoan tu, Độc Cô Tìm Đôi.
Ngọn lửa của nến bị ảnh hưởng bởi kỹ pháp, muốn tìm kiếm những ngọn lửa khác, trước cửa tủ quần áo trong toa tàu, ngọn lửa nến dừng lại.
Ngọn lửa nến này đã tìm được bạn đời, bạn đời chính là một Hỏa Chủng của Hỏa Linh.
Mã Ngũ không đến gần tủ quần áo, y điều động ý niệm, cảm nhận được có người trong tủ, trực tiếp sử dụng Hoan Hỏa Thiêu Thân.
Trong tủ quần áo bùng lửa lên, một người phá cửa xông ra, lao về phía Mã Ngũ.
Mã Ngũ không sợ, đang định dùng Liếc Mắt Đưa Tình, không ngờ thân thủ người đó cực nhanh, lướt qua người Mã Ngũ, mang theo ngọn lửa hừng hực tông vỡ cửa sổ tàu, trốn ra ngoài.
Mã Ngũ đang định đuổi theo, lại phát hiện mình không đứng dậy được.
Thử mấy lần, Mã Ngũ rơi khỏi giường.
Hỏa Linh kinh hãi, nhảy xuống giường đỡ Mã Ngũ dậy: "Ngũ Lang, chàng sao vậy?"
Hai chân Mã Ngũ run rẩy, không dùng được chút sức lực nào.
***
Khố Đái Khảm, Phùng Đái Khổ đang dạo phố, rạp phim chiếu hai bộ phim mới, nghe nói đều do Mã Ngũ đích thân đạo diễn.
Trong lòng Phùng Đái Khổ biết rõ, Mã Ngũ bận rộn như vậy, làm gì có thời gian đạo diễn phim ảnh, đây chẳng qua chỉ là một chiêu trò quảng cáo, nhưng từ sau khi tạm xa cách, trong lòng vẫn luôn nhớ nhung, nàng ta cũng muốn đến rạp phim xem thử.
Vé phim chắc chắn không mua được, ở Khố Đái Khảm, chỗ ngồi trong quán ăn, phòng trong khách sạn, nhà cho thuê đều rất khó tìm, ngay cả thuê một chiếc xe kéo cũng phải xếp hàng.
Phùng Đái Khổ cũng không cần vé phim, nàng ta lặng lẽ vào rạp, đang chờ phim bắt đầu, chợt cảm thấy trong lòng rung động.
Kỹ pháp tình tu, Linh Tê Khiên Ti.
Mã Ngũ xảy ra chuyện rồi!
***
Nhà ga thành Lục Thủy, có mấy người khiêng Mã Ngũ đến Tiêu Dao Ổ, Trương quản sự trọng thương chưa lành, biết Mã Ngũ không đi được, ông ta không màng đến thương tích của mình, đi khắp nơi tìm y giả.
Mấy y tu lần lượt kiểm tra, đều đưa ra kết luận nhất trí, gân chân của Mã Ngũ đã đứt.
Trên chân Mã Ngũ không có ngoại thương, cũng không cảm thấy đau, nhưng sờ nắn thì thấy gân chân vẫn còn, tình trạng này thật sự rất kỳ lạ.
Danh y Lạc Thiết Thạch kiến thức rộng rãi, đưa ra chẩn đoán: "Ngũ gia, gân chân của ngài chưa đứt hoàn toàn, có người đã rút mấy sợi gân từ trong gân chân của ngài, khiến ngài không cảm thấy đau, nhưng lại không dùng được sức, theo kinh nghiệm của tôi, đây là do cao thủ đạo tu làm."
Vừa nghe thấy đạo tu, Mã Ngũ lập tức nhớ đến một người, Hà Gia Khánh!
Trong cơn tức giận, Mã Ngũ chuẩn bị triệu tập nhân thủ đi tìm Hà Gia Khánh thì Phùng Đái Khổ đã đến Tiêu Dao Ổ, lập tức ngăn Mã Ngũ lại.
"Ngũ Lang, chàng kể lại cẩn thận đầu đuôi câu chuyện cho ta nghe."
Hai bên chỉ giao đấu hai chiêu, Mã Ngũ nhớ rất rõ.
Nghe Mã Ngũ kể xong, Phùng Đái Khổ không ngừng lắc đầu: "Ngũ Lang, ta cảm thấy chuyện này không giống như do Hà Gia Khánh làm. Tu vi của Hà Gia Khánh rất cao, ngay cả ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn, tu vi của Ngũ Lang vừa mới đến Vân Thượng, nếu Hà Gia Khánh thành công lẻn vào toa tàu, e rằng chàng không phải là đứt gân chân, mà là mất mạng."
Mã Ngũ cũng nghĩ đến điểm này: "Hắn không giết ta, có lẽ còn có ý đồ khác, có thể là muốn dùng mấy sợi gân đó để uy hiếp ta."
Phùng Đái Khổ suy nghĩ một hồi lâu: "Suy đoán của Ngũ Lang quả thực có lý, nhưng nếu đối phương thật sự là Hà Gia Khánh thì trận này đánh có phần quá chật vật rồi."
Mã Ngũ không nghĩ vậy: "Trước tiên hắn trộm Hỏa Chủng của Hỏa Linh, sau đó lại trộm gân chân của ta, ung dung đùa giỡn ta, vậy mà còn tính là chật vật hay sao?"
Phùng Đái Khổ lắc đầu: "Đạo tặc không lấy tính mạng của bản thân ra đùa giỡn, hắn ra tay với Hỏa Linh trước không phải để đùa giỡn Ngũ Lang, mà là để phân tán sự chú ý của Ngũ Lang, người này rõ ràng không dám cứng đối cứng với chàng, hắn rất sợ kỹ pháp của chàng.
Đợi đến khi hắn trúng hoan hỏa của chàng, bất đắc dĩ mới phải liều mạng một phen, trộm đi gân chân của chàng. Đến khi trốn khỏi toa tàu, hoan hỏa trên người hắn vẫn chưa tắt, Ngũ Lang đương nhiên biết uy lực của hoan hỏa, cú này hắn bị thương không nhẹ."
Mã Ngũ nhíu chặt mày: "Chẳng lẽ thật sự không phải là Hà Gia Khánh?"
Phùng Đái Khổ nhẹ nhàng xoa bóp hai chân Mã Ngũ: "Bất kể hung thủ thật sự là ai, việc cấp bách là chữa khỏi chân cho Ngũ Lang, tìm lại được sợi gân là tốt nhất, nhưng nếu không tìm lại được thì chúng ta phải tính kế khác."
Mã Ngũ hiểu ý của Phùng Đái Khổ: "Đến Tam Đầu Xá để gân chân mọc lại?"
Phùng Đái Khổ gật đầu.
Trong lòng Mã Ngũ không tự tin: "Đây chẳng phải là đâm đầu vào may rủi hay sao?"
Phùng Đái Khổ ngồi bên cạnh Mã Ngũ, nhẹ giọng khuyên: "Chúng ta hãy nghĩ cách cho thật tốt, nếu có hơn năm phần chắc chắn thì sẽ không tính là đâm đầu vào may rủi."
Năm phần.
Dù có chín phần chắc chắn, trong lòng Mã Ngũ cũng không yên.
Đêm đó lòng rối như tơ vò, Mã Ngũ đi ngủ một mình, Phùng Đái Khổ ngủ ở phòng bên cạnh.
Ngủ đến hơn hai giờ sáng, trong phòng vang lên tiếng bước chân, Mã Ngũ đột ngột mở mắt, đưa tay đặt lên Tình Ti bên giường.
Chỉ cần y hơi dùng sức, Phùng Đái Khổ ở phòng bên cạnh sẽ chạy tới.
Một người phụ nữ hiện thân, liên tục xua tay với Mã Ngũ, ra hiệu cho y đừng lên tiếng.
Mã Ngũ quan sát kỹ, người phụ nữ này đứng dưới tường, trên tường treo một bức tranh sơn thủy.
Bức tranh sơn thủy này là Lý Bạn Phong tặng cho Mã Ngũ, là bức tranh gốc của Mục Nguyệt Quyên, lúc trước chính là dựa vào bức tranh này mà Mã Ngũ đã nhận được sự chỉ điểm của Mục Nguyệt Quyên, thuận lợi tấn thăng lên Vân Thượng.
Lúc này, Mục Nguyệt Quyên đang đứng dưới bức tranh này.
"Ngũ Lang, chàng chịu khổ rồi." Giọng Mục Nguyệt Quyên run rẩy, nước mắt không ngừng rơi.
Mã Ngũ ngồi trên giường nói: "Sao nàng biết ta gặp chuyện."
Mục Nguyệt Quyên không giải thích, nàng ta đặt một chiếc hộp gấm lên bàn: "Ngũ Lang, chàng đưa hộp gấm này cho Phùng Đái Khổ, nàng ta có cách."
Mã Ngũ nhìn hộp gấm hỏi: "Đây là thứ gì?"
Mục Nguyệt Quyên liên tục lắc đầu: "Ngũ Lang đừng hỏi nữa, ta có nỗi khổ riêng, ta đi trước đây."
Nàng ta vừa khóc vừa biến mất vào trong tranh.
Mã Ngũ kéo Tình Ti, Phùng Đái Khổ từ phòng bên cạnh đi tới, nghe Mã Ngũ kể chuyện của Mục Nguyệt Quyên, Phùng Đái Khổ mở hộp gấm trên bàn ra.
Sau khi xem xong, Phùng Đái Khổ vui mừng nói: "Đây là sợi gân của Ngũ Lang! Ta có thể dùng Tình Ti để nối lại sợi gân này!"
Mã Ngũ cũng rất vui, nhưng sau khi vui mừng, y nhớ ra một chuyện: "Lão Thất từng nói với ta, Mục Nguyệt Quyên trước kia đầu quân cho Tuyết Hoa Phổ, sau lại đầu quân cho Thủ Túc Minh, nàng ta là người của Hà Gia Khánh."
Phùng Đái Khổ khẽ gật đầu, chuyện này nàng ta cũng có nghe qua.
Mã Ngũ hỏi: "Nàng vẫn thấy chuyện này không phải do Hà Gia Khánh làm sao?"
Phùng Đái Khổ nhất thời cũng không gỡ nổi mớ bòng bong này.
Mã Ngũ nghiến răng, vẻ mặt trở nên dữ tợn: "Lão Cửu trúng kịch độc, bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn, ta bị rút gân chân, gần như bị phế hai chân, mà nay lão Thất vẫn không liên lạc được. Nếu lão Thất bị Hà Gia Khánh hãm hại, Mã Quân Dương ta dù có dốc sạch gia tài, liều cả tính mạng, cũng phải băm nhuyễn Hà Gia Khánh thành vạn mảnh!"